Nguyên hồn vũ trụ

Chương 28: Điểm thiếu hụt của Thiên địa kỳ bàn

Đăng: 23/05/2026 08:32 1,377 từ 1 lượt đọc
Trần Lập nhận thấy nguồn năng lượng tín ngưỡng này khác hẳn các dạng năng lượng thông thường.

Khi thoát ra khỏi cơ thể con người, nó không tan rã và phân tán vào không khí, mà có xu hướng tự động quy tụ về những điểm cố định — chính là các pho tượng trong chùa và giáo đường.

Trong Thiên Địa Kỳ Bàn, những điểm này giống như các “trạm thu phát” cường độ cao, tích lũy năng lượng qua thời gian dài, thậm chí kéo dài hàng chục năm, có nơi gần trăm năm.

Ở góc nhìn của Trần Lập, chúng giống như những “nguồn phát công suất lớn” đã được nén lại thành một khối ổn định.

Anh thử dùng tâm niệm quan sát sâu hơn qua Thiên Địa Kỳ Bàn.

Khi tiến vào phạm vi khoảng bốn mét quanh pho tượng, trường nhiễu bắt đầu xuất hiện, tín hiệu trở nên méo và khó phân giải. Đến gần hơn, khoảng hai mét, toàn bộ khả năng cảm ứng gần như bị chặn đứng hoàn toàn.

Trần Lập lập tức hiểu ra: đây không phải là một nguồn năng lượng rời rạc, mà là một cấu trúc đã được “cố định hóa” qua thời gian dài, giống như một dạng đồ đằng hình thành tự nhiên.

Nó không dễ bị hấp thu, cũng không dễ bị can thiệp. Năng lượng đã bị khóa chặt vào cấu trúc trung tâm, khiến việc lấy trực tiếp gần như bất khả thi ở giai đoạn hiện tại.

Thay vì cố chấp với điểm nút đó, Trần Lập chuyển hướng quan sát ra ngoại vi.

Bên ngoài vùng ảnh hưởng trực tiếp của pho tượng, vẫn còn rất nhiều tín đồ đang hành lễ. Và chính từ họ, những dòng tín niệm liên tục sinh ra rồi phân tán ra môi trường.

Không bị giữ lại bởi lõi trung tâm, những dòng năng lượng này trở nên rời rạc hơn — và đó lại chính là phần Thiên Địa Kỳ Bàn có thể tiếp nhận.

Không thể lấy từ lõi, thì lấy từ dòng chảy.

Trong quá trình quan sát, Trần Lập còn phát hiện thêm một điểm đáng chú ý.

Ở những người có đạo hạnh cao, đặc biệt là các nhà tu hành lâu năm, dao động tâm thức của họ rất thấp. Họ gần như duy trì một trạng thái nội tâm ổn định và ít biến động.

Chính vì vậy, năng lượng phát ra từ họ không nhiều, nhưng lại có độ tinh khiết cao, gần như không lẫn tạp chất.

Trần Lập lặng lẽ ghi nhận dữ liệu này trong hệ thống.


Sau khi quan sát kỹ lưỡng mọi quy luật vận hành, một ý tưởng táo bạo nảy ra trong đầu Trần Lập. Nếu năng lượng tín ngưỡng là nguồn nhiên liệu quý giá nhất, tại sao anh không thử "giả thần giả quỷ" để gia tăng độ sùng tín của họ?

Thông qua Thiên Địa Kỳ Bàn, anh bắt đầu lắng nghe tiếng lòng của các tín đồ. Sau gần 30 phút kiên nhẫn sàng lọc, anh dừng lại ở một thiếu phụ đang quỳ khấn với vẻ mặt đầy lo âu. Cô ta đang cầu tìm lại chiếc nhẫn cưới — kỷ vật vô giá đã biến mất khỏi chỗ cất giữ bấy lâu nay.

Trần Lập khẽ nhếch môi, bắt đầu vận dụng kỹ năng giao thoa ý niệm. Một giọng nói trầm thấp, hư ảo như vang lên từ ngay sát sau lưng người thiếu phụ:

— "Cầu khấn tìm đồ mà không nêu địa chỉ, không có hình ảnh cụ thể, làm sao Thần Phật biết nơi nào mà tìm cho con?"

Người phụ nữ giật mình, nhưng trong cơn bối rối và sùng đạo, cô không hề nghi ngờ. Cô bắt đầu lâm râm khấn vái chi tiết địa chỉ nhà mình, cùng hình dáng chính xác của chiếc nhẫn cưới. Sau khi cắm nhang, cô lặng lẽ rời đi.

