Chương 27: Màu năng lượng tín ngưỡng
Trần Lập từ từ mở mắt, đón nhận luồng ánh sáng tinh khôi đang tràn vào căn phòng. Anh vươn người, thực hiện một vài động tác giãn cơ cơ bản. Điều lạ lùng là hôm nay, cảm giác sảng khoái từ dòng khí ấm đêm qua vẫn còn phảng phất, khiến cơ thể anh dường như bớt đi vài phần nặng nề. Anh ngồi dậy, tỉ mỉ sắp xếp lại chăn gối cho gọn gàng rồi tự mình di chuyển đi làm vệ sinh cá nhân.
Mọi thứ đều được anh thực hiện một cách tuần tự và bình thản. Sau khi đã chỉn chu, Trần Lập tiến vào căn bếp quen thuộc. Tiếng nước sôi reo vui, mùi thơm nồng nàn của cà phê bắt đầu lan tỏa. Anh tự pha cho mình một ly cà phê sữa nóng — thứ thức uống vừa mang lại sự tỉnh táo, vừa có chút ngọt ngào để bắt đầu một ngày làm việc trí não căng thẳng.
Với ly cà phê trên tay, anh lăn xe trở về vị trí yêu thích nơi ban công cửa sổ. Từ trên cao, anh lặng lẽ phóng tầm mắt xuống đường phố bên dưới. Dòng người bắt đầu nhộn nhịp, tiếng động cơ, tiếng rao hàng, tất cả quyện thành một bản nhạc của cuộc sống đời thường.
Trần Lập nhấp một ngụm cà phê nóng, cảm nhận cái vị đắng ngọt tan trên đầu lưỡi. Đôi mắt anh bình thản nhưng sâu thẳm, nhìn dòng người xuôi ngược nhưng trong tâm thức đã bắt đầu khởi động Thiên Địa Kỳ Bàn
Trần Lập nhấp một ngụm cà phê, mắt nhìn phố xá nhưng tâm thức đã hoàn toàn chìm vào Thiên Địa Kỳ Bàn.
Lần này, khung cảnh hiện ra khiến anh kinh ngạc. Sau một đêm tu luyện nhịp thở và nghỉ ngơi sâu, Kỳ Bàn đã có một sự biến hóa to lớn. Phạm vi bao phủ giờ đây đã rộng gấp đôi so với trước, định hình thành một hình vuông hoàn hảo 1000m x 1000m. Tổng diện tích kiểm soát đã lên tới 1 triệu mét vuông, cho phép anh bao quát toàn bộ khu dân cư và lan sang tận những trục đường lớn phía xa.
Anh lập tức kiểm tra hồ chứa năng lượng. Sức chứa tối đa đã tăng vọt lên hơn 60.000 đơn vị, và hiện tại, nguồn năng lượng tích tụ trong hồ cũng đã đạt con số gần 45.000. Đây là một nguồn "vốn" dồi dào, đủ để anh thực hiện những thao tác phức tạp mà trước đây chỉ dám nằm trong dự tính.
Trần Lập đưa mắt nhìn về trung tâm, nơi vòng xoáy của hạt giống linh hồn đang vận hành. Nó đã lớn hơn trước rõ rệt. Với tư duy phân tích, anh nhận ra ngay một quy luật: độ lớn của vòng xoáy hạt giống linh hồn luôn tăng trưởng theo tỷ lệ thuận với sức chứa của hồ năng lượng. Không chỉ có kích thước, tốc độ quay của vòng xoáy cũng gia tăng tương ứng theo tỷ lệ đó, tạo ra khả năng chuyển hóa linh năng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Khi Thiên Địa Kỳ Bàn mở rộng đến quy mô hiện tại, Trần Lập cũng dần có được cái nhìn bao quát hơn về toàn bộ khu vực xung quanh. Dòng chảy linh năng trong phạm vi một kilomet vuông hiện lên rõ ràng như một tấm bản đồ vô hình trải rộng trước tâm thức anh.,
Nhưng ngay trong sự ổn định đó, anh phát hiện ra hai điểm dị thường.
