Chương 1: Nước Mắt Của Kẻ Chết
Prometheus: Đứa Con Của Tro Tàn
Mục lục
2 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 2/2 chương
Khu Vực 7 — Vành Đai Tro Tàn, Sài Gòn cũ, 2150
Bầu trời đêm không có sao.
Không phải vì mây. Mà vì tầng khí quyển đã bị bão hòa bởi tro bụi từ các nhà máy xử lý chất thải hạt nhân — tro bụi không bao giờ lắng xuống, chỉ lơ lửng mãi trên đầu những người sống dưới nó như một lời nguyền.
Vũ đứng trước cửa sổ căn hộ của mình — một khối bê tông mười hai mét vuông nằm trên tầng bốn mươi bảy của một tòa nhà chung cư đã sụp một nửa. Cửa sổ không có kính. Chỉ có một tấm nhựa vá lại bằng băng dính điện. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi axit và xác thối.
Trong góc phòng, Linh đang ngủ. Hơi thở của cô bé yếu ớt, đứt quãng, như một con chim sắp rơi khỏi cành. Trên cánh tay trái của cô bé, những vết loét màu xám đang lan dần — dấu hiệu của bệnh thoái hóa gen cấp tốc. Căn bệnh không có thuốc chữa và cũng không ai muốn bỏ công ra chữa. Vì những người mắc bệnh này đều có độ tương thích âm — và trong mắt xã hội năm 2150, họ là lỗi hệ thống.
Vũ nhìn em gái mình. Rồi nhìn xuống bàn tay phải của mình.
Trên mu bàn tay, một con số đang phát sáng mờ ảo: -47%.
Anh đã nhìn con số đó suốt hai mươi mốt năm. Nó không thay đổi. Không bao giờ thay đổi.
"Mày là một sai lầm của tự nhiên."
Đó là câu đầu tiên Vũ nhớ được trong đời. Người nói là một y tá ở trại trẻ mồ côi Khu Vực 7, khi anh mới năm tuổi. Bà ta không nói với ác ý. Bà ta chỉ nói sự thật.
Ở trường, những đứa trẻ khác được dạy rằng con người năm 2150 đã tiến hóa. Rằng công nghệ lai tạo gen đã giúp loài người thoát khỏi giới hạn sinh học. Rằng những người có độ tương thích cao là tương lai của nhân loại.
Còn những người như Vũ — những kẻ có độ tương thích âm — là quá khứ cần bị lãng quên.
Vũ quay lại bàn, nơi có một tờ rơi nhàu nát. Anh nhặt nó lên, đọc lại lần thứ một trăm.
"HUYẾT THANH PROMETHEUS — CƠ HỘI CUỐI CÙNG CHO NHỮNG KẺ BỊ BỎ LẠI"
Dòng chữ bên dưới nhỏ hơn, in bằng mực đỏ như máu:
"Tỷ lệ tử vong: 99,7%. Không hoàn tiền. Không bảo hành. Không hối hận."
Vũ đã nghe về Prometheus từ khi còn nhỏ. Đó là truyền thuyết của khu ổ chuột — câu chuyện kể trong những quán rượu tồi tàn, nơi những người công nhân nhà máy hạt nhân uống rượu tự nấu và mơ về một ngày họ trở thành ai đó.
Người ta đồn rằng Prometheus được tạo ra từ ADN của một sinh vật không thuộc Trái Đất. Rằng nó có thể cải tạo gen của bất kỳ ai — không cần quan tâm đến độ tương thích. Rằng nó có thể chữa khỏi mọi bệnh tật. Rằng nó có thể ban cho người sống sót sức mạnh của một loài vật chưa từng được biết đến.
Và người ta cũng nói rằng không ai trong khu ổ chuột từng gặp một người sống sót sau khi uống nó.
Vũ đặt tờ rơi xuống. Anh nhìn Linh.
Cô bé đang co quắp trong giấc ngủ, tay nắm chặt một mảnh vải — mảnh vải duy nhất còn lại từ chiếc áo của mẹ. Khuôn mặt cô bé xanh xao, hốc hác. Những vết loét đã lan đến cổ.
Bác sĩ Priya — người Ấn Độ, một trong số ít người ở Vành Đai Tro Tàn mà anh tin tưởng— nói cô bé còn sáu tháng.
