Chương 29: Ả Ta Đang Chờ Hai Đứa Bây Ở Đó
Cả đêm tôi cứ nằm mãi như vậy, nằm trân trân đợi Linh hồi âm nhưng đáp lại chỉ có âm thanh tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo ngoài hành lang vọng vào. Việc tận mắt chứng kiến Tuấn hứng chịu từng nhát dao oan nghiệt đã để lại trong tôi một vết rạn nứt quá lớn. Dù có cố gắng khỏa lấp đến mấy, vết rạn ấy vĩnh viễn không thể nào lành lặn lại như xưa. Nó giống như một bóng ma ám ảnh ăn sâu vào tiềm thức.
Cho đến lúc Trân vì tôi mà cam tâm tình nguyện hy sinh đến mức hồn xiêu phách tán, bóng ma này lại càng to hơn, nuốt chửng lấy dũng khí, khiến bản thân tôi trở nên hèn nhát và yếu đuối.
Cả đêm cứ chìm trong mớ suy nghĩ ngổn ngang như vậy mà trôi qua. Mãi đến lúc Hạ tới đón, tâm trạng của tôi vẫn chao đảo bất ổn.
– Tươi tỉnh lên người anh em! Ông mà đi chung với tui là dư sức hốt được khối em xinh tươi rồi.
Tôi chẳng buồn đáp lại mấy lời đùa cợt của Hạ, chỉ đập nhẹ vai cậu ta rồi bảo:
– Đi thôi.
Hạ nhún vai rồi vặn ga phóng xe thẳng đi Quy Nhơn. Hơn ba mươi phút sau, hai thằng đã có mặt ở nhà chú Trương. Nhìn mớ đồ lỉnh kỉnh chất đống cao như núi trong kho, tôi với Hạ chỉ biết há hốc mồm đứng đón gió.
– Chú giàu nứt đố đổ vách là vậy, sao không vung tiền thuê người ta khuân vác mớ đồ này ra xe cho tiện, gọi hai thằng ranh con lên đây làm chi cho cực thân vậy chú?
Nghe Hạ thắc mắc, chú Trương ném cho cậu ta một ánh mắt “khinh bỉ” từ trên xuống dưới:
– Không tiết kiệm thì làm sao mà giàu được? Phụ chất mớ đồ này lên xe đi, không có tụi nó thì tối nay tất cả đi tong đó.
– Mấy thứ này rốt cuộc dùng để làm chi vậy chú?
– Bày trận.
Trầy trật hơn một tiếng đồng hồ sau, hai thằng mới è cổ chuyển được hết đống dụng cụ bày trận của chú Trương ra xe. Nào là các loại đá phong thủy, cờ phướn, các dàn đèn pha chiếu sáng công suất lớn, cho đến đủ thứ đồ kỳ lạ. Đổi lại, buổi trưa hai thằng được chú đãi cho một bữa ra trò thịnh soạn, xem như bù đắp lại lượng calo thất thoát từ sáng tới giờ.
Thế nhưng hai thằng hả hê sung sướng chưa được bao lâu thì chiếc xe tải đã trờ tới rào trước sân nhà bà Tám. Nhìn nụ cười mỉm chi đầy ẩn ý trên môi chú Trương, hai thằng lập tức hiểu ra vì sao buổi trưa nay lại được ăn ngon đến vậy.
– Ráng nha hai đứa. Quãng đường từ cổng đi vòng ra mảnh đất phía sau nhà... cũng chỉ xa hơn gấp đôi đoạn đường khiêng đồ lúc sáng thôi à.
Tôi với Hạ chỉ biết thở dài sườn sượt, lầm lũi rinh từng món đồ lỉnh kỉnh vào theo sự hướng dẫn của chú. Công việc này không chỉ vắt kiệt sức vì quãng đường dài, mà còn bào mòn tâm trí ở khâu tiểu tiết. Chúng tôi phải cẩn thận sắp xếp từng viên đá đúng theo quy tắc của trận pháp, rồi lóng ngóng điều chỉnh hướng của những chiếc đèn pha và những tấm gương sao cho ánh sáng hội tụ không chỉ mạnh nhất mà còn phải đan kín, bao trùm toàn bộ không gian.
– Mấy hôm trước bà Tám đã phải thuê thợ rào bưng bít hết mảnh đất này lại rồi, nếu không thì với mớ âm khí bốc lên, hôm nay hai đứa bây có nước tắt thở tại chỗ.
