Chương 31: Nửa Bước Huyền Môn
Gió núi gào thét bên mép vực, cuốn theo những hạt sương lạnh buốt từ vực sâu hun hút bên dưới. Sương trắng cuồn cuộn như một biển mây không đáy, che phủ mọi thứ bên dưới bằng một tấm màn dày đặc và bí ẩn. Không ai biết dưới đó có gì, có thể là sông, có thể là đá, có thể là hư vô. Chỉ biết rằng một khi đã rơi xuống, sẽ không bao giờ quay trở lại.
Quang Đăng đứng trước vực sâu, đôi giày thể thao cũ kỹ của cậu gần như chạm vào mép đá cuối cùng. Những viên sỏi nhỏ bị gió thổi bay khỏi mép vực, rơi xuống và biến mất trong biển sương mà không một tiếng động. Phía sau là Hắc Bạch Song Sứ, hai sứ giả cấp cao nhất của Âm Phủ, những kẻ chưa từng thất bại trong bất kỳ cuộc săn nào. Phía trước là đường chết. Phía sau cũng là đường chết.
Lão Mộc Đầu dựa vào vách đá phía xa, thân hình gầy gò gần như lọt thỏm giữa những tảng đá lớn. Khóe miệng ông còn vương máu, dòng máu đỏ tươi đã khô lại thành một vệt sẫm màu trên cằm. Một cánh tay buông thõng, không còn nhấc nổi, cú va chạm với vách đá khi nãy đã khiến xương vai của ông bị gãy. Nhưng đôi mắt đục ngầu của ông vẫn mở, vẫn dõi theo hai bóng người trẻ tuổi trước mặt.
Thừa Hạo tuy vẫn đứng thẳng, lưng thẳng tắp như một lưỡi kiếm, nhưng khí tức suy yếu thấy rõ sau cuộc truy sát kéo dài suốt đêm. Hắc Vực của Hắc Sứ đã rút cạn phần lớn âm khí của hắn, và những vết thương từ trận chiến trước đó vẫn chưa lành hẳn. Tà áo đen của hắn rách nhiều chỗ, để lộ những vết cắt trên da thịt, những vết thương rỉ ra thứ máu đen sánh đặc.
Hắc Sứ chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất rung nhẹ, những viên đá nhỏ dưới chân hắn bị nghiền thành bột. "Đã kết thúc." Giọng hắn lạnh như băng, không có vẻ đắc thắng, không có vẻ vui mừng, chỉ là một tuyên bố thực tế. "Các ngươi đã chạy đủ rồi."
Bạch Sứ khẽ lắc chiếc đèn lồng trắng trong tay. Ngọn lửa trắng bên trong bùng lên, và vô số tiếng khóc vang lên từ đó, những âm thanh the thé, đau đớn, như của hàng trăm linh hồn đang cầu xin được giải thoát. "Đừng chống cự nữa. Ngài vốn không thể thoát. Ngay từ đầu, kết cục này đã được định sẵn."
Không khí nặng nề tới nghẹt thở. Ngay cả gió núi cũng như ngừng thổi. Ngay cả tiếng sương mù cuồn cuộn dưới vực cũng như lắng xuống.
Quang Đăng siết chặt nắm tay. Những ngón tay cậu run lên, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác khác, một cảm giác đang sôi sục trong lồng ngực. Trong đầu cậu, từng hình ảnh hiện lên như một cuốn phim quay chậm.
Ngày đầu tiên nhìn thấy ma, đêm định mệnh ở bệnh viện, khi cậu tỉnh dậy và thấy y tá không có chân, bệnh nhân bò trên trần nhà, và hành lang đầy những "người" không phải người.
Ngày bị kéo lên chuyến xe âm giới, khi cậu bị một bàn tay đen ngòm túm lấy cổ tay và ném vào khoang xe tối om, nơi những hành khách đã chết ngồi im lặng như tượng.
