Nguyên Đế

Chương 29: Cái Chết Bí Ẩn

Đăng: 15/07/2026 12:03 1,940 từ 1 lượt đọc

Cả nhóm lao qua những hành lang đá như những bóng ma bị truy đuổi, tiếng bước chân của họ dội vang trong không gian tĩnh lặng, hòa lẫn với nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mỗi ngã rẽ đều được vượt qua trong tích tắc, mỗi ngã ba đều được quyết định bằng trực giác chứ không phải lý trí.

Đến khi tiếng bước chân đằng sau đã tắt hẳn, Tần Phong mới chịu chậm lại. Hắn ngoái đầu nhìn về phía sau, hành lang vắng ngắt, không bóng người. Hắn thở ra một hơi dài, tựa lưng vào tường, đầu gối hắn gần như khuỵu xuống vì mệt.

"Không... không ai đuổi theo nữa," hắn nói, giọng vẫn còn hơi hổn hển.

Hàn Vũ ngã soài xuống đất như một cái bao tải bị vứt bỏ. Hắn nằm ngửa, mắt nhìn lên trần đá, thở phì phò từng hơi nặng nhọc. Mồ hôi ướt nhẹp cả tóc, bết lên trán thành những lọn đen nhòe.

"Trời ơi... Ta không chạy nổi nữa," Hàn Vũ than, giọng hắn như tiếng rên của một kẻ sắp tắt thở. "Lũ thế lực đó dai như đỉa vậy! Đuổi bọn mình suốt mấy canh giờ, bọn mình chạy mất dấu, mà bọn chúng cũng không bỏ cuộc."

Tần Phong không nói gì, chỉ lắc đầu. Hắn ngồi xuống cạnh Hàn Vũ, vắt tay lên đầu gối, một lúc sau mới đáp, giọng trầm và có phần chua chát: "Công nhận bọn chúng giàu thật. Vung tay một cái đã ra hai tấm nguyên phù loại xịn, đuổi theo mà không cần tiếc của. Bọn mình thì một tấm nguyên phù loại thường còn kiếm không nổi."

Hắn liếc nhìn Hàn Vũ: "Như tấm bạo phù ngươi dùng hồi cứu Mộc Thanh Nguyệt đó, cũng là thứ vô tình đổi được từ đâu đó, nhưng cũng chẳng là gì so với nguyên phù cao cấp. Bọn chúng đi đâu mà không có nguyên phù, còn mình đi đâu cũng như đi móc túi người khác."

Hàn Vũ nhăn mặt nhớ lại tấm bạo phù hắn đã dùng, tiếc nuối lắc đầu: "Đừng nhắc nữa, tiếc quá! Cái đó đắt lắm, ta đổi bằng cả tài sản đi đường. Giờ mà có thêm tấm nào, ta còn thòm thèm. Nhưng mà thôi, nghĩ cũng phải. Bọn chúng là thánh địa, đâu như bọn mình."

Mộc Thanh Nguyệt bước tới gần, nàng cũng dựa lưng vào tường, hai tay đặt lên thanh kiếm đã hạ xuống. Mắt nàng nhìn về phía xa, nhưng lời nàng nói ra là dành cho cả hai: "Không chỉ có nguyên phù. Kể cả khi bị áp chế, bọn chúng vẫn có tu vi cao hơn mình. Nếu giao tranh thật sự, ba chúng ta cộng lại cũng không thắng nổi một thánh tử."

Hàn Vũ bật dậy ngồi, hắn vỗ tay xuống đất bực bội: "Đúng đấy! Thế nên mới bất công! Tu vi cao, đồ tốt, lại đông người, vậy mà còn đuổi theo bọn mình như điên. Có lẽ chúng không chỉ muốn trả thù đâu, mà còn có mục đích khác."

"Không quan trọng," Tần Phong đứng dậy, hắn nhìn về phía trước, nơi hành lang vẫn kéo dài vô tận. "Miễn là còn đường để chạy, chúng ta sẽ không đánh. Phải tìm lối ra, hoặc ít nhất là tới được cái quan tài đó trước bọn chúng."

Cả nhóm tiếp tục di chuyển. Nhưng lần này, không ai còn chạy. Họ bước chậm rãi, từng bước nặng nề, mệt mỏi đã thấm vào tận xương tủy. Những hành lang cứ trải dài bất tận, mỗi khúc quẹo đều giống hệt khúc quẹo trước, như một mê cung không lối thoát.

