Nhất Thế Chi Vương

Chương 25: Thái Âm Bản Nguyên

Đăng: 02/07/2026 04:04 4,215 từ 4 lượt đọc

Trong lúc Thần Vũ còn đang kinh hãi không hiểu chuyện gì đang diễn ra thì từ mu bàn tay trái hắn bỗng sáng lên hình ảnh một đóa hoa hồng màu tím đen mờ ảo.
“Thứ quái quỷ gì đây?” – Thần Vũ kinh ngạc kêu lên, thứ đồ này xuất hiện trên tay hắn từ bao giờ, sao trước giờ hắn không hề cảm nhận thấy. Từng cánh hoa của nó đang chớp nháy luân phiên, phập phồng lên xuống tựa như một sinh mệnh sống đang tham lam hô hấp tinh hoa của ánh trăng. Đúng lúc này, dấu ấn hoa hồng đột ngột nóng rực lên như hòn than hồng.
Thần Vũ còn chưa kịp kêu lên một tiếng, bàn tay trái của hắn ta như có người nắm lấy và kéo đi, vô thức bước về phía trước.
"Chết tiệt! Dừng lại! Dừng lại cho ta!" Thần Vũ cắn chặt răng, trong lòng gầm thét, điên cuồng vận chuyển chút linh lực Trúc Cơ ít ỏi còn sót lại hòng giành lại quyền kiểm soát thân thể. Thế nhưng, cơ thể hắn lúc này lại hoàn toàn không nghe theo. Nó cứ thế bị lôi đi bước sâu vào trong màn sương mù dày đặc phía trước.
Đi được chừng mười trượng, xuyên qua lớp sương mù, cảnh tượng trước mắt hiện ra khiến da đầu Thần Vũ tê dại từng cơn.
Xung quanh một bãi đất trống rậm rạp cỏ dại, hắn nhìn thấy hàng chục, thậm chí hàng trăm bóng người. Có kẻ mang khí tức Kết Tinh kỳ, có kẻ đã đạt Nguyên Anh, Luyện Hư, và thậm chí ở phía xa xa, Thần Vũ còn lờ mờ cảm nhận được uy áp của vài vị lão quái Vũ Hóa kỳ.
Thế nhưng, điều đáng sợ là... tất cả bọn họ đều đang hành động như những kẻ điên. Bọn họ đứng tại chỗ, có kẻ lững thững đi vòng tròn, hai tay vung vẩy thanh kiếm chém loạn xạ vào không khí. Có kẻ lại đứng ôm mặt khóc lóc thảm thiết, trong khi kẻ khác lại cười hềnh hệch, nước dãi chảy ròng ròng bên khóe miệng ngây dại. Bọn họ hoàn toàn không nhận thức được thế giới thực tại, tất cả đều đã bị nhốt vào một loại huyễn cảnh cực kỳ khủng khiếp do Ánh Nguyệt Tỉnh tạo ra.
Thần Vũ nín thở. Cơ thể hắn vẫn bị dấu ấn lôi đi, cứ thế lững thững đi thẳng vào giữa vòng vây của đám người điên dại đó, tiến thẳng vào ranh giới cốt lõi của sát trận. Hắn nhắm chặt mắt, chuẩn bị tinh thần rơi vào huyễn cảnh. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi mũi giày của hắn bước tới, ánh sáng từ dấu ấn hoa hồng trên mu bàn tay lan tỏa ra xung quanh giúp đẩy lùi những luồng sát khí hung bạo, những dải trận văn mờ ảo đang thắt chặt không gian. Chúng tự động rẽ sang hai bên, ngoan ngoãn chừa ra một con đường mòn an toàn, cung kính nghênh đón hắn bước vào tựa như lũ thần tử hèn mọn đang quỳ rạp dưới chân một vị quân vương.
