Chương 24: Thiên Cơ Bách Luyện - Trảm Uyên Kiếm
Sảnh chính của Vân Lan Lâu sau cái phất tay rời đi của Tô Mộc Diệp chẳng khác nào một bầy ong vỡ tổ. Tiếng sầm sập của hàng ngàn bước chân rống rít chen lấn, tiếng binh khí va chạm lách cách vào thành ghế, và cả những ánh mắt đỏ ngầu gầm ghè lẫn nhau của đám tu sĩ vừa ban nãy còn nâng chén chung bàn. Lòng tham nguyên thủy nhất của Tiên giới đã bị một khúc Tỳ Bà cùng năm mươi tấm bản đồ của Vạn Bảo Các thiêu đốt đến mức tột cùng. Bọn họ điên cuồng lao về phía mật thất đấu giá sau lưng quán, tự nguyện biến mình thành những con thiêu thân dò đường, sẵn sàng dâng mạng cho hiểm địa Ánh Nguyệt Tỉnh vào đêm mai.
Giữa cơn lốc hỗn loạn điên cuồng ấy, tại góc khuất tối tăm nhất của tầng trệt, Lục Thần Vũ vẫn điềm nhiên ngồi đó. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên thành chén gốm, thong thả rót cho mình một chén linh trà đã nguội lạnh.
Phượng Cửu Huyền ngồi đối diện hắn, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, nàng nhấp nhẹ một ngụm trà, nhạt giọng hỏi:
"Sao thế? ‘Trận Nhãn’ thượng cổ mang sức mạnh cải mệnh, phần thưởng một vạn tiên thạch hạ phẩm từ Vạn Bảo Các... Một cơ duyên có thể giúp một tên tu sĩ Trúc Cơ như đệ một bước lên trời đặt ngay trước mắt, đệ thực sự không có nửa điểm động tâm sao?"
Thần Vũ đưa chén trà lên môi, tự giễu cười khổ một tiếng:
"Sư tỷ, nói không động tâm thì chính là tự lừa mình dối người. Nhưng đệ càng biết rõ bản thân mình đang đứng ở vị trí nào trong giới tu tiên này. Đệ vừa mới may mắn bước vào Trúc Cơ sơ kỳ, căn cơ còn chưa vững. Trong khi đó, cái mật thất đấu giá kia hiện tại đang tụ hội bao nhiêu cường giả? Nguyên Anh kỳ đi đầy đất, Luyện Hư kỳ nhiều không đếm xuể, thậm chí đến cả đại lão Vũ Hóa kỳ như Tô Mộc Diệp kia còn đang nhìn chằm chằm. Một tên tiểu tử rách rưới như đệ thò mặt vào đó, e rằng chưa kịp nhìn thấy cái gọi là ‘Trận Nhãn’ trông ra sao, đã bị một chiêu tùy tiện của một vị đại năng nào đó nghiền thành tro bụi rồi."
Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của Vọng Nguyệt Trấn đang bị sát khí ngập trời của đám tu sĩ nhuộm thành một màu xám xịt:
"Cơ duyên dẫu có lớn đến đâu, cũng phải có mạng để hưởng thụ. Đêm nay, chúng ta thà lùi một bước để biển rộng trời cao, ẩn nhẫn nâng cao thực lực bản thân còn hơn là đi tìm cái chết vô ích."
Nghe câu trả lời đầy lý trí và tỉnh táo của hắn, Phượng Cửu Huyền khẽ gật đầu. Ở Tiên giới cá lớn nuốt cá bé này, thiên tài chết yểu nhiều không đếm xuể, đại đa số đều gục ngã trước bước đường truy cầu cơ duyên vì bị dục vọng che mờ mắt. Kẻ biết kiềm chế, biết tiến biết lui, hiểu rõ thế cục như Lục Thần Vũ, mới là kẻ có tư cách sống sót lâu nhất.
"Đệ hiểu được đạo lý này, coi như tâm tính không tồi," Cửu Huyền đứng dậy, tà váy đỏ tung bay kiêu hãnh. "Đi thôi, trở về phòng. Nơi này dẫu sao vẫn có quy tắc của Vạn Bảo Các áp chế, không ai dám tùy tiện làm loạn đâu."
