Minh Vương kí túc

Chương 15: Người Con Gái Ghế Cuối

Đăng: 08/06/2026 09:06 3,744 từ 5 lượt đọc

ẦM!

Cánh cửa xe đóng sập lại sau lưng Quang Đăng với một âm thanh chát chúa, dứt khoát và nặng nề như nắp quan tài vừa được đậy kín. Tiếng vang vọng trong không gian chật hẹp của khoang xe, dội vào những hàng ghế cũ kỹ, rồi tắt lịm như bị nuốt chửng bởi sự im lặng dày đặc bên trong.

Cậu loạng choạng ngã vào lối đi giữa hai hàng ghế, hai tay chống xuống sàn xe lạnh ngắt. Đầu óc cậu quay cuồng như vừa bị ai đó nhấc bổng lên rồi quăng mạnh xuống – cảm giác mất phương hướng và buồn nôn ập đến cùng lúc. Tai cậu ù đặc, mọi âm thanh xung quanh như bị bóp méo thành một tiếng vo ve kéo dài. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, và cậu có thể nghe thấy rõ từng nhịp đập trong thinh lặng.

Phải mất vài giây cậu mới lấy lại được hơi thở. Và khi ngẩng đầu lên, khi ý thức bắt đầu ghi nhận những gì xung quanh, cậu mới nhận ra một sự thật khiến da đầu mình tê rần.

Chiếc xe đang chạy.

Cậu có thể cảm nhận được chuyển động – tiếng động cơ già nua gầm gừ đều đều bên dưới sàn xe, cảm giác rung lắc nhè nhẹ của thân xe trên mặt đường. Nhưng khi cậu nhìn ra ngoài cửa kính, bên ngoài không phải là đường phố. Không phải thành phố Cần Thơ với những con hẻm quen thuộc, không phải ánh đèn đường vàng vọt, không phải những ngôi nhà san sát hai bên đường.

Bên ngoài chỉ có sương mù.

Dày đặc. Xám trắng. Vô tận. Những cuộn sương khổng lồ trôi chầm chậm qua ô cửa kính, xoáy thành những hình thù kỳ quái rồi lại tan ra. Không có bầu trời. Không có mặt đất. Chỉ có sương – một biển sương trải dài đến tận chân trời và xa hơn nữa.

Đôi lúc trong làn sương, những bóng người xuất hiện. Họ đứng bất động bên lề con đường vô hình mà chiếc xe đang chạy qua – những cột mốc sống trong biển sương. Có người mặc áo dài cũ kỹ, tà áo bay nhẹ trong gió dù không hề có gió. Có người mặc quân phục rách nát, trên ngực còn gài những tấm huân chương đã xỉn đen. Có người mặc quần áo hiện đại – áo sơ mi, quần jeans – như thể họ mới rời khỏi thế giới người sống chưa lâu. Nhưng tất cả đều đứng im. Lặng lẽ. Đôi mắt họ dõi theo chiếc xe khi nó chạy qua, những cái đầu từ từ xoay đi, nhưng không ai nhúc nhích. Không ai lên tiếng.

Quang Đăng nổi da gà toàn thân. Cậu bấu chặt lấy thành ghế gần nhất, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Tôi đang nằm mơ... Chắc chắn là tôi đang nằm mơ. Tôi vừa hết ca làm, về phòng trọ, ngủ quên trên nệm..."

Không ai trả lời.

"Tôi đang nằm mơ đúng không? Có ai nói gì đi chứ!"

Vẫn im lặng. Chỉ có tiếng động cơ cũ kỹ vang đều đều – brrrr... brrrr... brrrr... – như tiếng thở của một con quái vật già nua đã chạy quá lâu và không còn nhớ mình đang đi về đâu.

Quang Đăng nuốt nước bọt. Cổ họng cậu khô khốc. Cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh – thứ bình tĩnh mà cậu đã học được từ những ngày sống chung với Quỷ Vương, từ những lần đối mặt với lệ quỷ và quái vật. Hít vào. Thở ra. Quan sát. Đừng hoảng loạn. Cậu từ từ đứng thẳng dậy, và lần đầu tiên nhìn rõ những hành khách xung quanh.

