Chương 6: Cảnh Giới Gamma và Sự Thức Tỉnh
Trong Não Hải, chiếc vòi bạch tuộc — thực thể mà anh vừa nâng cấp — đang vận hành một cách điên cuồng. Nó không đợi ý niệm của anh điều khiển. Theo bản năng gốc được thiết lập trong quá trình "thôi diễn", chiếc vòi tự động vươn dài ra, xuyên qua các bức tường, uốn lượn trong bán kính 25 mét như một con quái vật đang đói khát.
Nó giống như một chiếc ống trong suốt khổng lồ, tạo ra một lực hút mãnh liệt. Những luồng năng lượng linh hồn từ các căn hộ xung quanh, từ hành lang, từ những sinh vật nhỏ nhất đang bị cưỡng ép kéo tuột vào bên trong ống, đổ dồn về phía hạt giống trắng với tiếng "ù ù" vang vọng trong tâm thức.
Trần Lập chợt bừng tỉnh, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Anh nhận ra sai lầm chết người trong quá trình "lập trình" tiến hóa vừa rồi:
Vì quá mải mê tính toán để tối ưu hóa chiều dài (25m) và dung tích chứa (+50%) trong khi nguồn năng lượng thô chỉ còn 50%, anh đã vô tình cắt bỏ đi "giao diện điều khiển".
Hệ thống giờ đây vận hành theo cơ chế bản năng bị động. Đâu có năng lượng, chiếc vòi sẽ tự tìm đến đó. Nó không còn là một công cụ nữa, mà đã trở thành một cơ quan sinh học tự vận hành như nhịp tim hay hơi thở.
Việc mất đi quyền điều khiển trực tiếp chiếc "vòi bạch tuộc" hóa ra lại là một sự giải phóng. Nếu trước đây anh phải tập trung ý niệm để dò tìm và thu hoạch từng luồng năng lượng, thì giờ đây, hạt giống linh hồn đã trở thành một hệ thống tự động hóa hoàn toàn.
Nó giống như một cỗ máy lọc khí khổng lồ được lắp đặt cố định, âm thầm làm việc 24/7 mà không cần anh phải bận tâm. Trần Lập có thể dành toàn bộ dung lượng não bộ còn lại để tập trung vào việc quan trọng hơn: Nghiên cứu lý thuyết và dự phóng cho các bước tiếp theo.
Anh bắt đầu quan sát luồng năng lượng đang đổ về qua chiếc ống trong suốt trong Não Hải. Với bán kính 25m bao phủ hàng chục căn hộ, tốc độ nạp năng lượng nhanh hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
"Dung tích hiện tại chỉ tăng thêm 50%, với tốc độ này, việc bão hòa lần tiếp theo sẽ đến sớm thôi," Trần Lập thầm tính toán.
Câu hỏi đặt ra là: Lần nâng cấp tới, anh sẽ ưu tiên điều gì?
Khôi phục lại giao diện điều khiển ?
Hay tiếp tục đánh đổi để lấy một tính năng mới .
Trần Lập ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn giữa phòng khách. Ánh nắng trưa gay gắt xiên qua khe rèm, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên sàn nhà. Thay vì đấu tranh với cơ chế "hút bị động" đang vận hành ầm ầm trong Não Hải, anh chọn cách buông bỏ sự quan tâm đến thế giới vật lý bên ngoài.
Anh bắt đầu thiền định. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối dần bao trùm, xây dựng nên một pháo đài bình thản trong tâm hồn, nơi những rối ren của thực tại không thể xâm phạm.
Lần này, Trần Lập có một phát hiện chấn động. Thông thường, việc đạt đến trạng thái sóng não Gamma (30 - 100 Hz) – cảnh giới của sự tập trung tối thượng và nhận thức siêu việt – là một thử thách cực kỳ khó khăn, ngay cả với những bậc thầy thiền định lâu năm. Trước đây, anh chỉ có thể chạm tới trạng thái này một cách ngẫu nhiên, lúc được lúc không.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi:
Nhập định tức thời: Chỉ cần nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở, Trần Lập lập tức cảm thấy một luồng điện nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng. Ý thức của anh trượt thẳng vào trạng thái Gamma một cách mượt mà, không hề có rào cản.
Sự can thiệp của Hạt giống: Có lẽ chính Hạt Giống Linh Hồn, với cơ chế tự vận hành như một "máy trợ năng", đã ổn định hóa tần số rung động của Não Hải. Nó đóng vai trò như một bộ ổn áp, giữ cho sóng não của anh luôn nằm trong dải tần số cao nhất mà không gây ra sự mệt mỏi hay quá tải.
Trong không gian tĩnh lặng của trạng thái Gamma, mọi cảm xúc thừa thãi như hưng phấn hay lo âu đều bị gạt bỏ, chỉ còn lại sự phân tích logic thuần túy. Trần Lập "nhìn" vào chiếc vòi bạch tuộc đang vươn dài 25 mét kia với một ánh mắt đầy cảnh giác.Trần Lập nhận ra rằng, nếu anh cứ để hạt giống vận hành theo bản năng "đói khát" này, nó sẽ phát triển như một khối u ác tính. Hiện tại, nó chỉ là một chiếc máy hút bụi, nhưng khi nó lớn mạnh hơn, bão hòa nhanh hơn, liệu nó có bắt đầu "nuốt chửng" luôn cả ý thức của vật chủ để phục vụ cho sự tiến hóa của chính nó?
Là một người nghiên cứu , anh hiểu rõ: Một động cơ không có phanh là một quả bom hẹn giờ.
"Năng lượng vô tận mà không có sự trưởng khống, đó không phải là sức mạnh, đó là tai họa," anh thầm định nghĩa.
Chờ đợi lần bão hòa tiếp theo để đổi lấy những tính năng mới hào nhoáng, Trần Lập xác lập một ưu tiên tối thượng . là trưởng khống hạt giống linh hồn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.