Vũ biết đó là lời nói dối. Anh đã nhìn thấy quá nhiều người chết vì căn bệnh này. Mẹ anh. Những người hàng xóm. Họ không bao giờ sống được quá ba tháng sau khi vết loét lan đến cổ.
Vũ đứng dậy. Anh với lấy chiếc áo khoác cũ — một thứ được vá bằng vải của ít nhất mười bộ quần áo khác nhau — và mặc vào. Anh kiểm tra túi áo: một con dao găm, một gói thuốc lá điện tử đã hết pin, và một mảnh giấy ghi địa chỉ.
Chợ Đen Gen — Tầng 13, Khu 4, Vành Đai Tro Tàn.
Anh đã mất ba tháng để tìm ra địa chỉ này. Ba tháng làm việc trong nhà máy xử lý chất thải hạt nhân — nơi tuổi thọ trung bình của công nhân là ba mươi lăm. Ba tháng tiết kiệm từng đồng tiền công ít ỏi. Ba tháng đánh đổi bằng máu và mồ hôi.
Và tất cả chỉ để mua một lọ thuốc có thể giết chết anh trong vòng sáu giờ.
Vũ nhìn Linh lần cuối. Anh cúi xuống, hôn lên trán cô bé.
"Anh sẽ về," anh thì thầm. "Anh hứa."
Đó là lời nói dối thứ hai anh nói trong đời mà không nhằm phục vụ cho bản thân.
Lời nói dối đầu tiên là khi anh nói với mẹ rằng anh sẽ ổn.
Bên ngoài, Vành Đai Tro Tàn hiện ra trong bóng tối như một thành phố của những bóng ma. Những tòa nhà cao tầng đổ nát, những con đường nứt toác, những ngọn đèn đường le lói ánh sáng vàng vọt. Những người ăn xin ngồi dọc theo các bức tường, tay chìa ra những chiếc bát rỗng. Những đứa trẻ chạy quanh, chân trần, mắt thâm quầng.
Vũ bước đi nhanh. Anh đã học được cách không nhìn vào mắt người khác. Không phải vì anh không quan tâm. Mà vì nếu anh nhìn, anh sẽ không thể bước tiếp.
Anh đi qua khu chợ đêm — nơi những người phụ nữ bán thân để có thể sống, nơi những người đàn ông bán máu, bán thận, bán từng phần cơ thể để có tiền mua thuốc. Anh đi qua khu nhà máy — nơi những công nhân như anh, với làn da bị cháy nắng và phổi đầy bụi hạt nhân, đang làm việc trong cái nóng bốn mươi độ. Anh đi qua khu nghĩa địa — nơi những người chết vì bệnh thoái hóa gen được chôn trong những ngôi mộ tập thể, không bia, không tên.
Và anh nghĩ về cha mình.
Cha Vũ chết khi anh mười hai tuổi. Ông làm việc trong nhà máy xử lý chất thải hạt nhân suốt hai mươi năm. Một ngày, một đường ống vỡ. Chất thải phóng xạ tràn vào khu vực làm việc. Cha Vũ bị nhiễm xạ nặng. Ông sống thêm được ba ngày.
Trong ba ngày đó, ông không nói gì. Ông chỉ nằm đó, nhìn Vũ, và đôi mắt ông — đôi mắt đen láy, sáng như sao — dần dần mờ đi. Cho đến khi chúng không còn nhìn thấy gì nữa.
Vũ không khóc trong đám tang cha. Anh không khóc khi mẹ chết hai năm sau đó. Anh không khóc khi những người hàng xóm lần lượt ra đi.
Anh chỉ ghi nhớ.
Anh ghi nhớ từng khuôn mặt. Từng cái tên. Từng câu chuyện. Anh ghi nhớ tất cả — vì anh biết rằng một ngày nào đó, anh sẽ cần đến chúng. Anh sẽ cần đến nỗi đau để nhắc nhở bản thân rằng anh vẫn còn là người.
Chợ Đen Gen nằm dưới lòng đất — một mê cung của những đường hầm được đào từ hệ thống cống ngầm cũ. Không khí ở đây nặng nề, ẩm ướt, và có mùi của thuốc lá, mồ hôi, và máu.
