Nguyên hồn vũ trụ

Chương 7: Cái bụng đói khi sử dụng gamma

Đăng: 22/05/2026 06:58 1,056 từ 3 lượt đọc
Tiếng réo rắt từ chiếc bụng đói kéo Trần Lập ra khỏi trạng thái thiền định Gamma sâu thẳm. Anh mở mắt, ánh nắng gay gắt ban trưa đã biến mất, thay vào đó là những vệt hoàng hôn tím thẫm len lỏi qua khe rèm.


Nhìn lên đồng hồ: đã hơn 5 giờ chiều.


"Đúng là trong vô thức, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa," anh lẩm bẩm. Trần Lập lăn nhẹ chiếc xe về phía tủ lạnh, định bụng xem còn chút thực phẩm nào cho bữa tối đơn giản hay không.


Reng... reng... reng...


Tiếng chuông điện thoại cũ kỹ vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Trần Lập liếc nhìn màn hình rồi nhấc máy:


— "Alo?"


— "Dạo này sao rồi? Khỏe không con trai?" – Một giọng nói hào sảng, thân thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.


Đó là Lý, thằng bạn chí cốt từ thời còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Dù cuộc sống có nhiều thay đổi, Lý vẫn là người hiếm hoi giữ được sợi dây liên lạc bền chặt với một kẻ thu mình như Trần Lập.


— "Vẫn bình thường như mọi khi thôi. Mày gọi có chuyện gì không?"


— "À, không có gì. Tao thấy có bộ phim mới ra rạp hay lắm, đánh giá chuyên môn cao cực kỳ. Định rủ mày đi, tao bao từ A đến Z, đi không?"


Trần Lập khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi:


— "Ừ thì cũng được. Đang ở nhà chán đây, tự nhiên có người rủ đi xem phim lại còn đỡ tốn tiền ghê."


Anh nói đùa với Lý cho nhẹ lòng, nhưng trong thâm tâm, nhà nghiên cứu bên trong Trần Lập lại đang nảy ra một ý định khác. Rạp chiếu phim là nơi tập trung đông người, nơi cảm xúc của hàng trăm con người sẽ cùng bùng nổ theo tình tiết phim. Đó chính là một "ngư trường" khổng lồ.


Đây là cơ hội tuyệt vời để anh quan sát:


Chiếc vòi bạch tuộc 25m sẽ hoạt động ra sao giữa đám đông?


Với tốc độ hút bị động hiện tại, liệu buổi xem phim này có giúp anh đạt đến trạng thái bão hòa năng lượng ngay lập tức hay không?


— "6 giờ tao qua đón nhé, chuẩn bị đi!" – Lý dập máy.


Sau khi ngắt kết nối với Lý, Trần Lập lăn xe tới trước chiếc tủ lạnh. Trong cái không gian lạnh lẽo ấy, chỉ còn lại hai chiếc bánh giò – món quà mà cô em gái đã ghé qua gửi tặng từ hôm trước. Anh lấy bánh ra, cho vào lò vi sóng.

Cạch. Chiếc lò bắt đầu xoay đều.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tiếng "ten" vang lên báo hiệu việc hâm nóng đã hoàn tất. Trần Lập cẩn thận mang đĩa bánh ra phòng khách. Khi lớp lá chuối được bóc mở, một làn khói trắng mang theo hương thơm nồng của bột gạo và thịt băm tỏa ra, sưởi ấm bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng


Trần Lập nhâm nhi từng miếng bánh, nhưng vị giác nhạy bén của một người nghiên cứu lập tức nhận ra sự thiếu hụt. Chiếc bánh này ngon, nhưng nó đã mất đi cái hồn cốt của hương vị xưa cũ. Ngày xưa, bánh giò phải có thật nhiều nấm mèo để tạo độ sần sật vui tai khi nhai, phải có cái vị ngọt thanh của củ sắn thay vì những loại nguyên liệu rẻ tiền hay chất độn công nghiệp.


Người ta làm vì lợi nhuận, không còn làm vì nghệ thuật nữa," anh thầm nghĩ.

Trong đầu anh bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo: Bánh giò nhân cá và rong biển. Sự kết hợp giữa vị ngọt thanh của cá, cái giòn dai đặc trưng của rong biển phỗ tai và lớp vỏ bột gạo mịn màng... đó chắc chắn sẽ là một cấu trúc ẩm thực đột phá.Sau khi nuốt miếng bánh cuối cùng, Trần Lập khẽ thở dài. Hai chiếc bánh giò vốn là một bữa chiều đủ đầy với người bình thường, nhưng với anh lúc này, chúng chỉ như "muối bỏ bể". Cái bụng vẫn réo rắt đòi hỏi thêm nhiên liệu.

"Hiệu suất cao luôn đi kèm với mức tiêu thụ lớn," anh tự nhủ.

Với tư duy của một kỹ sư vật lý, Trần Lập bắt đầu phân tích: Bình thường cơ thể anh không tiêu tốn nhiều calo như vậy. Nhưng việc duy trì trạng thái Gamma lâu dài không chỉ là một bài tập tinh thần, mà là một quá trình sinh hóa tiêu tốn năng lượng glucose cực đại để nuôi dưỡng các nơ-ron thần kinh hoạt động ở tần suất cao.

Hạt Giống Linh Hồn có thể nạp năng lượng tâm linh, nhưng cơ thể vật lý của anh vẫn cần đạm và tinh bột để duy trì sự sống.


Trần Lập định lăn xe đi tìm thêm thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống trong dạ dày. Anh lướt mắt qua mấy gói mì tôm trên kệ, nhưng sự nhạy bén từ trạng thái Gamma khiến anh cảm thấy những thứ đó quá nghèo nàn chất dinh dưỡng cho những gì anh sắp thực hiện.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại sáng lên. Một tin nhắn từ Lý:

"Tao bắt đầu chạy qua nhà mày rồi đây. Chuẩn bị nhé, lát ra ngoài kiếm cái gì đó ăn rồi mới đi xem phim. Nay tao bao, mày cứ chọn món nào nhiều đạm vào!"

Trần Lập khẽ mỉm cười. Sự xuất hiện của Lý đúng là một biến số kịp thời, một nút thắt giải tỏa cho sự căng thẳng mà anh đang gánh chịu. Anh cần một bữa ăn thực sự, một nguồn đạm dồi dào để làm "neo" giữ cho cơ thể vật lý không bị cuốn trôi bởi sự tiêu hao năng lượng từ trạng thái Gamma.

Anh quay xe, đẩy nhanh tốc độ trở về phòng. Thay vì vội vã đi ngay, Trần Lập chọn cho mình một bộ đồ tươm tất – chiếc sơ mi sẫm màu đơn giản nhưng phẳng phiu. Với anh, sự chỉn chu là biểu hiện của một tâm thái kiểm soát tốt.

0