Những lần bị quỷ truy đuổi trong bệnh viện hoang, trong chung cư An Phúc, trong Quỷ Chợ, trong những con hẻm tối tăm của thành phố. Những lần cận kề cái chết, khi móng vuốt của lệ quỷ chỉ cách cổ họng cậu vài centimet.
Những lần được Thừa Hạo cứu mạng, bàn tay lạnh ngắt của hắn luôn xuất hiện đúng lúc, kéo cậu ra khỏi nguy hiểm, đứng chắn trước cậu như một bức tường thành không thể xuyên thủng.
Những lần bị Lão Mộc Đầu đập đầu bằng cây gậy trúc, bắt học bùa, bắt vẽ trận pháp, bắt đi bắt ma lúc nửa đêm. "Tuổi trẻ ngủ nhiều làm gì," ông luôn nói vậy, và rồi lại nhấp một ngụm trà với vẻ mặt thản nhiên đến phát ghét.
Từ đầu đến cuối, cậu luôn là người được bảo vệ. Luôn là người đứng phía sau. Luôn là gánh nặng cho người khác.
Nhưng hôm nay, không còn ai đủ sức đứng phía trước nữa. Thừa Hạo đã kiệt sức. Lão Mộc Đầu đã bị thương nặng. Chỉ còn lại cậu, một kẻ vừa mới học được vài lá bùa, vừa mới biết cách dựng trận pháp, vừa mới chập chững bước vào thế giới huyền môn.
Bỗng nhiên, ánh mắt Quang Đăng dừng lại ở một góc vách núi, nơi những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau tạo thành một góc khuất. Dưới lớp rêu phong dày cộp đã mọc từ hàng trăm năm, một đồ án cổ xưa hiện ra. Những đường phù văn màu xám chạy dọc theo mặt đá, uốn lượn như những con rắn đang ngủ. Chúng gần như bị thời gian và rêu phong che phủ hoàn toàn, nếu không phải vì Âm Nhãn đã được khai mở, cậu sẽ không bao giờ nhìn thấy chúng.
Dù đã trải qua vô số năm tháng, những phù văn ấy vẫn tỏa ra một dao động âm khí nhàn nhạt, yếu ớt, nhưng không thể nhầm lẫn. Đó là thứ âm khí của một thời đại xa xưa, khi những trận pháp cổ còn được sử dụng để phong ấn những thứ không nên tồn tại.
Lão Mộc Đầu nhìn theo hướng mắt Quang Đăng, và sắc mặt ông lập tức biến đổi. Đôi mắt đục ngầu của ông mở to, và lần đầu tiên kể từ khi cuộc truy sát bắt đầu, ông thực sự hoảng hốt. "Khoan đã..." Ông nhận ra thứ đó. Một trận pháp cổ, một trong những trận pháp nguy hiểm nhất từng được tạo ra. Nó từng được dùng để phong ấn một Khe Âm cấp đặc biệt, loại Khe Âm có thể nuốt chửng cả một thành phố. Nhưng đồng thời, nó cũng là trận pháp cực kỳ nguy hiểm đối với người kích hoạt. Bởi vì người kích hoạt phải lấy chính bản thân mình làm vật dẫn, biến cơ thể mình thành cầu nối giữa trận pháp và nguồn âm khí dưới lòng đất.
"Lùi lại!" Lão quát lớn, giọng ông vỡ ra vì gấp gáp. Ông cố gắng đứng dậy, nhưng cánh tay gãy khiến ông không thể chống đỡ. "Không được đụng vào! Trận pháp đó sẽ hút cạn..."
Nhưng đã muộn.
Quang Đăng bước vào trung tâm trận pháp. Cậu không biết tại sao mình làm vậy. Có lẽ là bản năng. Có lẽ là tuyệt vọng. Có lẽ là một tiếng gọi vô hình từ chính trận pháp cổ xưa kia, một tiếng gọi mà chỉ những người mang Âm Mệnh mới có thể nghe thấy.