Họ vẫn ngồi yên như lúc cậu nhìn thấy từ bên ngoài – lưng thẳng, tay đặt trên đùi, đầu hướng về phía trước. Nhưng bây giờ, ở khoảng cách gần thế này, cậu có thể nhìn thấy từng chi tiết.

Ghế đầu tiên. Một bà cụ tóc bạc trắng như cước, mái tóc được búi gọn gàng sau gáy. Bà mặc bộ áo bà ba màu nâu đã bạc màu, trên tay ôm chặt một tấm ảnh cũ kỹ – tấm ảnh đã ngả vàng, một góc bị cháy xém, nhưng vẫn còn nhìn rõ hình một gia đình bốn người đang cười rất tươi trước hiên nhà.

Ghế thứ hai. Một người đàn ông mặc đồng phục công nhân màu xanh đã sờn vai, trên ngực áo còn thêu bảng tên nhưng chữ đã phai mờ. Nửa khuôn mặt ông ta bị dập nát – xương gò má lộ ra ngoài, một bên mắt không còn, nhưng nửa khuôn mặt còn lại vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đến kỳ lạ.

Ghế thứ ba. Một cô gái trẻ, có lẽ chỉ mới ngoài hai mươi, đang bế một đứa bé sơ sinh trong lòng. Cả hai đều trong suốt như sương khói – cậu có thể nhìn xuyên qua họ, thấy được đường viền của ghế ngồi phía sau. Đứa bé nằm im trong vòng tay mẹ, không khóc, không cử động, như một con búp bê bằng thủy tinh.

Mỗi người đều cúi đầu. Không ai nhìn nhau. Không ai trò chuyện. Không khí im lặng đến đáng sợ – một sự im lặng không phải của sự bình yên, mà là của những người đã quá mệt mỏi để nói chuyện, đã quá đau khổ để chia sẻ.

Nhưng điều kỳ lạ là Quang Đăng không cảm nhận được oán khí. Không có sự hung dữ như những lệ quỷ ở chung cư An Phúc. Không có ác ý như con quái vật dưới giếng. Không có sự lạnh lẽo chết chóc như những cư dân tầng mười bốn. Chỉ có một cảm giác buồn bã – một nỗi buồn sâu thẳm và lặng lẽ, thấm đẫm trong từng thớ gỗ của chiếc xe, trong từng hơi thở của những hành khách. Buồn đến mức khiến người ta nghẹn lòng.

Như thể tất cả bọn họ đều đang mang theo những điều chưa kịp nói. Những cuộc chia ly chưa kịp chuẩn bị. Những câu từ biệt chưa kịp thốt ra. Những lời yêu thương, những lời xin lỗi, những lời cảm ơn – tất cả đều bị kẹt lại trong cổ họng khi họ rời khỏi thế giới này, và giờ đây họ mang chúng theo trên chuyến xe không biết bao giờ kết thúc.

"Cậu là người sống."

Một giọng nói vang lên, khàn khàn và run rẩy như tiếng lá khô va vào nhau trong gió.

Quang Đăng giật mình quay lại. Là bà cụ ngồi ghế đầu. Bà đã ngẩng đầu lên từ lúc nào, và đôi mắt bà – đôi mắt đục mờ vì tuổi tác nhưng vẫn còn ấm áp lạ thường – đang nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt hiền từ. Giống hệt một người bà bình thường đang nhìn đứa cháu đi lạc của mình.

"Cậu nhìn thấy chúng tôi à?"

Quang Đăng chần chừ. Cậu không biết có nên trả lời hay không – theo bản năng, cậu vẫn còn cảnh giác với mọi thứ trong thế giới bên kia. Nhưng ánh mắt của bà cụ không hề có ác ý. Chỉ có sự tò mò và một chút gì đó như hy vọng.

"...Dạ."

Bà cụ mỉm cười. Nụ cười đó hằn sâu những nếp nhăn trên khuôn mặt bà, và trong khoảnh khắc, Quang Đăng thấy bà không còn là một linh hồn đáng sợ nữa. Bà chỉ là một người già, một người bà, đang ngồi trên một chuyến xe và chờ đợi.

