Nhất Thế Chi Vương

Chương 4: Thủy Nguyên

Đăng: 03/06/2026 07:56 2,166 từ 4 lượt đọc

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mặt nước xanh nhạt, cảm giác đầu tiên ập đến với Lục Thần Vũ không phải là sự mát lạnh êm ái của linh tuyền. Thay vào đó, một nỗi sợ hãi bản năng, nguyên thủy và hoang dại bùng lên từ tận sâu trong tủy xương.
Mặt hồ vốn tĩnh lặng bỗng nhiên dao động dữ dội. Nước hồ dường như có ý thức. Nó không bị khuấy động theo cách vật lý thông thường, mà sền sệt bám ngược lên cánh tay hắn, quấn chặt lấy da thịt như những sợi xiềng xích được rèn từ băng ngàn năm. Một luồng hàn khí cực hạn tàn nhẫn xuyên thẳng qua lỗ chân lông, đóng băng mọi dây thần kinh cảm giác chỉ trong một cái chớp mắt. Ngay sau đó, sự lạnh lẽo ấy lại nghịch chuyển, bùng phát thành một cơn nóng bỏng tàn khốc khi lượng linh khí quá mức tinh khiết bị đan điền cưỡng ép hút vào kinh mạch.
"Hự...!"
Thần Vũ nghiến chặt khớp hàm, nhốt tiếng gào thét vào trong cổ họng. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội như cành khô trong bão tuyết.
Trong thức hải, bộ công pháp thượng cổ Hỗn Nguyên Khai Mạch Quyết bỗng nhiên tự động vận hành với tốc độ điên cuồng. Giờ phút này, Thần Vũ mới thực sự thấu hiểu tính chất tàn khốc của môn thần quyết này: Nó không hấp thu linh khí một cách ôn hòa, tuần tự nhẹ nhàng như công pháp bình thường. Nó là một con dã thú đang đói khát, như bị bỏ đói cả nghìn năm, nó điên cuồng "nuốt chửng" lấy nguồn thủy linh lực dồi dào của linh tuyền để khai mở ra những con đường kinh mạch chưa từng tồn tại trên thân xác Thần Vũ.
Rắc! Rắc!
Âm thanh đứt gãy vang lên rợn người. Những sợi kinh mạch nhỏ bé vừa mới được định hình đêm qua nay lại bị luồng năng lượng Thủy Nguyên khổng lồ xé rách tơi tả. Máu tươi rịn ra từ hàng vạn lỗ chân lông, nhỏ xuống nhuộm đỏ cả một vùng nước hồ xanh nhạt. Thế nhưng, màu máu vừa loang ra đã ngay lập tức bị một lực hút vô hình từ chiếc nhẫn đen trước ngực hút ngược trở lại, bóc tách lấy tinh hoa huyết nhục để tiếp tục tôi luyện thân thể hắn.
Cơn đau xé rách rồi lại cưỡng ép bồi đắp này khiến Thần Vũ tưởng như mình đang bị nghiền nát giữa hai phiến cối đá khổng lồ của tạo hóa.
“Ngươi... đang tự sát!”
Đột nhiên, một luồng ý niệm sắc lạnh như băng phong bất ngờ đâm xuyên qua cơn đau, vang vọng thẳng vào trong thức hải của hắn. Đó là giọng nói của một nữ tử, vô cùng lãnh đạm và mang theo khí tràng cao ngạo, phát ra từ thanh kiếm rỉ cắm trên lưng hắn.
Trong không gian ý thức mờ ảo, vị khí linh ấy đang chăm chú nhìn luồng năng lượng ồ ạt tràn vào cơ thể thiếu niên. Một tia kinh ngạc hiếm hoi xẹt qua kiếm ý của nàng:
“Loại linh căn quái quỷ gì thế này? Không phải Ngũ hành, cũng chẳng phải Biến dị... Nó trống rỗng đến đáng sợ, nhưng lại mang theo tính thôn phệ cường hãn, cưỡng ép đồng hóa Thủy Nguyên tinh thuần một cách vô độ!”
Vị khí linh này, với kiến thức bao la của mình, lại hoàn toàn không thể nhận diện được bản chất đan điền của Thần Vũ. Trong hiểu biết của nàng, đây chỉ có thể là một loại linh căn "biến dị" cực kỳ nguy hiểm, thứ sinh ra để đi ngược lại quy luật của thế giới.
Bên ngoài, Lục Thần Vũ dù đang chìm trong cơn tuyệ vọng của nỗi đau thấu tận linh hồn, dù vậy đôi mắt hằn đầy tia máu vẫn hiện lên một sự kiên định tàn nhẫn.
“Đã bước chân đến đây rồi... vĩnh viễn không có đường lui!”
