Nhất Thế Chi Vương

Chương 26: Tô Mộc Diệp Chú Ý

Đăng: 06/07/2026 06:40 2,996 từ 1 lượt đọc

Lại nói về cấm địa Ánh Nguyệt Tỉnh, thời gian trôi đi thêm chừng hai khắc.
Trên cao, vầng trăng rằm tròn vành vạnh bỗng nhiên bị những tầng mây đen đặc sệt kéo đến che khuất. Hiện tượng "Tình Thiên Viên Nguyệt" vạn năm có một cứ thế tàn lụi, triệt để tan biến vào hư không.
Ngay khi tia nguyệt quang cuối cùng vụt tắt, lớp sương mù bao trùm quanh giếng cổ cũng ầm ầm sụp đổ như một tấm gương khổng lồ vỡ vụn. Hơn một trăm đạo thân ảnh từ trong cơn mụ mị chém giết bỗng đồng loạt giật mình bừng tỉnh. Đám tu sĩ này, kẻ mang tu vi Nguyên Anh, người đạt ngưỡng Luyện Hư, mồ hôi nhễ nhại, vũ khí trên tay vẫn còn vung vẩy chém vào không khí.
Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn bãi đất trống rỗng hoang tàn trước mặt. Trong huyễn cảnh họ đang chém giết hòng tranh giành trận nhãn, vật phẩm của những tiên nhân xưa kia bỏ mình tại đây. Tỉnh lại họ nhận ra rằng bản thân nãy giờ lại bị nhốt trong ảo ảnh, tự biên tự diễn như một lũ hề, thậm chí đến cái thành giếng kia bọn họ còn chưa được chạm tay vào một lần!
"Chuyện gì thế này?! Trận Nhãn đâu? Cơ duyên cải mệnh đâu mất rồi?!" Một gã lão quái vật Nguyên Anh kỳ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu hoang mang tột độ.
Lúc này, tại lối ra duy nhất của cấm địa, Tô Mộc Diệp vẫn lẳng lặng ngồi đó. Đôi mắt trong veo dưới lớp khăn lụa là sự tập trung đến đáng sợ. Thần thức Vũ Hóa kỳ của nàng như một tấm lưới khổng lồ vô hình, quét qua từng ngóc ngách của hơn một trăm cường giả đang lục tục đi ra.
Thế nhưng, sau khi người cuối cùng rời khỏi... sắc mặt Tô Mộc Diệp trầm xuống. Không có! Hoàn toàn không có một ai mang theo thứ gì giống như là 'Trận Nhãn'.
Đám cường giả lục tục đi ra, kẻ nào kẻ nấy mặt mày xám xịt, oán khí trùng thiên. Bọn họ bỏ ra một đống linh thạch mua bản đồ, để rồi vào đó múa may như những tên ngốc.
Nhìn đám đông đang sôi sục bất mãn, Tô Mộc Diệp nháy mắt thu liễm lại sự thất vọng. Nàng chậm rãi đứng lên, khóe môi vẽ nên một nụ cười rạng rỡ, hoàn mỹ, phong thái của một nữ cường nhân đứng đầu thương giới lập tức hiển lộ:
"Chư vị đạo hữu, cơ duyên thiên hạ vốn là vật vô chủ, có duyên mới gặp, không duyên cưỡng cầu cũng vô ích. Đêm nay không tìm được 'Trận Nhãn' hay bảo vật thượng cổ cũng không sao! Chi nhánh Vạn Bảo Các tại Vọng Nguyệt Trấn chúng ta vẫn còn vô số kỳ trân dị bảo, linh đan diệu dược đang chờ đón. Luôn hoan nghênh chư vị ghé thăm tệ các, uống một chén linh trà, mua vài món pháp bảo để quên đi sự thất vọng đêm nay!"