Hai người lặng lẽ rời khỏi góc khuất, lách qua những bàn tiệc đổ nát trống trơn, men theo cầu thang gỗ lầu hai để quay trở lại căn phòng thượng hạng của mình.
Vừa bước qua bậc cửa, Thần Vũ liền đóng chặt cửa phòng, ngăn cách hoàn toàn với những tiếng gầm rú náo loạn đang vọng lại từ phía sau khách điếm. Hắn quay sang nhìn Cửu Huyền, chắp tay, cúi đầu một góc chín mươi độ vô cùng cung kính và chân thành:
"Sư tỷ... Đệ muốn nhân đêm nay bắt tay vào việc rèn lại thanh hắc kiếm rỉ sét sau lưng. Thế nhưng, thuật luyện khí của đệ chỉ là tai nghe mắt thấy, hỏa linh lực trong cơ thể vẫn còn quá yếu kém, khống chế vô cùng vụng về. Đệ nghe nói thuật Khống Hỏa là nhập môn cốt lõi của Luyện Khí Sư, nếu không thành thục thì vạn vật đều thành phế phẩm. Tỷ là Tông chủ Hỏa Vân Tông, danh chấn thiên hạ về hỏa hệ công pháp... Thỉnh sư tỷ ra tay chỉ điểm cho đệ chút bí quyết!"
Cửu Huyền hơi ngẩn người trước lời khẩn cầu đột ngột của hắn. Căn phòng thượng hạng đóng kín, cô nam quả nữ đêm khuya thanh vắng, khoảng cách giữa hai người dường như vô tình bị kéo lại gần. Gò má trắng ngần như ngọc điêu khắc của vị Nữ đế thoáng hiện lên một mạt ửng hồng mờ ảo, nhưng rất nhanh đã bị khí chất cao ngạo thường ngày đè nén xuống. Nàng hừ khẽ một tiếng, chắp tay sau lưng, phong thái của một bậc Tông sư Luyện Khí tùy tiện đứng đó cũng đủ khiến người ta nghiêm nghị:
"Đệ đã mở lời, ta cũng không keo kiệt vài câu điểm hóa. Đệ tiến lại đây."
Cửu Huyền đi đến bên chiếc bàn tròn bằng gỗ tử đàn, nhìn Thần Vũ rồi nhạt giọng giảng giải:
"Đám tu sĩ tầng thấp thường lầm tưởng rằng Hỏa linh lực chỉ là thứ năng lượng bạo liệt dùng để thiêu rụi kẻ thù, phá hủy vạn vật. Đó là cái nhìn của lũ phàm phu tục tử. Trong thiên địa pháp tắc, bản chất thực sự của ngọn lửa là sự cân bằng tuyệt đối giữa Hủy Diệt và Tái Sinh. Vạn vật tịch diệt trong biển lửa để thiêu cháy đi tạp chất, nhưng cũng chính từ trong đống tro tàn của biển lửa đó, tinh hoa mới được rũ bỏ lớp vỏ phàm thai, nghênh đón tân sinh."
Nàng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: "Thuật Khống Hỏa trong luyện khí không nằm ở việc ngọn lửa của đệ mạnh bao nhiêu, mà nằm ở chỗ đệ thấu hiểu tài liệu đến mức nào. Với mỗi loại khoáng tài, đệ cần một nhiệt độ thích hợp duy nhất để nung chảy nhãn nguyên của nó. Ví như khối Xích Viêm Lưu Kim kia, bản tính của nó là bạo liệt, đệ phải dùng một ngọn lửa có nhiệt độ cực cao, ngưng tụ thành một điểm sắc bén như mũi kim đâm thẳng vào tâm khoáng thạch mới có thể ép nó tan chảy mà không làm tổn hại đến linh tính."
