Chương 34: Lễ Hiến Tế
Mưa vẫn rơi ngoài đạo quán.
Từng giọt nước đập lên mái ngói cũ kỹ, len qua những khe hở của những viên ngói đã vỡ, rơi xuống nền đá xanh rêu phong. Âm thanh đều đều, tí tách, tí tách vang lên trong không gian tĩnh mịch của đạo quán hoang. Nặng nề. Kiên nhẫn. Giống như tiếng đếm ngược của một bi kịch đã được định sẵn từ ba trăm năm trước, một bi kịch mà không ai có thể ngăn chặn, không ai có thể thay đổi.
Quang Đăng ngồi trước bàn đá, ngón tay cậu lướt trên mép trang giấy đỏ sẫm của cuốn Nhật Ký Máu. Cậu đã đọc đến phần giữa cuốn sổ, nơi những dòng chữ bắt đầu trở nên ngắt quãng và hỗn loạn. Cậu lật sang trang tiếp theo và ngay lập tức phát hiện điều bất thường.
Trang giấy bị xé mất. Không phải một trang mà là rất nhiều trang. Những vết rách xuất hiện liên tiếp, để lại những mép giấy nham nhở như những vết sẹo trên da thịt. Có những trang bị xé gọn gàng, chỉ còn lại một dải giấy mỏng dọc theo gáy sổ. Có những trang bị giật mạnh, để lại những vết rách sâu vào trong. Có những trang dường như đã bị đốt, mép giấy cháy xém, đen sì và giòn tan, sẵn sàng vỡ vụn khi chạm vào.
"Thiếu rồi." Quang Đăng cau mày, những ngón tay cậu lần theo những vết rách. "Không phải thiếu một hai trang mà là thiếu cả một đoạn dài. Có khi đến vài chục trang. Là ai xé? Và tại sao lại xé?"
Lão Mộc Đầu im lặng nhìn cuốn nhật ký. Đôi mắt đục ngầu của ông dừng lại trên những vết rách, và trong khoảnh khắc, Quang Đăng thấy một tia hiểu biết thoáng qua trong ánh mắt ấy, như thể ông đã đoán được điều gì, nhưng không muốn nói ra. Một lúc sau ông mới đáp, giọng ông trầm thấp và xa xăm: "Người sợ sự thật. Những kẻ đã gây ra tội ác, hoặc những kẻ đã chứng kiến nó, họ không muốn ai biết chuyện gì đã thực sự xảy ra."
Trong giới huyền môn, có rất nhiều bí mật. Những bí mật về nguồn gốc của các Khe Âm, về những nghi lễ cổ xưa đã bị cấm, về những cái chết không bao giờ được giải thích. Nhưng chỉ những bí mật đủ đáng sợ mới khiến người ta muốn xóa sạch khỏi lịch sử, xóa khỏi sách vở, xóa khỏi ký ức, xóa khỏi chính dòng chảy của thời gian.
Quang Đăng tiếp tục lật những trang còn lại, hy vọng tìm thấy một manh mối nào đó giữa những khoảng trống. Và rồi, khi cậu lật đến một trang gần cuối, một vật bất ngờ rơi ra từ giữa cuốn sổ.
Một tấm bản đồ cũ. Được gấp làm tư, mép giấy đã ố vàng và sờn rách vì thời gian. Nó được vẽ bằng chu sa thứ bột màu đỏ thẫm mà các đạo sĩ thường dùng để vẽ bùa trên một tấm lụa mỏng đã ngả màu. Nhiều chỗ đã phai màu, những đường nét mờ dần như thể chính thời gian cũng muốn xóa bỏ chúng. Nhưng vẫn có thể nhìn ra một vị trí được đánh dấu bằng một vòng tròn đỏ, một vòng tròn được vẽ rất cẩn thận, như thể người vẽ muốn chắc chắn rằng không ai có thể bỏ qua nó. Bên trong vòng tròn là một dòng chữ nhỏ, được viết bằng thứ mực đen đã phai: Trung Tâm Tế Đàn.
Bên dưới tấm bản đồ, ở góc phải, còn có một dòng chữ khác được viết vội vàng, nét chữ run rẩy, như thể người viết đang rất sợ hãi hoặc đang rất gấp gáp: "Nơi chân tướng bị chôn vùi."
