Nhất Thiên Nhất Kiếm

Chương 47: Trấn Áp Dã Thú

Đăng: 12/07/2026 11:37 2,141 từ 2 lượt đọc

Một đạo thân ảnh gầy gò từ trên không trung nhẹ nhàng đáp xuống khu vực tiền viện đổ nát.

​Lão già Vân Chính vươn tay, vận chuyển chân khí hút thanh đoản kiếm vừa ghim trên cán hoàng kim thương quay trở lại lòng bàn tay. Ánh mắt đục ngầu của lão lúc này vẫn còn lưu lại một tia chấn động: "Thật không thể tin nổi... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi bị thanh kiếm của lão phu tập kích, cơ thể nó lại có thể vặn vẹo biến dị đến mức xoay người đỡ được đòn chí mạng. Phản xạ này căn bản không thuộc về con người!"

Ở giữa sân, đám bụi đất mịt mù dần tan đi, bóng ảnh của Bá Ước vẫn hiên ngang đứng thẳng như chưa có chuyện gì xảy ra. Ngay sau đó, ​Thiên Tam đáp xuống bên cạnh lão già Vân Chính. Hắn liếc mắt nhìn Công Cẩn đang nằm bẹp dưới góc tường xác nhận y vẫn ổn, rồi mới dời ánh mắt sắc lạnh về phía con dã thú đang gầm gừ giữa sân.

​Thiên Tam không quay đầu, chỉ khẽ mở miệng căn dặn Vân Chính: "Nhớ kỹ, lão đầu. Phải làm chính xác từng bước như lời ta vừa nói trên đường tới đây."

​"Được rồi, lão phu biết rồi!"

​Vân Chính gắt nhẹ. Vừa dứt lời, chân khí Ngũ Trọng đỉnh phong trên người lão ầm ầm bộc phát, hóa thành một lớp sương mờ màu lam nhạt bao bọc lấy trường kiếm. Lão dậm chân, gạch ngói dưới chân vỡ nát, cả thân hình hóa thành một đạo lưu quang lao thẳng về phía Bá Ước. Cảm nhận được mối đe dọa lớn lao, Bá Ước rống lên một tiếng chói tai, mang theo lệ khí tàn bạo vung hoàng kim thương nghênh chiến. Cây thương nặng nề xé rách không khí, tạo ra những tiếng nổ "lách tách", mang theo cỗ sức mạnh cuồng bạo dội thẳng xuống.

​KENG!

​Kiếm và đinh ba va chạm. Sóng xung kích bùng nổ hất tung toàn bộ thi thể và binh khí dưới đất văng xa mười trượng. Vân Chính cảm thấy hổ khẩu tay tê dại, huyết khí trong lồng ngực cuộn trào. Lão kinh hãi nhận ra sức mạnh thuần túy từ cơ bắp của tên nhãi này lại lớn đến mức có thể ngạnh kháng với nội lực Ngũ Trọng đỉnh phong của lão!

​Đối mặt với thế công như thái sơn áp đỉnh ấy, Vân Chính lập tức biến chiêu. Lão lấy nhu khắc cương, mượn lực đả lực. Mũi kiếm nương theo thân đinh ba trượt đi, cọ xát tạo ra một dải tia lửa chói mắt, khéo léo gạt lưỡi thương lệch khỏi quỹ đạo, đâm sầm xuống mặt đất.

​Ầm! Một hố sâu hoắm xuất hiện, đất đá bắn lên như ám khí.

​Nhưng Bá Ước hoàn toàn không dừng lại. Hắn buông một tay khỏi cán thương, cơ thể gập xuống một góc độ kỳ dị tựa như không có xương, mượn đà xoay người tung một cú đá bọc luồng khí xám xịt thẳng vào ngực Vân Chính. Vân Chính cả kinh, vội dậm chân lùi lại, thân pháp Thanh Vân Bộ thi triển đến cực hạn để lại một chuỗi tàn ảnh. Cú đá của Bá Ước sượt qua vạt áo lão, kình phong sắc như dao cắt đứt một vạt áo bào.

​Chỉ sau một thoáng phòng ngự, Vân Chính lật cổ tay. "Tiểu quỷ, xem kiếm!"

​Bóng kiếm lập tức hóa thành vô vàn kiếm ảnh miên man bất tuyệt, rợp trời rợp đất bao phủ lấy toàn thân Bá Ước. Từng đạo kiếm quang sắc lẹm chém vào da thịt hắn, máu tươi bắn ra. Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến Vân Chính phải ớn lạnh. Bá Ước hoàn toàn phớt lờ những vết chém sâu hoắm trên người. Đôi mắt trắng dã của hắn chỉ còn duy nhất bản năng giết chóc. Hắn há miệng gầm gừ, thả lỏng toàn bộ các khớp xương. Hai tay hắn vươn dài, múa cây đinh ba hoàng kim thành một vòng xoáy tử thần.