Vài canh giờ trôi qua. Không gặp ai, không thấy gì. Chỉ có đá và đá.

Cuối cùng, Mộc Thanh Nguyệt dừng lại. Nàng kéo vạt áo, lau mồ hôi trên trán, rồi ngồi xuống dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, đầu nàng hơi ngả về sau, đôi mắt mệt mỏi nhìn lên trần.

"Chúng ta đi như thế này mãi cũng không đến đâu," nàng nói, giọng có phần thất vọng. "Tần Phong, cái quan tài đá của tiền bối đó rốt cuộc ở đâu? Ngươi có dấu hiệu nào không?"

Tần Phong lắc đầu, mặt hắn cũng đầy vẻ bất lực. Hắn đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra tấm bản đồ nhỏ mà Cổ Huyền Phong đưa lúc trước, rồi lật đi lật lại, nhìn lên những đường nét mờ nhạt.

"Thực sự thì..." hắn ngập ngừng, "ta cũng không biết. Có vẻ như bản đồ này chỉ dẫn đến một điểm chung, một khu vực rộng lớn, nhưng không có chi tiết cụ thể. Có lẽ ngay cả Cổ Huyền Phong cũng không nghĩ rằng người nhận bản đồ sẽ phải đi qua một mê cung rối loạn thế này."

Hàn Vũ sốt ruột: "Vậy là mình đi lạc hả?"

"Không hẳn," Tần Phong đáp, cất bản đồ vào túi. "Ta tin rằng mình vẫn đang đi đúng hướng. Chỉ là cái 'đúng hướng' này quá dài."

Cả nhóm im lặng một lúc. Không ai còn đủ sức để thở dài. Cuối cùng, Hàn Vũ đứng dậy, vỗ vỗ mông đầy bụi: "Thôi, ngồi đây mãi cũng chẳng giải quyết gì. Đi tiếp thôi."

Họ lại bước tiếp.

Lần này, Tần Phong đi trước, mắt hắn đưa nhìn xuống mặt đất nhiều hơn vì hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Và đúng như trực giác mách bảo, sau một đoạn hành lang hẹp, mắt hắn bắt gặp một thứ nằm trên nền đá.

Một mảnh gỗ đen nhỏ, bóng loáng, nằm lẫn trong bụi bẩn và đá vụn.

Tần Phong cúi xuống nhặt nó lên. Ngón tay hắn chạm vào bề mặt lạnh và mịn của chiếc mặt nạ gỗ mà hắn đã ném đi hồi đối đầu với con Băng Ngọc Tri Chu trưởng thành. Đó là chiếc mặt nạ hắn đã dùng để đánh lạc hướng con nhện khổng lồ khi họ cố gắng thoát khỏi hang.

"Ơ!" hắn lẩm bẩm, vẻ mặt ngạc nhiên, cầm mặt nạ lên nhìn dưới ánh sáng mờ nhạt của đăng nguyên lực. "Nó ở đây."

Hàn Vũ tiến lại, hắn nhận ra chiếc mặt nạ ngay: "Ơ kìa, cái mặt nạ ngươi ném vào con nhện hồi đó. Ngươi tìm lại được rồi à? May mắn thật."

Tần Phong không có vẻ may mắn. Hắn nhìn chiếc mặt nạ trong tay, rồi nhìn lên hành lang phía trước. Một dự cảm xấu bắt đầu nhen nhóm trong lòng hắn.

"Nếu chiếc mặt nạ ở đây," hắn nói, giọng chậm và đều, "thì chỗ này không xa nơi ta đã ném nó để chạy trốn. Mà nếu ta ném nó để đánh lạc hướng con nhện đó..."

Hắn không nói hết câu. Cả nhóm đều hiểu ý. Mộc Thanh Nguyệt lập tức đưa tay lên chuôi kiếm, mắt nàng quét khắp bốn phía, ngay cả những khe nứt trên trần. Tuyết Nhi đứng trên vai Tần Phong, tai nó vểnh lên, lông nó hơi dựng đứng.

"Ngươi nghĩ con nhện đó vẫn ở đây?" Hàn Vũ lùi lại một bước, mặt hắn tái nhợt.

Tần Phong không đáp. Hắn cũng đưa mắt nhìn xung quanh, quan sát từng góc tối, từng bóng đen dưới những mảng đá nhô ra. Nhưng không có gì di chuyển. Không có tiếng sột soạt, không có bóng trắng lướt qua.