Ngay khi bàn chân cậu chạm vào tâm trận, từng đường phù văn cổ lập tức sáng lên. Không phải thứ ánh sáng vàng rực rỡ như bùa chú của Lão Mộc Đầu, mà là một thứ ánh sáng đen, màu đen như mực, đen như bóng tối thuần túy, nhưng lại phát sáng một cách nghịch lý. Những đường nét cổ xưa trải dài khắp mặt đá, lan ra như mạng nhện, và âm khí dưới lòng đất như bị đánh thức sau một giấc ngủ hàng trăm năm.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những tảng đá trên vách núi lăn xuống, rơi vào vực sâu và biến mất không một tiếng động. Hàng trăm tia sáng màu đen từ trận pháp bắn lên bầu trời, xuyên qua màn sương, xuyên qua những đám mây, như những ngọn giáo của bóng tối.
Hắc Sứ lập tức đổi sắc mặt. Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, trên khuôn mặt bị mặt nạ che kín của hắn xuất hiện một tia lo lắng. "Ngăn hắn! Đừng để hắn kích hoạt toàn bộ trận pháp!"
Hai người đồng thời lao tới Hắc Sứ với Hắc Vực đen tối bao quanh, Bạch Sứ với chiếc đèn lồng trắng và ngọn lửa câu hồn. Nhưng Thừa Hạo đã xuất hiện trước mặt họ. Hắn không nói gì, không đe dọa, không tuyên bố. Chỉ đứng đó, tà áo đen tung bay trong gió núi, và tung ra toàn bộ âm khí còn lại.
ẦM!
Âm khí va chạm dữ dội. Mặt đất dưới chân họ nứt toác thành những đường chằng chịt. Sóng xung kích quét qua vách núi, khiến những tảng đá lớn bị hất văng ra xa. Cả không gian rung động như sắp sụp đổ. Thừa Hạo lùi lại ba bước, một vệt máu đen chảy từ khóe môi, nhưng hắn vẫn đứng vững. Hắn không để Hắc Bạch Song Sứ tiến thêm một bước nào.
Ở trung tâm trận pháp, Quang Đăng cảm thấy toàn thân như bị xé nát. Một nguồn lực lượng khổng lồ đang tràn vào cơ thể cậu qua từng lỗ chân lông, qua từng đường kinh mạch, không phải từ bên ngoài, mà từ chính lòng đất dưới chân cậu. Âm khí của trận pháp cổ, thứ âm khí đã tích tụ hàng trăm năm, thứ âm khí đã từng được dùng để phong ấn một Khe Âm cấp đặc biệt, đang chảy vào cơ thể cậu như một dòng thác.
Lạnh. Rất lạnh. Không phải cái lạnh của băng tuyết, không phải cái lạnh của gió đêm mà là cái lạnh của hư vô, của bóng tối, của những thứ đã tồn tại từ trước khi thế giới này được sinh ra. Giống như hàng ngàn lưỡi dao băng đang chạy trong kinh mạch, cắt xé từng thớ thịt, từng tế bào.
Máu từ khóe miệng Quang Đăng chảy xuống, nhỏ giọt xuống mặt đá dưới chân. Hai chân cậu run rẩy dữ dội, gần như không thể đứng vững. Nhưng cậu không lùi. Cậu nghiến răng, siết chặt nắm tay, và để dòng âm khí tiếp tục chảy vào cơ thể mình.
Bởi vì cậu biết đây là cơ hội duy nhất. Nếu cậu thất bại, tất cả sẽ chết, là cậu, Thừa Hạo, Lão Mộc Đầu. Tất cả những gì họ đã chiến đấu, tất cả những gì họ đã hy sinh, sẽ trở nên vô nghĩa.
Một tiếng nổ vang lên trong cơ thể cậu. ẦM!