Vũ đi qua những quầy hàng bán gen. Ở đây, người ta bán mọi thứ: gen của chim ưng để tăng thị lực, gen của báo để tăng tốc độ, gen của cá sấu để tái tạo tế bào. Những người mua là những kẻ tuyệt vọng — những người có độ tương thích thấp, những người mắc bệnh nan y, những người muốn trốn khỏi Vành Đai Tro Tàn.
Nhưng Vũ không đến đây để mua gen.
Anh đến để mua Prometheus.
Người bán hàng là một phụ nữ trung niên, khuôn mặt bị sẹo bởi một vụ nổ gen thất bại. Bà ta nhìn Vũ bằng con mắt duy nhất còn lại.
"Prometheus hả?" Bà ta cười, để lộ hàm răng vàng. "Mày biết tỷ lệ tử vong là bao nhiêu không?"
"99,7%," Vũ đáp.
"Vậy mà mày vẫn muốn mua?"
Vũ im lặng. Anh đặt lên bàn một xấp tiền — tất cả những gì anh có.
Bà ta nhìn xấp tiền. Rồi nhìn Vũ. Rồi nhìn vào mắt anh — đôi mắt của một người đã mất tất cả, nhưng vẫn chưa mất hy vọng.
Bà ta thở dài. Bà ta với tay xuống dưới quầy, lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ. Chất lỏng bên trong có màu đen — không phải màu đen của bóng tối, mà là màu đen của hư vô. Nó không phản chiếu ánh sáng. Nó hút ánh sáng.
"Đây," bà ta nói. "Nước Mắt Của Kẻ Chết. Tao không biết nó là gì. Tao không biết nó từ đâu đến. Tao chỉ biết rằng mỗi lọ là một sinh mạng."
Vũ cầm lấy lọ thuốc. Nó lạnh — lạnh hơn cả băng. Anh có thể cảm nhận được một thứ gì đó đang thức dậy bên trong chất lỏng đó. Một thứ gì đó cổ xưa. Một thứ gì đó đói khát.
"Uống nó đi," người phụ nữ nói. "Và cầu nguyện rằng mày không phải là 99,7%."
Vũ gật đầu. Anh quay người bước đi.
"Ê," người phụ nữ gọi với theo. "Nếu mày sống sót... quay lại đây. Tao muốn biết mày trở thành cái gì."
Vũ không trả lời. Anh bước vào bóng tối.
Về đến căn hộ, Vũ ngồi xuống bên cạnh Linh. Anh nhìn lọ thuốc trong tay mình. Chất lỏng đen vẫn đang chuyển động — chậm rãi, như một con rắn đang cuộn mình.
Anh nghĩ về cha. Về mẹ. Về tất cả những người đã chết vì độ tương thích âm. Về tất cả những người đã chết vì nghèo đói. Về tất cả những người đã chết vì bị xã hội bỏ lại.
Anh nghĩ về Linh. Về nụ cười của cô bé. Về những ngày cô bé còn khỏe mạnh, chạy nhảy khắp khu ổ chuột, mái tóc đen bay trong gió.
Anh nghĩ về bản thân mình. Về con số -47% trên mu bàn tay. Về tất cả những lần anh bị từ chối. Về tất cả những lần anh bị gọi là "lỗi hệ thống".
Và anh nghĩ về một điều khác.
Anh nghĩ về sự thật.
Prometheus không phải là thuốc. Prometheus là một canh bạc. Và Vũ đã sống cả đời mình trong những canh bạc. Anh đã cá cược mạng sống của mình trong nhà máy hạt nhân. Anh đã cá cược mạng sống của mình trong chợ đen. Anh đã cá cược mạng sống của mình mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây — chỉ để có thể nhìn thấy mặt trời mọc thêm một lần nữa.
Vậy lần này cũng đâu có gì khác?
Vũ mở nắp lọ thuốc.
Mùi hương bốc lên — không phải mùi hóa chất. Mà là mùi của đất ẩm sau mưa. Mùi của rừng nguyên sinh. Mùi của một thế giới chưa từng được biết đến.
Anh đưa lọ thuốc lên môi.
"Xin lỗi, Linh," anh thì thầm. "Anh không thể chờ em tỉnh dậy."
Và anh uống.
Chất lỏng trôi xuống cổ họng anh. Nó lạnh. Rồi nóng. Rồi lạnh trở lại.
Trong ba giây đầu tiên, Vũ không cảm thấy gì cả.
Rồi đến giây thứ tư.
