Chương 26: Lần đầu tư luyện
Tiện tay trả tiền, anh bỗng nhớ ra điều gì đó rồi hỏi bâng quơ:
— "Ủa chị, sao hôm nay không thấy thằng Tèo ra phụ chị buôn bán vậy?"
Chị chủ quán vừa thối tiền vừa chép miệng thở dài:
— "Ờ thì... nó bảo hôm nay phải đi học thêm cái gì đó. Khổ thân, tui cũng chẳng biết nó học cái giống gì mà suốt ngày hết thứ này đến thứ khác, bận tối mặt tối mũi."
Trong lúc đó, Trần Lập vẫn đang duy trì trạng thái Nhất tâm nhị dụng. Thông qua Thiên Địa Kỳ Bàn, anh nhìn rõ mồn một thằng Tèo làm gì có đi học hành gì đâu. Nó đang đứng lúi húi, mặt mày hớn hở để cua gái ở ngay trên tầng cư xá kìa.
Anh khẽ nhếch môi, quay sang nói một cách đùa vui với chị chủ quán:
— "Chắc không đó chị? Hay là nó lại đi cua gái rồi? Lứa tuổi tụi nó bây giờ là chuyên gia đi tìm gái gú không hà."
Chị chủ quán nghe vậy liền xua tay nguầy nguậy, cười bảo:
— "Trời ơi, cái thằng Tèo nhà tui nó nhát gái thấy mồ! Làm gì mà biết đi cua gái, anh cứ ghẹo nó hoài."
Trần Lập cười cười, tung ra một "đòn chí mạng" khiến chị chủ phải đứng hình:
— "Thế sao lúc nãy khi tôi vừa xuống đây ăn cơm, lại thấy nó đang lẽo đẽo đi theo một cô bé nào đó lên phía cư xá kìa?"
Sau khi nghe Trần Lập nói, chị chủ quán chỉ biết "hỡi ơi" một tiếng rồi thở dài ngao ngán:
— "Cái thằng này thiệt tình! Quán xá đông đúc thì không lo phụ, chỉ giỏi cái thói đi cua gái. Lần này mà nó vác mặt về, nó chết với tui cho coi!"
Trần Lập khẽ mỉm cười chào chị chủ rồi bắt đầu lăn xe trở về cư xá. Cô bé hàng xóm nãy giờ đứng cạnh nghe chuyện cũng thấy nhẹ lòng hơn, cô chủ động đi theo phía sau và giúp đẩy xe cho anh một đoạn.
Chẳng mấy chốc, anh đã về tới nhà. Sau khi vào phòng, Trần Lập mở đèn, cẩn thận đóng cửa và cài khóa kỹ càng. Anh lăn xe vào giữa phòng khách, cầm chiếc điều khiển rồi bật tivi lên.
Trên màn hình, chương trình thời sự quốc tế của ngày hôm nay bắt đầu phát sóng. Đây là một thói quen thường nhật của Trần Lập từ nhiều năm nay. Dù bận rộn hay mệt mỏi đến đâu, anh vẫn dành thời gian ngồi xem để biết những tin tức đang diễn ra ngoài kia, từ tình hình chính trị thế giới cho đến những biến động kinh tế toàn cầu.
Giữa căn phòng yên tĩnh, tiếng nhạc hiệu thời sự vang lên quen thuộc. Trần Lập tựa lưng vào chiếc xe lăn, đôi mắt bình thản theo dõi từng dòng tin tức. Sau một ngày dài với những trải nghiệm mới về năng lực và những toan tính cho tương lai, đây là lúc anh cho phép mình trở lại với nhịp sống bình thường nhất của một người dân cư xá, lặng lẽ quan sát thế giới trôi qua qua màn hình nhỏ.
Sau 20 phút theo dõi thời sự, Trần Lập tắt tivi rồi lăn xe trở về phòng riêng. Anh không vội vã kết nối với Kỳ Bàn mà quyết định thử nghiệm một kỹ thuật mới được trích xuất từ ký ức của hạt giống linh hồn: một phương pháp Thiền định có bài bản.
