Chương 138: Lăng Gia Bán Một Ngày Yên Ổn
Đăng: 12/07/2026 08:22
1,521 từ
1 lượt đọc
Ngày Lăng gia bán yên ổn, trời không mưa.
Nếu mưa, ít nhất tiếng chửi ngoài cửa còn bị nước đập vỡ. Nhưng nắng hôm ấy sáng trong, làm từng khuôn mặt đòi nợ hiện rõ như được rửa sạch để tiện ghét nhau.
Ba mươi bảy người đứng trước cổng phụ.
Mười một giấy nợ thật.
Mười sáu giấy nợ nửa thật nửa giả.
Mười tờ giấy còn lại thô đến mức mực chưa khô, người viết chắc nghĩ Lăng gia bệnh cả mắt.
Lão phu nhân ngồi sau bàn, tóc bạc vấn gọn, trước mặt đặt một chén trà đã nguội. Bên cạnh bà là quản sự già với bàn tay hôm qua còn mùi trứng thối. Xa hơn, hai hộ vệ Lăng gia đứng không rút đao. Không được rút. Chỉ cần Lăng gia động võ với chủ nợ, thuế vụ sẽ lập tức biến chuyện tiền thành chuyện ép dân.
Một người đàn ông béo vỗ giấy xuống bàn. “Lăng gia thiếu ta tám trăm lượng. Hôm nay không trả, ta nằm chết trước cổng!”
Lão phu nhân nhìn giấy. “Dấu của ngươi là dấu hiệu cầm đồ phía bắc. Lăng gia chưa từng vay ở đó.”
“Các ngươi giàu, quên là chuyện thường!”
Bà gật đầu. “Đúng. Ta già nên nhớ dai. Đánh gãy hai răng, ném ra.”
Hộ vệ bước lên.
Người béo hét: “Ngươi dám đánh chủ nợ?”
Quản sự già nói rất bình tĩnh: “Chủ nợ giả mạo giấy, theo luật thành, đánh răng không tính thương nặng.”
Hai tiếng bốp vang lên. Đám đông lùi một bước.
Lão phu nhân uống ngụm trà nguội, nói với người kế tiếp: “Giấy thật thì nói. Giấy bẩn thì tự chọn răng.”
Ở góc sân trong, Lăng Tiếu ngồi sau rèm trúc. Nha không cho hắn ra nắng. A Sửu đứng cạnh, mặt mày muốn bốc khói.
“Lão phu nhân không cần ngươi nhìn,” A Sửu nói. “Ngươi càng nhìn càng sốt.”
Lăng Tiếu đáp: “Không nhìn thì nợ ít đi à?”
“Ít nhất ngươi đỡ bày trò.”
“Ta trong mắt ngươi chỉ biết bày trò?”
A Sửu im một nhịp. “Còn biết chọc người tức chết.”
“Cũng là một tài.”
A Sửu không cười. Hắn nhìn ra ngoài, thấy một phụ nhân gầy ôm giấy thật quỳ xuống. Chồng nàng từng vận hàng cho Lăng gia, tiền công bị kẹt vì đoàn xe gỗ đàn đem lên núi. Nàng không la, chỉ nói nhà còn mẹ bệnh.
Lão phu nhân lập tức trả đủ, còn thêm tiền thuốc.
Túi bạc đầu tiên vơi.
Túi thứ hai vơi.
Đến giữa trưa, Lăng gia đóng hai cửa hàng nhỏ: một tiệm vải ở phố tây, một quầy dược liệu phụ ở chợ nam. Không phải phá sản. Là cắt tay để giữ tim. Tiệm vải có thể bán lại quyền thuê trong ngày. Quầy dược liệu đổi được ba ngày thuốc cấp cho Lăng Tiếu, Cò và hai người sống dưới cầu.
Tin này truyền vào phòng, Nha im lặng rất lâu.
Nàng cần thuốc.
Nhưng nàng hiểu thuốc ấy được đổi bằng người làm công mất chỗ, bằng thương lộ mất uy, bằng tiếng Lăng gia yếu đi trong tai cả thành. Một y nữ cứu người thường ghét nhất cảm giác thuốc trong tay có mùi nợ.
Lăng Tiếu nhìn nàng. “Ghi lại.”
“Ghi gì?”
“Ai mất việc, trả gấp đôi khi xong.”
“Ngươi lấy gì trả?”
