Chương 1: Dấu Chân Đi Ngược
Quy Tắc Của Bụt
Mục lục
2 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 2/2 chương
Cú rơi vào môi trường mô phỏng không có bất kỳ âm thanh báo trước nào.
Nó ập đến bằng một cơn thắt nghẽn đột ngột nơi cuống họng. Khí quản khô khốc như vừa bị cào rách bởi một nắm dăm bào, không khí buốt lạnh xộc thẳng vào lồng ngực, mang theo thứ mùi ngai ngái, nồng nặc và tanh tưởi của mỡ động vật ôi thiu lâu ngày dầm trong nước bùn.
Vương Phạm quỳ rập xuống đất.
Trọng lực xuất hiện quá đột ngột khiến toàn bộ sức nặng cơ thể dồn hết vào bên chân tật nguyền. Đầu gối trái của anh đập mạnh vào gờ đá sắc nhọn nhô lên khỏi mặt đất nện. Cơn đau nhói buốt quen thuộc lập tức giật ngược lên sống lưng, lan thẳng vào cuống não như có một mẩu sắt nguội vừa bị nêm thô bạo vào giữa hai khớp xương mục.
Lớp vải quần bảo hộ mỏng manh rách toạc. Bùn ướt dính dớp, lạnh ngắt nhồi thẳng vào miệng vết thương. Cảm giác buốt giá của lớp bùn đen lập tức bao bọc lấy phần da thịt trầy xước, biến cơn đau chói gắt thành một chuỗi nhức buốt âm ỉ cắn sâu vào tận tủy.
Trước mắt anh không có luồng sáng xanh nạp dữ liệu. Không có thanh máu đỏ, không có chỉ số thể lực, cũng chẳng có bất kỳ dòng chữ ảo nào trôi nổi trước võng mạc để trấn an rằng đây chỉ là một trò chơi điện tử.
Vỏ não bị ghì chặt vào từng thụ thể cảm giác. Tim anh đập thình thình từng hồi nặng nhọc, ngực nghẽn lại, các đầu ngón tay run lẩy bẩy vì lạnh, mồ hôi ứa ra bết dính trên trán.
Phản xạ đầu tiên của Vương Phạm không phải là gào thét hay tìm cách đứng dậy, mà là giơ bàn tay trái run rẩy áp chặt vào ngực áo.
Đầu ngón tay thô ráp chạm vào lớp vỏ kim loại mát lạnh, hơi nhám của chiếc đồng hồ quả quýt. Bên dưới túi áo ngực vẫn còn gáy cuốn sổ tay bọc giấy dầu không thấm nước và mẩu chì than cụt lủn dài chừng hai đốt ngón tay. Tay phải anh lần xuống thắt lưng: con dao trổ gọt giấy bằng thép trắng vẫn nằm gọn trong bao da cài ngang hông. Cảm giác kim khí sắc lạnh cọ xát qua lớp da sần sùi giúp tâm trí anh ghì chặt lại giữa cơn choáng váng thể xác.
Xung quanh, âm thanh bắt đầu vỡ tung ra khỏi sự đặc quánh của không gian.
"Mở giao diện! Lỗi kết nối rồi! Mở bảng điều khiển hỗ trợ kỹ thuật mau lên lũ khốn!"
"Mẹ kiếp... tai tôi! Màng nhĩ tôi rách rồi! Chảy máu rồi này!"
Cách Vương Phạm ba bước chân, một gã đàn ông to con mặc chiếc áo ba lỗ rách tơi tả đang lồm cồm bò dậy giữa vũng bùn lầy. Hai bàn tay hộ pháp đầy lông lá của hắn ôm chặt lấy hai bên thái dương, máu đỏ tươi từ lỗ tai chảy ngoằn ngoèo qua kẽ ngón tay, rớt từng giọt lộp độp xuống mặt đất đen. Hắn lắc đầu quầy quậy như một con thú hoang vừa dính bẫy, miệng liên tục gầm gừ những tiếng chửi rủa vô nghĩa về các điều khoản bảo hiểm của TCcorp. Hắn cần một giao diện cứu hộ, cần một người đại diện bồi thường số Gu-coin đã ném vào đây.