Xuyên qua bức màn sương dày đặc cuối cùng, bước chân của Thần Vũ rốt cuộc cũng dừng lại. Quyền khống chế cơ thể đột ngột được trả về khiến hắn lảo đảo suýt ngã khuỵu. Hắn vội vàng chống một tay lên vật thể lạnh ngắt trước mặt, thở hổn hển từng ngụm khí lớn. Khi định thần nhìn lại, đập vào mắt hắn là một chiếc giếng đá cổ kính, chế tác từ loại khoáng thạch thô ráp không rõ tên, bên ngoài bám đầy rêu phong xanh rì. Phía trên không trung, cột sáng bàng bạc của hiện tượng "Tình Thiên Viên Nguyệt" từ trên chín tầng mây đang rọi thẳng tắp, xuyên thủng màn đêm, đâm sầm xuống tận cùng lòng giếng.
Ánh Nguyệt Tỉnh! Hắn thực sự đã đi xuyên qua vùng tử địa để đến được nơi cất giấu cơ duyên vạn năm!
Nuốt một ngụm nước bọt, Thần Vũ cẩn trọng vươn người, cúi đầu nhìn xuống mặt nước đen ngòm sâu thẳm của miệng giếng. Mặt nước phẳng lặng như gương. Giống như trong truyền thuyết bi thương của Lãnh Túc, không hề có bất kỳ bóng người nào phản chiếu lại dưới đáy giếng. Dưới làn nước tối tăm đó, chỉ có duy nhất hình ảnh vầng trăng rằm tròn vành vạnh trên cao đang in bóng mờ ảo, cô độc và lạnh lẽo.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ánh mắt Thần Vũ và vầng trăng dưới nước chạm nhau, dị biến kinh thiên bỗng nhiên nổi lên!
Hình ảnh vầng trăng dưới mặt nước bỗng nhiên vặn vẹo, cuộn xoáy dữ dội. Nó không còn là một cái bóng phản chiếu vô tri nữa. Dưới con mắt sững sờ của Thần Vũ, vầng trăng đó từ từ nhô lên khỏi mặt nước. Nó bắt đầu ngưng tụ, áp súc lại, những tia sáng bàng bạc điên cuồng nén chặt vào nhau cho đến khi hóa thành một khối tinh thể hình thoi trong suốt, to bằng nắm tay người lớn.
Khối tinh thể tản ra thứ ánh sáng bàng bạc tĩnh lặng, nhưng lại mang theo một luồng hàn khí lạnh lẽo đến cùng cực, phảng phất như chứa đựng cả cái lạnh của hàng vạn năm vũ trụ hoang vu. Khối tinh thể từ từ bay lên, lơ lửng ngay trước tầm mắt của Thần Vũ.
“Đây là... Thái Âm Bản Nguyên!” Giọng nói của Kiếm tỷ trong thức hải chấn động đến mức mất đi sự điềm tĩnh “Tinh hoa cốt lõi ngưng tụ từ sức mạnh của Thái Âm Tinh, đây chính là 'Trận Nhãn' thật sự của cái cấm địa này!”
Lời Kiếm tỷ vừa dứt, Dấu ấn hoa hồng trên mu tay trái Thần Vũ bỗng chốc phát sáng rực rỡ đến chói mắt. Thứ ánh sáng màu tím đen tà dị lập tức cộng hưởng mãnh liệt với khối tinh thể trước mặt. Thái Âm Bản Nguyên dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc, nó rung lên bần bật, phát ra những tiếng ong ong vui sướng tựa như một đứa trẻ lưu lạc cuối cùng cũng tìm thấy vòng tay của chủ nhân.
Vút!
Thái Âm Bản Nguyên hóa thành một đạo lưu quang màu bạc với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy. Nó lao thẳng về phía Thần Vũ, trực tiếp xuyên thấu qua lớp y phục rách nát, đâm sầm vào vùng bụng dưới của hắn, thô bạo chui tọt thẳng vào sâu bên trong Đan điền!
"Ưm... AAAAAA!!!"