Nhìn hai thằng đang ngồi bệt xuống đất thở phì phò, chú Trương mới “ân cần” mang ra phân phát cho hai ly nước mía mát lạnh.
– Sao nãy giờ con không thấy bà Tám đâu vậy?
Mặt chú Trương khẽ nhăn lại, nghiêm giọng:
– Bà ấy đang dồn sức chuẩn bị một số thứ cốt lõi cho đêm mai. Tối nay hồn phách của Tiểu Linh cũng sẽ hoàn toàn dung nhập về lại với cơ thể.
Nghe nhắc đến Linh, lòng tôi lại thoáng chùng xuống nặng nề.
– Giờ hai đứa nghe ta nói đây.
Chú Trương lướt ánh mắt nghiêm nghị nhìn tôi và Hạ một lượt rồi tiếp tục:
– Cuộc ác chiến đêm mai, Lâm bắt buộc phải có mặt. Nhưng Hạ thì không cần thiết. Con không nhất thiết phải bị cuốn vào vũng lầy này đâu Hạ, có nán lại cũng chỉ có thể bất lực đứng nhìn mà thôi.
Nghe chú khuyên can, Hạ chợt bật cười to rồi quả quyết bảo:
– Thà chỉ có thể bất lực đứng nhìn, còn hơn là quay đầu trốn tránh! Con sẽ đến, ít ra còn được tận mắt chứng kiến mọi người đã kề vai sát cánh chiến đấu như thế nào.
Chú Trương khẽ nhếch môi cười:
– Không sợ à?
Khuôn mặt tếu táo của Hạ chợt đanh lại, nghiêm túc dị thường:
– Tất nhiên là sợ chứ.
Chú Trương sững sờ:
– Sợ… nhưng tại sao lại không chịu rút lui?
Hạ nhún vai, thản nhiên bảo:
– Sống trên đời này, có một số việc... bản thân dẫu có sợ hãi đến mấy thì cũng bắt buộc phải làm. So với sự dằn vặt và ân hận cả đời, nỗi sợ hãi chốc lát này có đáng nhắc tới đâu? Nếu đến cuối cùng vẫn có thể mỉm cười thanh thản, thì sợ hay không... cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Tim tôi khẽ giật thót. Lâu nay tôi vẫn luôn nơm nớp sợ hãi, sợ mất đi quá nhiều người, lo lắng quá nhiều điều. Tôi cứ mãi tự nhốt mình chìm đắm trong bóng tối đó, khiến bản thân ngày càng trở nên nhu nhược và yếu đuối.
– Đi thôi người anh em, ra cắm nét làm vài ván game nào, biết đâu đây lại là lần cuối!
Thấy tôi gạt bỏ được vẻ ủ rũ, Hạ cười vang một tiếng rồi hùa theo:
– Dù không ưng cái từ “lần cuối” của ông chút nào, nhưng tui lại rất thích mấy ván game này!
Tôi với Hạ ghé tiệm tạp hóa mua mấy ly mì tôm kèm theo cả mớ đồ ăn vặt, sau đó chen chúc vào quán nét gần nhà chú Ba trú đóng. Hai thằng cắm mặt chơi game mê mệt tới tận hơn mười giờ đêm mới chịu lết xác về. Để né tránh vẻ mặt nhăn nhó cằn nhằn của con nhóc Tâm, tôi lủi ngay vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân rồi lẹ làng leo tót lên giường. Vừa nằm xuống, còn chưa kịp với tay tắt đèn đi ngủ thì tiếng chuông tin nhắn điện thoại đã vang lên.
Tim tôi chợt tăng nhịp đập thình thịch khi nhìn thấy cái tên người gửi. Là tin nhắn của Linh:
“Cục Sắt như anh mà cũng biết nói mấy lời ngôn tình như vậy sao?”
Ngay sau đó là một cái icon mặt cười lè lưỡi siêu đáng yêu đính kèm. Tôi còn đang bối rối chưa kịp gõ phím trả lời thì Linh lại nhắn tiếp một đoạn dài:
“ Nếu hai chúng ta không phải là hậu nhân của Vương – Dương, liệu có thể tình cờ gặp lại nhau giữa thế giới rộng lớn này không? Dù sắp tới có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, em cũng đã rất vui, dù thế nào đi nữa em cũng rất mãn nguyện. Vì trong những ngày tháng bình yên ngắn ngủi này, chúng ta đã được ở bên nhau. Em mong rằng chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, dù là kiếp này hay kiếp khác.