Ở góc đối diện, một cô gái trẻ trạc ngoài đôi mươi, mặc bộ đồng phục giao hàng màu cam xám xịt bùn đất, đang ngồi bệt dưới chân rào gai. Đôi chân cô ta co giật từng chặp theo từng nhịp co thắt cơ học. Mười đầu móng tay cô ta cào nát lớp đất nện đến mức bật máu, tuyệt vọng quờ quạng vào khoảng không phía trước để tìm kiếm một nút bấm cảm ứng hay một bảng cài đặt ảo vốn chỉ tồn tại trong các buồng kén mạng ngoài đời thực.
Không có bất kỳ bảng điều khiển nào xuất hiện.
Sự tĩnh lặng của cõi chết chỉ bị xé rách bởi những tiếng rên rỉ nghẹn ứ và tiếng bùn nhão lép bép dưới chân.
Vương Phạm chớp mắt phải liên tục. Vết sẹo bỏng giác mạc từ một tai nạn hóa chất phục chế nhiều năm trước khiến tầm nhìn bên phải của anh luôn bị phủ một lớp màng đục mờ như nhìn qua đáy chai bia vỡ. Anh quệt vội lớp bùn bết dính trên cằm, dùng con mắt trái còn tinh tường quét nhanh một vòng quanh hiện trường để xác lập tọa độ.
Mười người.
Chính xác là mười cơ thể sống đang thở dốc, run rẩy và chật vật tìm kiếm điểm tựa trên một khoảng sân đất nện rộng chừng bốn mươi thước vuông. Mỗi kẻ mang một dấu vết sinh tồn riêng biệt của thế giới dưới đáy:
Gã áo ba lỗ to xác đầy tơ máu trong mắt, đang gầm gừ tìm kiếm một kẻ yếu hơn để trút giận và thiết lập quyền lực cơ bắp.
Cô gái giao hàng trẻ tuổi vẫn đang khóc nấc, miệng lẩm bẩm về việc nếu không về kén trước ca sáng thì tài khoản Gu-coin sẽ bị phong tỏa và mẹ cô ta ở khu Hive sẽ bị ngắt bình dưỡng khí.
Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi bạc phếch, tóc hoa râm, cặp kính cận lệch một bên gọng đang được dán tạm bằng băng dính điện màu đen, hai tay run lẩy bẩy bám vào một cột gỗ, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh bằng cách lẩm bẩm các trích dẫn văn bản cũ.
Một người phụ nữ gầy gò với đôi bàn tay thon dài dính đầy vệt mực xanh khô khốc — thứ dấu vết không thể tẩy sạch của dân kế toán sổ sách thủ công tầng đáy, ánh mắt chị ta đảo liên hồi, đếm từng cái đầu người trên sân như đang tính toán tỉ lệ hao hụt.
Một gã thanh niên trẻ tuổi mặc chiếc áo khoác gió bằng sợi tổng hợp đắt tiền nhưng đã bị xé toạc một bên tay áo, hai hàm răng va vào nhau lập cập, vẻ mặt kinh hãi khi lần đầu tiên nhận ra những tấm thẻ tín dụng và xuất thân giàu sang không giúp cơ thể bớt cóng buốt giữa đầm lầy.
Một gã lầm lì mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xám tro, ngón tay thô ráp đầy vết chai sần của thợ cơ khí, đang ngồi xổm một góc, lạnh lùng dùng gót ủng nện thử xuống bùn để kiểm tra độ lún của nền đất nện mà không thốt ra một lời nào.
Một đứa con gái nhỏ thó khoác chiếc áo mưa rách bươm, nép sát vào góc tối nhất của chân rào, đôi mắt sắc lẹm và cảnh giác của loài chuột cống khu ổ chuột, hai tay giấu sâu vào túi áo như đang thủ sẵn một thứ kim khí sắc nhọn.
Cùng ba người khác đang quỳ rạp dưới đất, nôn mửa dữ dội vì phản ứng say chấn động thần kinh khi vừa bị ném vào môi trường đồng bộ sâu.
Không gian giam hãm bọn họ là một khoảng sân đất nện vuông vức, xung quanh bị bao bọc bởi một bức tường rào bằng tre gai khổng lồ. Những thân tre già đen trũi, to bằng bắp đùi người lớn, mọc đan cài chằng chịt vào nhau không để hở một khe nứt nào rộng quá nửa gang tay. Gai tre dài bằng ngón tay, nhọn hoắt và tua tủa chĩa vào phía trong như một lồng giam cơ học. Phía trên đỉnh đầu, bức tường tre vút cao lên tận màn sương mù màu tím lờ nhờ.
