Những Người Kẹt Lại

Chương 5: Ảo Ảnh

Đăng: 28/08/2026 15:40 1,820 từ 2 lượt đọc

Rạng sáng ngày 31 tháng 8, bầu không khí bên trong Khu C1 (Khu Điều trị Đặc biệt) ngột ngạt đến mức tưởng như chỉ cần một rung chấn nhỏ cũng có thể kích nổ toàn bộ khối bê tông giam cầm này. Cơn mưa rào cuối tháng Tám trút xuống mái tôn và những bức tường bọc thép dột nát, tạo nên những chuỗi âm thanh lạt xạt, rầm rì như tiếng bước chân của hàng trăm bóng ma đang hành quân ngoài hành lang.

Chuyên gia tâm lý An ngồi bó gối trên chiếc ghế xoay bong tróc giả da ở bàn trực, hai thái dương giật lên thon thót. Trực đêm ở C1 không nên là công việc của một bác sĩ trị liệu hay đúng hơn là kẻ giả danh ; đó là trò chơi sinh tồn mà kẻ thua cuộc sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống. Hắn lật giở cuốn sổ tay ghi chép hồ sơ bệnh án của cụ Lê Văn Định, cựu pháo thủ Quảng Trị năm 1972. Những dòng chữ y khoa lạnh lùng hiện lên dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy: “PTSD thể kích động mạnh. Chấn thương não cấp, còn mảnh đạn kim loại găm sâu gần màng não. Bị điếc nặng tai trái” . Mỗi lần nghe tiếng động lớn hoặc âm thanh kim loại va đập, cụ Định sẽ giật mình cực mạnh và sẵn sàng lao cả người đập vào cửa thép C1 vì ngỡ hầm chỉ huy sập.

Bất chợt, một tiếng sột soạt lạ lùng dội xuống từ phía trần nhà, ngay trên đỉnh đầu An.

Tiếng động không phải là tiếng chuột bò trên trần thạch cao. Nó nặng nề, dứt khoát và kèm theo tiếng kim loại lách cách rất nhỏ. An nín thở, cột sống cứng đờ. Hắn từ từ ngẩng đầu lên.

Ô thông gió bằng nhựa cứng trên trần hành lang, sát góc bàn trực, đang từ từ bị đẩy lệch sang một bên. Một bàn tay gầy guộc, gân guốc với những móng tay cáu bẩn lách ra, bám chặt lấy gờ tường bê tông.

Rầm!

Một bóng người đổ ập xuống từ ô thông gió rách nát. Khối cơ thể gầy gò nhưng rắn chắc như gỗ mun va mạnh xuống mặt bàn gỗ ép làm chiếc cốc thủy tinh đựng nước suýt vỡ tan, văng tung tóe. An hét nghẹn trong cổ họng, bản năng đường phố của một kẻ móc túi giúp hắn nhanh chóng giật mình lùi lại phía sau, nhưng không kịp.

Trước mặt hắn là cụ Lê Văn Định. Người lính già cựu pháo thủ đang thở phì phò, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo bệnh nhân màu xanh xám sờn rách. Đôi mắt cụ trợn ngược trắng dã, vằn lên những tia máu đỏ lòm dưới ánh đèn chớp tắt. Nhưng điều kinh khủng nhất là thứ cụ đang lăm lăm trong tay phải: một chiếc thìa nhựa màu xanh của bệnh viện đã bị bẻ gãy phần cán, mài mỏng và nhọn hoắt thành một mũi dao găm sắc lẹm.

"Thằng gián điệp!"

Cụ Định gầm lên một tiếng khàn đặc, cánh tay gân guốc lao tới như một chiếc gọng kìm bóp nghẹt lấy cổ áo An, ép chặt hắn vào góc tường. Mũi thìa nhựa bẻ nhọn hoắt dí thẳng vào lớp da cổ mỏng manh của hắn. An có thể cảm nhận rõ sự sắc nhọn của mũi nhựa đang lún dần vào da thịt mình, chỉ cần cụ Định nhấn thêm một phân, động mạch cảnh của hắn sẽ phun máu.