“Đầu Kỷ Thanh chắc đổi được chút tiền thưởng.”
Nha lạnh lùng: “Đầu người không nấu thuốc được.”
“Nhưng bán tin về hắn được.”
Nàng hiểu ngay. “Không được. Chứng cứ chưa đủ, bán sớm lộ Diêm La.”
“Không bán chứng. Bán sợ.”
Chiều hôm ấy, kinh thành xuất hiện ba lời đồn rất nhỏ, nhỏ đến mức giống người say nói bậy trong quán rượu.
Một: bộ Lễ có kẻ dùng lễ vật che phí giữ người.
Hai: Nam Khuyết biệt quán nhận kiệu rỗng vì trong sổ đã có tên người sống.
Ba: phủ Nhị hoàng tử không dính, chỉ bị người họ Lư lừa.
Ba lời đồn không đủ làm ai chết. Nhưng đủ làm những kẻ liên quan nhìn nhau. Người thật sự có tội thường không sợ bị mắng chung; họ sợ đồng bọn nghĩ mình sẽ bị bán trước.
Đổi lại, Lăng Tiếu phải chấp nhận một giá khác.
Tin hắn tung lời đồn để đổ bẩn lên hoàng thân cũng lan ra. Thuế vụ phong thêm một kho hàng tạm kiểm. Hai thương nhân vốn đứng trung lập rút khỏi hợp đồng. Một nhà thuốc nâng giá lần nữa.
Lăng gia mua được một ngày yên ổn, nhưng ngày đó đắt như mua mạng.
Trong sân, lão phu nhân gọi Lăng Tiếu ra sau khi đám người đòi nợ tan.
Nha phản đối.
Bà chỉ nói: “Nó phải nhìn.”
Lăng Tiếu được đẩy ra. Trên bàn còn lại ba túi bạc lép, hai xấp giấy thật đã đóng dấu trả, một chồng giấy giả bị xé, và danh sách người làm ở hai cửa hàng phải tạm nghỉ.
Lão phu nhân đưa danh sách cho hắn.
“Đọc.”
Hắn đọc từng tên.
Không dài, nhưng mỗi tên nặng hơn một câu chửi ngoài phố. Người thứ nhất có cha già. Người thứ hai mới cưới. Người thứ ba từng đánh xe cho cha hắn. Người thứ tư là góa phụ nuôi hai con.
Đọc xong, hắn không cười nữa.
Lão phu nhân nói: “Mưu kế không chỉ làm kẻ thù đau. Người nhà cũng đau. Cháu phải nhớ mặt đau của mình, nếu không sau này sẽ thành loại người chỉ biết đếm thắng thua trên giấy.”
Lăng Tiếu gấp danh sách, đặt vào ngực áo.
“Cháu nhớ.”
“Nhớ thì sống cho lâu để trả.”
Câu ấy giống mệnh lệnh hơn lời thương.
Hắn cúi đầu lần nữa. Nha nhìn hắn, bỗng thấy người này dù mang linh hồn sát thủ, vẫn bị một bà già trong nhà ép học lại cách làm người. Điều đó không làm hắn yếu. Nó giữ hắn khỏi biến thành thứ hắn đang săn.
Đêm xuống, Hàn Đinh về bằng đường mái. Vai áo hắn còn mùi khói lò gạch. Cò đang giấu ở ngoại viện, sốt nhẹ nhưng tỉnh. Nến Tàn an toàn. Tin từ núi xấu hơn dự tính.
“Chúng chuyển một phòng giữ người trước giờ Tý mai.” Hàn Đinh nói. “Có thể là phòng nghe tiếng nước. Mạc y sư muốn dùng người sống ép ngươi lên núi.”
Lăng Tiếu hỏi: “Đường?”
“Một đường xe củi, một đường cáng bệnh, một đường ngầm qua khe bắc đã mất. Chúng ta còn đường miếu hoang nhưng chỉ đủ hai người ra.”
A Sửu cau mày. “Vậy cứu ai?”
Không ai thích câu hỏi đó.
Hàn Đinh đặt thêm một mảnh vải lên bàn. “An nhớ thêm một nút. Phòng nghe tiếng nước có hai người: một người già, một thiếu niên. Người già từng nghe tên nội thị kho lễ.”
Nhân chứng.
