Nguyên hồn vũ trụ

Chương 33: Ngày giỗ 2

Đăng: 23/05/2026 08:32 1,503 từ 1 lượt đọc
Sau khi cả gia đình đã thành kính thắp nén hương thơm cho tổ tiên, ông bà và Ba, mọi người cùng tụ tập lại bộ sofa gỗ sang trọng giữa gian nhà. Riêng chị Hai sau khi khấn xong cũng lẹ làng đi xuống bếp để phụ giúp chị Tư và vợ thằng Út nấu nướng cho kịp mâm cỗ chay.


Lúc này, Trần Lập khẽ xoay người qua phía mẹ, anh mỉm cười hỏi thăm:


— "Ủa mẹ, mẹ qua nhà anh Hai chơi lâu chưa? Sao hôm nay mẹ lại theo xe cùng anh Hai về đây luôn thế?"


Mẹ Trần Lập khẽ gật đầu, gương mặt hiền hậu ánh lên niềm vui khi thấy các con tề tựu đông đủ. Bà đáp:


— "Ừ, cũng hơn một tuần rồi con. Anh Hai mày qua rước mẹ sang bên đó chơi từ hồi tuần trước."


Nhắc về mẹ của Trần Lập, bà năm nay đã bước sang tuổi ngoài 60. Dù mái tóc đã điểm bạc nhưng nhờ lối sống lành mạnh và tinh thần thoải mái, sức khỏe của bà vẫn còn rất tốt, da dẻ hồng hào và đôi mắt vẫn tinh anh.


Nhìn mẹ ngồi đó trò chuyện cùng anh Hai và các cháu, Trần Lập cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp bao phủ khắp căn phòng. Anh khẽ vận hành nhịp thở, không phải để nghiên cứu mà là để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên này. Trong phạm vi của Thiên Địa Kỳ Bàn, anh có thể cảm nhận được nhịp tim ổn định và khỏe mạnh của mẹ, điều đó khiến anh yên tâm hơn bao giờ hết.


Chẳng mấy chốc, mùi thơm từ dưới bếp bay lên ngày một đậm đà. Thằng Út cũng vừa bưng lên ly cà phê sữa nóng đặt trước mặt anh:


— "Cà phê của anh Ba đây, uống cho tỉnh táo anh ơi!"

— “Cảm ơn em nhé, Út.”

Trần Lập khẽ gật đầu, cầm ly cà phê sữa nóng lên nhấp một ngụm nhỏ.

Anh đặt ly xuống bàn, thong thả nhâm nhi như một thói quen khó bỏ. Thực tế, hiện tại anh đã không còn cần đến cafein để giữ sự tỉnh táo nữa.

Với trạng thái hiện giờ, tần số hoạt động của não bộ anh có thể ổn định ở mức hơn 45 Hz mà gần như không tiêu hao thêm năng lượng. Một tốc độ xử lý vượt xa người bình thường, đủ để anh thực hiện những phép tính và phân tích mà trước đây bản thân cũng khó tưởng tượng nổi.

Nhưng dù vậy…

Anh vẫn thích ngồi uống một ly cà phê nóng như thế này.

Nó khiến anh cảm thấy mình vẫn còn sống trong nhịp sinh hoạt rất bình thường của ngày xưa.

Trong lúc Trần Lập cùng mẹ và anh Hai trò chuyện về những chuyện cũ, những ký ức gắn liền với căn nhà thờ tổ này, thì ở góc đối diện, hai đứa cháu của anh Hai lại hoàn toàn chìm trong thế giới riêng.

Một đứa ôm điện thoại.

Một đứa cầm iPad.

Ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt tụi nhỏ, ngón tay liên tục lướt và chạm, thỉnh thoảng lại bật cười khe khẽ vì một thứ gì đó chỉ chúng mới hiểu.

Tiếng người lớn trò chuyện.

Tiếng video game vang nhỏ.

Hai thứ âm thanh tồn tại song song trong cùng một căn phòng.

Trần Lập lặng lẽ nhìn hai đứa cháu, rồi lại cúi xuống ly cà phê vẫn còn bốc khói nhè nhẹ.

Anh chợt nhận ra…

Mỗi thế hệ dường như đều có một “thế giới” của riêng mình.

Ngày xưa, người ta tụ tập ngoài sân, ngồi nghe radio, kể chuyện xóm làng.

Còn bây giờ, mọi thứ đều nằm phía sau một màn hình nhỏ.

Anh không biết điều đó là tốt hay xấu.

Chỉ là… thời đại đã khác rồi.


Bên ngoài, Trần Lập vẫn thong thả nhấp từng ngụm cà phê, vừa trò chuyện cùng mẹ và anh Hai về những chuyện cũ trong nhà.

Nhưng sâu bên trong tâm thức, một phần ý niệm của anh đã hoàn toàn chìm vào thế giới của Thiên Địa Kỳ Bàn.

Anh vẫn luôn là trung tâm của nó.

Khi anh rời thành phố trở về quê, “tâm điểm” ấy cũng theo đó dịch chuyển, âm thầm bao phủ toàn bộ căn nhà thờ cùng vùng ngoại thành xung quanh.