Không khí trong đạo quán lập tức trở nên yên tĩnh. Tiếng mưa ngoài hiên dường như lắng xuống. Tiếng gió rít qua khe cửa cũng im bặt. Ngay cả tiếng côn trùng trong rừng cũng ngừng kêu. Chỉ còn lại sự im lặng, thứ im lặng nặng nề và đầy ẩn ý, như thể chính không gian cũng đang nín thở chờ đợi.
Thừa Hạo đang ngồi trên mái nhà. Hắn đã ở đó suốt mấy tiếng đồng hồ, không nói gì, không cử động, như một pho tượng đá. Nhưng khi Quang Đăng mở tấm bản đồ ra, ánh mắt hắn vô thức nhìn về phía đó, về phía vòng tròn đỏ, về phía dòng chữ "Trung Tâm Tế Đàn". Và lần đầu tiên kể từ khi bước vào đạo quán, trong mắt hắn xuất hiện một tia dao động.
Rất nhanh, chỉ trong một khoảnh khắc, rồi biến mất, như một gợn sóng trên mặt hồ phẳng lặng. Nhưng Quang Đăng vẫn nhìn thấy. Cậu đã sống với hắn đủ lâu để nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong ánh mắt ấy.
"Anh biết nơi này." Đó không phải là một câu hỏi, mà là một khẳng định. "Anh đã từng đến đó."
Thừa Hạo không trả lời. Hắn quay mặt đi, nhìn về phía những ngọn núi đang chìm trong màn mưa đêm.
Lão Mộc Đầu đứng dậy. Động tác của ông chậm rãi và nặng nề, như thể ông vừa đưa ra một quyết định mà chính mình cũng không muốn. Ông chậm rãi uống cạn ngụm trà cuối cùng trong ấm, thứ trà đã nguội từ lâu, nhưng ông vẫn uống như thể nó là thứ duy nhất giữ ông tỉnh táo. "Đi thôi. Nếu muốn biết chuyện năm đó, toàn bộ sự thật, không phải những mảnh vỡ, chúng ta phải tới đó. Không còn cách nào khác."
Hai ngày sau, họ xuất hiện giữa một vùng núi hoang nằm sâu trong dãy Thiên Mộc, một dãy núi cổ xưa ở phía bắc, nơi mà ngay cả những thợ săn gan dạ nhất cũng không dám đặt chân đến. Từ lâu nơi này đã không còn dấu vết con người. Cây cối mọc kín, những thân cây cổ thụ cao vút che kín bầu trời, chỉ để lọt vài tia nắng yếu ớt. Dây leo phủ đầy đá, những sợi dây leo to bằng cổ tay, quấn chặt lấy những tảng đá như những con trăn khổng lồ. Không khí lạnh lẽo, không phải cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh của một nơi đã bị bỏ rơi quá lâu, nơi mà ngay cả thời gian cũng không muốn ghé thăm.
Tựa như vùng đất này đã chết từ rất lâu, không phải chết theo cách của những sinh vật sống, mà là chết theo cách của những nơi đã từng chứng kiến những điều quá kinh khủng và không bao giờ có thể hồi sinh.
Nhưng càng đi sâu vào trung tâm của vùng núi, Quang Đăng càng cảm nhận được một nguồn khí tức kỳ lạ. Không phải âm khí, thứ khí lạnh lẽo của người chết mà cậu đã quen thuộc. Cũng không phải linh khí, thứ năng lượng thuần khiết của đất trời mà Lão Mộc Đầu đã dạy cậu cảm nhận. Mà là một thứ gì đó hoàn toàn khác, một thứ nặng nề hơn, đen tối hơn, và cổ xưa hơn rất nhiều.
Oán niệm. Oán niệm của những linh hồn đã chết trong đau đớn và tuyệt vọng. Oán niệm của những người đã bị phản bội, bị hy sinh, bị lãng quên. Oán niệm đã tồn tại suốt ba trăm năm, đủ lâu để thấm vào từng tảng đá, từng gốc cây, từng ngọn cỏ. Đủ lâu để trở thành một phần không thể tách rời của vùng đất này.
Cuối cùng, sau nhiều giờ băng qua những con đường mòn đã bị thiên nhiên nuốt chửng, họ bước ra khỏi rừng cây và một quảng trường khổng lồ xuất hiện trước mắt.