Hắn không những không buông tay, trái lại còn cắn nát môi, gầm gừ nhấn sâu cánh tay xuống đáy làn nước xanh lam. Cùng với ý chí điên cuồng đó, luồng linh khí vô hệ trong cơ thể hắn bắt đầu xuất hiện những vệt sáng xanh lam mờ ảo, xoáy động càn quét như một cơn bão nhỏ.
ẦM!
Một tiếng nổ trầm đục không vang ra ngoài không khí mà dội ngược từ đan điền. Rào cản phàm nhân triệt để sụp đổ.
Luyện Khí sơ kỳ!
Nhưng nguồn linh khí từ hồ nước vẫn không có dấu hiệu dừng lại, tiếp tục ồ ạt đổ vào. Thần Vũ cảm thấy thân xác mình lúc này hệt như một chiếc bình gốm rẻ tiền đầy rẫy vết nứt, liên tục bị năng lượng khổng lồ đập vỡ, rồi lại được cỗ năng lượng vô hệ thần bí kia vá víu lại bằng những sợi tơ trong suốt mờ nhạt.
Tiếp tục!
ẦM!
Luyện Khí trung kỳ!
Sự đột phá diễn ra nhanh đến mức phi lý, vượt qua mọi cực hạn tu luyện của Tiên Giới. Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức hiện hình. Thủy thuộc tính quá mức tinh khiết và cường đại tràn vào đan điền trong khi nhục thân phàm nhân chưa được rèn luyện đủ để dung nạp, khiến cơ thể Lục Thần Vũ bắt đầu bị "đông cứng" từ trong ra ngoài.
Từng thớ thịt, mạch máu của hắn trở nên tím tái. Mái tóc đen điểm xuyết những bông tuyết trắng xóa. Ngay cả hơi thở trút ra cũng mang theo vô số vụn băng li ti sắc nhọn.
"Phải... rời khỏi đây ngay..."
Thần Vũ lảo đảo rút tay khỏi đầm nước, nghiến răng vịn vào vách đá gượng đứng dậy. Trong đầu hắn lúc này, ngoài cơn lạnh thấu xương, là sự tỉnh táo đến đáng sợ của một kẻ quen sống chui nhủi.
Hắn biết rõ quy tắc tông môn: Tạp dịch không được phép bén mảng đến khu vực cấm địa này của nội môn. Hiện tại linh hồ đã bị hắn hút mất một phần tinh hoa, màu sắc nhạt đi thấy rõ. Nếu nán lại thêm nửa khắc, để tu sĩ tuần tra phát hiện ra sự dị thường này hoặc nhìn thấy vết máu, cái chết không toàn thây sẽ là kết cục duy nhất.
Cắn chặt răng đến rỉ máu để giữ tỉnh táo, hắn dùng vạt áo rách run rẩy lau sạch đi vài giọt máu vô tình vương trên vách đá.
Đêm đã về khuya. Gió trên đỉnh núi Thiên Lĩnh thổi thông thốc qua những dãy hành lang đá lạnh lẽo như dao cắt. Thần Vũ co ro lẩn khuất giữa những rặng cây rậm rạp, men theo con đường mòn tối tăm nhất, dùng bản năng của một con thú hoang để tránh né mọi ánh mắt của đội tuần tra nội môn, chật vật lết từng bước chân đông cứng trở về khu tạp dịch phía đông.
...
Cạch.
Khi cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng nhỏ vừa khép lại, chút sức lực cuối cùng của Thần Vũ cũng cạn kiệt. Hắn đổ gục xuống mặt sàn đất ẩm mốc, thân thể gầy guộc co quắp lại như một con tôm. Cái lạnh không đến từ không khí, mà bùng phát từ tận tâm mạch, tỏa ra ngoài khiến nhiệt độ trong phòng lập tức giảm mạnh.
Đúng lúc này, thanh kiếm rỉ sét trên bàn bỗng rung lên bần bật, hóa thành một đạo lưu quang u tối bay thẳng vào tay hắn.
“Ngươi tưởng đột phá là xong sao?”
Thanh âm lãnh đạm kia lại hiện lên trong đầu hắn. Nhưng lần này, nó không còn là sự kinh ngạc, mà sắc bén hơn rất nhiều, mang theo một sự răn đe rõ rệt của kẻ bề trên.
Thần Vũ chống tay gượng ngồi dậy, hô hấp khó nhọc, giọng khản đặc đứt quãng:
“Nàng... rốt cuộc là ai? Tại sao... lại ở trong kiếm?”
Đáp lại hắn là một sự im lặng kéo dài. Tựa như vị tồn tại kia không thèm để mắt đến câu hỏi của một con kiến hôi. Chốc lát sau, thanh âm kia mới tiếp tục vang lên, hoàn toàn phớt lờ sự thắc mắc của hắn:
“Linh lực của ngươi trước đó hoàn toàn trống rỗng, không mang thuộc tính cố định. Ngươi vừa cưỡng ép hấp thụ Thủy Nguyên tinh thuần, nhưng nhục thân tàn tạ của ngươi lại quá yếu ớt để làm vật chứa cho nó. Hiện tại, Thủy khí đang đóng băng kinh mạch của ngươi. Nếu không tìm cách cường hóa thể chất ngay lập tức để tiêu hóa luồng khí này, trước khi bình minh ló dạng, ngươi sẽ chỉ còn là một khối băng vụn.”
