Chương 32: Cứu Tinh Xuất Hiện
Những nhánh rễ màu xám bạc lao về phía đám người như một đàn rắn khổng lồ vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ ngàn năm. Chúng không chọn mục tiêu, không phân biệt thù bạn, chỉ đơn giản là vươn tới bất kỳ sinh mệnh nào đang thở trong căn phòng.
Một tên đệ tử của Vân Tiêu đang đứng gần gốc cây nhất bị một nhánh rễ quấn lấy cổ chân. Hắn kêu lên một tiếng, cố gắng vùng vẫy, nhưng nhánh rễ đã kéo mạnh hắn về phía thân cây. Ngay khi cơ thể hắn chạm vào vỏ cây, một luồng ánh sáng xanh lục chạy dọc theo nhánh rễ, và trong vòng vài nhịp thở, cơ thể hắn bắt đầu co rút, da thịt nhăn nheo, rồi khô héo như một cái xác bị phơi nắng hàng tháng. Hắn chỉ kịp thốt ra một tiếng kêu ngắn ngủn, rồi im lặng mãi mãi.
"Tránh xa bọn nó ra!" Thiên Vũ hét lên, hắn vừa chém đứt một nhánh rễ định quấn lấy mình, vừa lùi về phía trung tâm căn phòng.
Nhưng càng lúc càng có nhiều nhánh rễ xuất hiện. Từ dưới nền đá, từ các bức tường, từ trần nhà—chúng đâm xuyên qua mọi ngóc ngách, bủa vây lấy tất cả những kẻ đang đứng trong căn phòng. Ánh sáng xanh lục từ thân cây chính phát ra ngày càng mạnh, và mỗi lần một nhánh rễ bắt được một sinh mệnh, một luồng ánh sáng lại chạy dọc theo nó về phía thân cây, như những dòng máu xanh đang chảy về tim.
Tần Phong, dù đang bị thương nặng, vẫn cố gắng di chuyển. Hắn nắm lấy tay Hàn Vũ và Mộc Thanh Nguyệt, kéo họ về phía một bức tường nơi các nhánh rễ thưa thớt hơn.
"Chụm lại!" Hắn nói, giọng hắn yếu ớt nhưng vẫn đầy quyết tâm. "Quay lưng vào nhau, đừng để bị bất ngờ!"
Cả nhóm vội vã tạo thành một vòng tròn nhỏ, lưng dựa vào lưng. Tần Phong ở phía trước, tay hắn vẫn còn chảy máu, nhưng hắn cố gắng không để nó làm mình phân tâm. Hàn Vũ và Mộc Thanh Nguyệt đứng hai bên, kiếm và đao của họ vẫn cầm chắc. Tuyết Nhi đứng ở giữa, mắt nó nhìn khắp nơi, cố gắng phát hiện những nhánh rễ đang rình rập.
Nhưng số lượng quá nhiều. Dù họ có chém đứt bao nhiêu, những nhánh rễ mới vẫn xuất hiện, như thể cây đại thụ có vô số cánh tay để tấn công.
Xung quanh họ, những tiếng kêu thất thanh vang lên liên tục. Một đệ tử khác của Thiên Huyền bị một nhánh rễ đâm xuyên qua bụng, cơ thể hắn co giật rồi khô héo ngay lập tức. Một tán tu đang cố gắng chạy về phía cửa bị ba nhánh rễ quấn lấy, kéo ngược về phía gốc cây, và chỉ trong vài giây, hắn trở thành một bộ xương khô.
"Chúng ta sẽ chết ở đây sao?" Hàn Vũ nói, giọng hắn đã bắt đầu tuyệt vọng. "Ta không thể chém thêm được nữa!"
Mộc Thanh Nguyệt không nói gì, nhưng tay nàng cũng đã run lên. Nàng đã dùng hết nguyên lực, thể lực cũng đã cạn kiệt sau những trận đánh liên tiếp.
Tần Phong nhìn quanh. Hắn thấy đám thế lực cũng đang trong tình trạng tương tự. Dù bọn chúng có tu vi cao hơn, nguyên lực vẫn có hạn. Một vài tên đã ngã xuống, một vài tên khác đang cố gắng sống sót, nhưng ai cũng mệt mỏi và tuyệt vọng.