Lời vừa dứt, đám đông đang bức bối cũng đành tặc lưỡi bỏ đi. Dẫu sao quy củ của Vạn Bảo Các ở Vọng Nguyệt Trấn không ai dám làm trái. Tô Mộc Diệp nhìn theo bóng lưng đám tu sĩ, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng khẽ thở dài một hơi, rốt cuộc sao bao nhiêu lần Tình Thiên Viên Nguyệt, thứ ‘Trận Nhãn’ đó vẫn chưa từng xuất hiện lại. Có lẽ nàng nên từ bỏ thứ ‘Trận Nhãn’ viển vông này và tập trung vào những điều thiết thực hơn giúp bản thân củng cố địa vị.
Cùng lúc đó, tại khách điếm Vân Lan Lâu.
Cạch.
Cánh cửa gỗ của căn phòng thượng hạng khẽ mở ra rồi đóng lại một cách nhanh chóng. Lục Thần Vũ lách người vào trong, mồ hôi ướt đẫm trán, nhịp tim vẫn còn đập thình thịch liên hồi sau màn đào tẩu kinh hồn dưới mí mắt Tô Mộc Diệp.
Thế nhưng, chân hắn vừa chạm đất, một thanh âm lạnh lẽo mang theo hàn khí đã vang lên từ trong bóng tối:
"Đệ đi đâu về?"
Phụt. Ánh lửa linh đăng bừng sáng. Phượng Cửu Huyền ngồi khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng tuyệt mỹ lúc này trừng trừng nhìn tên thiếu niên vừa mới lẻn vào.
Nàng đánh giá Thần Vũ từ đầu đến chân. Quần áo rách bươm, trên người lấm lem bùn đất xen lẫn cỏ dại ướt sũng sương đêm, lại còn phảng phất mùi máu tanh tưởi mờ nhạt. Rõ ràng là vừa trải qua một trận lặn lội chật vật.
"Ta bảo đệ ở lại phòng rèn kiếm, dặn dò đệ không được ra ngoài. Thế mà ta vừa quay lưng chợp mắt, đệ liền to gan vứt lời ta ngoài tai, lén lút trốn ra ngoài sao?" Cửu Huyền đập mạnh tay xuống bàn, giọng điệu mang đậm vẻ trách mắng, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự lo lắng không thể che giấu.
"Đệ có biết đêm nay cấm địa Ánh Nguyệt Tỉnh nguy hiểm đến mức nào không?. Nhìn lại cái bộ dạng tàn tạ, bẩn thỉu của đệ xem, chẳng khác gì tên ăn mày? Còn không mau cút vào tịnh thất tắm rửa thay đồ đi!"
Thần Vũ giật mình, tự biết đuối lý nên vội vàng xua tay cười hề hề hối lỗi: "Sư tỷ bớt giận! Đệ đi ngay, đi ngay đây!"
Hắn lật đật chạy vào tịnh thất phía trong, vội vã múc nước ấm dội sạch bùn đất và những giọt mồ hôi lạnh trên người. Nửa nén nhang sau, Thần Vũ bước ra ngoài. Hắn khoác lên mình một bộ thanh y gọn gàng, mái tóc đen còn hơi rũ nước xõa ngang vai. Khoảnh khắc Thần Vũ vừa bước ra vùng sáng của linh đăng, Phượng Cửu Huyền đang ngồi uống trà bỗng nhiên khựng lại. Ánh mắt vị Nữ đế dừng trên người hắn, định mắng thêm vài câu, nhưng lời đến khóe môi lại nuốt ngược vào trong.
Nàng phát hiện ra... tên tiểu tử này, hình như có chỗ nào đó không đúng!
Vẫn là ngũ quan ấy, vẫn là khuôn mặt thanh tú ấy, nhưng khí chất trên người hắn lại xảy ra một sự biến hóa lớn. Khí tức của hắn dường như không còn sự đơn thuần, trong trẻo của Thủy hệ, thay vào đó từ cơ thể hắn lờ mờ tỏa ra một loại mị lực cực kỳ bí ẩn, cuốn hút tựa như hố đen không đáy. Đôi mắt thiếu niên tĩnh lặng mà thâm thúy, mang theo vài phần tà dị, ma mị khó tả. Loại khí chất nửa chính nửa tà này cộng thêm vóc dáng cao ngạo của một kiếm tu, tạo thành một thứ lực hấp dẫn chí mạng.