“Phải... làm sao?” Thần Vũ siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt lờ đờ nhưng ngoan cường.
“Kiếm.” Thanh âm ngắn gọn, lạnh lùng phán quyết. “Dùng chuyển động của kiếm để cưỡng ép Thủy khí vận động theo, tuyệt đối không cho nó ngưng trệ tại đan điền. Bắt đầu từ đêm nay, mỗi ngày ngươi phải vung kiếm mười nghìn lần, đỡ kiếm mười nghìn lần. Tuyệt đối không được dùng linh lực để trợ giúp cơ bắp, mà phải dùng chính giới hạn của cơ bắp để ép linh lực luân chuyển ngược lại, mài mòn dần đi hàn khí!”
Thần Vũ sững sờ nhìn vào bóng tối dột nát của căn phòng.
Hai mươi nghìn lần động tác?
Đối với một tu sĩ khỏe mạnh, vung kiếm hai vạn lần không dùng linh lực đã là một thử thách gian nan. Huống hồ với một cơ thể đang bị hàn khí gặm nhấm, từng đốt ngón tay đều cứng đơ như khúc gỗ thế này... đây không phải là luyện tập. Đây chính là trần trụi hành xác.
“Và nghe cho kỹ đây...”
Khí linh tiếp tục, giọng nói bỗng nhiên trầm xuống, mang theo hơi thở tang thương của tuế nguyệt:
“Luyện thể bằng kiếm chỉ là giải pháp tạm thời để ngươi không chết cóng ngay đêm nay. Muốn giải quyết triệt để gốc rễ của Thủy độc đang ăn mòn tâm mạch, ngươi bắt buộc phải tìm một nguồn năng lượng trung hòa. Ngươi phải tìm thấy Hỏa Nguyên tinh khiết. Chỉ có cực Hỏa mới trị được cực Thủy đang phát tác trong người ngươi lúc này.”
Thần Vũ im lặng. Hắn cúi đầu nhìn thanh kiếm cũ kỹ trong tay.
Hỏa Nguyên tinh khiết? Ở cái ngoại môn cằn cỗi và rách nát này, đến một viên linh thạch cực phẩm còn khó cầu, tìm đâu ra nguồn Hỏa Nguyên cấp bậc cao để trung hòa Thủy Nguyên?
Nhưng... hắn không hỏi thêm một lời nào. Sự yếu đuối không có chỗ trong từ điển của kẻ sinh ra từ đáy bùn.
Ánh mắt hắn thoắt cái trở nên buốt giá. Hắn chống kiếm xuống đất, lảo đảo đứng thẳng dậy, lê bước ra khoảng trống chật hẹp giữa căn phòng. Hai chân dang rộng, hai tay nắm chặt chuôi kiếm rỉ.
Vút!
"Nhất..."
Tiếng vung kiếm xé gió nặng nề vang lên giữa đêm khuya tĩnh lặng.
Vút!
"Nhị..."
Mỗi một nhát kiếm vung ra, cơ bắp hắn đau đớn như bị xé rách, mồ hôi lạnh từ trán tuôn rơi. Nhưng chúng chưa kịp rớt xuống sàn đã bị hàn khí bốc lên từ da thịt đóng băng lại, hóa thành những hạt tuyết nhỏ li ti bám trắng xóa trên lớp áo vải thô.
Trong căn phòng dột nát, thiếu niên mười lăm tuổi cô độc bắt đầu cuộc chiến tàn khốc nhất với chính cơ thể mình. Bắt đầu một quá trình tôi luyện điên cuồng, vắt kiệt sinh mệnh chỉ để đổi lấy hai chữ: Sống sót.
Từ sâu trong bóng tối của lưỡi kiếm rỉ, khí linh lặng lẽ quan sát thân ảnh gầy guộc đang run rẩy nhưng chưa từng vung chệch một nhịp nào kia. Một tiếng thở dài phiêu miểu, dường như mang theo một chút tán thưởng hiếm hoi, khẽ vang lên trong không gian:
“Coi như… cũng là tiện đường để ngươi đặt những viên gạch đầu tiên cho Kiếm đạo. Một kẻ dẫu có thần quyết cái thế, nhưng không thể làm chủ được thanh sắt rỉ trong tay mình, thì vĩnh viễn không đủ tư cách để chạm vào chân lý của đại đạo... Tiểu tử, đừng để bổng tọa thấy ngươi gục ngã trước khi mười nghìn nhát kiếm này kết thúc.”
Đêm dài như vô tận. Chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng chém gió kiên định bên trong không ngừng hòa quyện vào nhau.

0