Nửa Đời Gặp Gỡ, Nửa Đời Buông

Chương 3: Đình Phong

Đăng: 09/07/2026 19:41 2,966 từ 57 lượt đọc

"Tinh...tinh...tinh..."

Tiếng chuông báo thức từ điện thoại réo lên từng hồi, kéo Tần An ra khỏi giấc ngủ. Cô đưa tay tắt chuông, nằm im thêm vài giây rồi mới chậm rãi mở mắt. Bên ngoài cửa sổ, trời đã nhá nhem tối.

Vừa định đặt điện thoại xuống, màn hình lại sáng lên tin nhắn Zalo từ chị Hồng Hạnh gửi đến: " Nhớ mua cà phê nha em."

Tần An nhìn vài giây rồi nhắn lại: " Vâng ạ"

Sau cơn mưa đêm qua tiết trời trở nên se lạnh hơn. Chợt một cơn gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh khiến Tần An bất giác rùng mình. Cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hẳn, cô ngồi thẫn thờ bên mép giường một lúc, sau đó đưa tay day nhẹ thái dương rồi mới chậm rãi đứng dậy đi vào phòng tắm.

Nước lạnh táp lên mặt giúp cô tỉnh táo hơn đôi chút. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Tần An buộc gọn mái tóc rồi trở về phòng ngủ. Cô nhìn mình vài giây trong gương sau đó cúi xuống thoa chút son. Sắc môi nhanh chóng có thêm chút màu, khiến gương mặt vốn nhợt nhạt cũng trở nên tươi tắn hơn đôi chút.

Cô mở tủ quần áo, chọn một chiếc áo măng tô dài rồi khoác lên người. Tần An kiểm tra nhanh túi xách, thấy mọi thứ cần thiết đều đã có đủ mới đeo lên vai. Cô cầm điện thoại, nhìn qua một lần cuối trước khi bước ra cửa.

Vừa xuống khỏi chung cư, Tần An ghé vào quán cà phê quen gần đó. Nhớ lời chị Hồng Hạnh dặn, cô mua hai cốc rồi mang theo đến nhà tang lễ.

Lúc Tần An tới nơi thì trời đã tối hẳn. Vừa thấy cô xuất hiện, Hồng Hạnh đang ngồi ở quầy trực lập tức đứng bật dậy: " Cuối cùng cũng tới rồi."

Chị nhận lấy ly cà phê từ tay Tần An, uống ngay một ngụm lớn rồi thở phào: " Không có caffeine chắc chị sẽ gục mất ở đây mất!!!"

Chưa kịp để Tần An nói gì, Hồng Hạnh đã dúi sang một phần cơm tấm, vẻ mặt đầy đắc ý: " Còn cái này là của em. Chị đoán kiểu gì em cũng chưa ăn nên mua luôn cho em đấy. Thấy chị có tâm không?"

Tần An bất đắc dĩ nhận lấy: " Em cảm ơn chị. Nhưng lát nữa em ăn sau, giờ em chưa đói lắm ạ."

" Lại chưa đói." Hồng Hạnh thở dài: " An ơi là An! Em mà cứ thức đêm tăng ca rồi bỏ ăn kiểu này, sớm muộn gì cũng ngất trong phòng lạnh."

Tần An: " Em biết rồi mà, chị đừng lo."

Hồng Hạnh liếc cô một cái: " Nói thì hay lắm."

Tần An khẽ cười, cúi xuống tiếp tục ghi chép hồ sơ. Hồng Hạnh nhìn cô vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được: " Con gái mới hai mấy tuổi đầu mà ngày nào cũng sống như bà cụ vậy."

" Hử? Em thấy hiện tại cũng ổn mà."

" Ổn chỗ nào?" Hồng Hạnh chống cằm nhìn cô: " Tan làm không đi chơi, không bạn bè, không yêu đương. Chị còn tưởng em định ở luôn trong nhà tang lễ tới già."

