Chương 8: Đói Khát
Ánh nắng chiều muộn ngày cuối tháng Tám không thể lọt vào nổi những hành lang sâu hoắm của Khu C1. Bầu không khí oi bức, đặc quánh mùi cồn sát trùng, mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông cũ kỹ và một mùi hương kỳ lạ khác – mùi ngọt lịm nhưng ngai ngái của bánh kẹo để lâu ngày. Sau khi đột nhập vào căn phòng khóa kín của Bác sĩ Dương và đối mặt với bức mật đồ đầy máu cùng lời cảnh báo rợn người về "chiến trường sống", đầu óc của chuyên gia tâm lý An quay cuồng như chực nổ tung. Hắn liên tục đưa tay xoa hai bên thái dương, cố gắng xua đi tiếng thì thầm vô hình đang lởn vởn trong tâm trí.
Cái nóng hầm hập của buổi chiều Hà Nội dường như bị giữ lại bên ngoài lớp cổng thép ba tầng, chỉ còn lại sự ngột ngạt đến nghẹt thở bên trong phòng trực. Để tạm quên đi sự điên rồ trong căn phòng của người tiền nhiệm, An quyết định ôm tập hồ sơ bệnh án mỏng dính đi kiểm tra các phòng bệnh của 10 cựu chiến binh. Hắn cần một cái gì đó thực tế để bấu víu, để chứng minh rằng mình vẫn còn là một kẻ tỉnh táo trong cái hốc tối tăm này.
Khi bước qua căn phòng số 3, An ngửi thấy một mùi ngọt sắc đến mức lợm giọng. Đó là phòng của cụ Đỗ Văn Khải. Theo hồ sơ bệnh án lâm sàng mà y sĩ Nam đã tổng hợp, cụ Khải từng là cựu binh hậu cần kiêm quân y tại trạm xá dã chiến dọc tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Những năm tháng đói khát gay gắt, chứng kiến đồng đội từng người một trút hơi thở cuối cùng trong sự bất lực vì thiếu hụt thuốc an thần và bông gạc cấp cứu đã găm sâu vào vỏ não cụ một vết sẹo tâm lý không thể chữa lành. Cụ bị hoang tưởng suy đoán và chứng tích trữ cưỡng chế cực độ, luôn sống trong nỗi sợ hãi triền miên về một cuộc cấm vận hay bao vây tưởng tượng.
Phòng trực vắng lặng. Điều dưỡng Trịnh Quốc Anh, người chịu trách nhiệm trực tiếp cho cụ Khải, đáng lẽ phải có mặt ở đây nhưng lại không thấy đâu. An bước vào phòng, nhìn quanh một lượt. Chiếc giường sắt sơn xanh trống trơn. Tấm chăn chiên màu xám được gấp phẳng phiu một cách bất thường.
"Cụ Khải ơi?" – An gọi khẽ, giọng hắn lạc đi giữa bốn bức tường im lìm.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ rỉ sét và tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn đến đáng sợ. An cúi đầu nhìn xuống sàn nhà. Dưới gầm giường sắt tối om, hắn phát hiện thấy một góc của chiếc hộp nhựa đựng thuốc trị liệu đã bị ai đó kéo lệch đi. Nghĩ rằng cụ Khải có thể đã làm rơi thứ gì đó quan trọng, An quỳ rạp hai gối xuống nền đá hoa lát lạnh ngắt, một tay chống xuống đất, tay kia lôi chiếc đèn pin nhỏ ra bấm nút.
Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin quét qua lớp bụi mỏng dưới gầm giường. Đầu tiên, tiêu cự của đèn pin chạm vào những thùng các-tông cũ xếp chồng lên nhau. Rồi đến vô số những gói bánh quy, lương khô quân đội, những túi kẹo oản đỏ xanh đã chảy nước, bám đầy bụi đất, xếp thành từng hàng, từng lớp ngăn nắp như một kho lương thực dã chiến thu nhỏ.
Và rồi, luồng sáng dịch chuyển thêm mười xăng-ti-mét.