Giọng nói của Cửu Huyền trong vắt như tiếng suối, chậm rãi truyền vào tai Thần Vũ: "Nhưng với Thiên Ngoại Vẫn Thiết thì hoàn toàn ngược lại. Vật này đến từ vùng hư không ngoài rìa tinh vực, mang theo cái lạnh thấu xương của vũ trụ. Đệ dùng ngọn lửa bạo liệt của Lưu Kim đốt nó, nó lập tức sẽ bị biến tính, trở nên vô dụng. Nó cần một ngọn lửa có nhiệt độ âm ỉ, dịu nhẹ nhưng kéo dài, hóa thành một cái kén lửa bao bọc bên ngoài, thẩm thấu dần dần vào sâu trong cấu trúc cốt tủy của quặng đá. Điều khó nhất của một Luyện Khí Sư là phải thành thục chuyển đổi nhiệt lượng qua lại giữa các khoáng tài khác nhau trong cùng một thời điểm, và giữ nguyên trạng thái đó trong thời gian đủ dài để nung hết vật liệu. Cao một tia là phế vật, thấp một tia là đá cuội. Đệ đã hiểu chưa?"
Thần Vũ nghe đến nhập tâm, sống lưng bất giác tuôn ra một tầng mồ hôi lạnh. Hắn không ngờ một môn phụ trợ như Luyện Khí lại ẩn chứa những quy luật vi diệu và khắt khe đến mức này.
"Đệ đã hiểu sơ bộ. Xin sư tỷ chỉ dạy cách vận hành." Thần Vũ khoanh chân ngồi xuống nền đất, điều khí.
"Phóng xuất hỏa linh lực của đệ ra lòng bàn tay đi." Cửu Huyền ra lệnh.
Thần Vũ vận chuyển kinh mạch, một ngọn lửa linh lực màu cam bùng lên từ lòng bàn tay phải của hắn. Thế nhưng, vì tâm thần hắn quá mức căng thẳng, cố gắng đè nén hỏa hầu theo lời Cửu Huyền, ngọn lửa bắt đầu dao động dữ dội. Nó phập phồng lúc to lúc nhỏ, phát ra những tiếng bùng bùng hỗn loạn như chực chờ bạo tẩu.
"Hồ đồ! Tâm không tịnh thì lửa sao vững? Đệ đang dùng sức mạnh để cưỡng ép ngọn lửa, chứ không phải đang dùng ý niệm để câu thông với nó!" Cửu Huyền nhìn thấy hắn làm sai, bản năng của một vị Tông chủ nghiêm khắc lập tức trỗi dậy.
Nàng không chút do dự bước tới, áp sát ngay sau lưng Thần Vũ. Hai bàn tay mềm mại, lạnh ngắt của nàng trực tiếp đặt lên hai huyệt Kiên Tỉnh trên bờ vai vững chãi của hắn. Mùi hương hoa lan thanh tao thoang thoảng từ nhục thân của Cửu Huyền theo hơi thở phả thẳng vào gáy Thần Vũ, khiến đại não thiếu niên ong lên một tiếng, khí huyết trong người vô thức có chút rạo rực.
"Tập trung tâm thần! Đừng có suy nghĩ bậy bạ!" Cửu Huyền nhận ra nhịp tim của hắn tăng tốc, liền gắt nhẹ một tiếng, đồng thời gõ mạnh vào đầu hắn một cái đau điếng.
"Cảm nhận luồng chảy này, nén nó lại, thả lỏng thần niệm ra..." Giọng nói của Cửu Huyền như mê hoặc bên tai.
Thần Vũ vội vàng vứt bỏ toàn bộ tạp niệm phàm trần, nhắm chặt mắt, cảm nhận sự thay đổi cấu trúc của ngọn lửa trong lòng bàn tay. Suốt một đêm dài đằng đẵng, Vân Lan Lâu bên ngoài đấu giá rầm rộ, tranh giành bản đồ tàn khốc bao nhiêu, thì bên trong căn phòng này lại tĩnh lặng bấy nhiêu.
Dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc, không ngừng gọt giũa của Cửu Huyền, Thần Vũ cắn răng luyện tập không nghỉ một giây. Đến khi ánh trăng bên ngoài khung cửa sổ bắt đầu nhạt dần, sương sớm Trung Châu bắt đầu buông xuống, ngọn lửa bạo động màu cam trên tay hắn đã triệt để lột xác. Nó bị ép lại, ngưng tụ thành hai đốm lửa nhỏ xíu chỉ bằng đầu ngón tay lơ lửng trên không trung. Một đốm rực rỡ chói lòa như thái dương, một đốm âm nhu tĩnh lặng như nguyệt quang, luân chuyển nhiệt độ qua lại một cách hoàn mỹ theo ý niệm của hắn. Hắn đã sơ bộ nắm được cách khống hỏa.
Cửu Huyền thờ phào một hơi, thả lỏng ý niệm, thức trắng một đêm liên tục hướng dẫn Thần Vũ khiến sắc mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, tiều tụy, bờ môi anh đào hơi tái đi. Nàng khẽ che miệng ngáp một cái, xoay người bước chậm về phía cửa phòng, hẹn hắn:
"Đệ thiên phú không tồi, một đêm đã có thể khống hỏa đến mức này, vượt qua dự tính của ta. Cơ thể ta hiện tại rất mệt mỏi, cần quay về phòng ngủ một giấc. Sáng sớm mai khi tỉnh dậy, chúng ta sẽ lập tức trả phòng, khởi hành rời khỏi Vọng Nguyệt Trấn này để quay về Thanh Vân Tông trước. Đệ cũng nên nghỉ ngơi đi."
Nói rồi, cánh cửa phòng khẽ khép lại, bóng dáng đỏ rực kiêu sa của nàng biến mất sau hành lang.
Nhìn cánh cửa đã đóng, Thần Vũ không hề đi ngủ. Đôi mắt hắn dẫu hằn lên những tia máu vì mệt mỏi nhưng ngọn lửa cố chấp bên trong lại càng cháy rực. Hắn đi tới vách tường phòng khách điếm, gạt bức tranh phong cảnh sang một bên, để lộ ra cái hốc ẩn dấu trận cơ. Không chút do dự, hắn lấy ra mười viên Cực phẩm linh thạch cắm thẳng vào các khe rãnh tinh xảo.
Ong! Một tiếng ngân trầm đục vang lên trong hư không. Ẩn Linh Trận thượng phẩm được khắc chìm sẵn trong phòng khách điếm của Vạn Bảo Các lập tức được kích hoạt. Một tầng màng ánh sáng trong suốt bao trùm, triệt để cách ly mọi dao động linh khí và âm thanh trong căn phòng này với thế giới bên ngoài.
Làm xong việc, Thần Vũ lập tức bày biện đống vật liệu quý giá lên bàn gỗ tử đàn: Mười cân Xích Viêm Lưu Kim, năm khối Thiên Ngoại Vẫn Thiết, một lọ Thủy Linh cao cấp, khối Ô Kim Tinh Mẫu và mảnh Long Lân Trầm Hồn Sa. Ở chính giữa đống trân bảo ấy, là thanh hắc kiếm rỉ sét, tàn tạ mang theo mặt ngọc Thái Cực Âm Dương đeo lủng lẳng ở chuôi.
Hắn nhắm mắt lại, câu thông với sâu trong tâm thức: "Kiếm tỷ... Trình độ khống hỏa hiện tại của đệ, đã đủ để tiến hành rèn lại thân thể cho tỷ chưa?"
Trong thức hải, một tràng cười lười biếng, nhưng mang theo sự ngạo của vị kiếm linh vang lên:
“Khà khà, tiểu nha đầu của Hỏa Vân Tông kia dạy dỗ ngươi cũng thật chu đáo. Có luồng hỏa lực này làm mồi lửa, thêm một phần năm đống vật liệu trên bàn, với tu vi hiện tại của ngươi, bổn tọa có thể hướng dẫn ngươi rèn thanh hắc kiếm này tới cấp bậc Huyền cấp cực phẩm! Có muốn thử một lần chịu đựng thống khổ không, tiểu tử thối?”
"Đệ cầu còn không được! Xin Kiếm tỷ truyền thụ bí pháp!" Thần Vũ truyền âm, ngữ khí kiên định như sắt đá.