Tần An khựng lại vài giây. 'Yêu đương' - hai từ này dường như chưa từng xuất hiện trong những dự định của cô.

Cô im lặng một lát rồi đáp: " Em nghĩ mỗi người có cách sống khác nhau. Chỉ cần mình biết mình đang làm gì, hiểu lý do vì sao mình lựa chọn như vậy và bản thân thấy ổn là được."

Hồng Hạnh nhìn cô một lúc, nhất thời im lặng. Tần An từ trước đến nay vẫn luôn có cách sống riêng của cô, chẳng mấy khi để tâm đến ánh nhìn của người khác, càng không bận lòng chuyện có được đồng tình hay không.

Cô không thiếu thốn điều gì, cũng chưa từng than phiền về những gì mình đang có. Ngày ngày đi làm, tan ca rồi trở về căn nhà nhỏ, cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi qua. Chỉ là đôi khi Hồng Hạnh vẫn tự hỏi, liệu Tần An thật sự hài lòng với cuộc sống ấy, hay chỉ đơn giản là đã quen với việc không trông chờ quá nhiều vào bất cứ điều gì.

Chưa kể chị còn là người hiếm hoi biết về quá khứ của Tần An: Về cuộc hôn nhân sai lầm đã sinh ra cô, về những người làm cha làm mẹ luôn nhìn đứa con ruột như một gánh nặng, và cả câu nói cuối cùng họ để lại trước khi qua đời.

Hồng Hạnh chưa bao giờ hỏi thêm, chị chỉ biết phía sau vẻ bình thản ấy là một cô gái đã phải tự mình lớn lên từ rất sớm. Đôi khi nhìn Tần An ngồi một mình ở cuối hành lang, chị lại có cảm giác cô giống như một đứa trẻ đã quen với cô độc từ trước cả khi hiểu cô độc nghĩa là gì.

...

Đúng lúc ấy, dãy đèn trên hành lang bỗng chớp vài lần rồi phụt tắt. Cả khu vực phía trong nhà tang lễ lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn thoát hiểm cuối hành lang.

" Lại trục trặc điện nữa hả trời!!!" Hồng Hạnh càu nhàu.

Tần An: " Hôm thứ hai em có thấy dán thông báo là hôm nay sẽ mất điện tầm 10 phút để bảo trì hệ thống. Em ra ngoài xem thử chút."

Hồng Hạnh: " Ừ, cẩn thận nha em."

Tần An bật đèn điện thoại, đứng dậy rồi bước ra ngoài. Cô đi chậm dọc theo hành lang, tiện mắt nhìn qua vài khu vực xung quanh xem tình trạng mất điện có phải chỉ xảy ra ở toà này hay không.

Đang định bước tiếp, cô chợt nghe thấy tiếng sụt sịt rất nhỏ phía trước. Một bé gái chừng năm tuổi đang đứng đó, hai tay ôm chặt con thỏ bông vào ngực. Có lẽ đèn tắt đột ngột khiến con bé sợ hãi, đôi mắt ướt nhòe như vừa khóc rất lâu.

Tần An khẽ sững lại. Cô... không giỏi nói chuyện với trẻ con.

Sau vài giây do dự, Tần An mới bước đến gần, hơi cúi người xuống rồi dịu giọng hỏi: " Con đi với ai vậy?"

Con bé không trả lời, chỉ lùi về sau một bước. Tần An bắt đầu lúng túng: " Con bị lạc à?"

Vừa dứt lời, đứa trẻ lập tức mếu máo, nước mắt lại trào ra rồi khóc nấc lên. Cô đứng trơ ra vài giây, hoàn toàn bất lực.

Trong lúc cô còn đang loay hoay không biết phải làm gì thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân. Tần An quay đầu lại, lúc này mới thấy một người đàn ông đang đứng cách mình không xa.

" Có lẽ con bé đang hoảng, Em thử tìm cách làm nó chú ý sang chuyện khác xem."