Không phải âm thanh từ bên ngoài mà là từ bên trong, từ sâu thẳm trong lồng ngực, nơi mà Thừa Hạo đã cấy một phần linh hồn của hắn vào đêm định mệnh ở bệnh viện. Khoảnh khắc đó, một thứ gì đó bị phá vỡ.
Một cánh cửa vô hình, cánh cửa mà cậu chưa từng biết là đang tồn tại bỗng nhiên mở tung. Một xiềng xích vô hình, xiềng xích đã giam giữ tiềm năng của cậu suốt hai mươi sáu năm bỗng nhiên đứt tung.
Âm khí quanh người cậu lập tức bùng nổ. Không còn là những làn khói mỏng manh như trước, mà là một cơn lốc đen cuồn cuộn, xoáy tròn quanh cơ thể cậu như một cơn bão thu nhỏ. Tà áo cậu bay phần phật. Tóc cậu bị gió cuốn tung. Và trong lòng bàn tay cậu, ngọn lửa màu lam xuất hiện.
Nhưng lần này, nó không còn là màu xanh nhạt, thứ màu xanh của băng, của những vì sao xa. Mà là màu lam đậm như biển sâu giữa đêm tối, như lòng đại dương nơi ánh sáng không thể chạm tới. Ngọn lửa nhảy múa trong lòng bàn tay cậu, rực rỡ và mãnh liệt, chiếu sáng cả vách núi bằng một thứ ánh sáng huyền ảo.
Lão Mộc Đầu chết lặng. Chén trà trong tay ông, chiếc chén mà ông đã giữ suốt bao nhiêu năm, chiếc chén đã chứng kiến bao nhiêu trận chiến rơi xuống đất và vỡ tan thành từng mảnh. Nhưng ông không hề để ý.
"Âm Mệnh Giả..." Ông lẩm bẩm, giọng nói mang theo vẻ khó tin. Đôi mắt đục ngầu của ông mở to hết cỡ, phản chiếu ánh lửa lam đang nhảy múa. "Thằng nhóc này... là Âm Mệnh Giả."
Bao năm qua, ông chỉ nghe truyền thuyết về những người mang Âm Mệnh là những người sinh ra đã có thể dung nạp âm khí mà không bị biến thành quỷ. Những người có thiên phú bước vào huyền môn mạnh hơn người thường gấp nhiều lần. Những người mà số phận đã được định sẵn là sẽ đứng giữa ranh giới của hai thế giới. Ông đã sống hơn ba trăm năm, đã gặp vô số đạo sĩ, thầy pháp, tà tu...nhưng chưa từng gặp một Âm Mệnh Giả thực sự. Ông đã nghĩ đó chỉ là truyền thuyết. Một câu chuyện cổ tích cho trẻ con.
Và giờ đây, một người như vậy đang đứng trước mắt ông.
Trong cơ thể Quang Đăng, một sự thay đổi căn bản đang diễn ra. Âm khí bắt đầu vận chuyển theo một quỹ đạo có trật tự, không còn hỗn loạn như khi cậu mới bắt đầu học bùa, không còn vô tổ chức như khi cậu cố gắng điều khiển âm hỏa. Mà hình thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh từ đan điền lên ngực, từ ngực ra vai, từ vai xuống tay, và từ tay trở về đan điền. Một vòng tròn khép kín, như dòng nước chảy trong một con kênh đã được đào sẵn.
Âm Mạch là thứ mà mọi người tu hành đều phải mất nhiều năm để khai mở, thứ mà Lão Mộc Đầu đã định dạy cho cậu sau khi cậu thành thạo bùa chú và trận pháp cuối cùng đã mở. Không phải bằng cách luyện tập từ từ, mà bằng cách bị một lượng âm khí khổng lồ cưỡng ép tràn vào và phá vỡ mọi rào cản.