“Nghe cho kỹ đây,” Giọng nói của Kiếm tỷ bỗng chốc trở nên nghiêm nghị: “Thứ ta sắp truyền thụ cho ngươi, không phải là loại kỹ nghệ rèn đập phàm tục của lũ thợ rèn thời nay. Đây là thần thông của vị luyện khí sư thiên tài đệ nhất thời Thượng cổ - Cao Lỗ, được gọi là Thiên Cơ Bách Luyện! Quy tắc cốt lõi của môn pháp này là: Lấy máu làm dẫn, lấy thân làm búa, lấy đan điền làm đe! Ngươi rèn kiếm, cũng là đang dùng kiếm rèn lại chính nhục thân và đan điền của bản thân ngươi!”
Thần Vũ hít một hơi thật sâu, hai tai bùng nổ khí thế. Hắn vung tay phải lên, hai luồng ngọn lửa Khống Hỏa tinh thuần một đêm luyện tập lập tức bùng cháy dữ dội.
Hắn dẫn động ngọn lửa cực nóng, bạo liệt bao bọc lấy đúng hai cân Xích Viêm Lưu Kim. Luồng lửa thứ hai âm ỉ, lạnh lẽo bao phủ lấy khối Thiên Ngoại Vẫn Thiết, Ô Kim Tinh Mẫu và Long Lân Trầm Hồn Sa. Dưới sự luân chuyển hỏa hầu mượt mà như nước chảy mây trôi, ba loại khoáng thạch vô giá từ từ tan chảy, tạp chất phàm trần bị thiêu rụi, chỉ để lại những giọt linh dịch tinh khiết nhất lơ lửng giữa không trung. Thần Vũ nhanh tay mở nút lọ Thủy Linh, đổ chính xác một phần năm lượng chất lỏng xanh biếc vào giữa tâm hỏa để trung hòa lại sự bạo ngược của hỏa diễm.
Một đoàn linh dịch hỗn hợp rực rỡ, nửa đỏ như dung nham, nửa đen nhánh như tinh không vũ trụ, lấp lánh vầng hào quang bàng bạc cuộn xoáy lơ lửng ngay trước mặt hắn.
"Khai lò! Thiên Cơ Bách Luyện!" Kiếm tỷ quát lớn trong đại não.
Thần Vũ không chút chần chừ, vận chuyển chân khí dồn thẳng vào tâm mạch, cắn rách chót lưỡi, phun ra một ngụm bản nguyên tinh huyết đỏ thẫm chứa đựng toàn bộ sinh cơ Trúc Cơ kỳ vào trong đoàn linh dịch. Sau đó, hắn dùng thần thức điên cuồng thúc ép, dẫn động toàn bộ khối dung dịch rực lửa kia đập thẳng vào thân thanh hắc kiếm rỉ sét.
UỲNH!!!
Nhát búa vô hình đầu tiên của Thiên Cơ Bách Luyện giáng xuống!
Đó không phải là âm thanh va chạm của kim loại, mà là một cỗ kiếm khí phản chấn kinh hoàng dội thẳng ngược trở lại cơ thể Thần Vũ. Giống như có một cây búa tạ nặng vạn cân nện thẳng vào sâu trong đan điền của hắn. Toàn bộ huyết nhục, xương cốt toàn thân Thần Vũ rung lên bần bật, ngũ tạng lục phủ như muốn lật nhào, một ngụm máu tươi lập tức trào ra ngoài khóe môi.
UỲNH!!! Nhát thứ hai!
Độ đau đớn không hề giữ nguyên mà tăng lên theo cấp số cộng. Từng tấc kinh mạch của hắn như bị nung cháy, đan điền đóng vai trò làm đe sắt chịu đựng sự gột rửa tàn khốc của kiếm khí. Lớp cốt kiếm đen nhánh bên trong đang tham lam điên cuồng cắn nuốt tinh hoa khoáng tài.
UỲNH! UỲNH! UỲNH!...