Cô nhìn anh, rồi lại nhìn đứa bé đang khóc, trong đầu nhanh chóng nghĩ đến vài phương án, nhưng chẳng cái nào thực sự khả thi.

Có lẽ nhận ra sự hoang mang ấy, người đàn ông bước lên sau đó dừng chân trước mặt đứa bé rồi ngồi xổm xuống, khoảng cách vừa đủ để không khiến đối phương căng thẳng. Nhìn chú thỏ bông đang được ôm chặt trong lòng, Đình Phong khẽ cười: " Bạn thỏ bông này trông dễ thương quá!"

Đứa bé chớp mắt nhìn anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn vẫn nâng niu con thỏ bông rất cẩn thận như thể sợ làm nó đau. Đình Phong không vội hỏi thêm, chỉ kiên nhẫn chờ con bé bình tĩnh lại rồi mới lên tiếng: " Chú đoán đây là người bạn thân nhất của cháu đúng không?"

Đứa trẻ ôm chặt con thỏ hơn một chút, lắp bắp nói: " Vâng... Mẹ mua cho con đấy. Con... thích nó lắm."

" Ồ! Thế cháu đặt tên cho bạn ấy là gì?"

" Windy ạ."

" Thế hả? Vậy bạn Windy đã ở với cháu lâu chưa?"

" Lâu rồi ạ. Bạn ở với con từ lúc con còn bé xíu."

" Vậy à? Thế bình thường cháu có kể chuyện cho bạn ấy nghe không?"

Đứa bé lập tức gật đầu: " Có ạ. Con còn ôm bạn ấy đi ngủ nữa."

Khóe môi Đình Phong cong lên: " Ừm, ngoan lắm." Nói rồi vẻ mặt anh hơi nghiêm túc một chút: " Nhưng chú nghĩ bạn Windy đang lo cho cháu lắm đấy."

Có vẻ đứa trẻ không hiểu lời anh nói, nó vô thức cúi xuống nhìn con thỏ rồi lại ngẩng lên nhìn anh.

" Cháu thử nghĩ xem, nếu thấy bạn thân của mình khóc lâu như vậy thì liệu Windy có buồn không nhỉ?"

Đứa nhỏ ngập ngừng hỏi lại: " Windy... buồn ạ?"

"Ừm, chắc chắn rồi." Anh đưa tay xoa nhẹ đầu đứa trẻ: "Cho nên cháu có thể nín khóc để bạn Windy yên tâm hơn được không?"

Đứa nhỏ nấc cụt thêm vài cái, rồi cuối cùng cũng lấy mu bàn tay quệt ngang nước mắt, ngoan ngoãn gật đầu: "...Vâng ạ."

Tần An đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối đều im lặng quan sát. Mọi chuyện diễn ra nhanh hơn cô tưởng. Vừa rồi con bé còn khóc đến đỏ cả mắt, vậy mà chỉ một lúc sau đã có thể nín khóc, vẻ mặt cũng không còn căng thẳng như trước nữa.

Cô vô thức đưa mắt nhìn kỹ người đàn ông trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.

Người đàn ông này dường như luôn biết phải làm gì để người khác cảm thấy dễ chịu. Lần đầu tiên cô hiểu vì sao có những người chỉ cần đứng yên thôi cũng đủ khiến người khác rung động. Vì đôi khi sức hút lớn nhất của một người đàn ông không nằm ở việc anh đẹp đến đâu, mà là cảm giác anh mang lại cho người đối diện.

" Con tên là gì?" Đình Phong hỏi.

" Con tên Gia Hân ạ"

" Gia Hân ngoan lắm. Chú với cô dẫn Gia Hân đi tìm ba mẹ nhé?"

" Vâng ạ."

Ba người đi dọc các khu khuôn viên hướng về khu ghế chờ. Trong lúc đó, Đình Phong vẫn kiên nhẫn trò chuyện với Gia Hân. Anh cúi người xuống nghe con bé kể chuyện trường lớp, thi thoảng còn phối hợp trả lời vài câu khiến đứa nhỏ cười khúc khích.