Khác với khu cư xá đông đúc nơi phố thị, nơi này yên tĩnh hơn rất nhiều.

Cây cối dày đặc.

Không khí cũng “sống” hơn.

Thông qua Kỳ Bàn, Trần Lập nhìn thấy vô số sinh mệnh nhỏ đang tồn tại quanh mình.

Tiếng chim sẻ trên mái ngói.

Con chó nằm sưởi nắng ngoài sân.

Cả những con mèo lười biếng đang cuộn mình dưới gốc cây.

Trong tầm nhìn linh hồn của anh, chúng hiện lên như những đốm sáng trắng nhàn nhạt, dao động chậm rãi và vô cùng ổn định.

Không phức tạp.

Không hỗn loạn.

Cũng không chất chứa quá nhiều tạp niệm như con người.

Lần đầu tiên, Trần Lập nhận ra—

Linh hồn của động vật… đơn giản đến lạ.

Tinh khiết như một mặt nước chưa từng bị khuấy động.

Quan sát lâu hơn, anh lại phát hiện thêm một quy luật khác.

Lượng linh năng mà sinh vật phát tán ra ngoài dường như có liên quan trực tiếp đến kích thước cơ thể.

Sinh vật càng lớn, dao động linh hồn càng mạnh.

Nhưng dù mạnh hay yếu, năng lượng của chúng vẫn giữ được một loại “sạch sẽ” rất đặc biệt.

Không tham lam.

Không giả dối.

Chỉ đơn thuần là tồn tại.

Trần Lập lặng lẽ nhìn chú chó nhỏ ngoài sân đang phe phẩy đuôi dưới nắng chiều.

Trong khoảnh khắc ấy, những tính toán khô khan cùng hàng loạt suy luận phức tạp trong đầu anh dường như cũng dịu xuống đôi chút.

Bên ngoài, Trần Lập vẫn bình thản nhâm nhi ly cà phê sữa nóng, thi thoảng lại trò chuyện đôi câu cùng mẹ và anh Hai.

Nhưng trong thế giới của Thiên Địa Kỳ Bàn, nhãn giới của anh đã âm thầm lan rộng khắp căn nhà thờ ba gian.

Từng góc tường.

Từng cây cột gỗ cũ.

Từng làn khói nhang đang lững lờ bay lên trước bàn thờ tổ.

Và rồi—

Khi ánh nhìn tâm linh chạm đến bàn thờ, Trần Lập khẽ sững lại.

Anh nhìn thấy một loại năng lượng hoàn toàn khác biệt.

Không hỗn loạn như cảm xúc của con người.

Không tự nhiên phát tán như linh hồn sinh vật.

Mà là một dạng tồn tại cực kỳ ổn định… như đã được lắng đọng qua năm tháng.

Tín niệm.

Hay đúng hơn—

Là tín ngưỡng của tổ tiên.

Nguồn năng lượng ấy không trôi nổi trong không khí, mà đang âm thầm hội tụ vào những vật phẩm bằng đồng trên bàn thờ.

Đặc biệt nhất… chính là bộ lư đồng thau cổ đặt ngay trung tâm.

Trên nắp lư, con Nghê bằng đồng vẫn trầm mặc ngẩng đầu giữa làn khói hương nghi ngút.

Trần Lập nhớ rất rõ.

Bộ lư này đã được truyền lại từ đời ông cố.

Tính đến thế hệ của anh… đã hơn trăm năm.

Thông qua Thiên Địa Kỳ Bàn, anh có thể nhìn thấy vô số sợi năng lượng mỏng manh đang bám sâu bên trong lớp đồng cũ kỹ ấy.

Những lời khấn.

Những nén nhang.

Những lần cúi đầu tưởng nhớ của biết bao thế hệ…

Tất cả dường như đều được lưu giữ lại.

Không tiêu tán.

Không mất đi.

Mà lặng lẽ tích tụ theo thời gian.

Chúng cuộn sâu trong lòng lớp kim loại, tạo thành một loại dao động vô cùng ổn định.

Giống như… bộ lư đồng này đã trở thành một “vật dẫn tín niệm” tự nhiên.

Trần Lập dần hiểu ra.

Đồng thau không chỉ là vật liệu dùng để chế tác đồ thờ.

Bản thân nó dường như có khả năng hấp thụ và neo giữ tín ngưỡng mạnh hơn những vật liệu thông thường rất nhiều.

Cảm giác này…

Rất giống những pho tượng cổ trong chùa và giáo đường mà anh từng quan sát trước đó.

Chỉ là—

Nguồn tín niệm ở đây không đến từ đức tin tôn giáo.

Mà đến từ sự tưởng nhớ của huyết mạch cùng một gia tộc.

Khói nhang vẫn chậm rãi quấn quanh con Nghê trên nắp lư đồng.

Trần Lập lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ ràng rằng—

Sự tôn kính dành cho tổ tiên… có lẽ không chỉ là một nét văn hóa.

Mà thật sự là một loại sức mạnh vô hình đã âm thầm tồn tại suốt hàng trăm năm qua để bảo hộ cho căn nhà này.

0