Một tiếng hét thê lương, thảm thiết vang lên. Thần Vũ ngã khuỵu hai đầu gối xuống đất, hai tay ôm chặt lấy bụng, gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên trán như chực chờ đứt. Mắt hắn hằn lên những tia máu đỏ sọc. Cảm giác đau đớn này... nó hoàn toàn không giống với sự thống khổ của việc nhục thân bị xé rách như lúc rèn kiếm. Đây là sự tra tấn, cào xé từ tận linh hồn và căn cơ. Cảm giác này, từ thuở lọt lòng Thần Vũ chỉ mới trải qua đúng một lần duy nhất lúc hấp thụ Linh Tuyền.
Bên trong đan điền chật hẹp của hắn lúc này, một trận tai họa mang tính hủy diệt thế giới đang ầm ầm diễn ra.
Vốn dĩ đan điền của hắn đang duy trì một thế cân bằng tuyệt mỹ của Thủy Hỏa Nhị Cực. Một nửa đan điền là hỏa diễm cuồn cuộn bạo liệt sinh ra từ dương khí, nửa còn lại là hàn băng thủy lực êm đềm, tĩnh lặng. Hai luồng sức mạnh Thủy - Hỏa xoay vần, tương sinh tương khắc.
Thế nhưng, sự xuất hiện đột ngột của vị khách không mời mang tên Thái Âm đã thô bạo xé rách thế cân bằng đó!
Khối tinh thể Thái Âm mang theo thuộc tính "Ám" trầm luân, tĩnh lặng nhưng thâm thúy tựa hố đen vũ trụ ầm ầm giáng xuống giữa đan điền. Kẻ thứ ba xen vào lập tức khiến sự cân bằng sụp đổ hoàn toàn!
Hỏa linh lực cảm thấy lãnh địa của mình bị đe dọa, lập tức hóa thành biển lửa, dâng cao vạn trượng định thiêu rụi kẻ xâm nhập. Thủy linh lực cũng bạo động, hóa thành sóng thần cuồng nộ dập tan sự tăm tối kia. Nhưng Ám linh lực tản ra từ Thái Âm lại ngạo nghễ đến cùng cực. Nó vươn những xúc tu mờ ảo màu bạc đen ra, điên cuồng cắn nuốt, ăn mòn cả Thủy lẫn Hỏa hòng xưng vương xưng bá. Cả ba nguồn sức mạnh khổng lồ va chạm, chà sát, cắn xé lẫn nhau ngay trong không gian bé nhỏ của đan điền, biến cơ thể Thần Vũ thành một cái lò phản ứng hạt nhân chực chờ bạo thể mà chết!
"Không được... Nếu cứ để chúng tiếp tục cắn xé... đan điền sẽ vỡ vụn... ta sẽ nổ tung mất!"
Thần Vũ cắn nát môi đến bật máu tươi để tự giữ lấy một tia thanh tỉnh. Giữa ranh giới mong manh của sống và chết, bản năng sinh tồn của hắn được kích phát. Hắn cố sức nghiến răng, khoanh chân ngồi thẳng dậy trên mặt cỏ lạnh lẽo, nhắm mắt lại, điên cuồng vận chuyển công pháp: Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết!
Hỗn Nguyên - Khởi nguồn của vạn vật thiên địa, vô ngã vô tướng, bao dung vạn vật!
Công pháp vừa được vận chuyển đến cực hạn, một cỗ lực lượng nguyên thủy trong suốt điên cuồng trào ra. Nó mang theo uy áp nhè nhẹ nhưng kiên quyết lao vào đan điền, đứng giữa ngã ba đường đóng vai trò làm người hòa giải. Thế nhưng, ép ba con mãnh thú kiêu ngạo phải ngoan ngoãn cúi đầu thỏa hiệp, san sẻ lãnh địa cho nhau là điều dễ dàng sao?
Một màn tra tấn tàn khốc nhất thế gian chính thức giáng lâm lên nhục thân của Lục Thần Vũ.
Một giây trước, da thịt cơ thể hắn đỏ rực lên như tôm luộc, huyết dịch sôi sùng sục, bốc hơi nước nghi ngút vì sức nóng bạo liệt của Hỏa linh lực. Giây tiếp theo, lông mày, lông mi của hắn đã lập tức đóng băng trắng xóa, từng tấc kinh mạch đông cứng lại, phát ra những tiếng rạn nứt răng rắc vì cái lạnh tuyệt đối của Băng Thủy.