​Xoảng! Ầm! Ầm!

​Trận chiến Ngũ Trọng diễn ra kịch liệt đến mức không tưởng. Bá Ước lúc này tựa như một con vượn khổng lồ hóa điên, liên tục nhảy bổ vào các bức tường, đạp vỡ các cột trụ bằng gỗ lim to bằng vòng tay người ôm, rồi từ trên không trung bổ nhào xuống đâm thương vù vù. Chân khí va chạm điên cuồng khiến cho cả tòa đại sảnh phía sau Dã Lang Bang nứt toác, mái ngói sụp đổ ầm ầm.

​Nhìn thấy cảnh tượng đó, Công Cẩn ôm ngực ho ra máu, cố gắng gượng dậy kêu lên: "Xin hạ thủ lưu tình... hắn không phải bị tẩu hỏa nhập ma đâu..."

​"Ta biết."

​Thiên Tam vẫn khoanh tay đứng nguyên tại chỗ, nhàn nhạt ngắt lời: "Là sát ý quấn thân. Kẻ chưa ngộ ra được 'Ý Cảnh', tâm trí còn chưa vững mà lại dám mượn sức mạnh của Khí Linh, đúng là chán sống."

​Nghe câu nói ấy, Công Cẩn chấn động đến mức quên cả hô hấp, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào gã thanh niên bạch y: "Sao... sao huynh lại biết..."

​Bí mật lớn nhất của gia tộc, cội nguồn sức mạnh của Bá Ước, lại bị một tên lang bạt nhìn thấu chỉ trong một cái liếc mắt khiến hắn không khỏi bàn hoàng. ​Thiên Tam không giải thích. Bàn tay hắn từ từ đặt lên chuôi của một thanh kiếm được bọc kín mít bằng vải thô giắt bên hông: "Yên tâm nghỉ ngơi đi. Ta có cách cứu hắn."

​Giữa sân, trận kịch chiến đã leo thang đến mức hủy diệt. Vân Chính với kinh nghiệm thực chiến mấy chục năm rõ ràng đã nắm bắt được nhịp độ. Mũi kiếm của lão tựa như linh xà, liên tục đâm vào các tử huyệt trên người Bá Ước. Nhưng mỗi lần lão chuẩn bị phong bế kinh mạch, Bá Ước lại lật khớp vai, gập đôi xương sống uốn éo né tránh với tư thế cực kỳ tà môn, rồi dùng đuôi cán thương quét ngang để phản công.

​"Đáng chết! Tên này rõ ràng đang chiến đấu trong vô thức, nhưng bản năng phản kích của nó lại kín kẽ đến nhường này sao?" Vân Chính nghiến răng, mồ hôi tuôn rơi ướt đẫm trán. Trận chiến kéo dài càng khiến khí lực của lão bị bào mòn, trong khi con quái vật kia dường như không biết mệt mỏi.

​Từ bên ngoài, Thiên Tam chép miệng trêu chọc: "Ráng lên lão đầu! Đường đường là danh xưng Tiểu Thanh Vân vang dội một thời, nay lại bị một tên nhãi ranh ép cho chật vật thế sao?"

​"Im mồm cho lão phu!"

​Vân Chính gầm lên bực tức. Lão vận chuyển toàn bộ chân khí đan điền, không giữ lại chút sức lực nào nữa. Kiếm quang bùng nổ rực rỡ, Vân Chính hóa thân thành hàng chục cái bóng bao vây lấy Bá Ước. ​Nhân lúc Bá Ước vung thương đập nát một cái bóng ảo ảnh, Vân Chính luồn qua khe hở chí mạng ngay dưới nách hắn. Cán kiếm đập cực mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh, đồng thời lão vung tay chộp lấy bả vai đối phương, dùng lực của cả cơ thể cộng thêm ngàn cân chân khí đè nghiến Bá Ước khuỵu một gối xuống nền gạch, gạch vỡ vụn dưới đầu gối.

​"Nhanh lên tiểu tử! Ta khống chế được nó rồi!" Vân Chính gân cổ đỏ mặt gào lên, hai tay run rẩy cố gắng giữ chặt con dã thú đang điên cuồng giãy giụa.

​Ngay khoảnh khắc tiếng hô của Vân Chính vừa cất lên, Thiên Tam đột ngột biến mất khỏi vị trí cũ. Không có mảy may chấn động của chân khí, nhưng bộ pháp của hắn lại quỷ dị đến mức khó tin, nháy mắt đã xuất hiện ngay sát trước mặt Bá Ước.

​Cảm nhận được nguy hiểm chí mạng từ kẻ vừa tiếp cận, con dã thú bên trong Bá Ước bùng nổ sức mạnh nguyên thủy. Khí tức Ngũ Trọng bạo phát, hắn gầm lên một tiếng rách màng nhĩ, trực tiếp hất văng Vân Chính bay ra xa cả chục trượng.

