Mệnh Thiên Sát

Chương 10: Phá Trận - Dùng Mệnh Kết Liễu

Đăng: 29/05/2026 22:55 1,191 từ 3 lượt đọc

Quả cầu sấm sét Lôi Hỏa mang theo cơn thịnh nộ của Cửu Thiên giáng xuống, thắp sáng toàn bộ không gian tăm tối của Khách sạn số 4. Thế nhưng, con Quỷ Thai ngàn năm gầm lên một tiếng rúng động trần nhà, giơ ngang thanh Tà Kiếm, dồn toàn bộ U Minh Nghiệp Hỏa tạo thành một tấm khiên đen ngòm, dày đặc oán khí để chống đỡ.

Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung, giằng co quyết liệt. Sấm sét màu tím và lửa đen quấn lấy nhau, cắn xé nhau tạo ra những tiếng nổ chát chúa.

Tôi quỳ một chân trên đất, khóe miệng không ngừng rỉ máu, hai tay vẫn kết ấn duy trì trận pháp. Việc sử dụng cấm thuật Cửu Thiên Lôi Hỏa Phù đang điên cuồng rút cạn linh lực và sinh khí của tôi. Từng lọn tóc xõa trước trán tôi bắt đầu mất đi độ bóng, mơ hồ có vài sợi chuyển sang màu sương tuyết. Nếu tấm khiên âm khí kia không vỡ, người cạn kiệt tuổi thọ mà chết trước chắc chắn sẽ là tôi.

Ngay lúc thế trận đang lâm vào bế tắc, một bóng trong suốt, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt từ từ bước ra khỏi góc khuất. Là Trần Mặc.

Anh ma Tiến sĩ ánh mắt phức tạp nhìn về phía quả cầu Lôi Hỏa và tấm khiên oán khí.

"Cô đang dùng tuổi thọ của mình làm chất xúc tác... Cô điên rồi, Cửu Yết!" Trần Mặc quay sang nhìn tôi, giọng nói mang theo sự rung động dữ dội.

Sau đó, anh ta dời ánh mắt, nhìn về phía con Boss. Anh ta là "lõi" của cái lò bát quái này. Suốt bao năm qua, linh hồn anh bị giam cầm để làm mỏ neo ổn định năng lượng cho U Minh Nghiệp Hỏa. Nếu lõi trận bị phá hủy từ bên trong, toàn bộ cấu trúc phòng ngự của Quỷ Thai sẽ lập tức sụp đổ. Nhưng cái giá phải trả cho việc lõi trận tự hủy, theo lý thuyết, chính là hồn bay phách lạc, vĩnh viễn biến mất.

Trần Mặc quay đầu lại, nhìn về phía Kiều Hạ đang tựa lưng vào tường.

Anh ma Tiến sĩ mỉm cười.

"Kiều Hạ," Trần Mặc cất giọng.

"Kiếp sau... anh nhất định sẽ cố gắng thi đỗ vào trường Y, để được học cùng em, được đường đường chính chính đứng bảo vệ em!"

Kiều Hạ sững người. Đôi mắt sau tròng kính hơi mở to. Lần đầu tiên, bàn tay cầm dao mổ của cô khẽ run lên. "Anh định làm gì? Đứng lại đó cho tôi!" Cô gắt lên, nhưng giọng nói đã mất đi sự điềm tĩnh thường ngày.

Trần Mặc không dừng lại. Anh hóa thành một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, lao vút đi như một ngôi sao băng, xuyên thẳng qua tấm khiên oán khí đen ngòm, đâm sầm vào ngay giữa lồng ngực của con Boss Tà Kiếm.

"Kích nổ trường năng lượng... Phân rã!" Trần Mặc gầm lên.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể con quỷ. Không có máu thịt văng tung tóe, chỉ có một luồng sóng xung kích màu trắng bùng phát từ tâm lõi, xé toạc lớp giáp oán khí dày cộp của Quỷ Thai. Lõi trận pháp tự hủy, U Minh Nghiệp Hỏa mất đi mỏ neo, lập tức hỗn loạn, tấm khiên đen ngòm vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn.