"Nhiều năm rồi mới gặp người sống lên xe. Người sống không thường được mời đâu – chỉ khi nào họ thực sự cần phải đi, hoặc khi có ai đó muốn họ đi."

"Xe này là gì vậy bà? Đi đâu? Điểm cuối là gì?"

Bà cụ nhìn ra cửa kính. Ngoài kia sương mù vẫn cuộn trào vô tận, những bóng người vẫn đứng im lặng bên đường. "Là nơi đưa những người không chịu rời đi tới điểm cuối. Những người như chúng tôi – những người còn vướng bận một điều gì đó, còn chưa sẵn sàng để buông tay. Chúng tôi lên xe này vì không biết phải đi đâu khác."

Quang Đăng cảm thấy cổ họng khô khốc. "Điểm cuối là đâu?"

Bà cụ lắc đầu. "Không ai biết. Chưa ai từng quay lại để kể. Nhưng chúng tôi tin rằng đó là nơi mình cần đến. Nơi mà mọi vướng bận đều được gỡ bỏ."

Nói xong, bà lại cúi đầu nhìn tấm ảnh trong tay. Những ngón tay gầy guộc, nhăn nheo vuốt nhẹ lên mặt kính đã nứt. Trong ảnh, bốn người – một người đàn ông, một người phụ nữ, và hai đứa trẻ – đang cười rạng rỡ dưới ánh nắng. Bức ảnh đã cũ lắm rồi. Một góc bị cháy xém, như thể nó đã từng ở trong một ngôi nhà bị hỏa hoạn.

Quang Đăng định hỏi thêm – về gia đình trong ảnh, về lý do bà còn ở trên xe – nhưng bà không nói nữa. Bà chỉ ngồi đó, ôm tấm ảnh, và im lặng. Cậu hiểu. Có những nỗi đau không thể kể ra bằng lời.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.

Mười phút. Hai mươi phút. Một tiếng. Cảm giác về thời gian dần trở nên mơ hồ – đồng hồ trên tay Quang Đăng đã dừng lại từ lúc cậu bước lên xe, kim giây không còn nhúc nhích. Không có mặt trời để đo ngày, không có bóng tối để đo đêm. Chỉ có tiếng động cơ đều đều và màn sương trắng xóa bên ngoài.

Ngoài cửa sổ, cảnh vật bắt đầu thay đổi. Một thị trấn xuất hiện giữa màn sương – những ngôi nhà cũ kỹ đứng chen chúc hai bên đường, mái ngói âm dương phủ đầy rêu, tường vôi loang lổ. Tất cả đèn trong các ngôi nhà đều sáng – ánh đèn vàng ấm áp hắt ra qua những ô cửa sổ – nhưng không thấy bóng người. Không một ai đứng sau những tấm rèm cửa. Không một ai bước ra hiên nhà.

Chiếc xe chạy ngang qua, và từ trong cửa sổ các căn nhà, vô số khuôn mặt xuất hiện. Họ đứng đó, sau lớp kính, lặng lẽ nhìn theo chiếc xe. Những khuôn mặt trắng bệch, những đôi mắt vô hồn, những biểu cảm trống rỗng – nhưng không ai bước ra. Không ai cố gắng lên xe.

Quang Đăng rùng mình. "Cái đó là gì? Họ là ai?"

Một hành khách phía trước trả lời – giọng nói rất nhẹ, gần như chỉ là một hơi thở: "Người không lên xe. Những linh hồn đã bỏ lỡ chuyến xe của mình, hoặc không dám lên. Họ bị mắc kẹt ở đó mãi mãi – trong những ngôi nhà không có ai sống, trên những con đường không có ai đi. Họ đứng bên cửa sổ và nhìn những chuyến xe đi qua, nhưng không bao giờ đủ can đảm để bước ra."

Giọng nói đó nhẹ nhàng, nhưng nó khiến sống lưng Quang Đăng lạnh toát. Cậu nhìn những khuôn mặt sau lớp kính – họ không đáng sợ. Họ chỉ buồn. Và chính nỗi buồn đó mới là điều đáng sợ nhất.