Một lúc sau, Mộc Thanh Nguyệt lên tiếng: "Có lẽ nó đã đi nơi khác. Di tích này rộng lớn, con nhện đó đã có thể tìm được một nơi khác để sống. Hoặc có thể nó đã chết."

Tần Phong cất mặt nạ vào túi trữ vật, nhưng trên mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư. "Có thể. Nhưng không thể chắc chắn."

Họ tiếp tục bước đi, nhưng lần này mọi người đều căng thẳng hơn. Hàn Vũ cứ ngoái đầu lia lịa, Mộc Thanh Nguyệt thì giữ tay luôn ở gần kiếm, còn Tần Phong thì cúi người bước nhẹ nhàng, tai luôn vểnh lên nghe ngóng.

Rồi họ tới một ngã rẽ khác.

Hành lang mở rộng ra một căn phòng nhỏ, và ở cuối căn phòng đó là một bức tường đá tự nhiên, không phải đá xây mà là đá nguyên khối, với những đường vân dài như những vết sẹo thời gian.

Nhưng điều khiến cả nhóm sững sờ không phải là bức tường. Đó là thứ nằm trước bức tường.

Xác con Băng Ngọc Tri Chu trưởng thành.

Nó nằm ngổn ngang trên mặt đất, nhưng không trong tư thế chết tự nhiên. Những cành cây dày đặc quấn quanh thân nó, bóp chặt từ đầu đến chân, như một tấm lưới gỗ đang siết chặt con mồi. Một cành cây sắc nhọn đâm xuyên qua bụng con nhện, xuyên thẳng ra phía bên kia, đầu nhọn còn dính một ít chất lỏng màu xanh đã khô.

Con nhện đã chết.

Tuyết Nhi nhảy xuống khỏi vai Tần Phong, tiến lại gần xác nhện một cách cẩn thận, mũi nó hít hà, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Nó ngước lên, đôi mắt vàng của nó ánh lên tia lo lắng: "Nó đã chết một thời gian rồi. Không phải mới."

Hàn Vũ đứng sững, mặt tái hơn cả tường đá: "Trời ơi... con nhện đó, con mà chúng ta suýt chết vì nó hồi trước, giờ nó nằm đây như một con thằn lằn bị xiên?"

Mộc Thanh Nguyệt bước lại gần, nàng cúi xuống quan sát xác nhện và những cành cây đang quấn chặt lấy nó. Một lát sau, nàng lên tiếng, giọng hết sức thận trọng: "Những cành cây này không giống loài cây bình thường. Nó có vẻ như... một loài thực vật săn mồi."

Tần Phong cũng bước lại gần. Hắn nhìn vào những cành cây, chúng có màu nâu sẫm, bóng loáng, như gỗ đã được đánh bóng, nhưng lấp lánh một ánh bạc mờ dưới ánh sáng đăng. Một vài sợi nhỏ như rễ cây đang bám sâu vào da thịt con nhện, có vẻ đang hút chất dinh dưỡng.

"Có một con nhện trưởng thành có thể giết người như chơi," hắn nói, giọng không chút cảm xúc, "vậy mà nó bị một thứ gì đó quấn chết như thế này. Có nghĩa là thứ đó còn mạnh hơn nó."

Cả nhóm im lặng.

Mộc Thanh Nguyệt đứng thẳng dậy, tay nàng lại đặt lên chuôi kiếm, mắt nàng nhìn ra bóng tối xung quanh căn phòng: "Và có lẽ, thứ đó vẫn ở đâu đó quanh đây."

Hàn Vũ nuốt nước bọt, hắn nói khẽ hơn: "Hay là... mình quay lại?"

Tần Phong lắc đầu, mắt hắn vẫn nhìn vào xác nhện và những cành cây: "Không. Chúng ta phải đi tiếp. Cứ dừng lại hay quay đầu, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy quan tài. Nhưng..."

Hắn dừng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào mắt hai người kia:

"...chúng ta phải cực kỳ cẩn thận."

Tần Phong bước qua xác nhện, đi về phía bức tường đá cuối phòng. Trong khi đi, hắn không quên quét mắt nhìn trần và hai bên tường. Hắn biết, một thứ có thể giết một con nhện trưởng thành mà không để lại tiếng động, thì nó cũng có thể tấn công bọn họ bất cứ lúc nào.

Và hắn không muốn phát hiện ra nó chỉ khi đã quá muộn.

0