Bước đầu tiên của con đường tu hành. Cánh cửa đầu tiên vào thế giới huyền môn.
Quang Đăng mở mắt. Con ngươi cậu phản chiếu ánh lửa lam, không phải màu đen như trước, mà là một màu xanh sâu thẳm, như hai viên ngọc bích đang phát sáng. Và lần đầu tiên trong đời, cậu nhìn thấy rõ toàn bộ thế giới tâm linh.
Từng luồng âm khí, không còn là những làn khói mờ ảo, mà là những dòng chảy rõ ràng, với màu sắc và hình dạng riêng biệt. Từng kết giới không còn là những bức tường vô hình, mà là những mạng lưới ánh sáng đan xen vào nhau. Từng dòng năng lượng vận động quanh mình, âm khí của Thừa Hạo, tàn dư của Hắc Vực, ánh sáng trắng từ đèn lồng của Bạch Sứ. Mọi thứ trở nên vô cùng rõ ràng, như thể cậu vừa được tháo bỏ một tấm màn che trước mắt.
Hắc Sứ lao tới, hắn đã vượt qua được Thừa Hạo, người đang phải chống đỡ đòn tấn công từ Bạch Sứ. Bàn tay đen của hắn, thứ bàn tay đã xuyên thủng nền đá ở Nghĩa Địa Vạn Mộc phủ kín âm khí và lao thẳng về phía Quang Đăng, nhắm vào ngực cậu.
Nhưng lần này, Quang Đăng không né. Cậu không cần né nữa.
Hai ngón tay cậu khép lại, ngón trỏ và ngón giữa và nhanh chóng vẽ một đạo phù giữa không trung. Động tác thuần thục đến mức chính cậu cũng không ngờ. Đường phù hiện lên giữa không khí, sáng rực bằng thứ ánh sáng lam đậm, và khi bàn tay đen của Hắc Sứ chạm vào nó...
"Bùa Chấn Âm!"
ẦM!
Ánh sáng bùng nổ dữ dội. Không còn là vụ nổ nhỏ như những lần cậu luyện tập, mà là một vụ nổ thực sự, với sóng xung kích lan ra khắp vách núi. Hắc Sứ là kẻ đã đánh bại Lão Mộc Đầu chỉ trong vài phút đã bị đánh lùi ba bước. Bàn chân hắn cắm sâu vào mặt đất, để lại những vệt dài trên đá.
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, hắn phải lùi.
Bạch Sứ lập tức nâng đèn lồng lên. "Hắn vừa khai mở Âm Mạch! Đừng cho hắn thời gian thích ứng!" Ngọn lửa trắng trong đèn bùng lên dữ dội, và câu hồn thuật được phát động với toàn bộ sức mạnh. Vô số bàn tay trắng, những bàn tay của những linh hồn bị giam cầm từ trong đèn lao ra, dài ngoẵng và vặn vẹo, lao về phía Quang Đăng như một cơn mưa xác chết.
Nhưng Quang Đăng đã kết ấn. Hai tay cậu di chuyển nhanh như chớp, những ngón tay đan vào nhau theo một quy luật cổ xưa mà cậu không biết mình đã học từ đâu, có lẽ là từ chính trận pháp cổ dưới chân. Âm Hỏa trong lòng bàn tay cậu bùng lên, không còn là một ngọn lửa nhỏ nữa, mà biến thành một vòng lửa khổng lồ bao quanh cơ thể cậu.
Phừng!
Những bàn tay quỷ vừa chạm vào vòng lửa liền tan thành tro bụi. Chúng gào thét những âm thanh the thé, đau đớn trước khi bị ngọn lửa lam thiêu rụi hoàn toàn. Tiếng gào thét vang vọng khắp núi rừng, dội vào vách đá và vọng xuống vực sâu.
"Tiểu Phong Âm Trận!"