Và rồi, sự đáng sợ nhất mới ập đến. Là những lúc Ám linh lực của Thái Âm trỗi dậy chiếm ưu thế. Khi đó, Thần Vũ không cảm thấy đau về mặt thể xác, mà hắn cảm nhận được một sự cô độc đến ngạt thở. Một cỗ cảm giác "Hư vô" muốn ăn mòn triệt để ý chí sống còn, thôi miên hắn từ bỏ mọi thứ để chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng của cái chết đúng lúc này Trảm Uyên Kiếm nằm bên hông tự động nóng rực lên, bỏng cháy cả da thịt eo hắn. Cơn đau vật lý này đã kéo giật tâm trí Thần Vũ tỉnh lại khỏi cõi chết.
Nóng rát - Lạnh buốt - Tịch Diệt. Ba cỗ cảm giác không ngừng luân phiên xoay vòng, như chiếc cối xay thịt xé rách tâm trí thiếu niên.
"Ta... đã hứa sẽ không để sinh mạng mình cho kẻ khác định đoạt! Dẫu là thiên địa pháp tắc, dẫu là lực lượng viễn cổ... cũng phải cút xuống chịu sự áp chế cho ta!!!"
Thần Vũ trong lòng gầm thét dữ dội. Hắn mượn Đạo tâm dũng mãnh vừa mới được rèn giũa từ khoảnh khắc gọi tên Trảm Uyên Kiếm, điên cuồng ép Hỗn Nguyên khí hóa thành những sợi xích trói buộc vô hình. Hắn cắn răng, dốc cạn ý chí, từng chút, từng chút một cưỡng chế kéo ba cỗ sức mạnh hoang dã kia lùi lại, ép chúng vào một quỹ đạo tuần hoàn chung.
Thời gian bên bờ giếng cổ tưởng chừng như đã trôi qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng. Sự đau đớn trên cơ thể Thần Vũ dần trở nên chết lặng, tê dại.
Rốt cuộc, sau một màn giằng co sinh tử, dưới sự dung hòa vô thượng và huyền diệu của Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết, ba cỗ linh lực kiêu ngạo dường như cũng nhận ra chúng không thể nuốt chửng được đối phương nếu Hỗn Nguyên khí còn tồn tại. Chúng dần dần thu lại, bắt đầu thỏa hiệp.
Trong đan điền của Thần Vũ, thế "Âm Dương Nhị Cực" đã triệt để biến mất. Thay vào đó, một vòng xoáy "Tam Tài" hoàn mỹ từ từ xuất hiện: Một dải lụa màu Đỏ rực, một dải lụa màu Xanh biếc và một dải lụa màu Đen Bạc. Ba luồng linh lực đan vào nhau, đuổi bắt nhau, luân chuyển tuần hoàn không ngừng nghỉ, tạo ra một thế chân vạc kiên cố vững như bàn thạch ngàn năm.
Phù...
Thần Vũ từ từ mở choàng mắt, phun ra một ngụm trọc khí mang theo mùi tanh tưởi của máu loãng. Quần áo trên người hắn đã rách bươm từng mảng, dính chặt vào cơ thể nhễ nhại mồ hôi.
Hắn chậm rãi giơ bàn tay phải lên, tâm niệm khẽ động. Chỉ thấy từ năm đầu ngón tay của hắn, một luồng sương mù màu đen viền bạc nhạt nhòa chậm rãi tản ra. Nó vô thanh vô tức, không mang theo nhiệt lượng hay cái lạnh, nhưng nơi mà sương mù đi qua, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, vặn vẹo một cách quỷ dị.
Ám linh lực! Hắn thực sự đã vượt qua cửa ải tử thần, khai mở thành công Ám Linh Căn trong cơ thể mình!
"Ha ha... Sống rồi! Cuối cùng cũng dung hợp thành công!" Thần Vũ nhếch mép cười khẽ. Sau khi bình ổn hơi thở, hắn lập tức nhắm mắt định thần, háo hức quét thần thức vào sâu bên trong cơ thể để kiểm tra tu vi của mình.