​Hoành Tảo Thiên Quân!

​Mắt Bá Ước đỏ ngầu, xoay người vung cây đinh ba hoàng kim quét một vòng cung bán nguyệt mang theo uy lực hủy thiên diệt địa, chém thẳng ngang eo Thiên Tam. Lưỡi thương đi đến đâu, không khí bị xé rách rít lên từng hồi chói tai đến đó. Tốc độ quá nhanh, quá gần! Khoảng cách này, một kẻ không có nội lực chắc chắn sẽ bị cắt làm hai đoạn!

​Trong ánh mắt kinh hãi tột độ của Vân Chính và Công Cẩn, Thiên Tam hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn không né tránh. Bàn tay hắn cầm thanh kiếm bọc vải thô, hờ hững đưa lên đỡ lấy lưỡi đinh ba đang lao tới như vũ bão.

​ĐINH!

​Âm thanh va chạm vang lên.

​Nhưng đó... hoàn toàn không phải là tiếng kim loại đinh tai nhức óc thông thường. Đó là một âm thanh cực kỳ trầm đục, xa xăm, xuyên thấu thẳng vào linh hồn. Ngay tại khoảnh khắc thanh kiếm bọc vải chạm vào hoàng kim thương, từ trên thân thể của gã thanh niên vô lại, lười biếng kia đột nhiên tỏa ra một cỗ năng lượng kỳ lạ.

​Cỗ năng lượng này không cuồng bạo, không có sức ép phá hoại, những kẻ tu vi yếu kém như Công Cẩn hoàn toàn không cảm nhận được gì. Nhưng đối với một cao thủ Ngũ Trọng đỉnh phong như Vân Chính, khoảnh khắc cỗ năng lượng ấy xuất hiện, linh hồn lão run rẩy kịch liệt, đồng tử co rút lại bằng đầu kim. Trong thoáng chốc, lão dường như nhìn thấy cả một mảnh trời đất tĩnh lặng, thâm thúy, bao trùm lấy vạn vật.

​Ầm!

​Phần kình lực từ chiêu quét ngang của Bá Ước cuối cùng cũng bùng nổ, hất tung một luồng cát bụi mù mịt, xé nát toàn bộ lớp gạch đá trong bán kính mười trượng, che khuất tầm nhìn của mọi người. ​Khi bụi trần dần tan đi, vầng trăng lạnh lẽo của Kim Châu lại chiếu rọi xuống khoảng sân vỡ nát. Bá Ước nằm vật ra nền đất, thanh trường thương hoàng kim đã rời khỏi tay cắm phập xuống đất. Hắn hô hấp đều đặn, hoàn toàn bất tỉnh. Đồ án hình xăm đỏ rực ngoằn ngoèo trên bả vai hắn đang rút lui như thủy triều, thu nhỏ lại thành một đạo cổ văn tự kỳ dị cỡ miệng chén rồi nằm im lìm.

​Đứng ngay cạnh hắn là Thiên Tam. Gió đêm thổi vạt áo bạch y bay phần phật. Thanh kiếm bọc vải vẫn được hắn cầm hờ hững trên tay, hoàn toàn không sứt mẻ. Trông hắn vẫn bình thản, tĩnh lặng như thường lệ. Thế nhưng, một cảnh tượng rùng rợn đập vào mắt mọi người. Thất khiếu của hắn lúc này đang rỉ máu tươi từng giọt, từng giọt nhỏ xuống nền đất vỡ vụn. ​Kẻ vừa giải phóng một sức mạnh không thuộc về nhân thế ấy, cơ thể rõ ràng đang gánh chịu sự phản phệ kinh hoàng. Vậy mà, Thiên Tam chỉ đưa ống tay áo lên lau vết máu trên mặt, khóe môi nhếch lên, coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

​Lão già Vân Chính vẫn tần ngần đứng ngây ra đó, đôi tay già nua run rẩy. Rốt cuộc... vừa rồi là cái gì? Lão không thể định nghĩa được thứ cảm giác vừa rồi là gì. Chỉ biết rằng, đó là một loại khí tức cực kỳ thâm thúy, không thể miêu tả bằng lời.

​Ở góc tường phía xa, Công Cẩn ôm ngực, hai mắt mở to nhìn chằm chằm về phía gã thanh niên đang đứng giữa sân. Không ngờ, thực sự có kẻ có thể ngăn cản được con dã thú phong ấn của Bá Ước một cách bá đạo và áp đảo như thế. Không... nhìn thất khiếu rỉ máu của người kia, Công Cẩn biết cái giá phải trả là cực lớn. Nhưng dùng thân xác phàm nhân không có lấy một tia chân khí, để ngạnh kháng đòn đánh của cường giả Ngũ Trọng rồi trực tiếp trấn áp luôn đồ án...

​Rốt cuộc... trên người kẻ đi nhờ xe mang tên Thiên Tam này đang cất giấu bí mật nghịch thiên gì?

0