Trái tim vị Hỗn Nguyên Kim Tiên từng vô dục vô cầu bất giác đập trật một nhịp. Hai má Cửu Huyền hơi đỏ lên, nàng vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác, húng hắng ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối:
"Khụ... Khí sắc không tồi. Khai thật đi, rốt cuộc vừa nãy đệ đã đi đâu?"
Thần Vũ không nhận ra sự khác thường của Cửu Huyền, hắn vội vàng lấy cớ đã soạn sẵn, tháo thanh kiếm bên hông đặt lên bàn:
"Sư tỷ minh oan! Đệ thực sự đã nghe lời tỷ ở lại phòng rèn kiếm. Tỷ nhìn xem, nhờ ngọn lửa tỷ chỉ điểm, đệ đã đúc thành công thanh Trảm Uyên Kiếm này rồi! Sau khi đúc xong, trong lòng bức bối, đệ muốn ra ngoài đi dạo một vòng cho khuây khỏa tâm trí, lại sợ làm phiền sư tỷ nghỉ ngơi nên mới không báo lại một lời."
Cửu Huyền liếc nhìn thanh Trảm Uyên tản ra hàn khí bức người, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc trước tốc độ và sự hoàn mỹ của nó, nhưng nó mới chỉ đạt tới cảnh giới Huyền Cấp Cực Phẩm, rõ ràng là còn hơi kém, nàng liền nghiêm mặt:
“Ta đã nhắc đệ là nếu không tự tin thì có thể nhờ ta rèn hộ sau khi ta bình phục mà. Giờ nhìn thanh kiếm của đệ xem, mới chỉ đạt Huyền Cấp Cực phẩm, những nguyên liệu ta đưa cho đệ đủ để rèn kiếm tới Địa Cấp Cực Phẩm đó.”
“Sư tỷ đừng lo lắng, đệ biết bản thân còn yếu kém, nên chỉ sử dụng một phần năm vật liệu thôi, phần còn lại sau này đệ đã khống hỏa thuần thục rồi sẽ nâng cấp tiếp cho Trảm Uyên”.
“Vậy còn được, ban nãy đệ ra ngoài đi dạo, với bộ dạng đó, chắc chắn có chạy qua cấm địa xem dị tượng rồi đúng không?”
"Đệ có đi qua đó." Thần Vũ nửa thật nửa giả đáp, quyết định giấu nhẹm chuyện mình cắn nuốt Mảnh Vỡ Thái Âm. "Nhưng đệ chỉ dám đứng thập thò ở tít vành ngoài cùng. Bên trong sương mù dày đặc, đám cao thủ chém giết nhau như kẻ điên. Đệ căn bản hoàn toàn không biết sâu bên trong giếng cổ thực sự đã xảy ra chuyện gì."
"Coi như đệ còn biết tự lượng sức mình." Cửu Huyền gật đầu, hoàn toàn bị lời nói dối hợp tình hợp lý của hắn thuyết phục. Nàng đứng dậy, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Thần Vũ:
"Tu vi của đệ hiện tại quá yếu, tuyệt đối không nên tranh chấp những cơ duyên vượt ngoài tầm với. Kẻ nắm giữ bảo vật thượng cổ, nếu không có thực lực bảo vệ, kết cục chỉ có một chữ chết. Đêm nay cứ nghỉ ngơi đi. Sáng sớm mai, ngay khi cửa thành mở, chúng ta sẽ lập tức ra quảng trường trung tâm, dùng trận pháp truyền tống khởi hành về Thanh Vân Tông càng sớm càng tốt."
Nàng bước về phía tịnh thất, trước khi đóng cửa còn không quên quay đầu lại bồi thêm một câu, giọng điệu mang theo sự đe dọa lạnh gáy: "Từ giờ đến sáng mai, nếu đệ còn dám lén lút trốn ra ngoài chơi thêm một lần nữa, thì sau này đừng có trách tại sao Phượng Cửu Huyền ta lại ác."
Rầm. Cửa phòng đóng chặt.