Căn phòng đầy bụi và ánh sáng xanh lục mờ ảo. Các nhánh rễ vẫn không ngừng xuất hiện, và cây đại thụ ở trung tâm càng lúc càng sáng hơn, như một mặt trời nhỏ đang nuốt chửng mọi sinh mệnh.
Đường lui duy nhất—cánh cửa đã bị Thiên Vũ làm nổ tung lúc trước, giờ đã bị chặn bởi những tảng đá lớn và đám rễ cây đang mọc trùm lên. Không thể nào thoát qua đó được.
"Không lẽ đây là kết thúc?" Tần Phong tự hỏi. Hắn nhìn lại bàn tay đang rướm máu của mình, nhìn những người bạn đang đứng bên cạnh, nhìn những kẻ thù cũng đang bị dồn vào đường cùng.
Rồi đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa.
Không phải tiếng nổ của nguyên lực, mà là tiếng đá vỡ. Những tảng đá chặn cửa bị một lực nào đó đẩy tung, văng vào hai bên, để lộ một khe hở đủ cho một người đi qua.
Một bóng người xuất hiện.
Hắn ta bước qua khe hở đó một cách thản nhiên, như thể đang bước qua một cánh cửa nhà mình. Tay hắn cầm một chiếc quạt giấy trắng, phẩy nhẹ để đẩy bụi bay đi.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, dáng người cao ráo, mặc một bộ trường bào trắng với những đường viền màu bạc thanh tao. Mái tóc đen được buộc gọn sau gáy, gương mặt hắn thanh tú như một văn nhân, đôi mắt hắn sáng ngời và bình thản, không hề có vẻ sợ hãi trước cảnh hỗn loạn trong phòng.
Hắn là Mộ Thanh Phong.
Thiên Vũ, đang vừa chém đứt một nhánh rễ, nhìn thấy hắn và sững lại. Vân Phi Dương cũng vậy. Cả hai đều nhận ra hắn ngay lập tức.
"Mộ Thanh Phong?" Thiên Vũ thốt lên, giọng đầy ngạc nhiên. "Ngươi ở đây làm gì?"
Mộ Thanh Phong không vội đáp. Đối diện với hàng chục nhánh rễ khổng lồ đang uốn lượn dữ dội xung quanh, thần sắc hắn vẫn thong dong như đang tản bộ ở hậu hoa viên của gia tộc. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy tự tin.
Xoạch!
Chiếc quạt giấy bằng xương bạch ngọc trong tay hắn đột ngột xòe ra. Tần Phong tinh mắt nhận thấy, trên mặt quạt có thêu những đường chỉ bạc ẩn hiện, dường như là một loại trận pháp thu nhỏ. Mộ Thanh Phong khẽ nâng tay, cổ tay hắn rung nhẹ, chiếc quạt phẩy ra một đường vòng cung mềm mại hướng về phía nhánh rễ đang rít gió lao tới.
Ầm!
Một xung lực nguyên khí mắt thường có thể nhìn thấy bùng phát từ đầu cánh quạt, nén chặt đến mức khiến không khí xung quanh méo mó đi trong tích tắc. Luồng gió mạnh mẽ thổi tung tà áo trường bào trắng của hắn, mang theo một mùi hương thảo dược thanh mát lấn át hoàn toàn mùi máu tanh nồng trong phòng. Nhánh rễ xám bạc vừa chạm vào luồng kình phong đó liền lập tức nứt vỡ từ đầu rễ, tiếng nổ "bùm bùm" vang lên liên hồi khi nó bị nghiền nát thành hàng trăm mảnh vụn rồi hóa thành hư vô.
Chứng kiến một màn này, Vân Phi Dương nuốt nước bọt một cái, bàn tay nắm chuôi kiếm siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh. Sự chênh lệch giữa Mộ Thanh Phong và toàn bộ ở đây quả thực giống như một rãnh sâu không thể vượt qua.
Cả căn phòng như im lặng trong tích tắc.