Lăng Tiếu nhắm mắt. Nếu cứu người già, thiếu niên có thể bị chuyển hoặc bị giết. Nếu cứu cả hai, đường rút có thể vỡ. Nếu chờ, lời khai mất. Đó không phải bài toán đạo đức trên giấy, mà là hai hơi thở trong một căn phòng tối.
Nha nhìn sắc mặt hắn. “Không được thức đêm.”
Hắn mở mắt. “Ta không lên núi.”
“Ngươi định làm gì?”
“Bán thêm một thứ.”
A Sửu cảnh giác. “Nhà còn gì để bán?”
“Tiếng xấu của ta.”
Nửa canh sau, một tin mới lan ra từ sòng bạc: Lăng Tiếu sợ bị bắt sống, chuẩn bị trốn khỏi thành bằng cổng đông vào đêm mai. Tin này bẩn, hèn và rất hợp với hình ảnh hoàn khố. Nó sẽ kéo mắt Nam Khuyết về cổng đông, kéo cả Mạc y sư khỏi tuyến chuyển người nếu hắn tham tay trái của Lăng Tiếu hơn con tin.
Giá của tin này là danh dự đã bẩn lại bị giẫm thêm. Giá khác là Lăng Tiếu phải thật sự để một chiếc xe bệnh giả chạy ra cổng đông, mang theo áo thuốc và dấu hơi của hắn. Nếu xe bị bắt, người đóng thế có thể chết.
“Không dùng người nhà,” hắn nói.
Hàn Đinh đáp: “Dùng hình nhân thuốc và chó già của Mụ Bảy. Không có người.”
A Sửu ngẩn ra. “Chó cũng được tính à?”
Lăng Tiếu thở dài. “Nếu con chó chết, ta kiếp sau khỏi làm chó nhà Mụ Bảy rồi.”
Không ai cười nhiều, nhưng phòng bớt lạnh một chút.
Ngày yên ổn mua được kết thúc bằng một bát thuốc đắt hơn hôm qua, một danh sách nợ trong ngực Lăng Tiếu, và một kế hoạch cứu người chỉ đủ chỗ cho sai lầm rất nhỏ.
Ngoài thành, gió thổi về phía núi không tên.
Trên núi, người già trong phòng nghe tiếng nước ho ba tiếng, rồi áp tai vào vách.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, ông nghe thấy dưới tiếng nước có tiếng đá gõ rất nhẹ.
Một, hai.
Còn sống.
Nếu mưa, ít nhất tiếng chửi ngoài cửa còn bị nước đập vỡ. Nhưng nắng hôm ấy sáng trong, làm từng khuôn mặt đòi nợ hiện rõ như được rửa sạch để tiện ghét nhau.
Ba mươi bảy người đứng trước cổng phụ.
Mười một giấy nợ thật.
Mười sáu giấy nợ nửa thật nửa giả.
Mười tờ giấy còn lại thô đến mức mực chưa khô, người viết chắc nghĩ Lăng gia bệnh cả mắt.
Lão phu nhân ngồi sau bàn, tóc bạc vấn gọn, trước mặt đặt một chén trà đã nguội. Bên cạnh bà là quản sự già với bàn tay hôm qua còn mùi trứng thối. Xa hơn, hai hộ vệ Lăng gia đứng không rút đao. Không được rút. Chỉ cần Lăng gia động võ với chủ nợ, thuế vụ sẽ lập tức biến chuyện tiền thành chuyện ép dân.
Một người đàn ông béo vỗ giấy xuống bàn. “Lăng gia thiếu ta tám trăm lượng. Hôm nay không trả, ta nằm chết trước cổng!”
Lão phu nhân nhìn giấy. “Dấu của ngươi là dấu hiệu cầm đồ phía bắc. Lăng gia chưa từng vay ở đó.”
“Các ngươi giàu, quên là chuyện thường!”
Bà gật đầu. “Đúng. Ta già nên nhớ dai. Đánh gãy hai răng, ném ra.”
Hộ vệ bước lên.
Người béo hét: “Ngươi dám đánh chủ nợ?”
Quản sự già nói rất bình tĩnh: “Chủ nợ giả mạo giấy, theo luật thành, đánh răng không tính thương nặng.”
Hai tiếng bốp vang lên. Đám đông lùi một bước.
Lão phu nhân uống ngụm trà nguội, nói với người kế tiếp: “Giấy thật thì nói. Giấy bẩn thì tự chọn răng.”