Chiếc xe dừng lại lần đầu tiên.

Két...

Tiếng phanh vang lên, và chiếc xe chậm rãi tấp vào một bến xe nhỏ xuất hiện bên đường. Bến xe chỉ là một mái che bằng gỗ cũ kỹ, với một tấm bảng gỗ treo lệch, trên đó viết bằng thứ mực đã phai màu:

BẾN TƯƠNG PHÙNG

Cửa xe mở ra. Một ông lão ngồi ở hàng ghế thứ ba – người mà Quang Đăng chưa kịp chú ý đến – từ từ đứng dậy. Ông chống gậy bước xuống lối đi, từng bước chậm rãi và run rẩy. Trước khi bước xuống xe, ông quay đầu nhìn mọi người. Và mỉm cười.

"Lần này thật sự phải đi rồi."

Không ai đáp lại. Nhưng rất nhiều hành khách khẽ cúi đầu – một cái cúi đầu nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng đầy sự tôn trọng. Như đang tiễn biệt một người bạn đồng hành đã đi cùng mình suốt một chặng đường dài.

Ông lão bước xuống xe, và bóng ông chầm chậm tan vào màn sương. Cánh cửa xe đóng lại. Xe tiếp tục lăn bánh. Quang Đăng bỗng thấy trong lòng nặng trĩu. Cậu không biết ông lão đó là ai. Không biết ông đã ở trên xe bao lâu. Không biết tại sao ông lại xuống ở bến đó. Nhưng có một điều cậu hiểu: ông đã sẵn sàng. Và đó là một điều gì đó rất khó khăn.

Khoảng nửa giờ sau – ít nhất là theo cảm nhận của cậu – Quang Đăng phát hiện ra người ngồi ở ghế cuối đang nhìn mình.

Là một cô gái trẻ. Khoảng hai mươi tuổi, có lẽ vậy. Mái tóc đen dài buông xõa ngang vai, không buộc, không kẹp, chỉ đơn giản là để tự nhiên. Khuôn mặt thanh tú với những đường nét mềm mại – đôi lông mày thanh, sống mũi cao, đôi môi nhỏ. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, chất vải mềm mại, như thể cô vừa từ một buổi tiệc nào đó bước ra.

Nhưng khác với những linh hồn khác trên xe – những người cúi đầu, im lặng, cam chịu – đôi mắt cô đỏ hoe. Đỏ như thể cô vừa khóc rất lâu, rất nhiều, và vẫn chưa ngừng khóc. Đôi mắt đó đang nhìn Quang Đăng với một sự tò mò lẫn lộn với hy vọng.

Thấy Quang Đăng nhìn sang, cô khẽ hỏi, giọng nhỏ như tiếng chim non:

"Anh là người sống?"

"Ừ."

"..."

Cô im lặng một lúc. Đôi bàn tay đặt trên đùi siết chặt vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Rồi cô hỏi, giọng run run:

"Tôi có sai không?"

Quang Đăng ngơ ngác. Câu hỏi đó đến quá đột ngột, và cậu không hiểu ngữ cảnh. "Hả? Cô sai chuyện gì?"

"Tôi có sai không?"

Giọng cô rất nhỏ, nhưng trong đó có một thứ gì đó khiến tim người ta nhói lên – một sự van nài, một sự tuyệt vọng, một sự khao khát được nghe một câu trả lời mà cô đã chờ đợi từ rất lâu.

"Tôi không biết chuyện gì xảy ra mà... Cô có thể kể cho tôi nghe không?"

Cô gái cúi đầu. Mái tóc đen rũ xuống che khuất khuôn mặt. Hai bàn tay cô vẫn siết chặt vào nhau, run lên từng đợt.

"Tôi chỉ mệt thôi."

Xe vẫn chạy. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng động cơ và tiếng gió rít qua khe cửa.

Một lúc sau cô mới tiếp tục, giọng cô nghẹn ngào như có thứ gì đó mắc kẹt trong cổ họng:

"Tôi đã cố lắm rồi. Thật sự cố lắm rồi."