An Trộm đứng tim. Toàn bộ dây thần kinh dọc sống lưng hắn căng ra như dây đàn.
Ngay phía sau chồng bánh kẹo tích trữ, sâu trong góc kẹt tối tăm nhất giữa chân giường sắt và góc tường, là một gương mặt người.
Cụ Khải đang nằm ép sát người xuống nền đất, hai đầu gối co gập sát ngực, hai tay ôm chặt lấy một bọc nilon lớn chứa đầy lương khô. Đôi mắt cụ trợn ngược dưới ánh đèn pin, lòng trắng dã lồi ra, bất động và lạnh lẽo nhìn trừng trừng vào mặt An. Dưới ánh sáng le lói, khuôn mặt đầy nếp nhăn của người lính già hậu cần xám ngoét, không một chút biểu cảm, tựa như một xác chết đã nằm đó từ rất lâu.
"Á...!"
Một tiếng thét nghẹn ứ ở cổ họng, An Trộm giật nảy mình, cả người mất đà ngã ngửa ra phía sau, đầu đập mạnh vào thành tủ gỗ cạnh giường nghe một tiếng "bốp" đau điếng. Chiếc đèn pin tuột khỏi tay, lăn long lóc trên sàn nhà, hắt những vệt sáng loang loáng lên trần nhà u tối. Tim hắn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bản năng của một kẻ trộm chuyên đột nhập ban đêm vốn dĩ cực kỳ nhạy bén với bóng tối, nhưng việc đối mặt với một đôi mắt người trợn trừng từ gầm giường sắt hẹp trong một viện tâm thần vẫn là một cú sốc vượt quá sức chịu đựng của hắn.
"Cụ... cụ Khải... ông làm cái gì dưới đó thế?" – An vừa xoa đầu vừa thở dốc, giọng run bắn lên.
Cụ Khải vẫn không hề nhúc nhích. Từ dưới gầm giường tăm tối, một giọng nói khàn đặc, thều thào nhưng đầy vẻ đề phòng và cảnh giác vang lên:
"Địch đang phong tỏa đường chín... Kho lương thảo không thể lộ. Đồng chí liên lạc đi ra ngoài ngay! Đừng để bọn thám báo nhìn thấy..."
Nói rồi, cụ Khải khẽ xoay người, dùng tấm lưng gầy gộc che chắn cho bọc lương khô phía sau, như thể đó là sinh mạng cuối cùng của cả một trung đoàn đang chờ tiếp tế. Cụ đang sống trong một chiến dịch mùa khô tưởng tượng, nơi mà từng chiếc bánh, từng viên kẹo là ranh giới giữa sự sống và cái chết của những người đồng đội đã nằm lại dưới làn mưa đạn Trường Sơn năm nào.
Trong lúc An Trộm còn đang lúng túng chưa biết phải xử lý tình huống này thế nào, thì cửa phòng đột ngột mở toang. Một bóng người vội vã bước vào.
Đoạn là điều dưỡng Trịnh Quốc Anh. Nhưng điều khiến An Trộm kinh ngạc không phải là sự xuất hiện của anh ta, mà là trạng thái của người điều dưỡng trẻ này. Quốc Anh đang mặc chiếc áo blouse trắng xộc xệch, hai bên má phồng to, miệng không ngừng nhai nhồm nhoàm một chiếc bánh mỳ ngọt cỡ lớn. Thậm chí trên môi và cằm anh vẫn còn dính đầy những mảng vụn bánh mỳ vàng ươm. Tay phải của Quốc Anh đang cầm một túi nilon đựng đầy bánh bao chay, còn tay trái thì lén lút nhét một phong kẹo cao su mới tinh vào túi áo.
Thấy An đang ngồi bệt dưới đất với vẻ mặt thất thần, Quốc Anh giật nảy mình, suýt nữa thì nghẹn họng. Anh ta cố nuốt ực miếng bánh mỳ to tướng xuống cổ, ho sặc sụa vài tiếng rồi vội vã đỡ An đứng dậy.