Nuốt trọn một thứ chí bảo nghịch thiên như Thái Âm Bản Nguyên – Thứ đã hấp thu Thái Âm Tinh lực vạn năm tinh hoa cỡ đó, bét nhất cũng phải đẩy tu vi của hắn từ Trúc Cơ nhảy vọt lên Kết Tinh kỳ, thậm chí nếu may mắn có thể chạm tới biên giới Nguyên Anh kỳ mới đúng! Một bước lên trời chính là đây!
Thế nhưng, nụ cười đắc ý của Thần Vũ đột ngột cứng đờ, đông cứng lại trên môi. Đôi mắt hắn trừng lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Ủa? Cái quái gì thế này..."
Thần Vũ không cam tâm, điên cuồng quét thần thức cày nát từng ngóc ngách trong đan điền một lần nữa. Khí tức của hắn quả thực có trở nên thâm trầm hơn, linh lực trong đan điền cũng đặc đặc hơn vài phần. Thế nhưng, ranh giới của cảnh giới tu vi... lại vẫn cứ như cũ, không hề xê dịch lên phía trước dẫu chỉ là một tấc mỏng manh!
Trúc Cơ sơ kỳ! Vẫn là Trúc Cơ sơ kỳ!
Cỗ năng lượng khổng lồ, tựa biển khơi của Thái Âm, sau khi xé rách đan điền khai mở xong Ám Linh Căn cho hắn, liền bốc hơi một cách vô tung vô ảnh! Đan điền không hề được lấp đầy thêm, kinh mạch không phình to, toàn bộ linh khí thượng cổ mênh mông kia không biết đã bị thứ gì cắn nuốt, chìm vào cõi nào trong cơ thể hắn mà hắn hoàn toàn không thể chạm tới.
“Tiểu tử, chạy mau, Tình Thiên Viên Nguyệt sắp tan đi rồi, sau khi nó tan huyễn trận không còn nguồn cung cấp năng lượng sẽ sụp đổ, giữa một đám quái vật mởi tỉnh lại này, cái mạng nhỏ của ngươi không giữ nổi đâu” – Kiếm tỷ trong thức hải nhanh chóng lên tiếng cảnh báo hắn
Thần Vũ toát mồ hôi hột lạnh toát cả người. Hắn lập tức ném cái sự thắc mắc về tu vi ra sau đầu. Lúc này, bị tóm được ở hiện trường với cỗ khí tức Ám linh lực còn chưa kịp tan hết, hắn có mười cái mạng cũng không đủ đền!
Không chần chừ nửa khắc, Thần Vũ dồn chút linh lực còn sót lại vào hai chân, mượn sự che chở của bóng tối, hóa thành một đạo tàn ảnh đen kịt như quỷ mị, điên cuồng lao thục mạng về phía vành ngoài của lớp sương mù cấm địa, nơi bóng tối của Vọng Nguyệt Trấn vẫn còn đang vẫy gọi.
Chỉ mất vài chục nhịp thở chạy trối chết, Thần Vũ đã lờ mờ nhìn thấy ranh giới của màn sương mù dày đặc đang dần mỏng đi phía trước. Hắn nghiến răng vắt kiệt sức lực, chuẩn bị lao vọt ra ngoài.
Trong lúc phi thân thục mạng, Thần Vũ nhận ra y phục của mình một nửa cháy xém, một nửa bám đầy dăm băng. Hắn cắn răng, không ngần ngại nhào thẳng người vào một vũng bùn lầy, lăn lộn vài vòng để bùn đất nhơ nhuốc che đi toàn bộ những dấu vết dị thường trên cơ thể, tiện tay bôi cả bùn lên khuôn mặt nhợt nhạt. Vừa làm xong, mũi chân hắn đã lao ra khỏi màn sương. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi chân hắn vừa chạm đến bìa sương mù, còn chưa kịp chạm chân xuống nền đá xanh của đường phố...