Toàn bộ quảng trường được xây bằng đá đen, thứ đá không có trong tự nhiên, được đẽo thành những khối vuông vức và xếp chồng lên nhau một cách hoàn hảo. Những cây cột cao hàng chục mét dựng thành một vòng tròn khổng lồ mười hai cây cột, mỗi cây đều to đến mức phải năm sáu người ôm mới xuể. Trên bề mặt mỗi cây cột đều khắc đầy phù văn cổ xưa, những ký tự đã phai mờ vì thời gian nhưng vẫn còn tỏa ra một năng lượng kỳ lạ, như thể chúng vẫn đang ngủ và chờ đợi được đánh thức.
Chính giữa vòng tròn là một tế đàn, một tế đàn lớn đến mức khiến người ta cảm thấy nhỏ bé. Nó được xây bằng cùng thứ đá đen, với những bậc thang dẫn lên đỉnh. Trên đỉnh tế đàn là một phiến đá phẳng, nhẵn bóng, nó nhẵn một cách bất thường, như thể nó đã được đánh bóng bởi vô số nghi lễ trong suốt hàng trăm năm.
Mặt đất xung quanh tế đàn xuất hiện vô số vết nứt, những vết nứt dài và sâu, chạy ngoằn ngoèo như những vết sẹo trên da thịt. Như thể nơi đây từng xảy ra một trận chiến kinh thiên động địa, một trận chiến đã để lại những vết thương không bao giờ lành trên chính mặt đất.
Lão Mộc Đầu hít sâu một hơi. Ông đứng ở rìa quảng trường, đôi mắt đục ngầu nhìn lên tế đàn, và trong giọng nói của ông có một sự nặng nề khó tả: "Chính là nơi này. Nơi bắt đầu mọi chuyện. Nơi mà mọi thứ đã sụp đổ."
Quang Đăng vừa bước lên bậc thang đầu tiên của tế đàn. Bàn chân cậu vừa chạm vào phiến đá đen lạnh ngắt và bỗng nhiên, toàn bộ phù văn trên những cây cột cổ đồng loạt sáng lên.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những vết nứt cũ trên mặt đất mở rộng ra, và từ sâu bên dưới, một luồng sáng đỏ bùng nổ, không phải ánh sáng của lửa, mà là ánh sáng của máu, của oán niệm, của ba trăm năm đau khổ bị dồn nén. Nó nuốt chửng toàn bộ không gian, nuốt chửng quảng trường, nuốt chửng cả Quang Đăng.
Khi cậu mở mắt lần nữa, thế giới đã thay đổi.
Ba trăm năm trước. Cùng một tế đàn, nhưng nó không còn hoang tàn và đổ nát. Cờ xí tung bay phần phật trong gió, những lá cờ mang biểu tượng của Huyền Môn, của các môn phái lớn, của những thế lực đã cùng nhau tập hợp về đây. Đèn lửa sáng rực khắp quảng trường, hàng trăm ngọn đuốc lớn được cắm dọc theo vòng tròn cột đá, ánh lửa bập bùng chiếu sáng những khuôn mặt đang căng thẳng và lo âu.
Hàng trăm trưởng lão huyền môn đứng quanh quảng trường. Họ mặc những bộ đạo bào với màu sắc và biểu tượng khác nhau, đại diện cho các môn phái, các gia tộc, các thế lực đã tồn tại hàng trăm năm. Ai nấy đều mang vẻ mặt nặng nề. Không ai nói chuyện. Không ai thì thầm. Chỉ có sự im lặng, thứ im lặng của những người đang đứng trước một thảm họa và biết rằng mình bất lực.
Bầu không khí ngột ngạt tới đáng sợ. Quang Đăng có thể cảm nhận được nó, không chỉ qua thị giác và thính giác, mà qua chính linh hồn mình. Đây là khoảnh khắc mà lịch sử đã rẽ sang một hướng khác. Đây là khoảnh khắc mà mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Ở trung tâm quảng trường, ngay phía trên tế đàn, một khe nứt khổng lồ đang hiện ra giữa không trung. Nó không nằm trên mặt đất mà lơ lửng trong không khí, như một vết rách trên chính thực tại. Bên trong khe nứt, bóng tối cuồn cuộn như một biển đen đang sôi sục. Tiếng quỷ khóc vang vọng từ đó, không phải một hay hai, mà là hàng ngàn, hàng vạn tiếng khóc, gào thét, rên rỉ hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của địa ngục. Âm khí đen đặc cuồn cuộn như thủy triều, tràn ra từ khe nứt và lan khắp quảng trường.