"Bác... bác sĩ An! Sao anh lại ở đây? Anh có sao không?" – Quốc Anh vừa nói vừa lén đưa tay lau vội những vụn bánh trên miệng, nhưng đôi mắt anh vẫn liên tục đảo quanh, chứa đựng một sự lo âu, bồn chồn khó tả.
An Trộm đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, nhìn chằm chằm vào túi bánh bao trên tay Quốc Anh rồi chỉ tay xuống gầm giường:
"Cụ Khải... cụ ấy đang nằm dưới kia kìa. Cậu làm cái quái gì mà để bệnh nhân chui xuống gầm giường thế này? Mà cậu... sao cậu lại ăn uống suồng sã thế?"
Quốc Anh thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, gương mặt trẻ măng hiện rõ những quầng thâm đen sì do mất ngủ và lo âu kéo dài. Anh cúi xuống, cầm chiếc đèn pin của An lên, rồi từ từ quỳ xuống cạnh gầm giường. Thay vì lôi cụ Khải ra một cách thô bạo, Quốc Anh lại nhẹ nhàng đẩy túi bánh bao chay mới mua vào sâu bên trong, sát cạnh chỗ cụ Khải đang nằm, rồi khẽ nói bằng giọng dỗ dành:
"Báo cáo đồng chí phụ trách kho lương. Đợt tiếp tế mới của Bộ tư lệnh đã về đến nơi an toàn. Đây là bánh mới dập lửa, đồng chí kiểm tra rồi ký nhận vào sổ hộ tôi."
Nghe thấy từ "tiếp tế" và "Bộ tư lệnh", đôi mắt trợn ngược của cụ Khải bớt đi vài phần căng thẳng. Cụ khẽ vươn cánh tay gầy guộc, run rẩy kéo túi bánh bao vào lòng, ôm chặt lấy nó rồi khẽ gật đầu, ra hiệu cho Quốc Anh lui ra ngoài tuần tra.
Quốc Anh thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy nhìn An Trộm với ánh mắt cầu cứu. Anh ta ra hiệu cho An bước ra ngoài hành lang để tránh làm cụ Khải bị kích động thêm.
Khi cánh cửa phòng số 3 khép lại, Quốc Anh tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh ngắt, rút ra một chiếc bánh quy từ túi quần và đưa lên miệng nhai ngấu nghiến như một phản xạ tự nhiên vô điều kiện.
"Anh không hiểu được đâu, bác sĩ An..." – Quốc Anh vừa nhai vừa nói, giọng nghẹn ngào – "Nhiệm vụ của tôi ở cái phòng này là thu gom toàn bộ những đồ ăn cũ, bánh kẹo mốc meo mà người nhà hoặc các đoàn từ thiện biếu cụ Khải đem đi vứt, rồi âm thầm đổi thành đồ ăn tươi mới vào đó để cụ không bị ngộ độc thực phẩm. Nhưng cụ Khải nhạy cảm lắm. Cụ giấu thuốc dưới lưỡi khi uống, rồi phun ra giấu cùng đồ ăn. Cụ kiểm kê 'kho lương' dưới gầm giường mỗi ngày ba bận. Thiếu một viên kẹo, cụ cũng sẽ gào rú lên vì hoang tưởng bị trộm..."
Quốc Anh nuốt miếng bánh quy, gương mặt ráo hoảnh nhưng đôi mắt vô cùng kiên định:
"Anh không hiểu được đâu, bác sĩ An. Ở Khu C1 này, áp lực tiêu hao năng lượng sinh học khi đối diện với các cụ là cực kỳ khủng khiếp. Mỗi lần cụ Khải lên cơn hoảng loạn, tuyến thượng thận của tôi phải giải phóng cortisol và adrenaline liên tục để duy trì sự tỉnh táo. Để ngăn ngừa phản ứng run tay lâm sàng và sụt giảm đường huyết đột ngột, tôi bắt buộc phải áp dụng liệu pháp nạp calo chủ động liên tục. Đây là một 'tính năng' điều hòa sinh lý học hành vi mà tôi tự thiết lập để giữ cho cơ thể luôn ở trạng thái thể lực tốt nhất. Không phải tôi thèm ăn cảm tính, mà là bộ máy của tôi đang vận hành ở công suất tối đa để tương thích với nhịp độ căng thẳng của bệnh nhân. Chúng tôi phải luôn tràn đầy năng lượng thì mới có đủ sức gánh vác những cơn giông bão của các cụ."
