Chương 4: Mật Mã
Cái lạnh của Khu C1 vào nửa đêm không giống với cái lạnh tự nhiên của trời đất. Nó là thứ khí lạnh rỉ ra từ những bức tường bê tông cũ kỹ mốc meo, trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng nồng nặc và mùi ẩm mốc của những tấm chăn bông đã qua hàng chục mùa mưa.
Sau khi thoát khỏi căn phòng của cụ Sửu, mồ hôi trên lưng Nguyễn Văn An – kẻ lúc này vẫn đang khoác chiếc áo blouse trắng mang tên Trịnh Hoài An – đã lạnh ngắt, dính chặt vào da thịt. Hắn cầm chiếc đèn pin, bước đi từng bước ngập ngừng trên hành lang lát gạch bông xám xịt. Ánh sáng vàng vọt từ cây đèn pin cũ quét một vệt mờ ảo lên những cánh cửa thép kiên cố.
Mọi thứ tĩnh lặng đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng rồi, giữa khoảng không im ắng ấy, An chợt rùng mình. Một luồng gió rất nhẹ, nhỏ nhoi nhưng sắc lẹm, vừa lướt qua sau gáy hắn.
Nó giống như có một ai đó vừa đi qua, rất nhanh, sát sạt đến mức những sợi lông măng sau cổ hắn dựng đứng lên.
Hắn khựng lại, nín thở. Bản năng của một kẻ chuyên móc túi, lăn lộn xóm chợ lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo. Có người ở phía sau. Hắn định thần, cơ vai co rút, tay siết chặt chuôi cây đèn pin, chuẩn bị xoay người lại để phòng vệ.
"Bộp!"
Một bàn tay to lớn, thô ráp đột ngột vươn ra từ bóng tối bên cạnh, bóp chặt lấy bả vai An, ghì mạnh hắn áp sát vào bức tường lạnh lẽo. Lực ấn mạnh đến mức bả vai An ê ẩm. Hắn suýt chút nữa đã hét lên và vung chiếc đèn pin vào mặt đối phương nếu không có một giọng nói trầm, khàn và vô cùng gấp gáp rít qua kẽ răng sát bên tai:
"Đứng im! Áp chặt lưng vào tường! Tuyệt đối không được quay đầu lại!"
An đứng sững. Qua ánh sáng phản chiếu lờ mờ từ bức tường đối diện, hắn nhận ra khuôn mặt đầy căng thẳng của điều dưỡng Bùi Văn Dũng. Dũng không nhìn hắn, hai mắt gã mở to, láo liên nhìn chằm chằm vào khoảng tối mênh mông phía trước hành lang. Tấm lưng rộng của Dũng áp chặt vào tường, phẳng lỳ và bất động như một bức tượng đá.
"Cái... cái gì thế?" An thì thầm, răng va vào nhau lập cập.
"Cụ Mười đấy," Dũng nói, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy. "Im lặng. Đứng yên. Nếu anh quay đầu đột ngột lúc này, cụ ấy sẽ siết cổ anh từ phía sau ngay lập tức. Đó là phản xạ tự vệ vô điều kiện của cụ."
An cảm thấy da đầu mình tê dại. Hắn nín thở, ép sát cả thân người vào mặt tường đá nhám. Hai giây sau, luồng gió lạnh buốt ấy lại lướt qua lần nữa. Lần này, An nhìn thấy rõ hơn trong bóng tối mập mờ: một bóng người gầy guộc, bước đi hoàn toàn không phát ra tiếng động, lướt qua hành lang nhanh như một làn khói. Bóng người ấy di chuyển bằng một tư thế hơi khom lưng, hai cánh tay áp sát hông, đầu hơi cúi nhưng đôi mắt sắc lạnh, sáng lên trong đêm tối khi quét qua vị trí của An và Dũng.
Đó là cụ Trần Xuân Mười, cựu lính trinh sát luồn sâu của chiến trường Tây Nguyên năm 1974.
Cụ Mười lướt qua họ mà không hề dừng lại, rồi nhanh chóng biến mất vào một góc tối ở cuối hành lang, nơi ánh đèn vàng của phòng trực không thể chạm tới. Chỉ đến khi cái bóng ấy hoàn toàn tan vào màn đêm, Dũng mới thở hắt ra một hơi dài, bờ vai căng cứng của gã chùng xuống, nhưng tấm lưng vẫn không hề rời khỏi bức tường.
"Cụ ấy... đi kiểu gì mà không có tiếng bước chân vậy?" An nuốt nước bọt, giọng vẫn chưa hết run.