Thần Vũ nuốt khan, ngoan ngoãn leo lên giường gỗ ngồi khoanh chân. Lúc này, bóng đêm tĩnh mịch mới trả lại cho hắn sự riêng tư. Nhớ lại cỗ năng lượng khổng lồ vừa bốc hơi trong cơ thể, hắn lập tức truyền âm vào thức hải:
"Kiếm tỷ! Tỷ giải thích cho đệ xem. Thái Âm Bản Nguyên đệ vừa cắn nuốt rõ ràng là chí bảo vạn năm. Đệ cũng đã thành công dùng Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết để vận chuyển, khai mở Ám linh căn. Thế nhưng... tại sao tu vi của đệ lại không tăng tiến được nửa điểm? Cỗ năng lượng khổng lồ đó đi đâu mất rồi?"
Trong không gian thức hải, Kiếm tỷ cười khẩy một tiếng:
“Đồ ngốc! Ngươi tưởng Mảnh Vỡ Thái Âm là linh đan phàm tục, cứ nuốt vào là giúp tăng cảnh giới sao? Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết của ngươi không dùng lực lượng của Thái Âm để nâng cấp tu vi, mà nó dùng để 'đập đi xây lại' thể chất cho ngươi! Toàn bộ năng lượng khổng lồ đó đã bị tiêu hao sạch sẽ để cải tạo kinh mạch, tủy cốt, giúp thân thể phàm thai này đủ sức chứa đựng vòng xoáy Tam Tài (Thủy - Hỏa - Ám) cực đoan mà không bị nổ tung.”
Giọng Kiếm tỷ mang theo một tia ý vị sâu xa: “Lực lượng đó không biến mất. Nó đã dung nhập vào từng giọt máu của ngươi, hóa thành tiềm năng vô hạn. Tu vi của ngươi dẫu vẫn là Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng chất lượng linh lực và sức chiến đấu hiện tại... đã đủ sức đánh ngang cơ những tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong rồi!”
Nghe đến đây, Thần Vũ mới bừng tỉnh đại ngộ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Khi những tia nắng ban mai rực rỡ đầu tiên vừa phá tan màn sương mù mờ ảo của Vọng Nguyệt Trấn, tại tầng lầu cao nhất của tòa tháp phân bộ của Vạn Bảo Các - một thư phòng sang trọng, xa hoa bậc nhất được trang hoàng bằng dạ minh châu và gỗ đàn hương.
Tô Mộc Diệp khoác bộ y phục lụa nguyệt bạch thường ngày, nhan sắc khuynh thành dưới lớp khăn lụa mỏng đang thư thái ngồi tựa lưng vào chiếc ghế được chạm trổ bằng ngà voi. Nàng dùng một tay tao nhã nâng chén linh trà Thúy Trúc thượng hạng lên nhấp một ngụm, tay kia thong thả mở lật một tờ mật thư được phong ấn bằng trận văn do nữ hộ pháp Nguyên Anh kỳ vừa cung kính dâng lên.
Báo cáo mật của Vạn Bảo Các.
Ánh mắt trong vắt của Tô Mộc Diệp hờ hững lướt qua những dòng chữ đầu tiên:
“Tên: Lục Thần Vũ. Tuổi: 15. Xuất thân: Cô nhi được Cửu trưởng lão của Thanh Vân Tông nhặt về nuôi dưỡng từ nhỏ. Từ năm 6 tuổi đã làm tạp dịch tại Ngoại môn Thanh Vân Tông...”

Đọc đến đây, Tô Mộc Diệp khẽ lắc đầu, khóe môi vẽ nên một nụ cười trào phúng. Quả nhiên, phán đoán của nàng đêm qua không sai. Một tên tạp dịch quèn, hèn mọn, lại còn tham sống sợ chết, cái bộ dạng lấm lem bùn đất quỳ rạp dưới chân nàng xin tha mạng đúng là rất hợp với lai lịch rác rưởi này.
Thế nhưng, khi ánh mắt nàng lướt xuống đoạn tiếp theo, động tác uống trà của vị Đại tiểu thư bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.