Hành lang bất ngờ sáng đèn, Tần An lúc này mới nhìn rõ gương mặt của anh: Hàng mày đen, sống mũi cao, đôi mắt sâu cùng đường quai hàm góc cạnh tạo nên một vẻ ngoài nam tính và cuốn hút.

Cô nhìn anh thêm vài giây rồi mới nhận ra mình đã nhìn người ta hơi lâu. Tần An lập tức dời mắt đi, trong lòng có chút khó hiểu. Rõ ràng chỉ là một người vừa mới gặp, vậy mà không hiểu sao cô lại thấy tò mò đến thế. Giống như đứng giữa một nơi quanh năm lạnh lẽo này, bỗng có ai đó đứng gần bạn hơn một chút, không đủ để sưởi ấm, nhưng đủ để khiến bạn quyến luyến hơi ấm mơ hồ ấy.

Cuối cùng, họ cũng tìm thấy bố của Gia Hân ở sảnh.

" Bố ơi!" Con bé ríu rít chạy ào tới: " Bố đây rồi! Mẹ tỉnh chưa ạ?"

Nó ôm lấy chân bố, giọng nhỏ xuống: " Hai hôm rồi mẹ chưa tỉnh. Con nhớ mẹ lắm. Mẹ còn hứa làm pudding cho con nữa..."

Như chợt nhớ ra điều gì, Gia Hân quay lại chỉ vào Tần An và Đình Phong:

" Bố ơi, hai cô chú này tốt lắm! Cô chú vừa ở với con lúc mất điện đấy ạ. Con dẫn cô chú đến gặp mẹ được không?"

" À đúng rồi! Chúng ta chơi trò giáo viên như ở nhà nhé! Con thích trò đó lắm!"

Người đàn ông ngẩng đầu lên. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhiều đêm. Vừa nhìn thấy con gái, anh lập tức ôm chặt lấy con bé vào lòng, bả vai run lên từng hồi.

" Con gái ngoan... Mẹ đang ngủ rồi. Chúng ta đợi mẹ tỉnh lại, rồi dẫn cô chú đến nhé."

Nói rồi, anh ngẩng lên nhìn Tần An và Đình Phong, liên tục cúi đầu: " Cảm ơn hai người... thật sự cảm ơn hai người. May mà hai người tìm thấy cháu."

" Không có gì đâu ạ." Tần An vội đáp.

Đình Phong vừa định lên tiếng thì bố Gia Hân đã nghẹn giọng cắt lời, nước mắt rơi lã chã xuống vai áo con gái:

" Thực ra... mẹ con bé vừa mới đi cách đây chưa đầy một tiếng."

Anh chật vật nói: " Cô ấy bị u não ác tính. Chạy chữa mãi... cuối cùng vẫn không qua khỏi."

Người đàn ông cố kiềm chế tiếng nấc để con gái không phát hiện: " Mẹ nó thương nó lắm, sợ lúc ra đi con bé nhìn thấy sẽ hoảng nên đã nhờ chị gái bế cháu ra ngoài. Lúc người lớn hỗn loạn làm thủ tục thì con bé chạy lạc mất. Giờ... tôi vẫn chưa biết phải nói với con bé thế nào."

" Chúng tôi vẫn còn đang yên ổn như thế này... Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải nói với con rằng mẹ nó không còn nữa."

Tần An và Đình Phong không ai lên tiếng, chỉ đứng yên bên cạnh, nhìn hai bố con ôm chặt lấy nhau.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, rồi lại nhìn Gia Hân đang vô tư ôm lấy cổ bố, hoàn toàn không biết rằng người mẹ mà mình vẫn đang chờ đợi đã không còn trên đời. Có những lời, chỉ cần nói ra một lần, mọi thứ sẽ không thể trở lại như trước được nữa.

"Anh... định bao giờ thì sẽ cho con bé biết?" Tần An hỏi nhỏ.