"Tôi học giỏi. Tôi luôn đứng nhất lớp. Tôi nghe lời ba mẹ. Tôi không bao giờ cãi lại. Tôi không làm điều gì xấu – chưa từng. Tôi luôn cố gắng trở thành đứa con hoàn hảo, đứa học trò hoàn hảo, người bạn hoàn hảo."

Giọng cô run lên, và những giọt nước mắt bắt đầu lăn xuống má – những giọt nước mắt trong suốt, không phải thứ chất lỏng đen ngòm của lệ quỷ, mà là nước mắt thật sự.

"Tại sao vẫn không đủ? Tại sao dù tôi có cố gắng thế nào, vẫn luôn có người thất vọng về tôi? Tại sao mọi người luôn nói 'cố lên', 'ráng lên', 'phải mạnh mẽ lên' – nhưng không ai hỏi tôi có mệt không?"

Quang Đăng im lặng. Lần đầu tiên từ khi nhìn thấy ma – từ lần đầu tiên ở bệnh viện, qua những lệ quỷ đáng sợ, qua những cư dân xác sống – cậu không biết phải nói gì. Cô gái này không đáng sợ. Không dữ tợn. Không biến dạng. Nhưng sự đau khổ trong mắt cô còn khiến người ta nghẹt thở hơn bất kỳ lệ quỷ nào.

"Tôi chỉ muốn nghỉ ngơi. Tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật dài, không phải lo lắng về điểm số, về kỳ vọng, về những gì người khác nghĩ về mình. Vậy mà..."

Giọng cô nghẹn lại. "...mọi người đều trách tôi. Họ nói tôi ích kỷ. Họ nói tôi không nghĩ cho gia đình. Họ nói tôi yếu đuối."

Chiếc xe đột nhiên rung nhẹ. Ngoài cửa sổ, một cơn mưa bắt đầu rơi – những giọt mưa xám bạc, không phải nước, mà là thứ gì đó giống như tro bụi. Chúng rơi lặng lẽ và tan vào màn sương.

Quang Đăng nhìn cô thật lâu. Cậu nhớ đến những đêm tăng ca triền miên ở công ty, nhớ đến những lần mẹ gửi tin nhắn hỏi "về chưa con" mà cậu chỉ kịp trả lời bằng một chữ "sắp", nhớ đến cảm giác trống rỗng khi nhìn vào màn hình máy tính và tự hỏi mình đang làm gì với cuộc đời mình. Cậu hiểu một phần của cảm giác đó – cái cảm giác rằng dù có cố gắng thế nào cũng không bao giờ là đủ.

Cậu chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện cô. Khoảng cách giữa họ chỉ là lối đi hẹp của xe buýt.

"Cô tên gì?"

"...Ngọc."

"Cô biết mình đang ở đâu không?"

Ngọc lắc đầu. Mái tóc đen lay động nhè nhẹ. "Tôi không biết. Tôi chỉ nhớ mình lên xe. Hình như có ai đó đưa cho tôi một tấm vé, và tôi lên xe. Từ lúc đó tới giờ vẫn ở đây."

"Cô lên xe bao lâu rồi?"

Ngọc suy nghĩ. Đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại. Một lúc lâu, cô mới trả lời: "Chắc là vài ngày. Có thể là một tuần. Tôi không nhớ rõ."

Bà cụ phía trước khẽ thở dài – một tiếng thở dài nặng trĩu như mang theo sức nặng của thời gian. "Đã bảy năm rồi, cháu ạ."

Ngọc sững người. Đôi mắt cô mở lớn, và Quang Đăng thấy trong đó một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả thành lời. "Không thể nào... Bảy năm sao? Không thể nào! Cháu mới lên xe hôm qua mà!"

"Trên xe không có thời gian." Bà cụ nói, giọng buồn bã. "Người càng chấp niệm, càng không xuống được. Cháu đã tự hỏi câu hỏi đó suốt bảy năm rồi – 'Tôi có sai không?' – và cháu sẽ còn hỏi nó mãi mãi nếu không tìm được câu trả lời."

