Chương 7: Phàm Thể Tứ Trọng
Hắn đặt cuốn Thanh Vân Quyết lên bàn đá, ngón tay miết nhẹ qua từng nét chữ trên bìa sách như muốn khắc ghi vào trí nhớ. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí buổi sớm còn lẫn hơi sương, mát lạnh và trong lành.
Rồi hắn nhắm mắt.
Trong bóng tối của mí mắt, hắn bắt đầu điều động tâm thần, cảm nhận những hạt nguyên khí lơ lửng trong không khí xung quanh. Lúc đầu chúng lẩn trốn, như những con đom đóm nhút nhát. Hắn kiên nhẫn, gọi chúng đến bằng hơi thở đều đặn, bằng từng nhịp đập của trái tim.
Dần dần, những luồng nguyên khí bắt đầu tụ lại quanh người hắn. Chúng chậm rãi xoáy thành từng vòng xoáy nhỏ, len lỏi qua da thịt, qua từng lỗ chân lông, đi vào bên trong.
Tần Phong cảm thấy một lực hút nhẹ ở đan điền, nhưng lần này nó không hút sạch, chỉ khẽ kéo một phần nhỏ đi. Phần nguyên khí còn lại vẫn ở đó, lưu chuyển trong cơ thể, đợi hắn dẫn dắt.
Rồi cảnh vật trước mặt hắn bỗng thay đổi.
Hắn mở mắt—nhưng không phải mở bằng đôi mắt thịt. Hắn đang ở trong một không gian tối tăm, rộng lớn vô biên, chỉ có một vầng sáng mờ ảo chiếu xuống từ phía trên, đủ để hắn nhìn thấy những thứ xung quanh.
Đan điền của hắn.
Tần Phong nhìn quanh. Không có tường, không có trần, không có nền. Chỉ có bóng tối và vầng sáng mỏng manh. Ở trung tâm, hắn thấy một pháp trận phức tạp với những đường ký tự lấp lánh màu xanh lam—phong ấn của lão nhân. Nó đang nằm yên, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, áp chế thứ bóng đen khổng lồ đang cuộn mình bên dưới.
Hắn quay sang, và thấy thân ảnh đó.
Một bóng người mờ ảo, không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là hình dạng của một nam tử đang ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên gối. Xung quanh thân ảnh ấy, nguyên văn của Thanh Vân Quyết lấp lánh như những vì sao nhỏ.
Thân ảnh đó từ từ ngẩng lên, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Rồi những dòng chữ hiện ra trước mắt Tần Phong:
"Phàm thể chi tu, dĩ mạch vi cơ.
Bách linh bát mạch, thông tắc vị chi.
Mạch khai tứ giả, nhất trọng sơ thành.
Thập mạch khai ngộ, nhị trọng tương sinh..."
Tần Phong đọc theo, từng chữ từng chữ, môi hắn mấp máy, giọng vang vọng trong đan điền tối tăm.
"Thập bát đạt mạch, tam trọng viên mãn.
Nhị thập bát mạch, tứ trọng năng hành.
Tứ thập nhi ngũ, lục thập nhi lục..."
Hắn tiếp tục đọc, giọng ngày càng thuần thục hơn khi những dòng chữ hiện ra tự động.
"Thất thập khai thất, bát thập bát bát.
Cửu thập linh bát, cửu trọng đại thành.
Bách linh toàn mở, viên mãn phàm thân."
Thân ảnh kia im lặng, rồi bắt đầu cử động. Từng đường nguyên lực trong cơ thể Tần Phong được phác họa dưới dạng những mạch đạo sáng màu xanh nhạt, chúng chằng chịt như mạng nhện, một số đang sáng rực, một số lờ mờ, và vô số những mạch đạo khác đang chìm trong bóng tối hoàn toàn.
Những mạch sáng là những mạch đã được mở: mười tám đường.
Phàm Thể Cảnh tam trọng.
Tần Phong nhìn chăm chú vào bản đồ mạch đạo trước mắt. Còn mười đường nữa để đạt tới hai mươi tám, để bước vào Phàm Thể Cảnh tứ trọng.
Hắn không lãng phí thời gian.