An Trộm nhìn điều dưỡng Quốc Anh đang ra sức nhồi nhét chiếc bánh quy tiếp theo vào miệng với đôi bàn tay run rẩy, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào. Hóa ra, ở cái Khu C1 này, không chỉ có các cụ cựu chiến binh mang trong mình những vết thương rỉ máu của chiến tranh, mà ngay cả những người điều dưỡng khỏe mạnh, trẻ tuổi như Quốc Anh cũng đang âm thầm bị những "bóng ma" quá khứ đó xâm nhập và gặm nhấm từng chút một. Sự đồng cảm quá sâu sắc đã biến họ thành những "thương binh tâm lý" thời bình, tự hủy hoại bản thân trong những hội chứng tâm thần giả lập đầy đau đớn.
An Trộm khẽ thở dài, hắn đặt tay lên vai Quốc Anh, không biết nói gì hơn ngoài một câu an ủi vô lực:
"Đừng nhai nữa, Quốc Anh. Cậu sẽ nôn ra mất. Đi uống nước đi. Ca trực đêm nay... tôi sẽ canh cụ Khải giúp cậu một tay."
Trong khi chuyên gia tâm lý An đang phải đối mặt với "bóng ma" dưới gầm giường sắt tại Hà Nội, thì ở một nơi cách đó hơn một trăm cây số, bác sĩ Trịnh Hoài An đang phải trải qua một tấn bi kịch dở khóc dở cười khác.
Chiều muộn ngày 31 tháng Tám, bầu trời vùng trung du Phú Thọ chuyển sang màu xám xịt của những đám mây giông. Chiếc xe tải chở hàng nông sản cũ kỹ mà An đi nhờ từ Yên Bái đang chạy rầm rập trên con đường quốc lộ ổ gà xóc nảy.
An Real ngồi co rọm ở góc thùng xe tải mở, xung quanh xếp đầy những bao tải hành, tỏi khô bốc mùi cay nồng hăng hắc. Chiếc áo trắng tinh khôi của một thủ khoa tốt nghiệp xuất sắc Học viện Quân y giờ đây đã lấm lem bùn đất, ám đầy mùi khói dầu và mùi nông sản. Gương mặt anh phờ phạc, hai mắt trũng sâu, đôi môi khô khốc nứt nẻ vì thiếu nước.
Mỗi khi chiếc xe tải lao qua một cái ổ gà lớn, cả người An lại bị hất nảy lên, đầu đập vào thành gỗ của thùng xe. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự hoang mang cực độ đang gặm nhấm tâm trí anh. Cơ chế tự vệ vô thức đã đẩy anh đi quá xa thực tế. Anh đã chạy trốn khỏi Hà Nội, chạy trốn khỏi nhiệm vụ, để rồi giờ đây bị ném vào một hành trình vô định không có lối thoát.
"Sắp về đến Hà Nội rồi. Chỉ cần qua Phú Thọ, rẽ xuống Vĩnh Phúc là sẽ về đến ngoại thành..." – An Real tự lẩm nhẩm một mình, hai tay ôm chặt lấy đầu gối để giữ thăng bằng. Anh tự động viên bản thân bằng những kiến thức địa lý ít ỏi trong đầu. Chỉ cần về được bệnh viện, anh sẽ giải thích với Ban giám đốc, anh sẽ đối mặt với nỗi sợ hãi của mình.
Nhưng cuộc đời không bao giờ đơn giản như những trang lý thuyết tâm lý học lâm sàng mà anh từng thuộc lòng.