“... Đợt trắc linh định kỳ của Thanh Vân Tông cách đây 15 ngày trước, phát hiện Lục Thần Vũ hoàn toàn không có linh căn. Nhưng ngay sau đó, không biết vì kỳ ngộ hay lý do gì, hắn đột nhiên bộc lộ 'Thủy Linh Căn Cực Phẩm', gây chấn động toàn tông, lập tức được Cửu trưởng lão nhận làm đệ tử chân truyền. Hiện tại, mục tiêu đang lưu trú tại khách điếm Vân Lan Lâu. Nữ tử đi cùng hắn che giấu dung mạo, tạm thời không tra ra được là ai, ra tay cực hào phóng, thuộc hạ sẽ tiếp tục điều tra thêm!”
Bịch!
Chén trà bằng ngọc Thúy Trúc rơi tuột khỏi tay Tô Mộc Diệp, rớt xuống mặt bàn gỗ phát ra một tiếng động chói tai. Nước trà văng tung tóe làm ướt cả ống tay áo lụa, nhưng nàng hoàn toàn không để tâm.
Đôi mắt dưới lớp khăn lụa trừng lớn. Nàng vội vàng chộp lấy bức mật thư, dán mắt vào đọc lại từng chữ một lần nữa. Không có linh căn... sau đó bộc lộ Thủy đơn linh căn cực phẩm? Thức tỉnh linh căn, tu luyện chỉ vỏn vẹn trong vòng 15 ngày, nhưng đêm qua trên người hắn rõ ràng tản ra dao động linh khí của Trúc Cơ sơ kỳ?! 15 ngày từ một phàm nhân vọt lên Trúc Cơ... Tốc độ tu luyện này dẫu có là yêu nghiệt chuyển thế cũng không thể khủng bố đến mức đó!
Tô Mộc Diệp hít một ngụm khí lạnh, mường tượng lại cảnh tượng đêm qua. Tên tiểu tử lấm lem bùn đất, run rẩy quỳ gối trước mặt nàng.
"Hắn đang diễn! Tất cả sự sợ hãi đó đều là hắn diễn cho ta xem!"
Tô Mộc Diệp lẩm bẩm, trái tim đập thình thịch. Một kẻ mang thiên phú nghịch thiên, có bối cảnh, lại có thể giấu đi sự kiêu ngạo để khép nép quỳ gối xin tha mạng trước mặt kẻ địch mạnh hơn. Tâm trí thâm trầm, dẻo dai và đáng sợ nhường này... hắn tuyệt đối không phải là phế vật, mà là một con Cá Chép đang chờ ngày hóa Rồng!
Hắn sống sót đi ra khỏi cấm địa Ánh Nguyệt Tỉnh đầu tiên, không phải vì hắn nhát gan bỏ chạy, có lẽ hắn thực sự đã nhặt được thứ gì đó, và hắn đủ bản lĩnh để lừa gạt thần thức của nàng!
Nghĩ đến đây, Tô Mộc Diệp bỗng nhiên bật cười. Nụ cười không phải là tức giận vì bị qua mặt, mà là sự phấn khích tột độ của một thương nhân Vạn Bảo Các vừa tìm ra một mỏ vàng vô giá.
"Tốt... Rất tốt!"
Nàng khẽ dùng linh lực hong khô tay áo, cẩn thận gấp bức mật thư lại. Trong gia tộc của nàng, cuộc chiến tranh quyền đoạt vị giữa các người thừa kế đang diễn ra cực kỳ khốc liệt. Kẻ thắng có tất cả, kẻ thua chỉ có thể cam chịu số phận đi liên hôn. Nàng hiện tại rất cần những cường giả và thế lực lớn chống lưng. Tên Lục Thần Vũ này hiện tại tu vi dẫu còn non yếu, nhưng tiềm năng phát triển của hắn là vô hạn.
"Truyền lệnh xuống!" Tô Mộc Diệp đứng phắt dậy, đôi mắt sáng rực, ra lệnh cho nữ hộ pháp đang quỳ bên ngoài. "Lập tức tới Vân Lan Lâu mời hai vị đó tới đây cho ta. Ta muốn đích thân kết giao, xây dựng hảo cảm với vị Lục công tử này trước khi hắn rời khỏi Vọng Nguyệt Trấn!"

0