Khe Âm. Và không phải Khe Âm bình thường, những vết nứt nhỏ mà Quang Đăng đã thấy ở chung cư An Phúc hay những nơi khác. Mà là Khe Âm lớn nhất từng xuất hiện trong lịch sử, một cánh cổng khổng lồ đang dần mở ra, và nếu nó mở hoàn toàn, không chỉ một thành phố hay một vương quốc sẽ bị nuốt chửng.
Một vị trưởng lão tóc bạc trắng như cước, có lẽ là người lớn tuổi nhất trong số những người có mặt, run giọng nói, và giọng ông vang lên giữa sự im lặng của quảng trường: "Nếu nó mở hoàn toàn... Nhân gian sẽ diệt."
Không ai phản bác. Bởi vì tất cả đều biết ông nói thật. Họ đã thử mọi cách phong ấn, trận pháp, hy sinh... nhưng không gì có thể ngăn được Khe Âm đang mở rộng. Nó cần một thứ gì đó lớn hơn. Một vật hiến tế lớn hơn.
Một người khác bước ra từ đám đông, một người đàn ông trung niên mặc đạo bào đen, khuôn mặt sắc lạnh và đôi mắt sâu thẳm. Trên tay ông ta cầm một cuốn cổ thư dày cộp, bìa da đã sờn rách. "Phong ấn bình thường không đủ. Chúng ta cần vật dẫn. Cần tế phẩm." Ông ta dừng lại, và giọng ông ta trở nên nặng nề hơn. "Cần một linh hồn đủ mạnh để làm chìa khóa."
Toàn bộ quảng trường chìm trong yên lặng. Một vị trưởng lão khác, giọng run rẩy hỏi: "Ai có thể trở thành tế phẩm? Ai có linh hồn đủ mạnh?"
Người đàn ông cầm cổ thư chậm rãi mở cuốn sách. Những trang giấy cũ kỹ lật ra, và ông ta đọc, đọc những dòng chữ cổ xưa đã được viết từ hàng ngàn năm trước, những dòng chữ mà có lẽ chưa ai từng đọc trong suốt nhiều thế hệ. Ánh mắt ông ta hiện lên vẻ phức tạp khi ông ta ngẩng lên và nói: "Cổ thư ghi lại... Muốn đóng Khe Âm cấp đặc biệt... phải dùng người mang Thiên Âm Mệnh."
Không khí đông cứng. Ngay cả gió cũng như ngừng thổi. Ngay cả những ngọn đuốc cũng như ngừng cháy. Thiên Âm Mệnh là một thuật ngữ mà chỉ những người am hiểu sâu sắc về huyền môn mới biết đến. Đó là một loại mệnh cách cực kỳ hiếm, hiếm đến mức nhiều người cho rằng nó chỉ là truyền thuyết. Người mang Thiên Âm Mệnh có thể dung hòa âm dương, hấp thụ âm khí mà không bị biến thành quỷ, điều khiển dương khí mà không bị thiêu đốt. Họ có thể trở thành những đạo sĩ mạnh nhất hoặc trở thành vật hiến tế hoàn hảo nhất.
Quang Đăng đứng bên ngoài ký ức, tim đập dữ dội trong lồng ngực. Cậu đã nghe Lão Mộc Đầu nhắc đến Thiên Âm Mệnh, nhưng chỉ là thoáng qua, như một khái niệm xa xôi. Còn bây giờ, cậu đang chứng kiến khoảnh khắc mà khái niệm đó trở thành bản án tử hình cho một con người.
Vị trưởng lão già nua, người đã nói về sự diệt vong của nhân gian chậm rãi hỏi, và giọng ông run lên vì một cảm xúc khó gọi tên: "Người đó là ai? Ai trong số chúng ta mang Thiên Âm Mệnh?"
Một bóng người từ trong đám đông bước ra. Áo đen. Trường thương. Khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc bén như chim ưng. Bước chân hắn vững vàng và dứt khoát, như thể hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn bước lên trước tế đàn, trước mặt tất cả các trưởng lão, và quỳ xuống.
Tạ Vô Minh.