Hắn dẫn dắt nguyên khí vừa mới hấp thụ, biến nó thành nguyên lực mỏng manh, và bắt đầu đưa nó về phía mạch đạo đầu tiên cần khai thông. Đó là một sợi mạch nằm sâu ở hông trái, nó nhỏ, co rút, như một dòng suối cạn khô từ lâu.
Nguyên lực chạm vào mạch đạo.
Một cảm giác tê dại lan tỏa. Tần Phong cảm thấy như đang dùng ngón tay bẩy một tảng đá, chậm rãi, từng chút một. Nhưng tảng đá đó không nhúc nhích.
Năm phần.
Hắn nhớ lời lão nhân trong thư. Tốc độ của hắn chậm hơn người khác năm sáu phần. Người khác có thể khai thông một mạch trong hai ngày, hắn cần bốn. Người khác mất một tuần để đột phá tứ trọng, hắn cần gần nửa tháng.
Nhưng Tần Phong không dừng lại.
Hắn tiếp tục đưa nguyên lực vào mạch đạo, từng tia, từng sợi, như nước chảy thấm vào đất khô. Hồi ở Thanh Huyền Tông, hắn đã từng làm điều này vô số lần—chỉ có điều, lần này nguyên khí của hắn không còn bị nuốt sạch nữa.
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán hắn, giữa thế giới bên ngoài và bên trong đan điền.
Nửa ngày trôi qua.
Mạch đạo thứ mười chín đã sáng lên một chút xíu.
Một đường.
Tần Phong mở mắt, thở dốc. Cơ thể hắn ướt đẫm mồ hôi, nhưng lòng hắn lại rất nhẹ nhõm.
Không như trước đây. Không như mười năm hắn cố gắng mà không có kết quả.
Lần này, hắn đã tiến lên được một bước.
Những ngày sau đó, Tần Phong sống một cuộc sống đơn điệu nhưng chưa bao giờ hắn thấy hạnh phúc đến thế.
Mỗi sáng, hắn ngồi dưới gốc cây cổ thụ, nhắm mắt, chìm vào trong đan điền. Thân ảnh trong cuốn công pháp luôn ở đó, lặp lại khẩu quyết, và hắn lặp theo. Các mạch đạo được khai thông lần lượt, dù mỗi đường đều phải mất đến nửa ngày hoặc hơn.
Có những lúc hắn nản lòng, nhất là khi nhớ lại những người khác ở Thanh Huyền Tông, họ đã đạt đến Phàm Thể Cảnh thất trọng, bát trọng khi mới mười ba, mười bốn tuổi. Còn hắn, mười sáu tuổi mới bắt đầu thực sự tiến lên từ tam trọng.
Nhưng mỗi lần như vậy, hắn lại nghĩ đến lão nhân. Đến cái phong ấn xanh lam đang nằm trong đan điền của hắn. Đến những người đã hy sinh để hắn có thể tồn tại.
Hắn không có quyền nản lòng.
Ngày thứ mười hai.
Tần Phong đã khai thông được bảy mạch. Hắn cần thêm ba mạch nữa để đủ hai mươi tám.
Ngày thứ mười bảy
Mạch thứ tám. Mạch thứ chín.
Ngày thứ hai mươi mốt.
Hắn ngồi dưới gốc cây, trời đã chuyển sang đầu mùa hạ, những tán lá xum xuê hơn, bóng mát rợp cả một vùng. Mặt hồ phản chiếu bầu trời trong veo, những đóa sen trắng nay đã bắt đầu nở rộ.
Tần Phong nhắm mắt.
Trong đan điền, hai mươi bảy mạch đạo đã sáng, vẽ thành một tấm lưới lấp lánh trong bóng tối. Còn một mạch cuối cùng để đạt đến tứ trọng. Nó nằm ngay giữa ngực, một mạch đạo lớn, quan trọng, chìa khóa để mở đường cho các mạch tiếp theo.
Hắn dồn toàn bộ nguyên lực đã tích lũy được vào mạch đạo đó.
Một tiếng vù nhẹ vang lên trong đan điền.
Mạch đạo cuối cùng bùng sáng.
Tất cả hai mươi tám đường mạch kết nối với nhau, tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín. Nguyên lực chảy qua chúng, mạnh mẽ hơn, ổn định hơn, như dòng nước đã tìm được lòng sông của nó.
Tần Phong mở mắt.
Phàm Thể Cảnh tứ trọng.