Cơn đau ập đến như một cơn bão.
Vũ gục xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy ngực. Tim anh đập loạn xạ — nhanh hơn, chậm hơn, rồi ngừng hẳn. Anh há miệng để hét lên, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Chỉ có máu — máu chảy ra từ mũi, từ tai, từ khóe mắt.
Da anh bắt đầu nứt ra. Những vết nứt lan từ ngực, xuống bụng, lên cổ, ra sau lưng. Từ những vết nứt đó, một thứ ánh sáng màu đen — không, không phải ánh sáng, mà là bóng tối phát sáng — trào ra.
Vũ cảm thấy mình đang bị xé ra từ bên trong. Không phải bởi một con dao. Mà bởi một thứ gì đó đang cố gắng thoát ra. Một thứ gì đó đã ngủ quên trong gen của anh từ khi anh được sinh ra. Một thứ gì đó không thuộc về Trái Đất này.
Anh nghe thấy giọng nói.
Không phải một giọng nói. Mà là hàng triệu giọng nói. Chúng thì thầm trong đầu anh, bằng một ngôn ngữ mà anh không hiểu. Nhưng anh có thể cảm nhận được ý nghĩa của chúng:
"Ngươi là kẻ đầu tiên."
"Ngươi là kẻ cuối cùng."
"Ngươi là cánh cửa."
"Ngươi là chìa khóa."
"Ngươi là... Prometheus."
Và rồi, trong cơn đau tột cùng, Vũ nghe thấy một giọng nói khác. Một giọng nói quen thuộc. Một giọng nói anh đã không nghe thấy từ rất lâu.
Giọng của cha anh.
"Đừng sợ, con trai. Đây không phải là kết thúc. Đây là khởi đầu."
Vũ há miệng. Anh muốn hỏi cha rằng ông đang nói về điều gì. Nhưng anh không thể.
Vì bóng tối đã nuốt chửng anh.
Vũ không biết mình đã nằm trên sàn bao lâu. Có thể là vài phút. Có thể là vài giờ. Thời gian trở nên vô nghĩa khi cơ thể anh đang bị viết lại từng tế bào.
Khi anh mở mắt ra, trần nhà vẫn ở trên đầu anh. Nhưng nó khác. Anh có thể nhìn thấy từng vết nứt trên bê tông. Từng hạt bụi trong không khí. Từng phân tử nước trong hơi ẩm.
Anh ngồi dậy. Cơ thể anh nặng hơn. Không phải nặng mệt mỏi. Mà là nặng đặc. Như thể da thịt anh đã trở nên dày hơn, xương anh đã trở nên chắc hơn.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Con số -47% vẫn ở đó. Nhưng bên cạnh nó, một con số mới đang xuất hiện — mờ ảo, như một bóng ma:
???
Vũ nhìn chằm chằm vào con số đó. Anh không biết nó có nghĩa là gì. Anh không biết Prometheus đã làm gì với cơ thể mình. Anh chỉ biết rằng anh còn sống — và trong một thế giới nơi 99,7% người uống Prometheus đều chết, sống sót đã là một điều kỳ diệu.
Hoặc một lời nguyền.
Anh đứng dậy. Cơ thể anh hơi loạng choạng — không phải vì yếu, mà vì khác. Anh cảm thấy như mình đang mặc một bộ da không phải của mình. Mọi thứ đều quá rõ ràng. Quá sắc nét. Quá ồn ào.
Anh bước đến bên Linh. Cô bé vẫn đang ngủ. Nhưng hơi thở của cô bé... yếu hơn. Những vết loét trên cổ cô bé... lan rộng hơn. Vũ cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh ngồi xuống bên cạnh em gái. Anh đưa tay ra, định chạm vào trán cô bé — một cử chỉ quen thuộc, một cách để anh cảm thấy rằng cô bé vẫn còn sống, vẫn còn ở đây.
Và rồi, khi đầu ngón tay anh chạm vào da Linh...
Mọi thứ thay đổi.
Vũ không biết chuyện gì đang xảy ra. Anh chỉ biết rằng đột nhiên, có một dòng chảy tràn vào đầu anh — không phải hình ảnh, không phải âm thanh, mà là thông tin. Thuần túy. Thô ráp. Không thể diễn tả bằng lời.