Còn những tin nhắn tối qua, em sẽ xem như đó là một lời cầu hôn chính thức. Khi mọi giông bão qua đi, chúng ta nhất định phải làm đám cưới nhé!”
Tôi lóng ngóng gõ phím, nhanh tay soạn một tin nhắn rồi nhấn gửi đi:
“Sau chuyện này, anh sẽ chính thức cầu hôn em. Từ hôm nay trở đi, anh quyết không để em phải chịu thêm một chút ủy khuất nào nữa. Từ hôm nay trở đi, anh sẽ không để em phải một mình cơ cực chống chọi. Từ hôm nay trở đi, anh nhất định sẽ cùng em đi hết cả cuộc đời.”
Gửi đi những dòng chữ này, lồng ngực tôi như trút được một tảng đá. Tôi không còn sợ hãi việc bản thân không đủ sức mạnh để bảo vệ cô ấy nữa. Dù ngày mai giông bão có ập đến ra sao, tôi nhất định sẽ dùng cả một đời này để ở bên cạnh cô ấy, dẫu cho là ở thế giới này hay thế giới nào khác đi chăng nữa.
“Hì hì. Em rất vui. Em đi ngủ đây, đã rất lâu rồi bản thân mới có thể an tâm ngủ một giấc. Anh cũng ngủ ngon nha.”
Tôi tủm tỉm cười rồi gửi lại:
“Em cũng ngủ ngon.”
Vừa với tay tắt điện, tính chui tọt vào màn thì điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn chốt hạ của Tiểu Linh:
“Bổn cô nương suýt quên cảnh cáo tiểu tặc nhà ngươi! Nay đã là người của ta rồi, đêm nay cấm tuyệt đối không được mơ thấy người khác đấy nhé!”
“ Xin tuân lệnh!”
Tôi bật cười thành tiếng giữa đêm đen, mang theo sự ngọt ngào ấy nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Một giấc ngủ vô cùng sâu và thoải mái.
Sáng hôm sau, khi vừa lờ mờ mở mắt dậy, tôi đã thấy cái đầu của con nhóc Tâm thò sẵn vào trong mùng từ đời nào. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau khiến tôi giật nảy mình, la làng:
– Cái con bé này, rình rập tính hù anh chết à!
Tâm nheo mắt lườm tôi một cái sắc lẹm, càu nhàu:
– Thanh niên trai tráng gì đâu mà giờ này còn chưa chịu dậy?
Tôi với tay quờ quạng lấy cái đồng hồ trên đầu giường, vừa nhìn thấy con số hiển thị liền ôm mặt làm bộ đau khổ rên rỉ:
– Trời thần ơi! Mới có sáu giờ kém!
Con bé mặc kệ tôi kêu than, quay lưng đi thẳng ra cửa, chỉ bỏ lại một câu gọn lỏn:
– Hôm nay em muốn đi biển.
Biết con nhóc dở chứng, tôi chỉ đành thở dài sườn sượt rồi nhanh chóng bật dậy, đánh răng rửa mặt xong liền dắt xe chở Tâm chạy thẳng xuống Quy Nhơn. Khi hai anh em đến bãi biển, mặt trời đã được kéo lên khỏi đường chân trời một đoạn, hắt những tia nắng ban mai rực rỡ xuống mặt nước.
Ngồi trên bãi cát đón gió một lúc, con bé quay sang chọt chọt ngón tay vào mạn sườn tôi:
– Anh…
– Sao thế?
Nó im lặng cắn môi một lúc lâu, ánh mắt đong đầy sự lo lắng rồi ngập ngừng bảo:
– Tối nay... cho em theo với nha?
Tôi không quay sang nhìn nó, ánh mắt vẫn hướng về phía biển, trả lời bằng một chất giọng thản nhiên nhưng vô cùng kiên quyết:
– Tất nhiên là không rồi.
Hình như đã lường trước được câu trả lời phũ phàng này nên Tâm không nói gì thêm. Nó bó gối ngồi thu lu một cục, lâu lâu lại bồn chồn quay qua chọt chọt tôi. Mặc kệ nó cứ chọt, tôi chỉ ngồi im như tượng đá. Trên đời này, tôi có thể vô điều kiện chiều chuộng nó rất nhiều điều, nhưng riêng việc đẩy nó vào chỗ hung hiểm đêm nay thì nhất định là không!