Quang Đăng giẫm mạnh chân xuống đất. Mặt đá dưới chân cậu nứt ra, và mười hai đạo trận văn sáng lên từ vị trí cậu đứng. Nhưng lần này, không cần giấy. Không cần chu sa. Không cần vẽ từng nét một. Toàn bộ trận pháp được dựng bằng chính âm khí của cậu, thứ âm khí vừa được khai mở, đang chảy cuồn cuộn trong Âm Mạch như một dòng sông.
ẦM!
Mặt đất nứt toác. Trận đồ khổng lồ hiện ra trên mặt đá, lớn gấp ba lần trận đồ cậu từng dựng trong bệnh viện hoang. Những đường sáng lam đậm đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp, và âm khí trong toàn bộ khu vực lập tức bị khóa chặt. Hắc Vực của Hắc Sứ, thứ đã phong tỏa âm khí của Thừa Hạo suốt cuộc truy đuổi, bị trận đồ của Quang Đăng đẩy lùi, tan ra như sương gặp nắng.
Trong khoảnh khắc, hai vị sứ giả cấp cao của Âm Phủ bị ép lùi. Họ không bị đánh bại, họ vẫn đứng vững, quần áo không hư hại, cơ thể không thương tích. Nhưng họ không thể tiến thêm một bước nào. Trận đồ của Quang Đăng, thứ trận đồ được dựng bởi một kẻ vừa mới khai mở Âm Mạch đủ mạnh để ngăn cản bước tiến của họ.
Sương núi bị gió cuốn tung. Không gian chìm trong im lặng. Tiếng gió gào thét cũng ngừng lại. Tiếng sương mù cuồn cuộn dưới vực cũng lắng xuống. Ngay cả tiếng gào thét của những linh hồn trong đèn lồng của Bạch Sứ cũng im bặt.
Hắc Bạch Song Sứ đứng đó, bên ngoài ranh giới của trận đồ. Họ không tiếp tục truy kích. Bởi họ hiểu với tư cách là những sứ giả đã tồn tại hàng trăm năm, đã tham gia vô số cuộc săn rằng nếu tiếp tục đánh, cái giá phải trả sẽ không nhỏ. Một Âm Mệnh Giả vừa khai mở Âm Mạch, được tiếp sức bởi một trận pháp cổ đại, đứng trên một vách núi đó không phải là đối thủ có thể hạ gục dễ dàng.
Một lúc lâu sau, hai thân ảnh dần tan vào màn sương. Họ không biến mất đột ngột mà từ từ mờ đi, như những bóng ma trong ánh bình minh. Tiếng nói lạnh lẽo của Hắc Sứ vọng lại từ màn sương đang tan: "Âm Mệnh Giả... Âm Phủ sẽ nhớ cái tên này."
Rồi họ biến mất hoàn toàn. Chỉ còn lại vách núi, trận đồ đang dần tắt, và ba con người đang thở dốc trong ánh bình minh.
Mặt trời bắt đầu mọc phía chân trời. Những tia nắng đầu tiên vàng rực và ấm áp chiếu lên đỉnh núi, xua tan bóng tối của màn đêm, xua tan hơi lạnh của âm khí. Ánh sáng ấy chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Quang Đăng, lên mái tóc đen của Thừa Hạo, lên dáng người gầy gò của Lão Mộc Đầu đang dựa vào vách đá.
Quang Đăng ngồi bệt xuống đất. Đôi chân cậu không còn đủ sức để đứng nữa. Toàn thân cậu đau nhức như vừa bị xe tải cán qua, mỗi thớ cơ, mỗi khớp xương, mỗi tế bào đều đang gào thét vì kiệt sức. Nhưng trong lòng cậu lại nhẹ nhõm lạ thường. Một cảm giác ấm áp và bình yên, thứ cảm giác mà cậu đã không cảm nhận được từ rất lâu rồi.