Thần Vũ khựng lại, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy cách đó không xa, dưới bóng cây cổ thụ lớn, vài tên tu sĩ mặc y phục hộ pháp tinh nhuệ của Vạn Bảo Các đang đứng khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh đảo quanh. Ở giữa đám người đó, nữ tử mặc y phục nguyệt bạch, che nửa mặt bằng lụa mỏng - Tô Mộc Diệp - đang ưu nhã ngồi nhấp trà trên một chiếc kỷ trà bằng ngọc thạch.
Nàng ta không hề đi vào trong, mà nhàn nhã ngồi ngay cửa vào cấm địa để "ôm cây đợi thỏ"!
Nghe tiếng bước chân lảo đảo của Thần Vũ chạy ra từ trong sương mù, ánh mắt trong vắt tựa hồ thu của Tô Mộc Diệp khẽ liếc sang. Cỗ uy áp nhàn nhạt lập tức khóa chặt lấy thiếu niên.
"Ồ? Một tên tiểu tử Trúc Cơ sơ kỳ... vậy mà lại có thể sống sót đi ra từ huyễn cảnh sao?" Tô Mộc Diệp khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói thanh tao nhưng mang theo áp lực nghẹt thở: "Thế nào? Ở bên trong... có thu hoạch được gì không?"
Thần Vũ trực tiếp ngã khuỵu một gối xuống nền đất lạnh lẽo, thở hổn hển từng ngụm khí lớn tựa như một kẻ vừa bò lên từ Quỷ môn quan, giọng nói mếu máo, lắp bắp:

"Đại... Đại nhân minh xét! Oan uổng cho tiểu nhân quá! Tiểu nhân vốn dĩ là tán tu hèn mọn, thấy ở mật thất người ta chém giết nhau đổ xô đi mua bản đồ, tiểu nhân lén lút bám theo sau đuôi hòng kiếm chút canh cặn hôi của. Nhưng... nhưng màn sương mù bên trong đó quá đáng sợ!"
Thần Vũ vừa diễn vừa cố tình để giọng mình run rẩy, nấc lên từng tiếng: "Tiểu nhân mới đi được một đoạn ngắn liền thấy quỷ ảnh bủa vây đòi mạng. Thấy tận mắt mấy vị tiền bối cao nhân điên cuồng vung kiếm chém giết, cắn xé lẫn nhau máu chảy thành sông... Tiểu nhân sợ quá! Căn bản chưa đi đến được cái gọi là Ánh Nguyệt Tỉnh đã phải vắt chân lên cổ nhắm mắt chạy thục mạng ra ngoài để giữ lấy cái mạng quèn này... Nào có cái lá gan hay thực lực mà nhặt nhạnh được gì đâu ạ!"
Nói rồi, hắn run rẩy xòe hai bàn tay trống trơn, bám đầy bùn đất và cỏ dại ra trước mặt. Đồng thời, hắn chủ động tháo luôn chiếc túi trữ vật xập xệ bên hông ra, mở tung cấm chế phòng bị, bày ra dáng vẻ hèn mọn, vô hại nhất của một tên tu sĩ nhát chết. Bên trong đan điền, Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết được vận chuyển đem luồng Ám linh căn vừa mới khai mở dung nhập triệt để vào bóng tối, chỉ để lộ Thủy linh căn ra ngoài.
Ánh mắt của Tô Mộc Diệp lạnh lẽo quét qua lại trên người hắn một vòng từ đầu đến chân. Nàng cẩn thận dùng thần thức dò xét. Từ tu vi Trúc Cơ yếu ớt, nhịp tim đập loạn xạ vì sợ hãi, chiếc túi trữ vật rỗng tuếch chứa vài viên linh thạch hạ phẩm, cho đến sự hoảng loạn chân thực trong ánh mắt... tất cả đều hoàn hảo, khớp từng chi tiết với bộ dáng của một tên tiểu tốt tham sống sợ chết.
Nàng thu lại uy áp cường đại, phẩy tay một cái đầy chán nản và khinh thường:
"Tính ra ngươi vẫn còn chút thông minh, biết sợ là tốt. Cơ duyên của Ánh Nguyệt Tỉnh không phải là thứ mà loại ruồi muỗi như ngươi có thể nhúng tay vào. Cầm lại đồ của ngươi, rồi lập tức cút đi."
"Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân!"
Thần Vũ như vớ được cọc, vội vàng chộp lấy túi trữ vật, cúi rạp người đập đầu xuống đất bái tạ lia lịa. Sau đó, hắn loạng choạng đứng dậy, ba chân bốn cẳng lẩn nhanh vào màn đêm sầm uất của Vọng Nguyệt Trấn, bóng lưng lảo đảo, chật vật lùi lũi như một con chó hoang vừa thoát khỏi miệng cọp. Đợi đến khi bóng Thần Vũ đã khuất hẳn, một nữ hộ pháp mang tu vi Nguyên Anh đỉnh phong đứng cạnh Tô Mộc Diệp mới nhíu mày bước lên, cung kính thì thầm:
"Đại tiểu thư, tại sao người lại để hắn đi nhanh như vậy? Lỡ như... lỡ như hắn ăn may nhặt được 'Trận Nhãn' thật thì sao?"
Tô Mộc Diệp nghe vậy, không những không giận mà khóe môi ẩn dưới lớp khăn lụa còn khẽ nở một nụ cười nhạt.:
"Ngươi nghĩ quá nhiều rồi.Trận nhãn là một thứ rất đặc biệt, muốn mang nó đi, kẻ đoạt được chỉ có thể dùng tay không cầm lấy, hoặc phải chuẩn bị sẵn những hộp ngọc chuyên dụng được phong ấn bằng trận pháp cao cấp của trận sư. Hơn nữa, khí tức cổ xưa của nó vẫn sẽ tản ra, căn bản không giấu được."
Nàng hất cằm về phía bóng tối nơi Thần Vũ vừa rời đi, ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ:
"Ngươi nhìn tên nhóc đó xem. Hai tay trống trơn, trên người chẳng có dao động linh khí nào ngoại trừ mồ hôi và sự sợ hãi. Hơn nữa, hắn chỉ mới Trúc Cơ sơ kỳ, căn bản không có khả năng chống lại sự ăn mòn tâm trí của huyễn trận chứ đừng nói là tiếp cận được giếng cổ. Nhìn qua là biết hắn thuộc dạng đi vào chưa được vài bước đã bị doạ sợ vỡ mật mà chạy ra rồi."
Nữ hộ pháp nghe xong liền gật gù bừng tỉnh: "Tiểu thư minh giám, là thuộc hạ lo xa rồi."
"Thế nhưng..."
Tô Mộc Diệp bỗng nhiên đặt mạnh chén trà xuống bàn, ánh mắt trong vắt thường ngày lóe lên một tia giảo hoạt, thận trọng đặc trưng của thương nhân Vạn Bảo Các:
"Để phòng ngừa vạn nhất, không thể bỏ qua bất kỳ biến số nào. Một tên Trúc Cơ sơ kỳ lại có thể tỉnh táo tự mình chạy ra khỏi huyễn trận dẫu chỉ là ở vành ngoài, định lực tinh thần này quả thật có chút không tầm thường."
Nàng lạnh lùng ra lệnh: "Lát nữa truyền tin cho phân các ở Vọng Nguyệt Trấn, âm thầm điều tra toàn bộ thông tin về tên thiếu niên vừa mới rời đi đó cho ta. Hắn ở khách điếm nào, đến từ tông môn nào, đi cùng với ai... Sáng ngày mai, ta muốn thấy báo cáo chi tiết nằm trên bàn."
"Tuân lệnh!" Nữ hộ pháp lập tức chắp tay nhận mệnh, hóa thành một đạo bóng xám biến mất.
Tô Mộc Diệp ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Dẫu vầng trăng rằm vẫn đang chiếu sáng rực rỡ, nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng vị Đại tiểu thư của Vạn Bảo Các lại mơ hồ dâng lên một dự cảm không lành. Nàng xoa xoa mi tâm, tiếp tục ngồi chờ đợi những diễn biến đang xảy ra bên trong lớp sương mù cấm địa.

0