Nhát thứ năm, nhát thứ bảy, rồi nhát thứ chín! Mỗi một lần "búa" giáng xuống là một lần Thần Vũ cảm giác như linh hồn mình bị xé rách thành trăm mảnh rồi lại bị cưỡng ép khâu vá lại. Cơn đau thấu cốt, rát buốt tột cùng khiến da thịt hắn nứt nẻ, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả vạt áo. Hắn rống lên những tiếng gầm dữ tợn của một con dã thú bị lăng trì dưới chín tầng địa ngục, nhưng hỏa linh lực trên tay và thần thức dẫn động vẫn kiên trì không một tia dao động.
Cho đến nhát búa thứ mười! Nhát búa hoàn bích cuối cùng!
KENGGGGG!!!
Một tiếng kiếm minh thanh thúy, sắc lẹm vô song đột ngột bùng nổ, chấn nát hoàn toàn màng sáng của Ẩn Linh Trận trong phòng, vang vọng thấu trời xanh. Khoảnh khắc tiếng kiếm minh sắp xé toạc phòng, Kiếm tỷ hừ lạnh một tiếng, vung ra một luồng khí tức phong tỏa chặt không gian, ép toàn bộ kiếm khí ngược vào trong Trảm Uyên Kiếm, lẩm bẩm: "Tiểu tử thối, nếu không có ta xuất thủ, nha đầu Hỏa Vân Tông phòng bên cạnh đã đạp cửa xông vào rồi!" Thanh hắc kiếm đã hấp thu trọn vẹn hai cân Lưu Kim, Vẫn Thiết và tinh huyết của Thần Vũ, triệt để lột xác.
Nằm lơ lửng trước mặt hắn lúc này là một thanh trường kiếm tuyệt mỹ, lưỡi kiếm đen tuyền sâu thẳm như bầu trời đêm không đáy, bên trong ánh lên những điểm sáng li ti lấp lánh tựa vạn vì tinh tú. Dọc theo sống kiếm, một đường huyết gân đỏ rực của Xích Viêm Lưu Kim lưu chuyển tuần hoàn, phập phồng nhịp đập tựa như một sinh mệnh sống. Chuôi kiếm khảm mặt ngọc Thái Cực Âm Dương thâm thúy.
Huyền cấp cực phẩm!
“Kiếm đã hoàn thể! Thần huyết tương liên! Tiểu tử thối, mau dùng Đạo tâm của ngươi gọi tên nó để hoàn thành bước Khởi Linh cuối cùng!” Giọng nói của Kiếm tỷ kích động, run rẩy vang lên trong thức hải.
Thần Vũ run rẩy vươn bàn tay đẫm máu ra, nắm chặt lấy chuôi kiếm Âm Dương. Khoảnh khắc các đốt ngón tay chạm vào mặt ngọc, một cỗ cảm giác huyết nhục tương liên, linh hồn đồng điệu mạnh mẽ truyền thẳng vào tâm can. Thanh kiếm tựa như một phần thân thể của chính hắn.
Đôi mắt thiếu niên đỏ sọc vì đau đớn, nhưng ánh nhìn lại tĩnh lặng. Hắn vuốt ve đường chỉ đỏ rực đang lưu chuyển trên lưỡi kiếm đen nhánh, cảm nhận sự liên kết tâm giao từ tận sâu trong tủy cốt.
Thiên Đạo vô tình? Phàm nhân như kiến cỏ?
Thần Vũ cười khẽ, một nụ cười mệt mỏi nhưng kiên tuyệt. Hắn không có năng lực chém rách bầu trời như những câu chuyện huyễn hoặc. Hắn chỉ là một tên Trúc Cơ đang cố gắng sống sót trong một thế giới ăn thịt người.
"Thiên Đạo ở quá cao, ta tạm thời không với tới. Nhưng mạng của ta, từ nay tuyệt đối không để kẻ khác định đoạt," Thần Vũ thì thầm, ngón tay điểm lên mặt ngọc Âm Dương. "Giấu đi mũi nhọn, chờ thời khắc rạch phá vực sâu. Từ nay về sau... ngươi mang tên Trảm Uyên!"