Ngồi đến gần tám giờ sáng, tôi đứng dậy chở nó đi ăn rồi vòng xe về nhà. Suốt cả chặng đường dài, hai anh em đều ôm những tâm sự riêng, chẳng ai nói với nhau lời nào.
Sau khi ăn trưa xong xuôi, chú Ba bất ngờ gọi tôi lên phòng khách nói chuyện:
– Con lớn rồi, chú cũng không cần phải nói đạo lý nhiều nữa, mọi chuyện sinh tử sau này đều do bản thân con tự quyết định. Cũng đừng áp lực suy nghĩ về việc mình là đứa con trai duy nhất của dòng họ. Chú mày đây vẫn còn cường tráng khỏe chán, cùng lắm thì đẻ thêm một thằng con trai nữa cũng chỉ là chuyện nhỏ!
Nghe chú Ba cố tình đùa giỡn để làm dịu đi bầu không khí căng thẳng, tôi liền bật cười thành tiếng rồi dõng dạc bảo:
– Đời này con còn sống dài dài để ở lại chịu khổ, chú cứ an tâm đi!
Nói rồi, tôi liền rảo bước lên phòng để chợp mắt một giấc lấy sức vì đêm nay, tôi sẽ phải thức trắng. Bản thân tôi cũng không muốn nói quá nhiều lời bi lụy với chú Ba làm gì.
Gần bốn giờ chiều, khi tôi vừa khoác áo chuẩn bị ra cổng để đi với Hạ thì con nhóc Tâm vội vã chạy theo kéo tay tôi lại. Nó lén dúi vào tay tôi một lá bùa bình an được xếp gọn gàng:
– Hôm qua em với mẹ có đến chùa Thiên Hưng lễ Phật, sư trụ trì cho lá bùa này. Anh... nhất định phải mang theo trong người đó nha.
Tôi mỉm cười ấm áp, cẩn thận cất lá bùa vào túi trong của áo khoác, sau đó vươn tay vò rối mái tóc nó:
– Yên tâm đi, anh của em là vô địch thiên hạ cơ mà, dăm ba mấy chuyện vặt vãnh này anh vung tay cái là giải quyết xong ngay!
Tâm không nói gì, nó chỉ mím chặt môi, khóe mắt đỏ hoe ươn ướt.
– Anh đi đây. Tối nay ở nhà lo ngủ sớm đi, sáng mai vừa mở mắt tỉnh dậy là em lại thấy anh ở nhà rồi.
Sợ nhìn thêm chút nữa mình sẽ mềm lòng, tôi nói dứt câu liền vọt thẳng ra xe rồi vỗ bồm bộp lên vai Hạ:
– Đi lẹ nào ông!
Hiểu ý, cậu ta lập tức vặn ga phóng xe lao vút đi. Chạy được một đoạn, Hạ mới làu bàu:
– Lúc nãy mẹ tui ở nhà cũng y chang vậy á.
Tôi thở dài thườn thượt:
– Rồi sao cậu lách thoát đi được hay vậy?
Hạ nhìn tôi qua gương chiếu hậu, toét miệng cười:
– Thì ông nội tui chống gậy bước ra bảo, nếu tui mà không đi thì để ông ấy đi thay. Thế là tui sợ quá đành phóng vọt thẳng luôn!
Nghe vậy, tôi không nhịn được bật cười sặc sụa:
– Ha ha! Hai đứa mình nhất định phúc lớn mạng lớn. Tối nay ráng sống sót để sau này kiếm một câu chuyện thật hoành tráng, ly kỳ về kể lại cho con cháu nghe chơi.
Hạ cũng bật cười hùa theo, nhưng sau đó không biết trong đầu tự dưng nghĩ tới viễn cảnh gì mà nụ cười trên môi cậu ta dần trở nên méo xệch.
Khi hai thằng chạy xe tới nhà bà Tám, bên trong đã tụ tập khá đông người. Vừa nhác thấy bóng tôi lú mặt vào, chú Trương đã bước đến cằn nhằn:
– Đàn ông con trai gì mà lề mề chậm chạp vậy?
Tôi thản nhiên nhún vai:
– Mọi người ở đây toàn bàn kế hoạch tác chiến vĩ mô, con thì biết cái vẹo gì đâu mà phải ráng đến sớm hở chú?