Hắn đưa tay lên nhìn, da thịt có vẻ săn chắc hơn một chút, cơ bắp tuy vẫn gầy nhưng đã có cảm giác rắn rỏi hơn. Hắn đứng dậy, vươn vai, khớp xương kêu lên những tiếng lách tách nhè nhẹ.
Một tháng.
Người khác chỉ mất một tuần để đạt tới tứ trọng từ tam trọng, có thiên phú tốt còn chỉ vài ngày.
Nhưng Tần Phong không nghĩ về điều đó nữa.
Hắn chỉ nghĩ rằng: mình đã tiến lên được một bước, dù nhỏ. Và điều đó đáng để ăn mừng.
Nhưng rồi suy nghĩ của hắn bị kéo xa hơn.
Hắn ngồi xuống bàn đá, nhìn quanh gia viên rộng lớn. Những dãy hành lang dài, hồ nước trong veo, cây cổ thụ xanh tốt, những căn phòng gỗ lim sạch sẽ thoáng đãng.
Một tháng nay hắn chỉ ngồi trong này, tu luyện, nghỉ ngơi, rồi lại tu luyện.
Nhưng thế giới bên ngoài vẫn đang vận động. Lão nhân từng nói rằng có thứ gì đó trong người hắn, khiến cả thiên hạ có thể truy sát hắn. Vân Tử Dao và lão nhân cũng đã đi xa, không biết khi nào sẽ gặp lại.
Tần Phong biết hắn cần phải làm gì đó. Không thể mãi an toàn sau bốn bức tường này.
Một võ giả không thể chỉ tu luyện một mình trong bóng mát mà trưởng thành được.
Hắn đứng dậy, thu dọn mọi thứ cần thiết—bộ y phục xanh thẫm mà Vân Tử Dao để lại, cuốn Thanh Vân Quyết, tấm khăn màu xanh cũ, và bức thư nàng viết.
Hắn đưa mắt nhìn căn phòng gỗ lim lần cuối, rồi từng bước một, đi ra phía cửa chính.
Hắn khép cửa sổ, đóng các cánh cửa vào phòng, kiểm tra mọi thứ đã sạch sẽ và kín đáo. Từng hành lang, từng căn phòng, hắn đều đi qua một lượt để đóng lại.
Đến cuối hành lang, hắn đứng trước cổng chính.
Cánh cổng bằng gỗ lim dày, trên đó có khắc một hoa văn rất lạ—một cành tùng xoắn lấy một vầng trăng khuyết. Tần Phong đưa tay lên chạm nhẹ vào đó, như đang chào tạm biệt một người bạn.
Hắn đẩy cổng ra.
Ánh sáng bên ngoài tràn vào, mạnh hơn, rộng hơn cả cái ánh nắng trong gia viên nhỏ bé. Trước mặt hắn là một con đường đất đỏ, hai bên là những thửa ruộng bạt ngàn, và xa xa là những ngọn núi xanh mờ trong mây trời.
Hắn ngoảnh lại nhìn lần cuối.
Gia viên nằm đó, thấp thoáng sau hàng trúc, yên bình như một bức tranh.
"Ta sẽ trở lại." Tần Phong nói, giọng nhỏ nhưng chắc chắn. "Khi nào đủ mạnh."
Hắn bước ra ngoài, khép cánh cổng lại.
Tiếng gỗ lim nặng nề đóng vào nhau, tạo ra một tiếng cạch khô khốc như một lời hứa.
Tần Phong đứng trước cánh cổng ấy một lúc, lưng hướng về nó, mặt hướng về phía con đường đất đỏ dẫn về phía chân trời.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu, sẽ gặp ai, sẽ trải qua những gì. Hắn không biết thế giới bên ngoài mênh mông này đang đợi hắn ở phía nào.
Nhưng hắn biết một điều.
Hắn sẽ không dừng lại.
Tần Phong bước đi.
Bóng dáng gầy gò trong bộ y phục xanh thẫm của hắn thu nhỏ dần trên con đường đất đỏ, bước chân hắn càng lúc càng vững vàng, càng lúc càng xa.
Từ đằng sau, gió thổi qua hàng trúc, tạo thành một âm thanh xào xạc như những lời chúc phúc thì thầm.
Và trước mặt, con đường chưa từng có ai đi lại đang mở ra
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.