Hai vùng nhiễu động lớn, dao động liên tục và hoàn toàn không theo bất kỳ nhịp quy luật nào của Kỳ Bàn. Một ở hướng đông bắc — nơi có một ngôi chùa cổ; một ở phía tây — nơi tọa lạc một giáo đường lâu năm.
Trần Lập tập trung ý niệm, mở rộng nhãn giới đến tận điểm phát sinh. Ngay lập tức, cảnh tượng hiện ra trong thức hải: xung quanh hai địa điểm này là những dòng năng lượng đan xen, dày đặc và liên tục dao động.
Điều khiến anh chú ý không phải là mật độ, mà là màu sắc.
Một thứ ánh vàng lan tỏa trong từng dòng linh năng, nhưng không hề đồng nhất. Có những luồng vàng nhạt, mỏng và rời rạc; cũng có những luồng vàng đậm hơn, ổn định và rực rỡ như được tôi luyện qua thời gian dài.
Trần Lập lặng lẽ quan sát, nhanh chóng hình thành quy luật trong đầu.
Sắc vàng càng nhạt, chứng tỏ niềm tin còn phân tán, dao động.
Sắc vàng càng đậm, càng ổn định — nghĩa là sự tín niệm đã tích tụ đến mức gần như cố định.
Hai vùng nhiễu động kia, thực chất không phải hỗn loạn vô nghĩa, mà là kết quả của vô số dòng tín niệm chồng lên nhau qua thời gian dài, tạo thành một loại cộng hưởng đặc thù, ảnh hưởng trực tiếp đến cấu trúc linh năng xung quanh.
Trần Lập thu lại tâm thức, ánh mắt hơi trầm xuống.
Trong bản đồ mà Kỳ Bàn đang vẽ ra, đây không còn là “địa điểm tôn giáo” đơn thuần nữa.
Mà là hai nguồn năng lượng mang tính chất hoàn toàn khác với phần còn lại của thế giới.
Cùng lúc đó, thông qua việc quan sát và đối chiếu dữ liệu trên Kỳ Bàn, Trần Lập tiếp tục phát hiện ra một quy luật mới.
Không phải mọi dạng năng lượng đều có cùng “giá trị” sau khi đi qua vùng xoáy thanh lọc của hạt giống linh hồn. Ngược lại, mỗi loại đều cho ra mức chuyển hóa khác nhau, chênh lệch rõ rệt đến mức có thể định lượng được.
Trong số đó, nổi bật nhất chính là dòng năng lượng tín ngưỡng.
Những đốm sáng màu vàng rực mà anh vừa quan sát tại chùa và giáo đường cho ra hiệu suất chuyển hóa vượt xa các dạng năng lượng khác. Nó cô đặc, ổn định và gần như không chứa tạp nhiễu đáng kể. Trần Lập nhanh chóng nhận ra: càng thuần túy về mặt niềm tin, hiệu quả chuyển hóa càng cao.
Ngay sau đó là một dạng năng lượng khác — màu trắng.
Nguồn này xuất hiện rải rác từ những tâm trí trong trẻo, đặc biệt là trẻ nhỏ. Nó không mãnh liệt như tín ngưỡng, nhưng lại rất ổn định, sạch và gần như không bị nhiễu bởi cảm xúc phức tạp.
Trần Lập im lặng ghi nhận tất cả.
Trong thức hải, một hệ thống phân loại dần hình thành. Không phải theo cảm tính, mà theo những quy luật mà Kỳ Bàn đang phản hồi lại một cách chính xác.
Anh không vội kết luận, chỉ đơn giản chấp nhận một sự thật đang dần rõ ràng hơn:
Mỗi loại ý niệm của con người… đều có thể trở thành một dạng tài nguyên.
Và muốn vận hành Thiên Địa Kỳ Bàn hiệu quả, anh buộc phải hiểu rõ cấu trúc của những “nguồn tài nguyên” đó.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.