Quyển 1: Hỗn Độn Kiếm Khai
Chương 12: Vạn Kiếm Trầm Uyên, Đột Phá Bát Tầng
Càng tiến sâu vào trung tâm Thái Cổ Kiếm Trủng, bầu không khí xung quanh càng trở nên nặng nề và âm u đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Bầu trời màu xám xịt ban đầu biến mất, thay vào đó là một vòm trời bao phủ bởi sắc đỏ thẫm như máu loãng đã khô. Không khí không còn gió lạnh của tiết trời mùa thu, mà tràn ngập hàng vạn vệt Kiếm Sát Khí đã ngưng tụ thành từng luồng khí màu u uất, xé rách khoảng không phát ra những tiếng rít xè xè sắc bén, lạnh thấu xương.
Mặt đất bên dưới nứt nẻ thành những vực sâu hun hút, không thấy đáy. Hai bên vách đá thẳng đứng là vô số thanh tàn kiếm, phế kiếm từ thời tiền sử cắm nghiêng ngả. Mặc dù đã hoen gỉ qua hàng triệu năm, chúng vẫn phát ra những tiếng ngân rung trong trẻo nhưng u uất, như tiếng oán thán của hàng vạn anh linh kiếm tu đã ngã xuống trong trận chiến đại cổ.
Xoạt!
Thân hình Diệp Cảnh lướt qua một mỏm đá nhọn tắp.
Điều kỳ lạ là giữa vùng đất đầy Kiếm Sát Khí tàn bạo này, tà áo lam viền bạc đệ tử Nội Môn trên người hắn vẫn phẳng phiêu, không lấy một vệt rách hay vết sờn. Bất kỳ vệt Kiếm Sát Khí nào mang lực phá hoại kinh hoàng vừa chạm vào làn da hắn đều bị Thái Cổ Luân Hồi Bàn nơi Thức Hải lập tức kích hoạt, hút sạch vào bên trong.
Dưới sự nghiền nát và gột rửa của vòng xoáy luân hồi, luồng sát khí cuồng bạo biến thành từng giọt Tiên Linh Nguyên Lực mang theo tinh hoa kiếm ý cổ xưa, thong thả chảy vào đan điền, bồi bổ cho Ngũ Hành Tạp Căn của hắn.
"Nồng độ Kiếm Sát Khí ở khu vực này đậm đặc gấp mười lần so với vòng ngoài..."
Diệp Cảnh dừng bước trên một khối đá khổng lồ lơ lửng bên trên vực thẫm tăm tối – nơi được mệnh danh là Vạn Kiếm Trầm Uyên. Ánh mắt hắn sâu thẫm, lặng lẽ rọi xuống lòng vực sâu hun hút. Ở nơi đó, hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức hung tàn, cổ xưa và sắc bén tới mức có thể xé rách đan điền của một tu sĩ bình thường trong chớp mắt.
OÀNH!
Đột nhiên, toàn bộ lòng vực rung chuyển dữ dội! Đất đá xung quanh sụp đổ, bụi đỏ bay mù mịt.
Từ dưới cõi u tối của Vạn Kiếm Trầm Uyên, ba bóng ma khổng lồ cao chừng năm trượng vụt vọt lên không trung! Bọn chúng không còn là những bóng ma Kiếm Linh màu xám mờ nhạt ở khu vực bên ngoài, mà toàn thân được bao bọc bởi một lớp giáp giáp dày dặn cấu tạo hoàn toàn từ Kiếm Sát Khí màu đỏ quạch. Trong tay mỗi con Kiếm Linh là một thanh cự kiếm ngưng tụ từ hàng vạn tàn kiếm hoen gỉ cắm nơi đáy vực.
Cả ba con Huyết Giáp Kiếm Linh này đều tỏa ra uy áp hung tàn tương đương cao thủ Luyện Khí Tầng Chín Đỉnh Phong, thậm chí luồng sát khí cô đọng kia đã vô cùng cận kề cảnh giới Trúc Cơ!
"GÀOOO!"
Tiếng gầm rống mơ hồ vang lên như tiếng rồng ngâm cuồng bạo từ thời tiền sử, chấn động đến mức làm rung chuyển cả không gian chung quanh.