Anh cảm nhận được cơ thể Linh — không phải như một khối thịt xương, mà như một hệ thống. Một mạng lưới của những sợi dây ánh sáng đan xen vào nhau. Những sợi dây đó là gen. Và chúng đang rối loạn.
Anh cảm nhận được căn bệnh — không phải như một thứ trừu tượng, mà như một sinh vật sống. Nó đang bò dọc theo những sợi dây gen của Linh. Nó đang gặm nhấm chúng. Nó đang ăn chúng. Và nó đang sinh sản.
Anh cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể Linh đang chết dần. Từng tế bào đang cố gắng chống lại. Từng tế bào đang thất bại.
Và anh cảm nhận được thời gian.
Ba tuần.
Đó là tất cả những gì Linh còn lại. Ba tuần — không phải sáu tháng như bác sĩ Priya nói và cũng không phải ba tháng như anh vẫn nghĩ. Ba tuần — trước khi căn bệnh ăn hết những gì còn lại của cô bé.
Vũ rụt tay lại như thể vừa chạm vào lửa.
Anh ngồi đó, thở dốc, tim đập loạn xạ. Đầu anh đau như búa bổ. Mũi anh chảy máu — một dòng máu mỏng, màu đỏ sẫm, chảy xuống môi anh.
Anh nhìn Linh. Cô bé vẫn đang ngủ. Không biết gì. Không cảm thấy gì.
Và Vũ hiểu ra rằng anh vừa nhìn thấy thứ gì đó. Thứ gì đó mà không ai từng nhìn thấy trước đây. Thứ gì đó mà Prometheus đã cho anh.
Anh không biết nó là gì. Anh không biết nó hoạt động như thế nào. Anh không biết tại sao nó lại xảy ra.
Nhưng anh biết một điều.
Anh có thể nhìn thấy gen.
Vũ ngồi đó, bên cạnh Linh, trong bóng tối của căn hộ. Anh lau máu trên mũi. Anh nhìn bàn tay mình — bàn tay đã chạm vào Linh. Bàn tay đã nhìn thấy thứ gì đó.
Anh cố gắng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Anh cố gắng lý luận. Anh cố gắng tìm ra logic đằng sau nó.
Prometheus không phải là thuốc. Prometheus là một thứ gì đó khác. Nó không cải tạo gen của anh theo cách thông thường. Nó không cho anh sức mạnh của một loài vật. Nó cho anh khả năng nhìn thấy. Khả năng hiểu. Khả năng đọc.
Và nếu anh có thể đọc gen của Linh, liệu anh có thể hiểu nó không?
Anh không biết. Anh không biết gì cả. Anh chỉ là một kẻ đến từ Vành Đai Tro Tàn, một kẻ có độ tương thích âm, một kẻ mà cả xã hội gọi là "lỗi hệ thống". Anh không phải nhà khoa học. Anh không phải bác sĩ. Anh không phải người cải tạo gen.
Nhưng anh có thời gian.
Ba tuần.
Và anh có một thứ mà không ai khác có.
Anh có Prometheus trong máu mình.
Vũ đứng dậy. Anh bước đến bàn, nơi có tờ rơi về Prometheus. Anh lật nó lại. Mặt sau là một trang giấy trắng — không, không phải trắng. Có một dòng chữ nhỏ, in bằng mực đỏ mà trước đây anh chưa từng đọc được dù đã đọc tờ rơi này hàng trăm lần:
"Prometheus không cho ngươi sức mạnh. Nó cho ngươi sự thật. Sự thật về gen. Sự thật về ngươi. Sự thật về... chúng."
Vũ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Anh không biết ai đã viết nó. Anh không biết nó có nghĩa là gì. Nhưng anh biết rằng nó quan trọng.
Anh gấp tờ giấy lại, cất vào túi áo. Anh quay lại bên Linh. Anh ngồi xuống, nhìn em gái mình.
"Anh sẽ tìm cách," anh thì thầm. "Anh sẽ tìm cách kéo dài thời gian cho em. Anh không biết bằng cách nào. Anh không biết mất bao lâu. Nhưng anh sẽ tìm cách."
Anh đặt tay lên trán Linh lần nữa. Lần này, anh chuẩn bị. Lần này, anh tập trung. Lần này, anh không để dòng thông tin tràn vào đầu mình một cách hỗn loạn.
Anh quan sát.