Trần Lập ngay lập tức điều khiển nhãn giới của Kỳ Bàn theo địa chỉ vừa có được. May mắn thay, nhà cô ta chỉ cách ngôi chùa vài chục bước chân, hoàn toàn nằm trong vùng phủ sóng 1km² của anh. Không mất quá nhiều thời gian để "camera toàn cảnh" của anh quét thấy vật cần tìm: Chiếc nhẫn nằm lọt thỏm trong một góc kẹt, chỉ cách vị trí cũ chưa đầy hai gang tay.

Khoảng 3 phút sau, khi người phụ nữ vừa bước ra khỏi "vùng nhiễu" của bức tượng Phật trong chính điện, Trần Lập liền truyền một luồng ý niệm ấm áp, hiền hòa thẳng vào tai cô:

— "Vật nữ chủ cần tìm ở ngay nơi cũ, dịch về bên trái hai gang tay, phía dưới sâu khoảng ba lóng tay."

Người phụ nữ sửng sốt, nhìn dáo dác xung quanh nhưng chẳng thấy bóng ai. Dù bán tín bán nghi, cô vẫn vội vã chạy về nhà. Mười phút sau, một tiếng reo hò hạnh phúc vang lên trong căn nhà nhỏ. Chiếc nhẫn nằm chính xác ở vị trí giọng nói kỳ lạ kia chỉ dẫn.

Ngay khoảnh khắc đó, trên Thiên Địa Kỳ Bàn, đốm sáng bao quanh người thiếu phụ đột ngột rực sáng, chuyển sang màu vàng đậm đặc và uy lực hơn hẳn lúc trước.

Trần Lập nhìn số điểm năng lượng đang tăng vọt từ hướng đó, thầm gật đầu hài lòng: "Thí nghiệm thành công mỹ mãn."


Sau khi thử nghiệm thành công mỹ mãn, Trần Lập bắt đầu kiểm tra lại bảng hệ thống hiện tại của mình. Lúc này, điều anh quan tâm nhất không gì khác ngoài trạng thái của Thiên Địa Kỳ Bàn và hồ chứa năng lượng.

Kết quả hiện ra rất rõ ràng: Thiên Địa Kỳ Bàn sau những biến hóa vừa rồi đã tự động mở rộng thêm mỗi cạnh 100 mét. Sức chứa tối đa của hồ năng lượng đã chạm ngưỡng gần 75.000 điểm, và lượng năng lượng thực tế đang tích trữ trong hồ đã đạt hơn 60.000 điểm.

Nhìn những con số này, Trần Lập không cần suy nghĩ quá lâu. Anh quyết định thực hiện một đợt nâng cấp lớn để củng cố thực lực.

Không chút chần chừ, anh dồn hết 40.000 điểm năng lượng để tăng cấp phạm vi của Thiên Địa Kỳ Bàn. Ngay lập tức, ranh giới của Kỳ Bàn bắt đầu giãn nở, vươn rộng ra các phía, bao trùm thêm một vùng không gian rộng lớn vào tầm kiểm soát của anh.

Còn lại 20.000 điểm, anh tiếp tục dồn vào để tăng cấp hồ chứa năng lượng. Vùng không gian chứa đựng linh năng trong tâm thức anh theo đó mà mở rộng thêm, sẵn sàng để tiếp nhận những nguồn năng lượng dồi dào hơn về sau.

Sau khi thực hiện xong các bước nâng cấp, Trần Lập cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt. Thiên Địa Kỳ Bàn giờ đây không chỉ rộng hơn mà còn ổn định hơn trước rất nhiều. Với phạm vi mới và sức chứa mới, anh đã có đủ cơ sở để triển khai những kế hoạch tiếp theo một cách mạnh mẽ hơn.


Sau khi hệ thống nâng cấp xong xuôi, Trần Lập bắt đầu kiểm tra lại các thông số của hệ thống. Anh phát hiện ra một điều mới lạ là sau khi hồ chứa đạt đến một mức nhất định, hiện tại anh đã có khả năng nhất tâm tam dụng.

Phạm vi của Thiên Địa Kỳ Bàn lúc này đã lớn hơn, mỗi cạnh đạt hơn 1300m x 1300m. Đồng thời, sức chứa của hồ năng lượng cũng đã tăng lên mức hơn 77.000.

Việc đạt được khả năng nhất tâm tam dụng giúp Trần Lập có thể xử lý nhiều luồng suy nghĩ cùng một lúc, khiến việc quan sát và điều khiển Kỳ Bàn trở nên linh hoạt hơn hẳn so với trước đây. Với phạm vi mới rộng lớn này, tầm mắt của anh đã vươn xa hơn, bao quát thêm nhiều khu vực và đối tượng mới vào tầm ngắm của mình.

0