Chú Trương phì cười, không bắt bẻ nữa mà đưa tay chỉ vào người phụ nữ trung niên đang đứng lặng lẽ bên cạnh bà Tám:
– Giới thiệu với con, đây là Hạnh, tiểu sư muội của ta.
Dì Hạnh mang một nét gì đó rất kỳ lạ. Thực ra ngay từ lúc vừa bước qua cửa tôi đã chú ý đến rồi. Gương mặt dì không thuộc hàng sắc nước hương trời, nhưng lại toát ra một mị lực khiến người ta khó mà dời mắt đi được. Đặc biệt là đôi mắt, nó hằn sâu một nỗi buồn thăm thẳm, tĩnh lặng hệt như một mặt hồ đã từng trải qua vô vàn sóng gió và thăng trầm của bể dâu.
Tôi chưa kịp cúi đầu cất tiếng chào thì chú Trương đã hướng tay sang bên kia, nói tiếp:
– Còn đây là hai cô đệ tử ruột của ta: Thảo và Vi.
Tôi còn chưa kịp đảo mắt đánh giá xem hai cô bé sinh đôi này dung mạo ra sao thì Hạ đã từ phía sau lanh chanh bước sấn tới:
– Chào hai em, anh là Hạ. Hạ trong Đàm Nhất Hạ. Lúc nào hai em muốn đi chơi tham quan đâu đó ở Nghĩa Bình thì cứ ới một tiếng nhé, anh luôn sẵn lòng phục vụ tận răng!
Thế nhưng, cái tên cợt nhả ấy còn chưa kịp lết đến sát mặt hai cô bé thì đã bị chú Trương tung ngay một cú đá trút giận văng xa:
– Cút!
Hạ lanh lẹ lách mình né thoát cú đá, mặt không hề biến sắc mà vẫn tiếp tục nhe nhởn nhìn hai cô bé cười khì khì.
– Thôi được rồi, mọi người vào trong dùng bữa cơm tối đi rồi chuẩn bị bắt tay vào công việc nào! – Giọng bà Tám cất lên cắt ngang màn tấu hài.
Dứt lời, bà Tám dẫn đầu đoàn người lầm lũi bước vào trong. Tôi cố tình chậm lại vài bước rồi khều khều tay Linh, nhỏ giọng hỏi:
– Em khỏe chưa?
Cô ấy nhìn tôi cười hì hì, ánh mắt trong vắt không chút sợ hãi:
– Khỏe rồi! Đêm nay em sẽ là pháp sư đệ nhất thiên hạ cho anh xem.
Tôi còn chưa kịp há miệng đáp lời thì cái mỏ của thằng Hạ đã chen ngang phá đám:
– Hai cô bé đệ tử khi nãy trông xinh tươi quá Linh ơi!
Linh nhứ nhứ nắm đấm nhỏ thị uy, gắt nhẹ:
– Hai đứa nó mới mười bảy tuổi thôi đó ông nội. Tụi nó mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được chú Trương nhặt về cưu mang rồi thu nhận làm đệ tử truyền nhân đấy.
Hạ cười khì khì, gãi đầu lấp liếm:
– Anh chỉ tiện miệng hỏi thăm thôi, hỏi thôi mà! Đâu có ý đồ xấu xa gì đâu.
– Thôi, vào lẹ đi chứ mọi người đang đợi.
Khi ba đứa lóc cóc bước vào trong nhà thì mọi người đã tề tựu đông đủ quanh bàn ăn.
– Ba đứa bây làm cái gì ngoài đó mà lề mề chậm chạp vậy?
Nghe chú Trương lên tiếng cằn nhằn, tôi chỉ biết cười trừ rồi ngồi xuống bắt đầu và cơm. Trên bàn dọn ra ê hề toàn những món ngon vật lạ, vậy mà loanh quanh chỉ có mỗi tôi với Hạ là cắm cúi gắp đũa nhiệt tình. Những người còn lại dù vẫn cố gượng cười nói rôm rả, nhưng tôi lờ mờ cảm nhận được bầu không khí đang bị bóp nghẹt, tâm trạng của ai nấy đều trĩu nặng như đeo đá.
– Cơm canh có ngon miệng không hai đứa?