Bởi vì lần đầu tiên, cậu đã đủ sức bảo vệ người khác. Lần đầu tiên, cậu không phải là gánh nặng. Lần đầu tiên, cậu đứng ra chiến đấu và cậu đã thắng.
Trên đường trở về, ba người đi giữa con đường núi phủ đầy ánh nắng sớm. Sương mù đã tan, để lộ những triền núi xanh thẫm trải dài đến tận chân trời. Tiếng chim rừng bắt đầu vang lên sau một đêm im lặng.
Lão Mộc Đầu chống gậy bước đi, cánh tay gãy đã được Thừa Hạo sơ cứu tạm bằng một mảnh vải xé từ tà áo. Ông đi chậm, nhưng vững vàng. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn Quang Đăng thật lâu, nhìn cậu thanh niên đã từng không biết cầm bút lông đúng cách, đã từng vẽ hỏng ba mươi bảy lá bùa trong một buổi chiều, đã từng suýt chết vì một con lệ quỷ cấp thấp. Cậu thanh niên ấy giờ đây đã khai mở Âm Mạch, đã dựng được trận đồ đủ mạnh để ngăn cản Hắc Bạch Song Sứ.
Rồi ông lên tiếng, giọng ông chậm rãi và trang trọng: "Từ hôm nay, ngươi không còn là người bình thường nữa."
Quang Đăng khẽ ngẩng đầu. Gió sớm lướt qua mái tóc cậu, mang theo mùi cỏ cây và mùi đất ẩm. Trong lòng cậu có một cảm giác kỳ lạ, như vừa bước qua một cánh cửa vô hình. Cánh cửa ngăn cách giữa thế giới người thường và thế giới huyền môn. Cánh cửa mà một khi đã bước qua, sẽ không bao giờ có thể quay trở lại.
Bên cạnh, Thừa Hạo nhìn cậu. Hắn đã im lặng suốt từ lúc trận chiến kết thúc. Nhưng giờ đây, hắn nhìn cậu không phải bằng ánh mắt của một Quỷ Vương nhìn một con người, không phải bằng ánh mắt của một kẻ bảo hộ nhìn kẻ được bảo vệ. Mà bằng ánh mắt của một chiến hữu.
Rất lâu. Rồi lần đầu tiên kể từ ngày gặp nhau, từ đêm ở bệnh viện, khi hắn cưỡng ép ký sinh vào cơ thể cậu, hắn nở một nụ cười thật sự. Không phải cười khẩy. Không phải châm chọc. Không phải mỉa mai. Mà là một nụ cười chân thành, thứ nụ cười mà có lẽ hắn đã không cười trong suốt ba mươi năm.
"Chúc mừng." Giọng hắn rất khẽ, gần như bị gió cuốn đi. "Ngươi chính thức bước vào thế giới này."
Quang Đăng ngẩn người. Cậu đã quen với những lời châm chọc của hắn, với những câu "tạm được" đầy miễn cưỡng, với những cái liếc mắt đầy khinh thường. Nhưng lời khen thật lòng này cậu không biết phải phản ứng thế nào.
Rồi cậu bất giác bật cười. Một tiếng cười nhẹ nhõm, dù cơ thể vẫn còn đau nhức và mệt mỏi.
Phía trước, con đường núi trải dài dưới ánh nắng ban mai. Con đường huyền môn vừa mới bắt đầu, một con đường đầy chông gai, đầy nguy hiểm, nhưng cũng đầy những điều kỳ diệu. Và những bí mật lớn hơn về Tạ Vô Minh, về kẻ đã phản bội Thừa Hạo, về những thế lực đang chuyển động trong bóng tối vẫn đang chờ họ ở phía trước.
Nhưng hôm nay, ít nhất là trong khoảnh khắc này, họ đã thắng. Họ đã sống sót qua một đêm dài nhất. Và Quang Đăng đã chứng minh rằng cậu không còn là kẻ yếu đuối chỉ biết trốn sau lưng người khác.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.