Ở góc sân trong, Lăng Tiếu ngồi sau rèm trúc. Nha không cho hắn ra nắng. A Sửu đứng cạnh, mặt mày muốn bốc khói.
“Lão phu nhân không cần ngươi nhìn,” A Sửu nói. “Ngươi càng nhìn càng sốt.”
Lăng Tiếu đáp: “Không nhìn thì nợ ít đi à?”
“Ít nhất ngươi đỡ bày trò.”
“Ta trong mắt ngươi chỉ biết bày trò?”
A Sửu im một nhịp. “Còn biết chọc người tức chết.”
“Cũng là một tài.”
A Sửu không cười. Hắn nhìn ra ngoài, thấy một phụ nhân gầy ôm giấy thật quỳ xuống. Chồng nàng từng vận hàng cho Lăng gia, tiền công bị kẹt vì đoàn xe gỗ đàn đem lên núi. Nàng không la, chỉ nói nhà còn mẹ bệnh.
Lão phu nhân lập tức trả đủ, còn thêm tiền thuốc.
Túi bạc đầu tiên vơi.
Túi thứ hai vơi.
Đến giữa trưa, Lăng gia đóng hai cửa hàng nhỏ: một tiệm vải ở phố tây, một quầy dược liệu phụ ở chợ nam. Không phải phá sản. Là cắt tay để giữ tim. Tiệm vải có thể bán lại quyền thuê trong ngày. Quầy dược liệu đổi được ba ngày thuốc cấp cho Lăng Tiếu, Cò và hai người sống dưới cầu.
Tin này truyền vào phòng, Nha im lặng rất lâu.
Nàng cần thuốc.
Nhưng nàng hiểu thuốc ấy được đổi bằng người làm công mất chỗ, bằng thương lộ mất uy, bằng tiếng Lăng gia yếu đi trong tai cả thành. Một y nữ cứu người thường ghét nhất cảm giác thuốc trong tay có mùi nợ.
Lăng Tiếu nhìn nàng. “Ghi lại.”
“Ghi gì?”
“Ai mất việc, trả gấp đôi khi xong.”
“Ngươi lấy gì trả?”
“Đầu Kỷ Thanh chắc đổi được chút tiền thưởng.”
Nha lạnh lùng: “Đầu người không nấu thuốc được.”
“Nhưng bán tin về hắn được.”
Nàng hiểu ngay. “Không được. Chứng cứ chưa đủ, bán sớm lộ Diêm La.”
“Không bán chứng. Bán sợ.”
Chiều hôm ấy, kinh thành xuất hiện ba lời đồn rất nhỏ, nhỏ đến mức giống người say nói bậy trong quán rượu.
Một: bộ Lễ có kẻ dùng lễ vật che phí giữ người.
Hai: Nam Khuyết biệt quán nhận kiệu rỗng vì trong sổ đã có tên người sống.
Ba: phủ Nhị hoàng tử không dính, chỉ bị người họ Lư lừa.
Ba lời đồn không đủ làm ai chết. Nhưng đủ làm những kẻ liên quan nhìn nhau. Người thật sự có tội thường không sợ bị mắng chung; họ sợ đồng bọn nghĩ mình sẽ bị bán trước.
Đổi lại, Lăng Tiếu phải chấp nhận một giá khác.
Tin hắn tung lời đồn để đổ bẩn lên hoàng thân cũng lan ra. Thuế vụ phong thêm một kho hàng tạm kiểm. Hai thương nhân vốn đứng trung lập rút khỏi hợp đồng. Một nhà thuốc nâng giá lần nữa.
Lăng gia mua được một ngày yên ổn, nhưng ngày đó đắt như mua mạng.
Trong sân, lão phu nhân gọi Lăng Tiếu ra sau khi đám người đòi nợ tan.
Nha phản đối.
Bà chỉ nói: “Nó phải nhìn.”
Lăng Tiếu được đẩy ra. Trên bàn còn lại ba túi bạc lép, hai xấp giấy thật đã đóng dấu trả, một chồng giấy giả bị xé, và danh sách người làm ở hai cửa hàng phải tạm nghỉ.
Lão phu nhân đưa danh sách cho hắn.
“Đọc.”
Hắn đọc từng tên.
Không dài, nhưng mỗi tên nặng hơn một câu chửi ngoài phố. Người thứ nhất có cha già. Người thứ hai mới cưới. Người thứ ba từng đánh xe cho cha hắn. Người thứ tư là góa phụ nuôi hai con.