"Bản đồ tọa độ trận địa đâu? Mày liên lạc với tiểu đoàn pháo binh bên kia sông thế nào? Khai mau, không tao chọc thủng họng mày!" Cụ Định gầm rít, hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két lạnh người. Hơi thở nóng hổi xen lẫn mùi thuốc nam của cụ xộc thẳng vào mặt An.

Trong khoảnh khắc lằn ranh sinh tử, não bộ của gã trộm đường phố hoạt động với công suất cực đại. An định hét lớn gọi Hùng hay điều dưỡng Tiến – người phụ trách trực tiếp của cụ Định. Nhưng hắn chợt khựng lại. Nếu làm cụ Định hoảng loạn hơn, cụ sẽ rơi vào trạng thái hoang tưởng cực độ rằng hầm chỉ huy bị sập, cụ sẽ tự sát hoặc đâm chết hắn trước khi bất kỳ ai kịp mở khóa cửa . Hơn nữa, cụ Định bị điếc nặng tai trái. Nếu hắn hét lên từ hướng bên trái, cụ sẽ không nghe rõ mà chỉ cảm nhận được sự đe dọa từ chuyển động của hắn.

An hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho bả vai không run rẩy. Hắn từ từ đưa hai tay lên ngang ngực, lòng bàn tay hướng về phía cụ Định để biểu thị sự không phòng bị, một động tác xoa dịu bản năng mà hắn học được từ những năm tháng đối phó với giang hồ xóm chợ.

Hắn dịch chuyển đầu nhẹ nhàng, hướng khuôn mặt về phía tai phải của cụ Định – bên tai lành lặn duy nhất của người lính già . Bằng chất giọng đanh thép, dứt khoát và mang âm hương quân lệnh mà hắn từng nghe lỏm từ các sĩ quan quân y, An gầm lên:

"Báo cáo đội trưởng Lê Văn Định! Mật khẩu: Thạch Hãn! Tôi là liên lạc viên của Bộ tư lệnh pháo binh sông Thạch Hãn! Trận địa pháo của ta vẫn an toàn! Đề nghị đồng chí hạ vũ khí để nhận mệnh lệnh mới!"

Những từ ngữ ấy như một dòng điện cao thế chạy dọc cơ thể cụ Định. Hai từ "Thạch Hãn" và danh xưng " đội trưởng" đánh mạnh vào ký ức sâu thẳm nhất, nơi hầm chỉ huy bị bom B-52 đánh sập năm 1972.

Cụ Định khựng lại. Đôi mắt trắng dã đang bừng bừng sát khí bỗng chốc dại đi. Cánh tay gầy guộc đang ghì chặt cổ An run lên bần bật, mũi thìa nhựa nhọn hoắt từ từ hạ xuống vài milimet.

"Thạch... Thạch Hãn? Đồng chí là người của ta?" Cụ Định mếu máo, giọng nói khàn đặc bỗng chốc chuyển sang sự run rẩy, yếu ớt của một người lính lạc trận. "Hầm... hầm sập rồi. Khẩu đội của tôi hy sinh hết rồi... Tôi không cứu được họ..."

Nhìn giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn của cụ Định, lòng An chợt quặn thắt . Hắn không còn thấy đây là một "con quỷ" điên loạn trốn trong ô thông gió nữa. Trước mặt hắn chỉ là một người lính già đáng thương, bị giam cầm vĩnh viễn trong ký ức kinh hoàng của trận chiến năm xưa.

"Báo cáo đội trưởng, hầm không sập! Viện binh đã đến cứu chúng ta!" An nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của cụ Định, dùng hết sự chân thành của mình để nói vào tai phải cụ. "Chiến dịch đã thắng lợi! Hòa bình rồi! Đồng chí đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Hãy về phòng nghỉ ngơi, tôi sẽ gác thay đồng chí!"