Ba con Huyết Giáp Kiếm Linh đồng loạt vung cự kiếm trong tay! Ba vệt kiếm khí màu máu dài chừng mười trượng đan chéo vào nhau thành một tấm lưới tử thần, mang theo trọng lực nghìn cân và uy áp tàn bạo, bổ thẳng từ trên đỉnh đầu Diệp Cảnh xuống!
Đòn đánh này không chỉ cắt đứt toàn bộ đường lui của hắn, mà lực phá hoại còn đủ để nghiền nát một tu sĩ Luyện Khí Tầng Chín thành đống thịt nát trong nhịp thở!
Thế nhưng, đối mặt với sát cục kinh hoàng có thể khiến bất kỳ đệ tử Nội Môn nào cũng phải hoảng sợ tháo chạy, đôi mắt Diệp Cảnh lại lóe lên ngọn lửa khao khát điên cuồng!
"Đến đúng lúc lắm!"
Diệp Cảnh quát lớn một tiếng, giọng nói vang vọng khắp cõi Trầm Uyên.
Hắn không hề có ý định rút thanh sắt hoen gỉ dắt bên hông. Hắn muốn dùng chính thân thể và đôi tay của mình để kiểm chứng lực lượng tôi rèn từ Hỗn Độn Nguyên Lực!
OONGGG!
Lực lượng Hỗn Độn màu xám bạc bộc phát hoàn toàn từ đan điền, chảy qua mười hai chính kinh rồi cuồn cuộn dồn vào hai bàn tay. Hai bàn tay của Diệp Cảnh ánh lên một lớp quang mang xám bạc óng ánh, tựa như hai lưỡi bảo kiếm thực thể vừa tuốt khỏi vỏ!
Diệp Cảnh nhún người, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh, lao thẳng vào trung tâm của tấm lưới kiếm khí màu máu!
BỘP! CRẮC!
Chiêu thức của Diệp Cảnh không hề rườm rà hay mang hoa mỹ ảo ảnh. Hai ngón tay khép chặt như lưỡi dao, mang theo Hỗn Độn Kiếm Ý sắc bén đến mức tột cùng, đâm thẳng vào vị trí yếu nhất nơi tâm điểm vệt kiếm khí thứ nhất!
Không có tiếng nổ chấn thiên động địa, vệt kiếm khí màu máu dài mười trượng ngay khi chạm vào ngón tay Diệp Cảnh liền rạn nứt thành từng mảng li ti, rồi nổ tung thành vô số đốm sáng tan biến vào không trung!
Chưa dừng lại ở đó, thân pháp của Diệp Cảnh nhanh như tia chớp gạt ngang đêm tối. Hắn lướt qua khoảng không, xuất hiện ngay trước ngực con Huyết Giáp Kiếm Linh dẫn đầu. Ngón tay mang theo Hỗn Độn Nguyên Lực đâm xuyên qua lớp giáp sát khí màu đỏ quạch dày dặn, cắm phập vào tim của bóng ma!
PHẬP!
"BZZZZ!"
Luồng Hỗn Độn Nguyên Lực tràn vào cơ thể Kiếm Linh, kích hoạt toàn bộ uy năng của Thái Cổ Luân Hồi Bàn nơi Thức Hải. Một vòng xoáy màu xám xuất hiện ngay tại vết thương, ngấu nghiến nuốt chửng toàn bộ cấu trúc Kiếm Sát Khí và tinh hoa cổ xưa của con Huyết Giáp Kiếm Linh!
"Gào..."
Con Kiếm Linh khổng lồ gầm lên thảm thiết, thân hình cao năm trượng trong chớp mắt bị vắt cạn kiệt năng lượng, sụp đổ hoàn toàn thành hàng ngàn đốm sáng màu đỏ thẫm chui tọt vào các lỗ chân lông của Diệp Cảnh.
Hai con Huyết Giáp Kiếm Linh còn lại dường như cảm nhận được sự sợ hãi bản năng, hoảng sợ định lùi lại. Nhưng Diệp Cảnh sao có thể bỏ qua cho hai "khối dinh dưỡng" tuyệt vời này?
"Muốn chạy sao? Đã quá muộn!"
Thân hình hắn gập lại giữa không trung một góc cực kỳ hiểm hóc, hóa thành một vệt sáng xám bạc quét qua hai bên sườn của chúng!
XOẸT! XOẸT!