Lớp giáp phòng ngự bị phá vỡ hoàn toàn, cơ thể con ác linh phơi bày ra trước mắt tôi, đầy rẫy những điểm yếu chí mạng.

Cơ hội ngàn năm có một!

Tôi gầm lên một tiếng, dùng chút sức lực cuối cùng bật dậy, chân đạp mạnh xuống nền gạch nát bươm, lao vút về phía góc tường – nơi thanh Thất Tinh Kiếm đang nằm im lìm. Tôi vươn tay bắt lấy chuôi kiếm.

"Trút hết cho ta!"

Tôi không chỉ truyền toàn bộ linh lực còn sót lại trong đan điền vào thân kiếm, mà còn tháo bỏ mọi lớp phong ấn kiềm chế trường khí "Thiên Sát Cô Tinh" bẩm sinh của mình.

Một luồng khí đen đặc, nặng trĩu, lạnh lẽo hơn cả sương giá địa ngục tuôn trào từ cơ thể tôi, quấn chặt lấy lưỡi kiếm tiền xu. Ánh sáng vàng của Đạo gia, tia sét tím của Cửu Thiên, và khí đen của Thiên Sát Cô Tinh – ba luồng sức mạnh đan xen vào nhau, tạo thành một thanh cự kiếm mang sức mạnh chẻ đôi trời đất.

Tôi đạp chân lên bệ cửa sổ, mượn lực giậm nhảy vút lên không trung, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu con ác linh khổng lồ.

Ánh mắt tôi lạnh lẽo như Diêm Vương phán quyết, giọng nói vang rền như sấm nổ:

"Thiên đạo không dung, vạn quỷ nhượng bộ! CHÉM!"

Thất Tinh Kiếm mang theo khí thế chẻ tre, xé rách bầu không khí, bổ thẳng một nhát chí mạng từ đỉnh đầu con Boss xuống tận gót chân.

ĐÙNG!!!

Một tiếng nổ chấn động đất trời vang lên, đánh sập toàn bộ hệ thống cột chịu lực của đại sảnh. Lưỡi kiếm mang theo sát khí của Thiên Sát và Lôi Hỏa gọt sạch mọi tầng oán khí. Con Boss rú lên một tiếng thê lương, thảm thiết đến tận cùng. Cơ thể khổng lồ của nó nứt toác ra, ánh sáng chói lòa bùng lên từ bên trong vết chém. Chớp mắt, nó nát bấy thành tro bụi, tan biến vào hư vô.

U Minh Nghiệp Hỏa mất đi nguồn sống, cũng lụi tàn theo, trả lại không gian tối tăm nhưng không còn chút hàn khí nào cho Khách sạn số 4.

Tôi rơi xuống đất, đầu gối khuỵu xuống, chống thanh Thất Tinh Kiếm để không bị ngã gục. Trận chiến kết thúc.

Giữa không trung, nơi con ác linh vừa tan biến, những điểm sáng trắng dịu dàng bắt đầu tụ lại. Thay vì hồn bay phách lạc như lý thuyết, linh hồn Trần Mặc lại hiện ra, mờ ảo nhưng vô cùng rực rỡ. Công đức dâng hiến thân mình cứu người đã tịnh hóa toàn bộ nghiệp chướng của anh, biến lõi trận pháp thành một sinh hồn thuần khiết, sẵn sàng bước vào luân hồi.

Trần Mặc từ trên cao nhìn xuống, mỉm cười nhẹ nhõm. Anh ta lướt đến trước mặt Kiều Hạ, hơi cúi đầu làm một động tác chào tiêu chuẩn của một quý ông. Không nói thêm lời nào, anh hóa thành hàng ngàn đốm sáng li ti như đom đóm, bay vút lên bầu trời đêm Bắc Thành vừa quang tạnh, chính thức siêu thoát.

Kiều Hạ đứng lặng yên, vươn tay ra. Một đốm sáng nhỏ xíu rơi vào lòng bàn tay cô rồi tan biến mang theo hơi ấm nhẹ nhàng. Nữ pháp y khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gần như không thể nắm bắt: "Được, tôi đợi anh ở trường Y."


0