Nghe bà Tám ôn tồn hỏi, Hạ ngẩng mặt lên cười khì khì rồi vỗ bụng đáp:
– Nay con mới ngộ ra mấy tình tiết trên phim toàn là xạo bịp! Bữa cơm cuối ngon lành cành đào như vầy mà chẳng thấy cha tử tù nào trên Ti Vi ăn uống cho ra hồn cả!
Dù mấy lời nhận xét tếu táo của cậu ta nghe cứ như đang nói gở, nhưng lạ thay lại khiến mọi người đồng loạt bật cười vang. Tảng đá đè nặng trong lòng mỗi người dường như cũng được vơi bớt đi phần nào. Bầu không khí của bữa cơm nhờ thế mà trở nên vui vẻ, ấm áp hơn hẳn. Mãi đến gần sáu giờ tối, khi ánh mặt trời đỏ ối bắt đầu ngả dần xuống phía Tây, toàn bộ đoàn người mới đứng dậy, nối gót nhau tiến về mảnh đất rào kín phía sau nhà bà Tám.
– Đêm nay chắc chắn sẽ là một trận ác chiến một mất một còn cực kỳ khốc liệt. Mọi người ở đây tuyệt đối phải tuân thủ nghiêm ngặt theo sự chỉ huy của ta, kẻ nào cảm thấy không tuân lệnh được thì mau chóng quay lưng rời khỏi đây ngay lập tức!
Chú Trương dõng dạc nói xong, lướt ánh mắt sắc lẹm, kiên nghị đảo qua nhìn mọi người một lượt. Thấy không ai có ý định lùi bước, chú khẽ gật đầu rồi trầm giọng nói tiếp:
– Theo như chúng ta đã hợp bàn tính toán, tầm mười một giờ đêm nay, tức là đúng vào đầu giờ Tý, linh hồn của ác quỷ sẽ triệt để phá vỡ phong ấn thoát khốn. Ngay khoảnh khắc đó, ả ta sẽ lập tức tìm cách dung nhập lại vào thân xác của mình. Nhiệm vụ sống còn là phải dốc toàn lực ngăn chặn việc này xảy ra, hoặc ít nhất... cũng phải liều mạng đánh trọng thương được ả trước khi quá trình dung nhập hoàn tất.
Nghe đến đây, tôi triệt để ngớ người:
– Thân xác của ả? Ủa chứ thân xác đó đào ở đâu ra vậy chú?
Chú Trương nở một nụ cười mỉm đầy ẩn ý, lẳng lặng tiến thẳng vào vị trí trung tâm của khu đất. Chú cầm chiếc xẻng, dứt khoát khơi đi lớp đất mỏng trên bề mặt, từ từ để lộ ra một sợi dây xích bằng sắt đen sì, to cỡ cổ tay người lớn nằm chôn vùi bên dưới.
– Hai thằng ranh con bay lại đây!
Biết thừa chú đang gọi mình, cả tôi với Hạ vội vàng lật đật chạy lại gần.
– Nắm lấy, rồi dùng hết sức bình sinh kéo sợi dây xích này lên đi.
Hai thằng đưa mắt nhìn nhau khó hiểu rồi cũng ngoan ngoãn chồm tới nắm lấy sợi xích, hì hục dồn sức kéo thật mạnh. Ban đầu nó trì trệ, nặng trịch tựa như đang neo vào một tảng đá ngàn cân. Nhưng khi vừa ráng sức kéo lên được tầm hai mét, một tiếng cơ quan kêu "cạch" khá rõ vang lên từ dưới lòng đất, kéo theo đó sợi dây xích đột nhiên trở nên nhẹ hẫng đi rất nhiều.
Nối tiếp ngay sau đó là một loạt âm thanh "ầm ầm" rúng động truyền tới. Chấn động qua đi, một lúc sau, hai thằng tôi sợ hãi đến mức há hốc mồm lùi lại... trân trân nhìn thấy khoảnh đất ở vị trí trung tâm đang từ từ nứt toác, tách làm đôi, nhô lên một bệ đá nâng bổng một chiếc quan tài đang dần dần trồi lên khỏi mặt đất.
Dưới ánh chiều tà leo lét, chú Trương quay sang nhìn hai đứa tôi, ngón tay chậm rãi chỉ thẳng về phía cỗ quan tài tà dị ấy, gằn từng chữ lạnh toát:
– Ả ta... đang chờ hai đứa bây ở trong đó!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.