Chương 5: Ngã Rẽ Tiến Hóa
Anh nhắm mắt, hít sâu, bắt đầu đi vào trạng thái thiền định định
Trong không gian Não Hải giờ đây không còn là một khoảng không vô định. Hệ thống Tinh vân rực rỡ đang xoay chuyển với mật độ đặc quánh, bao bọc lấy Hạt Giống Linh Hồn đang phát ra những nhịp đập trầm hùng. Khi ý niệm của Trần Lập chạm vào điểm sáng trắng bão hòa ấy, một luồng thông tin thuần túy — không thông qua ngôn ngữ — hiện ra, cho anh thấy hai ngả đường tiến hóa rõ rệt
Hướng thứ nhất: Tiến hóa Bản năng
Đây là con đường an toàn và tự nhiên nhất. Hạt giống sẽ sử dụng toàn bộ năng lượng tích lũy để "giãn nở" không gian lưu trữ và tăng cường lực hút ly tâm.
Kết quả: Bán kính hấp thụ có thể tăng từ 3m lên 10m hoặc hơn. Dung lượng chứa năng lượng sẽ tăng gấp bội.
Ưu điểm: Tích lũy nhanh hơn, mạnh mẽ hơn ở quy mô số lượng.
Đây là con đường đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.
Hướng thứ hai: Thôi diễn Quy luật
Đây là con đường đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.Anh sẽ dùng toàn bộ nguồn năng lượng đang có như một loại "nhiên liệu " để chạy các mô phỏng, nghiêm cứu hạt giống sẽ sản sinh ra một công năng hoặc một quy luật vận hành hoàn toàn mới.
kết quả : tốt xấu chúng ta chưa biết được phải chờ nghiên cứu.
Ưu điểm: Mang lại tính đột phá về chất. như các công năng mới nghiên cứu và phát triển sau này.
Trần Lập không lạ gì việc thử nghiệm. Với anh, Hạt Giống Linh Hồn lúc này giống như một siêu máy tính sinh học, và anh là người viết những dòng code đầu tiên cho nó.Dòng năng lượng bão hòa bắt đầu được anh trích xuất để chạy các kịch bản mô phỏng trong Não Hải:
Lần mô phỏng thứ nhất: Anh thử để hạt giống tiến hóa tự nhiên (hình cầu). Kết quả: Bán kính tăng lên 6m, dung tích tăng gấp 3. Năng lượng tiêu hao chỉ 1%. Đây là con đường an toàn nhưng hiệu suất không đột phá.
Lần mô phỏng thứ hai: Anh tham vọng đẩy bán kính lên 100m. Hệ thống trong Não Hải lập tức phát ra những rung động cảnh báo đỏ: "Năng lượng không đủ để duy trì cấu trúc".
Lần mô phỏng thứ ba: Anh cắt bỏ việc tăng dung tích để dồn vào bán kính. Kết quả tối đa chỉ đạt 50m. Tuy nhiên, sau khi kiểm tra lại, Trần Lập giật mình nhận ra tổng năng lượng đã hao hụt hơn 20% chỉ cho việc tính toán mô phỏng.
Việc thôi diễn những thứ chưa có sẵn tiêu tốn năng lượng một cách khủng khiếp. Trần Lập dừng lại, tâm trí anh quay về với những nguyên lý cơ bản của vật lý.
Tại sao cứ phải là hình cầu?" – Trần Lập tự hỏi.
Trong vật lý, một nguồn phát hình cầu sẽ phân tán năng lượng đều ra mọi hướng, khiến cường độ giảm nhanh theo bình phương khoảng cách. Nếu anh muốn vươn xa, anh cần một sự tập trung. Anh bắt đầu thay đổi mô hình: Thay vì một hình cầu thụ động, anh nén năng lượng lại thành một dải dài, linh hoạt như một chiếc vòi bạch tuộc.
Kết quả thôi diễn lập tức thay đổi:
Nếu kéo dài tối đa theo một hướng duy nhất (đơn nhất), chiếc "vòi" này có thể chạm tới khoảng cách 100m.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là hạt giống sẽ không còn năng lượng để nâng cấp dung tích chứa
Sau nhiều lần tinh chỉnh giữa khoảng cách và dung lượng, Trần Lập quyết định chọn một điểm cân bằng mang tính chiến thuật. Anh không cần quá xa, nhưng cũng không thể quá hẹp.
Tuy nhiên, thực tế luôn khắc nghiệt hơn mô phỏng. Sau những lần chạy thử tốn kém, nguồn năng lượng bão hòa ban đầu giờ chỉ còn lại 50%. Không thể thực hiện phương án lý tưởng ban đầu, anh buộc phải thực hiện một bản nâng cấp "rút gọn" nhưng thực dụng nhất:
Nâng cấp: Thiết lập cơ chế Xúc tua linh hồn.
Chiều dài cực đại: 25 mét (Dạng tia tập trung, thay vì 3m hình cầu như trước).
Dung tích chứa: Tăng thêm 50% so với mức cũ.
"Xác nhận tiến hóa!" – Trần Lập truyền đi ý niệm cuối cùng.
Trong Não Hải, đám Tinh vân đột ngột co rút lại rồi bùng nổ. Hạt giống trắng xoay tít, nuốt chửng 50% năng lượng còn lại để tái cấu trúc.
Trong Não Hải, một cuộc đại biến đổi đang diễn ra. Đám Tinh vân rực rỡ — vốn là những quầng năng lượng tích trữ bấy lâu — nay đột ngột co rút, sụp đổ vào tâm điểm. Chúng không mất đi, mà đang bị nén lại, hóa thành nhiên liệu thuần túy để tái cấu trúc Hạt Giống Linh Hồn.
Cùng lúc đó, những quầng mây xám và đen — thứ rác thải tâm linh được lọc bỏ — không còn bay lơ lửng vô định. Chúng bị lực ly tâm đẩy văng ra, cô đặc lại thành một vành đai vật chất tối đen kịt, xoay quanh hạt giống như một vòng đai của hành tinh chết. Vành đai này giờ đây cũng đã mở rộng gấp đôi, lạnh lẽo và đầy tạp niệm.
Sau hơn một giờ đồng hồ rung động kịch liệt, mọi thứ dần bình ổn. Hạt giống trắng tại trung tâm giờ đây tỏa ra một áp lực khác hẳn. Từ khối sáng ấy, một "chiếc vòi" mờ ảo — Xúc tua linh hồn — vươn ra, uốn lượn đầy uyển chuyển.
Trần Lập từ từ mở mắt, rời khỏi trạng thái Não Hải. Anh nhìn căn phòng khách quen thuộc, nhưng cảm quan giờ đây đã hoàn toàn khác biệt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.