Hai vệt kiếm quang xé rách đêm đen! Hai con Huyết Giáp Kiếm Linh Luyện Khí Tầng Chín còn lại nổ tung thành hai luồng năng lượng màu đỏ thẫm khổng lồ, cuồn cuộn chảy thẳng vào cơ thể Diệp Cảnh!
TÁCH! TÁCH! TÁCH!
Hàng trăm giọt Hỗn Độn Tiên Nguyên lỏng màu xám đậm dồn dập rớt xuống đan điền Diệp Cảnh như mưa rào!
Đan điền của hắn như một lòng chảo khô khát lâu ngày gặp được trận đại mưa, mở rộng ra gấp ba lần so với trước đó! Ngũ Hành Tạp Linh Căn rực sáng, năm thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ dưới sự dung hợp của Luân Hồi Bàn va chạm mãnh liệt, phát ra những tiếng nổ
Oành! Oành! Liên hồi từ sâu trong gân cốt hắn.
RẮC!
Vách ngăn cảnh giới giam hãm hắn bấy lâu lập tức vỡ vụn thành từng mảng mù ạt!
Luyện Khí Tầng Tám... Sơ Kỳ!
Luyện Khí Tầng Tám... Trung Kỳ!
Luyện Khí Tầng Tám... Đỉnh Phong!
Khí tức trên người Diệp Cảnh bộc phát cuồn cuộn như ngọn núi lửa Thái Cổ vừa tỉnh giấc, chấn động cả một vùng Vạn Kiếm Trầm Uyên!
Làn da đồng cổ của hắn được gột rửa đến mức hoàn mỹ, ẩn hiện một lớp quang mang xám bạc mờ nhạt. Lực lượng thịt xương, gân cốt lúc này đã cứng cáp đến mức kinh hoàng, đủ để đỡ trực tiếp bảo kiếm thông thường mà không tổn hại một tấc da thịt!
Diệp Cảnh mở mắt ra. Hai luồng kiếm quang thực thể bắn ra từ đôi mắt hắn, đâm thủng vách đá đối diện thành hai lỗ sâu hoắm dài hơn ba thước. Hắn thở ra một hơi khí đục mang theo mùi hôi của tạp chất cuối cùng bị tống ra ngoài.
"Luyện Khí Tầng Tám Đỉnh Phong..."
Diệp Cảnh xòe bàn tay, cảm nhận luồng Hỗn Độn Nguyên Lực dồi dào gấp mười lần trước đó đang cuộn trào trong kinh mạch. Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười đầy kiêu hãnh:
"Với thực lực hiện tại cùng Hỗn Độn Kiếm Ý, kẻ dưới cảnh giới Trúc Cơ Cảnh Tầng Thứ Ba... đối với ta chẳng qua cũng chỉ như gà mù chó xóm!"
Hắn đứng trên đỉnh mỏm đá lơ lửng, phóng tầm mắt về phía xa.
Ở tận cùng của Vạn Kiếm Trầm Uyên, ẩn hiện trong làn sương máu dày đặc là một cung điện bằng đá cổ xưa đồ sộ, ngút trời – Vạn Kiếm Cung.
Nơi đó tỏa ra một luồng linh khí kiếm đạo Thái Cổ vô cùng thuần khiết, chính là nơi cất giữ Bách Trận Tiên Kiếm – thứ mà Lâm Nhược Thiên cùng đám thiên tài Nội Môn đang khao khát nghênh đón. Hơn thế nữa, Diệp Cảnh cũng cảm nhận được chín luồng khí tức quen thuộc của chín đệ tử nòng cốt đã tụ họp ở đó.
Diệp Cảnh khẽ vuốt chuôi thanh sắt hoen gỉ bên hông. Đôi mắt hắn trở nên sâu thẫm như vực bấc, đượm chút sát khí lạnh lẽo:
"Lâm Nhược Thiên, Sở Lăng Sương, Cổ Chân... Các ngươi muốn lấy mạng ta trên đường vào Kiếm Trủng sao? Rất tốt, trò hay... bây giờ mới chính thức bắt đầu!"
XOẠT!
Thân hình Diệp Cảnh biến mất tại chỗ, hóa thành một vệt sáng xám bạc xé rách màn sương máu, lao thẳng về hướng Vạn Kiếm Cung với tốc độ kinh hoàng!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.