Đọc xong, hắn không cười nữa.
Lão phu nhân nói: “Mưu kế không chỉ làm kẻ thù đau. Người nhà cũng đau. Cháu phải nhớ mặt đau của mình, nếu không sau này sẽ thành loại người chỉ biết đếm thắng thua trên giấy.”
Lăng Tiếu gấp danh sách, đặt vào ngực áo.
“Cháu nhớ.”
“Nhớ thì sống cho lâu để trả.”
Câu ấy giống mệnh lệnh hơn lời thương.
Hắn cúi đầu lần nữa. Nha nhìn hắn, bỗng thấy người này dù mang linh hồn sát thủ, vẫn bị một bà già trong nhà ép học lại cách làm người. Điều đó không làm hắn yếu. Nó giữ hắn khỏi biến thành thứ hắn đang săn.
Đêm xuống, Hàn Đinh về bằng đường mái. Vai áo hắn còn mùi khói lò gạch. Cò đang giấu ở ngoại viện, sốt nhẹ nhưng tỉnh. Nến Tàn an toàn. Tin từ núi xấu hơn dự tính.
“Chúng chuyển một phòng giữ người trước giờ Tý mai.” Hàn Đinh nói. “Có thể là phòng nghe tiếng nước. Mạc y sư muốn dùng người sống ép ngươi lên núi.”
Lăng Tiếu hỏi: “Đường?”
“Một đường xe củi, một đường cáng bệnh, một đường ngầm qua khe bắc đã mất. Chúng ta còn đường miếu hoang nhưng chỉ đủ hai người ra.”
A Sửu cau mày. “Vậy cứu ai?”
Không ai thích câu hỏi đó.
Hàn Đinh đặt thêm một mảnh vải lên bàn. “An nhớ thêm một nút. Phòng nghe tiếng nước có hai người: một người già, một thiếu niên. Người già từng nghe tên nội thị kho lễ.”
Nhân chứng.
Lăng Tiếu nhắm mắt. Nếu cứu người già, thiếu niên có thể bị chuyển hoặc bị giết. Nếu cứu cả hai, đường rút có thể vỡ. Nếu chờ, lời khai mất. Đó không phải bài toán đạo đức trên giấy, mà là hai hơi thở trong một căn phòng tối.
Nha nhìn sắc mặt hắn. “Không được thức đêm.”
Hắn mở mắt. “Ta không lên núi.”
“Ngươi định làm gì?”
“Bán thêm một thứ.”
A Sửu cảnh giác. “Nhà còn gì để bán?”
“Tiếng xấu của ta.”
Nửa canh sau, một tin mới lan ra từ sòng bạc: Lăng Tiếu sợ bị bắt sống, chuẩn bị trốn khỏi thành bằng cổng đông vào đêm mai. Tin này bẩn, hèn và rất hợp với hình ảnh hoàn khố. Nó sẽ kéo mắt Nam Khuyết về cổng đông, kéo cả Mạc y sư khỏi tuyến chuyển người nếu hắn tham tay trái của Lăng Tiếu hơn con tin.
Giá của tin này là danh dự đã bẩn lại bị giẫm thêm. Giá khác là Lăng Tiếu phải thật sự để một chiếc xe bệnh giả chạy ra cổng đông, mang theo áo thuốc và dấu hơi của hắn. Nếu xe bị bắt, người đóng thế có thể chết.
“Không dùng người nhà,” hắn nói.
Hàn Đinh đáp: “Dùng hình nhân thuốc và chó già của Mụ Bảy. Không có người.”
A Sửu ngẩn ra. “Chó cũng được tính à?”
Lăng Tiếu thở dài. “Nếu con chó chết, ta kiếp sau khỏi làm chó nhà Mụ Bảy rồi.”
Không ai cười nhiều, nhưng phòng bớt lạnh một chút.
Ngày yên ổn mua được kết thúc bằng một bát thuốc đắt hơn hôm qua, một danh sách nợ trong ngực Lăng Tiếu, và một kế hoạch cứu người chỉ đủ chỗ cho sai lầm rất nhỏ.
Ngoài thành, gió thổi về phía núi không tên.
Trên núi, người già trong phòng nghe tiếng nước ho ba tiếng, rồi áp tai vào vách.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, ông nghe thấy dưới tiếng nước có tiếng đá gõ rất nhẹ.
Một, hai.
Còn sống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.