Quần Tinh Các

Quyển 1: Khô Lâm

Chương 10: Ba Nguyên Tắc

Đăng: 22/08/2026 11:00 1,074 từ 1 lượt đọc

Cuộc đàm phán chính thức giữa Quần Tinh Các và Thanh Vân Môn diễn ra không phải ở Khô Lâm Thôn hay Đông Cốc, mà tại một trạm dịch trung lập nằm giữa ranh giới hai vùng ảnh hưởng - theo đề nghị của chính Tô Dịch, nhằm thể hiện thiện chí đối xử bình đẳng.

Lâm Thư Hoài đến cùng Tống Nhược Vi, mang theo bản ghi chép ba nguyên tắc đã được cả nhóm thống nhất. Phía Thanh Vân Môn, ngoài Tô Dịch, còn có thêm một trưởng lão tu vi Kim Đan tên Chu Bách Xuyên, người thực sự nắm quyền quyết định cuối cùng.

"Ba nguyên tắc của các vị," Chu Bách Xuyên nói sau khi nghe Tô Dịch trình bày lại, giọng trầm ổn của một người đã trải qua nhiều cuộc đàm phán, "nghe thì đơn giản, nhưng ẩn ý rất rõ ràng - các vị không tin tưởng Thanh Vân Môn."

"Không phải không tin tưởng," Lâm Thư Hoài đáp, không hề nao núng trước khí tức Kim Đan tỏa ra từ vị trưởng lão, dù cảm nhận rõ áp lực nặng nề hơn hẳn bất cứ ai hắn từng đối diện. "Mà là kinh nghiệm cho vãn bối biết, thiện chí ban đầu và luật chơi lâu dài là hai chuyện khác nhau. Vãn bối không nghi ngờ thiện chí của Thanh Vân Môn hôm nay. Vãn bối chỉ muốn đảm bảo, dù mười năm sau ai đứng ra quyết định thay Chu trưởng lão, ba nguyên tắc này vẫn được tôn trọng."

Chu Bách Xuyên nhìn hắn chăm chú một lúc, rồi bất chợt bật cười, tiếng cười sảng khoái hiếm thấy ở một trưởng lão tu vi cao. "Tô Dịch nói không sai. Ngươi quả thực không giống những kẻ trẻ tuổi ta từng gặp."

Lão gật đầu. "Được. Ta chấp nhận nguyên tắc thứ nhất và thứ ba. Sổ Công Pháp Chung vẫn thuộc quyền quản lý của các vị, và hợp tác có thể chấm dứt bất cứ lúc nào. Nhưng nguyên tắc thứ hai, ta cần điều chỉnh đôi chút."

"Xin trưởng lão chỉ giáo," Lâm Thư Hoài đáp, thầm cảnh giác.

"Bình đẳng tiếp cận tài nguyên là một lý tưởng tốt đẹp," Chu Bách Xuyên nói, "nhưng Thanh Vân Môn có những đệ tử nội môn đã tu luyện nhiều năm, nắm giữ những công pháp bí truyền cấp cao mà việc công khai hoàn toàn có thể gây tổn hại đến an ninh của cả tông môn - nếu công pháp ấy rơi vào tay kẻ địch. Ta đề nghị: những đệ tử ngoại môn tham gia mô hình hợp tác này, được hưởng bình đẳng hoàn toàn trong phạm vi công pháp và tài nguyên dành cho ngoại môn, nhưng công pháp nội môn cấp cao vẫn giữ nguyên quy tắc bí truyền như cũ. Đây không phải là phá vỡ nguyên tắc bình đẳng của các vị, mà là phân định rõ ràng phạm vi áp dụng."

Lâm Thư Hoài trầm ngâm. Đây là một đề xuất hợp lý, không cố tình lách qua nguyên tắc như hắn từng lo ngại, mà thực sự phản ánh một giới hạn thực tế mà bất kỳ tông môn nào cũng cần có - bảo vệ những tài sản chiến lược quan trọng nhất.

"Vãn bối chấp nhận điều chỉnh này," hắn nói, "với một điều kiện bổ sung: danh sách những công pháp được xem là 'nội môn cấp cao, cần bảo mật' phải được thống nhất rõ ràng ngay từ đầu, bằng văn bản, không được mở rộng tùy tiện sau này để né tránh nguyên tắc bình đẳng ở phạm vi ngoại môn."

Chu Bách Xuyên gật đầu, có phần hài lòng trước sự tỉ mỉ này. "Đồng ý."

Sau ba ngày đàm phán chi tiết, một bản thỏa thuận hợp tác chính thức được ký kết giữa Quần Tinh Các và Thanh Vân Môn - không phải dưới hình thức thu nạp hay lệ thuộc, mà là một liên minh có giới hạn rõ ràng, nơi năm mươi đệ tử ngoại môn tư chất tầm trung của Thanh Vân Môn sẽ được gửi đến tham gia mô hình luyện tập của Quần Tinh Các trong vòng một năm thử nghiệm, đổi lại Quần Tinh Các được tiếp cận một phần tài nguyên linh khí và dược liệu hạ phẩm dồi dào của Thanh Vân Môn.

Trên đường trở về, Tống Nhược Vi hỏi: "Ngươi có nghĩ đây là một quyết định đúng đắn không?"

Lâm Thư Hoài nhìn ra xa, về phía những ngọn núi xanh mờ nơi lãnh địa Thanh Vân Môn trải dài, rồi quay lại nhìn hướng núi Hoang Vân cằn cỗi - nơi Khô Lâm Thôn, cái nôi đầu tiên của Quần Tinh Các, vẫn đang chờ đợi.

"Ta không biết," hắn thành thật đáp. "Nhưng ta biết một điều: nếu Quần Tinh Các cứ mãi thu mình trong vùng núi Hoang Vân, sợ hãi mọi sự hợp tác vì lo ngại rủi ro, chúng ta sẽ mãi mãi chỉ là một tổ chức địa phương nhỏ bé, không bao giờ đủ sức thay đổi được điều gì lớn lao hơn. Rủi ro là cái giá phải trả để lớn mạnh. Điều quan trọng không phải là tránh rủi ro hoàn toàn, mà là xây dựng đủ nền tảng vững chắc để khi rủi ro ập đến, chúng ta không sụp đổ."

Cô im lặng một lúc, rồi khẽ mỉm cười. "Ngươi luôn có cách nói khiến mọi chuyện nghe hợp lý hơn thực tế phức tạp của nó."

"Đó không phải cách nói," Lâm Thư Hoài đáp, ánh mắt vẫn dõi về phía chân trời xa xăm. "Đó là cách duy nhất ta biết để đối diện với một thế giới mà mình không thể kiểm soát hoàn toàn - chuẩn bị kỹ nhất có thể, rồi bước tới, và điều chỉnh khi cần thiết."

Năm mươi đệ tử Thanh Vân Môn dự kiến sẽ đến Khô Lâm Thôn trong vòng một tháng tới - và cùng với họ, chắc chắn sẽ là những thử thách mới mà Quần Tinh Các chưa từng đối mặt: làm sao để dung hòa văn hóa tổ chức khác biệt, làm sao để giữ tinh thần bình đẳng khi những đệ tử quen với đẳng cấp thứ bậc bước vào một hệ thống vốn xây dựng trên nền tảng hoàn toàn khác.

0