Cụ Định buông lỏng chiếc thìa nhựa bẻ nhọn. Nó rơi xuống mặt bàn gỗ phát ra một tiếng cạch khô khốc. Người lính già gục đầu vào vai An, khóc nức nở như một đứa trẻ, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo blouse giả mạo của hắn.

Đúng lúc đó, cửa phòng trực bật mở. Điều dưỡng Tiến – người phụ trách cụ Định – lao vào với khuôn mặt cắt không còn giọt máu, hai tai anh vẫn đỏ ửng vì chứng ù tai giả lập mạn tính. Thấy cụ Định đang gục đầu khóc trên vai An, Tiến đứng sững sờ, chiếc nút tai rỗng rơi khỏi tay.

An thở phào một hơi dài, cảm giác như vừa bước qua một bãi mìn vô hình. Hắn khẽ gật đầu with Tiến, ra hiệu cho anh nhẹ nhàng đỡ cụ Định trở về phòng điều trị đặc biệt.

Trong khi đó, cách Hà Nội hơn ba trăm cây số về phía Tây Bắc, một trận chiến sinh tồn khác cũng đang diễn ra dưới cơn mưa rừng tầm tã của vùng biên giới.

Khục... Khục... Ầm!

Chiếc xe công nông đầu dọc cũ kỹ rống lên những tiếng sặc sụa, xả ra một làn khói đen kịt rồi tắt lịm hẳn giữa con đèo dốc uốn lượn nối liền Phú Thọ và Yên Bái. Bánh xe công nông cỡ lớn ngập sâu đến nửa vành trong lớp bùn đất đỏ quạch, trơn trượt như mỡ.

"Mẹ kiếp! Đúng là xui tận mạng!" Gã tài xế trung niên nhảy phắt xuống cabin, vò đầu bứt tai chửi rủa màn mưa trắng xóa trước mặt.

Bác sĩ Trịnh Hoài An đứng bên cạnh thành xe, run rẩy trong chiếc áo trắng giờ đã lấm lem những vệt bùn đất đỏ quạch và nước mưa nhớp nháp. Cả người anh ướt sũng, lạnh buốt từ đầu đến chân. Toàn bộ tiền bạc, ví tờ và giấy tờ tùy thân đã mất sạch sau những chuyến xe đi lạc liên tục. Giờ đây, thứ duy nhất giúp anh nhận diện mình là một bác sĩ chính là chiếc áo có bảng tên anh bẩn thỉu này.

"Này cậu em bác sĩ! Đứng đực ra đấy làm gì? Lại đây ghì vai vào đẩy hộ tôi một tay, chứ để xe chết máy chắn ngang đèo thế này là ăn đủ đấy!" Gã tài xế hét lên qua tiếng mưa rừng gầm rú.

An cắn chặt môi, cúi rạp người xuống dưới làn mưa lạnh buốt. Anh áp đôi vai thư sinh, vốn chỉ quen cầm bút viết bệnh án và các tài liệu tâm lý học lâm sàng, vào thùng xe gỗ đầy mùi cám ngô và bùn đất.

"Một... hai... ba... Đẩy!"

Đôi giày tây của anh lún sâu vào bùn đỏ. Bùn bắn tung tóe lên mặt, lên kính mắt, nhòa đi tất cả cảnh vật xung quanh. An Real dùng hết sức bình sinh để đẩy, lồng ngực đau nhói vì thiếu oxy. Mỗi bước chân của anh trên con đèo dốc này là một lần anh tự hỏi: Tại sao mình lại ở đây?

Anh không hề biết rằng, ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, tại chính căn phòng trực bọc thép của Khu C1, kẻ mạo danh anh vừa dùng chính sự nhạy cảm đường phố để đối đầu với một cơn mộng du tàn khốc thực sự. Chiếc xe công nông cuối cùng cũng nhích lên được vài phân, để lại bóng dáng người bác sĩ đi lạc cô độc, kiệt sức gục đầu trên thùng xe dính đầy bùn đất.


0