Dũng khẽ lắc đầu, tấm lưng vẫn dán chặt vào mảng tường bê tông phẳng lỳ phẳng lặng:
"Không phải sợ đâu bác sĩ, đây là thế thủ chiến thuật quân sự bắt buộc ở Khu C1 này. Trong huấn luyện cận chiến, nguyên tắc sinh tồn cốt lõi là tuyệt đối không được để lộ góc chết một trăm tám mươi độ phía sau cho đối phương khai thác. Nhất là với cụ Mười – một cựu trinh sát luồn sâu thượng thặng với phản xạ siết cổ áp sát hoàn hảo. Việc áp chặt lưng vào tường không phải là sự yếu đuối, mà là một phương án phòng ngự chủ động cực kỳ khoa học. Nó giúp tôi triệt tiêu hoàn toàn nguy cơ bị tấn công bất ngờ từ phía sau, đồng thời mở rộng tối đa tầm nhìn trực quan ra toàn bộ hành lang. Ở cái C1 này, biến thói quen đứng sát tường thành bản năng tự nhiên chính là cách một điều dưỡng chuyên nghiệp tự thiết lập 'tính năng' bảo vệ an toàn cho cả mình lẫn bệnh nhân."
An Trộm im lặng. Sự nhạy cảm của một kẻ từng phải trốn chui trốn lủi dưới gầm cầu, góc chợ giúp hắn hiểu được nỗi sợ hãi tột cùng này. Ở nơi đây, ranh giới giữa người tỉnh và người điên thật sự quá mong manh. Người điều dưỡng khỏe mạnh, tỉnh táo kia hóa ra cũng đang mang một vết sẹo tâm lý sâu hoắm, tự giam cầm bản thân trong nỗi ám ảnh không lời.
"Cụ Mười giờ đang ở đâu?" An hỏi.
"Trong phòng trực tối cuối hành lang," Dũng chỉ tay về phía bóng đêm. "Giờ này cụ không ngủ đâu. Cụ đang làm nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ?"
"Đi theo tôi, nhưng nhớ kỹ: bước đi từ từ, vừa đi vừa nói chuyện hoặc ho khan để cụ biết có người đang đến gần. Tuyệt đối không được xuất hiện đột ngột sau lưng cụ."
An gật đầu, bám theo sau Dũng. Hai người đi dọc hành lang, tiếng bước chân của An cố tình nện xột xoạt trên nền gạch bông để tạo âm thanh báo hiệu. Khi đến trước cửa căn phòng tối, Dũng dừng lại, hé mở cánh cửa thép. Căn phòng hoàn toàn không có ánh sáng. Cửa sổ đã bị che kín bằng những tấm vải đen dầy.
An ghé mắt nhìn vào. Trong góc tối nhất của căn phòng, cụ Mười đang ngồi bó gối trên sàn nhà. Đôi mắt cụ mở to, nhìn đăm đăm vào bức tường bê tông trước mặt. Cụ không nói, không rên rỉ, gương mặt khắc khổ như được tạc từ một khúc gỗ mun khô héo.
Rồi, cụ đưa bàn tay lên. Những khớp ngón tay gầy guộc, chai sần gõ nhẹ vào tường.
"Cộc. Cộc cộc... Cộc."
Tiếng gõ vang lên khô khốc, đều đặn trong không gian tĩnh mịch.
"Cộc cộc... Cộc... Cộc cộc cộc."
An nhíu mày: "Cụ đang làm gì thế?"
"Mật mã Morse đấy," Dũng thì thầm, ánh mắt gã dịu lại, tràn ngập một nỗi buồn mênh mông. "Đêm nào cụ cũng gõ. Cụ không nói chuyện bằng lời nữa, cụ chỉ giao tiếp với bức tường bằng những ký tự vô hình này thôi."
"Nội dung là gì? Cậu dịch được không?"
Dũng im lặng một lát, nghe tiếng gõ đều đặn vang lên từ những khớp tay của người lính già. Gã khẽ thở dài, dịch lại bằng giọng trầm buồn:
"T-I-Ể-U Đ-Ộ-I B-Ị L-Ộ... Đ-Ồ-N-G Đ-Ộ-I Đ-Ã H-Y S-I-N-H... T-Ô-I L-À M-Ư-Ờ-I... B-Á-O C-Á-O..."
Tiếng gõ của cụ Mười đột ngột dồn dập hơn, như một lời khẩn cầu khẩn thiết gửi vào khoảng không vô định. Cụ gõ đi gõ lại mẩu tin ấy, hàng trăm lần, hàng ngàn lần trong suốt những năm tháng thanh bình của đất nước. Đối với cụ, chiến tranh chưa bao giờ kết thúc. Cụ vẫn đang bị kẹt lại ở cái ngày của năm 1974 đó, giữa cánh rừng Tây Nguyên bị bao vây, xung quanh là xác của năm người đồng đội, và cụ đang cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để gõ bức điện báo tử về hậu phương.