Thứ sương mù đó không hề chuyển động theo gió. Nó lơ lửng, đặc quánh như mỡ nguội, tỏa ra thứ mùi hăng hắc của rơm rạ mục rỉ nước lâu ngày, bịt kín tầm nhìn lên bầu trời.
Giữa khoảng sân nện đất sừng sững một cỗ máy khổng lồ.
Nó được ghép nối hoàn toàn từ những súc gỗ nghiến đen trĩu, thô ráp, to bằng cả thân cây cổ thụ hai người ôm. Một cái bàn ép phẳng lỳ bằng gỗ thịt nằm bên dưới quả chùy vuông vức nặng hàng tấn. Quả chùy gỗ này được treo lơ lửng bởi một hệ thống trục quay cơ học chằng chịt dây xích sắt to bằng cổ tay trẻ con. Các mắt xích sắt đã bị rỉ sét ăn mòn từng mảng lớn, phủ một lớp váng đỏ quạch như bột ớt, nhưng ở những điểm tiếp xúc giữa các khớp răng cơ khí, một lớp mỡ màu vàng đục, bốc mùi hôi thối nồng nặc đang rỉ ra từng giọt nhầy nhụa.
Mùi mỡ động vật ôi thiu mà Vương Phạm ngửi thấy ngay khi rơi xuống chính là từ thứ mỡ bôi trơn thô sơ này mà ra. Cỗ máy này không phải là một mô hình đồ họa ba chiều; nó là một thiết bị cơ khí hoàn chỉnh, nặng nề, dính đầy dầu mỡ thực tế và được tạo ra để nghiền nát vật thể bằng trọng lực thuần túy.
Trước mặt cỗ máy, cắm ngập nửa thước vào nền đất nện ẩm ướt là một tấm biển gỗ gụ dày chừng ba phân, bề mặt gỗ ám khói đen kịt như vừa được vớt ra từ một đám cháy.
Mùi máu tanh từ tai gã áo ba lỗ dường như đã kích hoạt bản năng hoảng loạn của đám đông. Nhìn thấy tấm biển gỗ duy nhất giữa sân, những kẻ còn cử động được bắt đầu nháo nhào dồn về phía đó như những con thiêu thân tìm kiếm cọc tiêu cứu mạng.
Gã áo ba lỗ là kẻ đầu tiên lao tới. Hắn đạp văng những cục bùn nhão dưới chân, vung nắm đấm hộ pháp nện thẳng vào mặt tấm gỗ gụ:
"Chỉ thị đâu? Thẻ nhiệm vụ của TCcorp giấu ở đâu? Đưa tao ra ngoài! Tao đã nộp năm trăm Gu-coin phí bảo hiểm buồng kén rồi!"
"Lùi lại! Đừng chạm vào!"
Người đàn ông trung niên đeo kính cận vội vã quát lên, giọng khản đặc nhưng mang ngữ điệu nghiêm nghị của kẻ quen đứng trên bục giảng:
"Đừng chạm lung tung! Mặt gỗ này có vết cắt... Thứ này không phải cảnh dựng, nó là gỗ thật đấy!"
Gã áo ba lỗ nghiến răng ken két, quay ngoắt lại túm lấy cổ áo sơ mi của người đàn ông đeo kính, gằn giọng:
"Gỗ thật cái con mẹ mày! Mày nhìn xem có nút bấm nào không? Có bảng menu nào không?"
"Buông ra... buông tôi ra..." Người đàn ông đeo kính tái mét mặt, hai tay cố gỡ gọng kìm đầy lông lá của gã đồ tể. "Nhìn... nhìn vào những vết đục trên thớ gỗ kia kìa! Đó là chữ viết!"
Vương Phạm chống một tay xuống nền đất nện lạnh ngắt, gượng đứng dậy. Khớp gối trái của anh phát ra một tiếng khục khô khốc, kèm theo một cơn nhói buốt khiến tầm nhìn mắt phải của anh giật nảy lên một nhịp. Anh cắn chặt môi dưới, nghiến răng nén tiếng rên rỉ vào trong lồng ngực cho đến khi nếm thấy vị mặn tanh của máu rỉ ra nơi đầu lưỡi.
Tập tễnh bước từng bước ngắn, anh lách qua cô gái giao hàng đang ngồi bệt khóc lóc, tiến lại gần tấm biển gỗ gụ.