Vân Phi Dương cau mày: "Ngươi..." Hắn dừng lại, mắt hắn bỗng mở to. "Ngươi có thể phóng nguyên lực ra ngoài? Trong không gian này, làm sao ngươi có thể?"
"Ta bị rơi xuống một nơi khác khi vào di tích này," Mộ Thanh Phong vừa di chuyển vừa nói, giọng hắn vẫn đều đều và lịch sự. "Lang thang một thời gian, tình cờ tìm thấy một tấm ngọc bội. Nó không có tác dụng gì ngoại trừ một thứ: cho phép ta sử dụng nguyên lực như ở bên ngoài. Hiện tại, tu vi của ta rơi vào tầm Khai Mạch Cảnh ngũ trọng hoặc lục trọng."
"Khai Mạch Cảnh?" Vân Phi Dương nhướng mày, giọng hắn có phần ghen tị. "Vậy mà ngươi lại có cơ duyên đó."
Mộ Thanh Phong mỉm cười, không trả lời. Hắn tiếp tục tung những đòn nguyên lực, dọn sạch các nhánh rễ xung quanh mọi người. Các nhánh rễ vẫn lao tới, nhưng càng lúc càng yếu, như thể sau khi hút được một lượng lớn sinh khí, cây đại thụ đã đạt đến một giới hạn nhất định. Nó vẫn di chuyển, vẫn tấn công, nhưng chậm hơn, và những nhánh rễ mới xuất hiện cũng yếu hơn, dễ bị phá hủy hơn.
Mọi người dần thở phào. Tiếng la hét tắt dần. Những kẻ may mắn sống sót bắt đầu thu về gần nhau, tìm kiếm một chỗ an toàn để nghỉ ngơi.
Thiên Vũ nhìn Mộ Thanh Phong với ánh mắt phức tạp. Hắn không nói gì, nhưng rõ ràng hắn không thích việc bị người khác cứu. Vân Phi Dương thì có vẻ nhẹ nhõm hơn, dù hắn cũng không tỏ ra biết ơn.
Mộ Thanh Phong dừng lại trước mặt nhóm của Tần Phong. Hắn nhìn xuống Tần Phong đang ngồi dưới đất, máu vẫn chảy từ bàn tay và bả vai, mặt hắn đã tái nhợt vì mất máu.
"Ngươi có vẻ bị thương nặng đấy," Mộ Thanh Phong nói, giọng hắn có vẻ quan tâm.
Tần Phong ngước mắt nhìn hắn. Hắn đã quá mệt mỏi để cảnh giác, hắn chỉ thấy một người đang đứng đó, một người có thể cứu họ. "Có lẽ vậy," hắn đáp, giọng khô khốc.
Mộ Thanh Phong không nói thêm gì, hắn khụy một bên gối xuống, đưa tay ra đặt lên vai Tần Phong. Một luồng nguyên lực ấm áp bắt đầu truyền vào cơ thể Tần Phong. Tần Phong có thể cảm nhận từng sợi nguyên lực chạy dọc theo các mạch đạo, làm dịu cơn đau, làm lành các vết thương trong cơ thể.
"Đây là thuật trị liệu của ta," Mộ Thanh Phong nói nhẹ nhàng. "Không phải là cao siêu gì, nhưng đủ để làm ngươi đứng dậy được."
Tần Phong không nói gì, hắn chỉ ngồi im, mắt nhắm lại, để cho luồng nguyên lực của Mộ Thanh Phong làm việc. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự an toàn lạ thường, như thể hắn có thể tin tưởng vào người này.
Thiên Vũ đứng cách đó không xa, hắn nhìn cảnh tượng này, mắt hắn tối lại. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng hắn, cái tên Tần Phong đã được ghi nhớ.
Mộ Thanh Phong đứng dậy, hắn nhìn quanh căn phòng, thấy cây đại thụ vẫn đang phát sáng, nhưng các nhánh rễ đã ngừng tấn công.
"Có vẻ nó đã no khi hút nhiều sinh khí của mọi người rồi," hắn nói. "Chúng ta nên rời khỏi đây trước khi nó thức dậy lần nữa."
Và không ai phản đối.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.