Nước mắt An Trộm suýt chút nữa đã trào ra. Hắn nhìn người lính già gầy gò trong góc tối, nhìn những khớp tay đỏ ửng vì gõ vào bê tông lạnh. Hắn chợt hiểu ra một điều: ở Khu C1 này, không có ai thực sự "điên" theo cái cách mà người ngoài vẫn nghĩ. Họ chỉ là những con người có linh hồn bị xé rách bởi chiến tranh, và họ đang nương tựa vào những mảnh ký ức cuối cùng để tồn tại. Cụ Mười câm lặng không phải vì cụ không muốn nói, mà vì nỗi đau mất mát quá lớn đã cướp đi ngôn ngữ của cụ, bắt cụ phải dùng những tiếng "cộc cộc" cô độc để gọi tên những người đã nằm lại dưới tầng đất lạnh Tây Nguyên.
An đứng lặng đi trước cửa phòng, tai vẫn lùng bùng tiếng gõ Morse đều đặn như nhịp tim của một bóng ma chiến trường.
Trong khi đó, cách Hà Nội hàng trăm cây số về phía Tây Bắc, một đêm không ngủ khác cũng đang diễn ra theo cách hoàn toàn trớ trêu.
Trời đêm Yên Bái mịt mù sương núi. Trên con đường đèo quanh co dốc đứng, một chiếc xe công nông cũ kỹ đầu ngang nổ máy bành bạnh, xả khói đen khét lẹt vào màn sương dày đặc. Chiếc xe xóc nảy dữ dội mỗi khi đi qua những ổ gà ngập bùn đất.
Trịnh Hoài An – vị bác sĩ thật, tốt nghiệp xuất sắc Học viện Quân y – đang ngồi co ro ở thùng xe phía sau, hai tay ôm chặt lấy thành gỗ để khỏi bị hất văng ra ngoài. Chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi của anh giờ đây đã lấm lem những vết dầu mỡ đen sì và bùn đất đỏ.
Mất sạch ví tiền, điện thoại và giấy tờ tùy thân sau chuyến đi lạc đầy định mệnh, anh chỉ còn biết bám víu vào sự từ tâm của một người nông dân địa phương đang trên đường chở ngô đêm về hướng Phú Thọ.
Gió núi thổi lồng lộng, tạt thẳng vào mặt khiến An run cầm cập.
"Cơ chế chuyển hướng tư duy chiến thuật..." An Real nhắm chặt mắt, lẩm nhẩm bằng giọng đanh thép để át đi tiếng máy nổ bành bạnh của chiếc công nông. "Đây không phải là sự trốn chạy! Một trí tuệ thiên tài như mình làm sao có thể hèn nhát? Bản chất của việc này là hệ thần kinh trung ương cấp cao của mình đã tự động tính toán và đưa ra một giao thức bảo toàn năng lượng tối ưu, từ chối việc bị giam hãm trong một môi trường y khoa lạc hậu, thô sơ như C1. Mình là thủ khoa, là người đứng trên đỉnh cao lý thuyết, thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn! Trí óc mình sinh ra là để nghiên cứu những đề tài vĩ mô, chứ không phải để đi dập những cơn điên tầm thường. Việc mình đi lạc chỉ là một phép thử nghiệm lâm sàng mà bộ não tự thiết lập để chứng minh sự vượt trội của nó trước hoàn cảnh!"
Người lái xe công nông phía trước nghe tiếng lầm bầm đều đều của An giữa tiếng máy nổ bành bạnh, liền ngoái đầu lại, hét lớn qua làn sương:
"Này chú em! Nói cái gì đấy? Say xe à?"
An giật mình, vội vàng xua tay, hét trả: "Dạ không! Cháu đang... ôn bài để giữ tỉnh táo ạ!"
Người lái xe lắc đầu cười lớn: "Học hành gì cái giờ này! Sắp tới ngã ba rồi, tôi chỉ cho đi nhờ đến đấy thôi nhé! Rồi tự mà bắt xe xuôi về xuôi!"
"Dạ, cháu cảm ơn chú!"
"Khu C1..." An lẩm nhẩm, lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ. "Giờ này ở đó... mọi người ra sao rồi?"
Anh không hề biết rằng, ở nơi mà anh lẽ ra phải có mặt, một gã trộm vặt giang đang phải gánh vác thay anh ca trực đêm, đối mặt với những bóng ma bước ra từ quá khứ hào hùng nhưng đầy bi kịch của đất nước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.