Chiếc xe tải bất ngờ giảm tốc độ đột ngột, tiếng phanh xe rít lên ken két trên mặt đường trơn trượt. An ngó đầu ra khỏi tấm bạt che phía sau thùng xe, cố gắng nhìn bảng chỉ dẫn giao thông bên lề đường.
Một tấm biển chỉ đường bằng sắt rỉ sét hiện ra dưới cơn mưa lác đác: Tuyên Quang – 45km.
"Cái gì? Tuyên Quang?" – An thảng thốt kêu lên.
Anh vội vàng bò rạp qua những bao tải hành tỏi, nhoài người về phía cabin phía trước, đập tay liên tục vào tấm kính chắn gió ngăn cách giữa thùng xe và cabin lái:
"Anh tài xế ơi! Anh ơi! Nhầm đường rồi! Hà Nội đi hướng ngược lại mà! Sao lại rẽ lên Tuyên Quang?"
Cửa kính cabin hạ xuống một chút, gã tài xế trung niên rít một hơi thuốc lá, phả khói ra ngoài cửa sổ rồi nói bằng giọng cộc cằn, át cả tiếng gầm rú của động cơ xe:
"Nhầm cái gì mà nhầm! Tao đã bảo từ đầu là tao chở chuyến hàng hành tỏi này trả cho đầu mối ở thành phố Tuyên Quang trước rồi mới quay về Hà Nội sau mùng Hai tháng Chín! Ai bảo mày cứ cắm đầu cắm cổ leo lên xe làm gì? Muốn xuống thì đợi đến trạm dừng nghỉ trên kia tao thả xuống!"
"Nhưng... nhưng tôi cần về Hà Nội gấp! Tôi là bác sĩ! Bệnh viện đang cần tôi..." – An gào lên, giọng nói nghẹn ngào pha lẫn sự bất lực tột cùng.
"Bác sĩ cái khỉ mốc gì mặc áo như thằng hề, người ngợm hôi rình mùi tỏi thế kia! Ngồi yên đó đi, không tao vứt mẹ xuống dọc đường giữa rừng bây giờ!" – Gã tài xế gắt lên rồi kéo kính xe lên, nhấn ga cho chiếc xe tải lao vút đi trên con đường đèo dốc uốn lượn hướng thẳng về phía Tuyên Quang.
Cơn mưa rừng đổ xuống ngày một nặng hạt. Từng vệt nước mưa hắt thẳng vào thùng xe tải mở, thấm đẫm chiếc áo trắng của An.
An ngồi thụp xuống góc thùng xe, vò đầu bứt tai, miệng gào lên một tiếng u uất giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng của cơn giông vùng trung du. Cơn gió lạnh rít qua kẽ tai anh, như một lời chế giễu cay đắng của số phận. Vị thủ khoa y khoa lừng lẫy, kẻ luôn tự hào về khả năng phân tích tâm lý lâm sàng bậc thầy, giờ đây lại đang bị giam cầm trong một thùng xe chở hành tỏi, lao vun vút về một hướng hoàn toàn ngược lại với nơi anh cần đến.
Hệ thống định vị trong não bộ anh hoàn toàn tê liệt. Anh không thể kiểm soát nổi hành trình của chính mình, cũng giống như anh chưa bao giờ kiểm soát nổi cơ chế bỏ chạy vô thức đang vận hành bên trong tâm trí mình kể từ giây phút nhận quyết định về Khu C1.
"Họ không phải người, họ là chiến trường sống..." – An lẩm nhẩm lại câu nói của người tiền nhiệm mà anh vô tình đọc được trong tài liệu bàn giao cũ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dâng lên trong lòng anh. Liệu ở Khu C1 lúc này, các cán bộ đồng nghiệp của anh có đang phải đối mặt với những "chiến trường sống" ấy? Và liệu khi anh quay trở lại, anh có bị chiến trường ấy nuốt chửng như Bác sĩ Dương ngày trước?
Chiếc xe tải chở hàng vẫn lao đi điên cuồng trong bóng chiều chập choạng, mang theo một vị bác sĩ thật đang gào khóc bất lực giữa những bao tải nông sản ngập ngụa mùi cay nồng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.