Anh quan sát căn bệnh. Anh quan sát cách nó di chuyển. Anh quan sát cách nó ăn gen của Linh. Anh quan sát cách nó sinh sản.
Và anh nhận ra một điều.
Căn bệnh không phải là một. Nó là nhiều. Hàng ngàn. Hàng triệu. Những sinh vật nhỏ bé, đơn giản, nhưng có tổ chức. Chúng tấn công từng tế bào một. Chúng không vội vàng. Chúng kiên nhẫn.
Và chúng có điểm yếu.
Vũ không biết đó là gì. Nhưng anh cảm nhận được nó. Một khoảng trống trong cấu trúc của chúng. Một lỗ hổng. Một thứ gì đó mà nếu anh có thể hiểu — và nếu anh có thể tác động vào nó — có thể làm chậm chúng lại.
Anh rụt tay lại. Đầu anh đau hơn. Mũi anh chảy máu nhiều hơn. Nhưng anh không quan tâm.
Anh đã có manh mối.
Anh không biết làm thế nào để sử dụng nó. Anh không biết làm thế nào để biến nó thành hành động. Nhưng anh biết rằng anh sẽ tìm ra.
Vì đó là cách anh sống sót. Đó là cách anh tồn tại ở Vành Đai Tro Tàn. Không phải bằng sức mạnh. Không phải bằng quyền lực. Mà bằng sự kiên nhẫn. Bằng sự quan sát. Bằng trí tuệ.
Và bây giờ, anh có thêm một thứ nữa.
Anh có Prometheus.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm vẫn không có sao. Nhưng trong khoảnh khắc, Vũ cảm thấy như có một ngôi sao đang nhìn xuống anh. Một ngôi sao không phải từ bầu trời Trái Đất. Một ngôi sao đến từ nơi nào đó xa hơn.
Và anh nghe thấy giọng nói đó lần nữa — hàng triệu giọng nói, thì thầm trong đầu anh:
"Ngươi đã thức tỉnh. Bây giờ... ngươi phải học cách tồn tại."
"Và ngươi phải học nhanh."
"Vì chúng đang đến."
Vũ nhìn xuống bàn tay mình. Con số ??? vẫn đang phát sáng.
Anh nắm chặt tay lại.
"Chúng là ai?" anh thì thầm.
Không có câu trả lời.
Chỉ có bóng tối. Và những vì sao không tồn tại.
Cùng lúc đó, tại một nơi rất xa — bên ngoài Vành Đai Tro Tàn
Trong một căn phòng tối, một người đàn ông ngồi trước màn hình. Ông ta có khuôn mặt của một người đã chết — hốc hác, xanh xao, đôi mắt thâm quầng như mắt của một kẻ đã không ngủ trong nhiều năm.
Trên màn hình là hình ảnh của Vũ — được chụp từ một camera an ninh cách đó vài dãy nhà.
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó. Ông ta mỉm cười. Đó là nụ cười của một kẻ đã chờ đợi suốt mười tám năm.
"Cuối cùng," ông ta thì thầm. "Một kẻ khác đã sống sót."
Ông ta đứng dậy. Ông ta bước đến bên cửa sổ. Bên ngoài, Vành Đai Tro Tàn hiện ra trong bóng tối — một biển tro tàn và tuyệt vọng.
"Ngươi là ai?" ông ta hỏi, như thể Vũ có thể nghe thấy. "Ngươi là kẻ được chọn? Hay chỉ là một kẻ may mắn?"
Ông ta quay lại, nhìn vào màn hình. Trên màn hình, Vũ đang đứng bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời không sao.
"Không quan trọng," ông ta nói. "Ngươi sẽ sớm biết sự thật. Tất cả chúng ta... sẽ sớm biết sự thật."
Ông ta với tay lấy một lọ thủy tinh nhỏ trên bàn. Chất lỏng bên trong có màu đen — màu đen của hư vô.
Ông ta đưa lọ thuốc lên mắt, nhìn nó như nhìn một người bạn cũ.
"Prometheus," ông ta thì thầm. "Ngươi đã chọn ta. Và bây giờ... ngươi đã chọn thêm một kẻ khác."
Ông ta đặt lọ thuốc xuống. Ông ta nhìn ra cửa sổ lần cuối.
"Ta tự hỏi... ngươi sẽ chọn ai?"
Và ông ta biến mất vào bóng tối.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.