Ngọc bật khóc. Lần này không còn cố kìm nén nữa. Cô ôm mặt, đôi vai gầy run lên từng đợt, và những tiếng nấc vang lên trong khoang xe im lặng. "Nhưng tôi không biết phải đi đâu... Tôi không biết câu trả lời là gì... Tôi không biết phải làm sao để xuống xe..."

Quang Đăng cảm giác lồng ngực mình nghẹn lại. Bảy năm. Một linh hồn trẻ như vậy – một cô gái mới hai mươi tuổi, lẽ ra còn cả cuộc đời phía trước – đã bị mắc kẹt trên chuyến xe này suốt bảy năm. Chỉ vì một câu hỏi. Chỉ vì không ai cho cô câu trả lời mà cô cần.

Cậu nhìn ra ngoài cửa kính. Màn sương vẫn kéo dài vô tận. Lần đầu tiên, Quang Đăng hiểu vì sao chuyến xe này đáng sợ. Không phải vì ma quỷ. Không phải vì những thứ siêu nhiên. Mà vì những linh hồn trên đây. Họ không biết phải đi đâu. Không biết phải buông bỏ điều gì. Không biết phải tha thứ cho ai. Cũng không biết phải tha thứ cho chính mình như thế nào.

Đúng lúc ấy, tiếng phanh xe vang lên.

KÉT!

Một âm thanh chói tai và đột ngột, khác hẳn với lần dừng ở Bến Tương Phùng. Toàn bộ chiếc xe rung mạnh, hành khách bị hất về phía trước. Tiếng kim loại ma sát vào nhau vang lên ken két. Và rồi chiếc xe dừng lại.

Các hành khách đồng loạt ngẩng đầu. Lần đầu tiên kể từ khi lên xe, trên khuôn mặt họ xuất hiện một biểu cảm mới: sợ hãi. Những đôi mắt mở to. Những bàn tay siết chặt lấy thành ghế.

Một hành khách thì thầm, giọng run rẩy: "Nó tới rồi..."

Quang Đăng cau mày. "Cái gì tới? Ai tới?"

Không ai trả lời. Nhưng cậu không cần câu trả lời nữa. Bởi vì cậu đã nhìn thấy.

Ngoài cửa sổ, giữa màn sương xám vô tận, một bóng người đang đứng. Cao lớn. Mặc đồng phục đen tuyền – loại đồng phục cổ xưa mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ thời đại nào. Trên tay hắn cầm xiềng xích – những sợi xích sắt đen bóng, lạnh lẽo, kéo lê trên mặt đường vô hình. Đôi mắt hắn lạnh lẽo như hai hòn than đá, không có lòng trắng, không có con ngươi, chỉ là hai vực sâu hun hút.

Phía sau hắn, còn có hàng chục bóng người khác – tất cả đều mặc đồng phục đen giống hệt, tất cả đều cầm xiềng xích. Họ đứng thành một hàng ngang chắn ngang con đường, như một bức tường thành không thể vượt qua.

Âm sai.

Quang Đăng đã nghe Thừa Hạo nhắc đến họ. Những người thực thi pháp luật của âm phủ. Những kẻ săn đuổi những linh hồn trốn chạy. Những kẻ không bao giờ bỏ cuộc.

Và người đứng đầu đám âm sai – kẻ đứng trước hàng ngũ, kẻ đang nhìn thẳng vào chiếc xe với đôi mắt lạnh lẽo nhất – đang từ từ nở một nụ cười. Nụ cười của một kẻ săn mồi vừa tìm thấy con mồi mà mình đã truy đuổi từ rất lâu.

"Cuối cùng..."

Giọng hắn vọng tới xuyên qua lớp kính, xuyên qua không gian, vang lên rõ mồn một trong tai Quang Đăng.

"...cũng tìm được Quỷ Vương rồi."

Quang Đăng sững người. Tim cậu như ngừng đập trong một giây. Họ đang tìm Thừa Hạo. Nhưng Thừa Hạo không ở đây. Hắn đã không kịp lên xe. Hắn đang ở ngoài kia – ở thế giới người sống – và cậu đang ở đây, một mình, trên chuyến xe của người chết.

0
Ủng hộ tác giả Viên An Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.