Người đàn ông lắc đầu: " Tôi cũng không biết nữa. Chuyện này quá khó khăn, tôi sợ nó không hiểu. Nó mới có bốn tuổi thôi..."

Bất chợt Gia Hân lên tiếng: "Bố ơi sao bố lại khóc vậy? Con thương bố lắm bố đừng khóc nữa nhé!"

Con bé đưa tay ra gạt nước mắt cho bố mình: " Có phải do mẹ đi đâu rồi nên bố buồn phải không? Con đi tìm mẹ cho bố được không ạ?"

Tần An đợi cho đến khi sắc mặt người bố bình tâm lại đôi chút sau đó cất lời: " Con người rồi ai cũng sẽ trở về với cát bụi. Người đã khuất có lẽ chẳng cần chúng ta mãi ôm lấy nỗi đau để chứng minh tình yêu dành cho họ. Điều họ mong, chỉ là mỗi khi nhớ đến, chúng ta có thể mỉm cười và tiếp tục sống một cuộc đời thật trọn vẹn."

Đình Phong đứng bên cạnh im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: " Anh không cần phải nói hết với bé ngay lúc này, nhưng cũng đừng để con bé biết chuyện quá muộn. Tuy còn nhỏ, nhưng con bé vẫn có quyền được biết mẹ mình đã xảy ra chuyện gì. Anh có thể chọn cách nói đơn giản nhất, để bé hiểu rằng mẹ đã không còn đau nữa."

Anh vỗ nhẹ lên vai người cha: " Mong anh nén đau thương! Hãy tiếp tục cuộc sống vì Gia Hân cần anh làm chỗ dựa cho con bé!"

Gia Hân đang ôm cổ bố, bất ngờ quay đầu lại nhìn Đình Phong: " Chú nói mẹ con sẽ hết đau ạ? Chú là bác sĩ đúng không? Vậy chú chữa bệnh cho mẹ con đi."

Con bé ngập ngừng một chút rồi như chợt nhớ ra điều gì, vội nói thêm: " Con có con heo tiết kiệm. Con đưa hết cho chú! Chú chữa cho mẹ con hết đau nhé?"

Người cha đỏ mắt, vội vàng quay mặt đi chỗ khác.

Tần An cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng lại. Gia Hân còn quá nhỏ, trong suy nghĩ của con bé, bác sĩ có thể chữa khỏi mọi căn bệnh. Chỉ cần có thể làm mẹ hết đau, dù phải đưa cả con heo tiết kiệm mà mình yêu quý nhất, con bé cũng chẳng tiếc.

Gia Hân vẫn ôm khư khư con thỏ bông trước ngực, kiên nhẫn chờ một câu trả lời. Một lúc sau, Đình Phong mới cúi xuống, khẽ xoa đầu con bé: " Phải là một người xuất sắc cỡ nào thì mới nuôi dạy được một cô bé hiểu chuyện đến vậy. Gia Hân à, mẹ con đã chịu đau lâu như vậy rồi, bây giờ cuối cùng cũng không còn đau nữa. Con không cần đưa con heo cho chú đâu, giữ lại nhé. Con thương mẹ thì ngoan ngoãn, nghe lời bố và sống thật vui vẻ, được không?"

Con bé mỉm cười đáp: " Dạ vâng ạ."

Đình Phong nói nhỏ với người bố: " Còn lại thì phải dựa vào anh rồi. Anh cố lên nhé!"

Người đàn ông gật đầu: " Vâng cảm ơn chú... cảm ơn cô rất nhiều!"

Nói rồi, người bố bế con gái mình đi về hướng nhà tang lễ: " Đi thôi con. Bố dắt con đi gặp mẹ..."

Gia Hân cố rướn người tạm biệt: " Bye hai cô chú nha!"

Tần An và Đình Phong mỉm cười, rồi cùng đưa tay vẫy lại: " Bye bye!"


2

Được yêu thích bởi: Khongcoten, Cindy