Anh nhận thấy các vị tế ty cổ đại thường tọa thiền để tăng cường sức mạnh linh hồn thông qua minh tưởng. Tuy nhiên, Trần Lập không đi theo con đường đó. Với sự hỗ trợ từ hệ thống, sức mạnh linh hồn của anh đã đủ lớn; thứ anh thực sự khao khát lúc này chính là gia cố lại cái khung thân thể vật lý đã rệu rã.
Bằng tư duy của một nhà nghiên cứu, anh phân tích sâu vào cấu trúc sinh học của chính mình. Trong hệ thống nội tạng, phổi là cơ quan duy nhất con người có thể chủ động điều khiển bằng ý chí. Vì vậy, anh quyết định lấy phổi làm điểm khởi đầu cho việc tu luyện cơ thể, thông qua việc thay đổi tần suất hô hấp để tác động đến toàn bộ hệ tuần hoàn.
Nhịp thở đầu tiên vẫn còn gượng gạo. Lồng ngực anh khẽ phập phồng, từng luồng không khí đi vào mang theo cảm giác lạnh nhẹ nơi cuống họng. Nhưng với bản tính kiên trì, anh bắt đầu điều chỉnh tiết tấu.
Chỉ sau vài lần thử nghiệm, hơi thở dần trở nên ổn định. Trần Lập nhận ra một sự thay đổi tinh vi: không khí khi đi vào không còn đơn thuần là để duy trì sự sống. Mỗi nhịp hít sâu kéo theo một cảm giác căng nhẹ nơi lồng ngực, như thể từng thớ cơ và mạch máu đang bị ép buộc phải vận hành với công suất cao hơn. Áp suất từ phổi bắt đầu thúc đẩy dòng máu lưu thông mạnh mẽ, ép không khí chuyển hóa nhanh hơn vào từng tế bào.
Hơi thở ra mỗi lúc một chậm và dài hơn. Nhịp tim theo đó cũng trở nên trầm ổn lạ thường. Một dòng nhiệt ấm áp bắt đầu lan dần từ lồng ngực xuống bụng, rồi từ đó tỏa ra khắp các chi.
Anh không cần dùng những danh xưng mỹ miều để gọi tên quá trình này. Anh chỉ cảm nhận rõ rệt rằng cơ thể vốn trì trệ bấy lâu đang thực sự được "đánh thức". Từng nang phổi được gia cường, từng mạch máu được khơi thông. Đứng trước gương tâm thức, Trần Lập hiểu rằng mình đang sòng phẳng bồi đắp lại nền tảng thể chất, chuẩn bị một "động cơ" đủ mạnh để gánh vác sức mạnh linh hồn ngày càng lớn lao của mình.
Trần Lập cứ thế duy trì nhịp thở điều độ, hoàn toàn chìm đắm vào trạng thái tĩnh lặng của căn phòng. Anh vừa hô hấp, vừa thong thả cảm nhận dòng khí ấm áp, sảng khoái đang len lỏi qua từng huyết quản, lan tỏa đi khắp cơ thể như một dòng suối nhỏ tưới mát những vùng khô cằn bấy lâu.
Sự căng thẳng của những kế hoạch tài chính, sự ma mị của những đốm sáng Hoàng Kim, hay cả dư âm náo nhiệt của quán cơm chiều... tất cả dần lùi xa, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ bẫm và an yên tuyệt đối. Dòng nhiệt năng từ lồng ngực không ngừng vỗ về tâm trí, khiến những mệt mỏi tích tụ trong linh hồn cũng theo đó mà tan biến.
Trong trạng thái thả lỏng hoàn toàn ấy, Trần Lập lịm đi, chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
Tiếng tivi ngoài phòng khách có lẽ đã tắt tự bao giờ, chỉ còn lại nhịp thở sâu, đều đặn của người thanh niên trên giường — một nhịp thở của một thực thể đang âm thầm thay đổi từ bên trong, chuẩn bị cho một ngày mai đầy những chưa biết và đầy kỳ vọng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.