OONG!!!
Trảm Uyên Kiếm bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm oanh trầm đục ôn hòa như một lời lập thệ đáp trả. Một sợi dây xích linh hồn vô hình vĩnh viễn khóa chặt mối liên kết giữa Lục Thần Vũ và thanh kiếm.
Trút đi tia ý chí kiên định cuối cùng, sự đau đớn và mệt mỏi tích tụ từ Thiên Cơ Bách Luyện ập tới như một trận sóng thần. Thần Vũ buông thõng hai tay, Trảm Uyên Kiếm rơi xuống bên hông, hai mắt hắn tối sầm lại, trực tiếp ngã rầm xuống sàn gỗ, ngất lịm đi không còn biết trời trăng gì nữa.
Không biết đã bao lâu trôi qua trong màn đêm tịch mịch.
Cảm giác một cơn gió lạnh buốt giá lùa qua cổ, mang theo hơi ẩm ướt át của sương đêm khiến cơ thể Lục Thần Vũ khẽ rùng mình một cái. Hắn lờ mờ mở mắt ra, đại não vẫn còn vương lại sự ong ong, đau nhức sau màn kiệt sức tinh huyết lúc rèn kiếm.
"Trần nhà... sao hôm nay lại cao thế này? Còn có cả trăng..." Thần Vũ lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khàn đặc.
Hắn chớp chớp mắt vài lần để tiêu cự nhìn rõ cảnh vật trước mặt. Giây tiếp theo, toàn bộ cơn buồn ngủ và mệt mỏi của hắn nháy mắt bị thổi bay không còn một dấu vết. Đập vào mắt hắn không phải là trần nhà bằng gỗ lim quen thuộc của phòng khách điếm Vân Lan Lâu, mà là một bầu trời đêm rộng thênh thang, thăm thẳm.
Mây đen xung quanh đã tản đi tự bao giờ. Phía trên cao thiên không, một vầng trăng rằm khổng lồ, tròn vành vạnh và sáng rực rỡ một cách dị thường đang treo lơ lửng, rọi chiếu một luồng nguyệt quang thẳng đứng xuống ngay đỉnh đầu hắn.
Thần Vũ giật nảy mình bật dậy, hoảng hốt dáo dác nhìn ngó xung quanh.
Màn sương mù dày đặc lảng bảng trôi là là trên mặt đất. Dưới chân hắn không phải là sàn gỗ tử đàn êm ái, mà là nền cỏ hoang ẩm ướt sương đêm và những phiến đá cổ kính phủ đầy rêu phong đen kịt, tàn tạ. Hàn khí quỷ dị xung quanh nồng đậm đến mức khiến lông tơ toàn thân hắn dựng đứng lên. Hắn đang ở ngoài trời! Hơn nữa, nơi này hoang vu vô cùng, hoàn toàn không có hơi người của khách điếm.
"Chuyện quái gì thế này?!"
Thần Vũ toát mồ hôi lạnh ướt đẫm sống lưng. Theo bản năng, tay phải hắn vội vàng vuốt ve chuôi kiếm Trảm Uyên vẫn đang nằm an tĩnh bên hông để tìm kiếm cảm giác an toàn, run rẩy truyền âm vào sâu trong thức hải:
"Kiếm tỷ... Đệ nhớ rõ ràng là sau khi hoàn thành bước Khởi Linh ban tên cho Trảm Uyên, đệ đã kiệt sức ngất đi ngay trên sàn phòng khách điếm cơ mà? Tại sao giờ đệ lại ở cái nơi quỷ quái này?!"
Khoảng không gian trong thức hải im lặng một nhịp kéo dài đầy áp lực, rồi giọng nói nhàn nhạt nhưng mang theo một tia ý vị nghiêm trọng của Kiếm tỷ cất lên, khiến huyết dịch toàn thân Thần Vũ tức thì đóng băng:
“Hỏi ta làm gì? Vừa nãy... rõ ràng là do chính bản thân ngươi tự mình mở cửa phòng đi ra, tự mình cầm kiếm đi bộ một mạch ra tận đây mà.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.