Quang Đăng chết lặng. Cậu đã biết trước điều này từ cuộn hồ sơ trong kho của Lão Mộc Đầu, từ những dòng chữ đỏ như máu trong Nhật Ký Máu. Nhưng tận mắt nhìn thấy nó, tận mắt nhìn thấy Tạ Vô Minh quỳ xuống trước tế đàn, trước hàng trăm trưởng lão, và chậm rãi cúi đầu vẫn khiến cậu không thể tin nổi.
Tạ Vô Minh mở miệng. Giọng hắn vang lên trong sự im lặng tuyệt đối của quảng trường, rõ ràng và dứt khoát, không một chút do dự: "Hứa Thừa Hạo."
ẦM!
Toàn bộ thế giới như rung chuyển. Quang Đăng cảm thấy da đầu mình tê dại, sống lưng lạnh toát, và một cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Dù đã biết kết quả, dù đã đọc trước mọi thứ nhưng tận mắt nhìn thấy khoảnh khắc này vẫn khiến cậu không thể chấp nhận được.
Chính Tạ Vô Minh, người thanh niên áo đen với cây trường thương, người đã cùng Thừa Hạo uống rượu trên mái nhà và mơ về một thế giới không còn quỷ dữ. Chính Tạ Vô Minh, người đã từng suýt chết thay Thừa Hạo ở Khe Âm, người đã được Thừa Hạo phong làm U Minh Tướng, người mà Thừa Hạo đã nói "Ngươi là người duy nhất ta tin tưởng". Chính hắn là người tiết lộ bí mật. Là người nói ra cái tên đó. Là người đẩy huynh đệ của mình lên tế đàn.
Hình ảnh lại chuyển đổi, và lần này là một căn phòng tối.
Đó là một căn phòng nhỏ trong khuôn viên của Huyền Môn, có lẽ là phòng riêng của Thừa Hạo. Đèn dầu trên bàn cháy leo lét, hắt những cái bóng dài lên tường. Hứa Thừa Hạo đứng giữa phòng, vẫn là bộ bạch y quen thuộc, mái tóc đen dài buộc gọn sau gáy. Nhưng gương mặt hắn đã không còn nụ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mà Quang Đăng đã thấy trong những ký ức trước. Thay vào đó là một vẻ mặt căng thẳng và cảnh giác, như thể hắn biết có điều gì đó không ổn nhưng chưa kịp hiểu là gì.
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập vang lên, không phải vài người, mà là hàng chục, hàng trăm người. Tiếng kim loại va vào nhau. Tiếng phù chú được kích hoạt. Tiếng trận pháp được dựng lên.
Cánh cửa bật mở, không phải mở từ từ, mà là bị đạp tung ra. Vô số trưởng lão tiến vào, khuôn mặt họ lạnh lùng và vô cảm. Phù chú bay đầy trời, những lá bùa vàng rực rỡ, những sợi dây đỏ, những ký tự phát sáng. Xiềng xích phong ấn lao tới, những sợi xích được rèn từ thứ kim loại đen bóng, khắc đầy những phù văn cổ xưa, lao vút trong không khí như những con rắn độc.
Hứa Thừa Hạo biến sắc. Đôi mắt đen láy của hắn mở to, và trong khoảnh khắc, Quang Đăng thấy sự kinh ngạc trong đó, không phải sợ hãi, mà là không hiểu. "Các vị muốn làm gì? Có chuyện gì xảy ra? Tại sao..."
Không ai trả lời. Chỉ có xiềng xích xuyên qua không khí, và rồi...
ẦM!
Xiềng xích xuyên qua hai tay hắn, không phải trói, mà là xuyên qua. Những mắt xích sắc bén đâm thủng da thịt, xuyên qua cơ bắp, và máu tươi bắn ra, thứ máu đỏ tươi của một con người, không phải máu đen của quỷ. Nó bắn lên bạch y của hắn, nhuộm đỏ tà áo trắng tinh khôi.
Lần đầu tiên, Quang Đăng nhìn thấy sự kinh ngạc thực sự trong mắt vị thiên tài ấy. Không phải sợ hãi, vì Hứa Thừa Hạo chưa bao giờ biết sợ. Mà là không hiểu. Không hiểu vì sao những người mà hắn đã chiến đấu để bảo vệ, những người mà hắn đã cống hiến cả tuổi trẻ, lại đối xử với hắn như vậy. Không hiểu vì sao mình lại bị coi là tội nhân khi chưa hề phạm tội.
Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện ở phía cuối hành lang. Hắn đứng đó, trong bóng tối, nơi ánh đèn không chiếu tới. Nhưng Hứa Thừa Hạo vẫn nhận ra bởi vì hắn đã biết bóng dáng đó quá rõ, sau bao nhiêu năm sát cánh chiến đấu.
Hứa Thừa Hạo lập tức nhìn về phía hắn, và trong đôi mắt đau đớn của hắn, đôi mắt đang chịu đựng cơn đau của xiềng xích xuyên qua cơ thể, ánh lên một tia hy vọng. "Vô Minh. Ngươi tới đúng lúc. Giúp ta giải thích với họ. Có sự hiểu lầm gì đó."
Nhưng Tạ Vô Minh không tiến lên. Hắn chỉ đứng yên trong bóng tối, nơi ánh đèn không thể chạm tới. Lặng lẽ nhìn.
Nụ cười trên gương mặt Hứa Thừa Hạo chậm rãi biến mất, như ánh mặt trời bị mây đen che khuất, như ngọn lửa bị gió thổi tắt. "Vô Minh? Ngươi... ngươi không định giúp ta sao?"
Vẫn không có câu trả lời. Chỉ có sự im lặng, thứ im lặng còn đau đớn hơn bất kỳ lời nói nào.
Xiềng xích càng lúc càng siết chặt. Những mắt xích cắm sâu vào da thịt, và máu chảy xuống nền đá, từng giọt, từng giọt, tạo thành một vũng đỏ dưới chân hắn. Hứa Thừa Hạo bị kéo về phía cửa, về phía hành lang, về phía tế đàn đang chờ đợi. Nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào người bằng hữu thân thiết nhất, người đã từng cùng hắn uống rượu dưới trăng, cùng hắn trừ tà trong đêm, cùng hắn mơ về một thế giới tốt đẹp hơn.
Không oán hận. Không tức giận. Không căm thù. Chỉ có sự khó hiểu, một sự khó hiểu sâu thẳm và đau đớn, như một vết thương không bao giờ lành. Như thể đến tận giây phút ấy, khi xiềng xích đã xuyên qua tay, khi máu đã chảy thành vũng, khi hắn đang bị kéo về phía cái chết, hắn vẫn chưa tin. Hắn vẫn chưa thể tin rằng người phản bội mình, người đã đẩy mình vào vực thẳm, lại chính là Tạ Vô Minh.
Người từng cùng hắn uống rượu. Cùng hắn trừ tà. Cùng hắn mơ về một thế giới tốt đẹp hơn, một thế giới không còn ai phải chết vì quỷ nữa. Người đã từng nói rằng sau khi tất cả kết thúc, hắn muốn đi du lịch khắp thiên hạ, không đánh nhau nữa.
Ký ức dừng lại đột ngột như khi nó bắt đầu. Toàn bộ tế đàn rung chuyển dữ dội, những cây cột đá nứt ra, những phù văn cổ xưa bùng lên rồi tắt lịm. Một tiếng gào thét xa xăm vọng lên từ lòng đất, tiếng gào thét của một người đã bị phản bội, bị hy sinh, bị bỏ rơi. Tiếng gào thét đã vang vọng suốt ba trăm năm và vẫn chưa từng được đáp lại.
Quang Đăng đứng bất động giữa tế đàn hoang tàn. Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác nghẹn lại như có ai đó bóp chặt lấy cổ họng cậu, khiến cậu không thể thở được. Cậu đã biết trước kết cục, từ những cuộn hồ sơ, từ Nhật Ký Máu, từ những lời thì thầm của quá khứ. Nhưng tận mắt nhìn thấy nó, tận mắt nhìn thấy khoảnh khắc một người bị chính huynh đệ của mình đẩy vào vực thẳm vẫn khiến cậu không thể chấp nhận được.
Bởi cậu biết. Điều đáng sợ nhất không phải bị kẻ thù phản bội vì kẻ thù vốn dĩ đã là kẻ thù. Điều đáng sợ nhất là bị chính người mình tin tưởng nhất đẩy xuống vực sâu, người đã từng nói sẽ sát cánh bên mình đến cùng, người đã từng suýt chết thay mình, người mà mình đã coi là gia đình.
Và bi kịch thực sự, bi kịch đã biến một thiếu niên áo trắng với nụ cười rạng rỡ thành một Quỷ Vương lạnh lùng và cô độc mới chỉ bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.