Anh không vội đọc lướt nội dung như những kẻ khác. Đôi mắt trái của một kẻ đã dành nửa đời người ngồi trong các kho lưu trữ thiếu sáng để soi từng thớ giấy cổ kéo ánh nhìn của anh quét dọc theo góc xiên của ánh sáng mờ đục rọi xuống bề mặt tấm gỗ.
Mặt gỗ gụ có vết đục sắt ăn sâu chừng nửa phân. Chữ Nôm pha lẫn chữ quốc ngữ thời kỳ sơ khai, nét đục vuông thành sắc cạnh, dứt khoát, mang đậm dấu ấn của loại đục bản dẹt thường dùng trong các xưởng mộc phong kiến. Nhưng ở mép dưới bên phải của tấm biển, có ba vệt xước nông, mép thớ gỗ tước ngược lên phía trên.
Vương Phạm đưa đầu ngón trỏ khẽ miết qua vệt xước.
Đầu ngón tay anh cảm nhận được độ ráp sắc cạnh.
Gỗ mới.
Vết đục chữ chính có màu nâu sẫm, lòng rãnh đục đã bị oxy hóa và ám muội than đen từ rất lâu. Nhưng ba vệt xước này lại để lộ ra phần giác gỗ màu vàng tươi bên dưới lớp khói. Có kẻ đã dùng một vật sắc bằng thép — một lưỡi dao hoặc mũi kim loại — cào mạnh vào đây chưa quá vài giờ đồng hồ trước.
"Đọc được không? Thằng què kia, mày nhìn thấy cái gì trong đó?"
Bàn tay đầy lông lá của gã áo ba lỗ bất ngờ buông người đàn ông đeo kính ra, quay sang túm chặt lấy bả vai của Vương Phạm, giật mạnh về phía sau.
Cú giật thô bạo làm chân trái của Vương Phạm trẹo sang một bên. Cơn đau từ khớp gối khiến sống lưng anh lạnh toát, nhưng anh không hề gạt tay gã đàn ông ra, cũng không phản kháng. Anh chỉ cụp mắt trái xuống, nhìn vào ngực áo bết mồ hôi của đối phương, giữ cho nhịp thở của mình đều đặn một cách kỳ dị:
"Một trăm đốt... Có chữ Phú Ông."
"Phú Ông?" Người đàn ông đeo kính lẩm bẩm, bàn tay run rẩy đẩy lại gọng kính dán băng dính điện lên sống mũi. "Cây Tre Trăm Đốt... Đây là tích truyện Cây Tre Trăm Đốt?"
Đám đông đang nhốn nháo bỗng nhiên chùng xuống. Ngay cả cô gái giao hàng cũng nín bặt tiếng nấc, ngơ ngác ngẩng khuôn mặt lấm lem bùn đất lên nhìn tấm biển.
Vương Phạm không trả lời người đàn ông đeo kính. Ánh mắt anh trượt dọc theo từng rãnh đục sâu hoắm, lạnh lẽo trên mặt gỗ gụ ám khói:
Một. Rừng tre chỉ có tối đa chín mươi chín đốt. Muốn đủ một trăm, phải chặt từ đốt biết thở.
Hai. Thần chú "Khắc Nhập" phải do hai người chạm tay vào thân tre cùng đọc. Kẻ đọc to làm thợ chính; kẻ đọc nhỏ làm then chốt.
Ba. "Khắc Xuất" chỉ giải phóng gỗ tre. Đốt nào làm từ xương người sống sẽ rã thành bột vôi.
Bốn. Nghe tiếng khóc trong bụi rậm, tuyệt đối không trả lời bằng tiếng người; lấy bùn đen nhét đầy miệng.
Năm. Cỗ máy chỉ nhận đủ một trăm đốt trước 03:00 sáng. Bó tre hoàn thành chỉ chở được bốn người thoát khỏi rào gai.
"Bốn người?"
Tiếng thét thất thanh vỡ ra từ cổ họng người phụ nữ làm nghề kế toán. Chị ta thụt lùi lại sát chân bức tường tre gai, hai bàn tay dính mực xanh bấu chặt lấy ngực áo, giọng the the kinh hãi:
"Mười người... Ở đây có mười người! Tại sao lại chỉ cho bốn người đi? Sáu người còn lại thì sao?"
"Trong truyện gốc... anh Khoai chỉ cần niệm Khắc Nhập là các đốt tre tự dính lại thành một cây tre dài, niệm Khắc Xuất là nó tự rời ra..." Người đàn ông đeo kính lẩm bẩm, trán túa đầy mồ hôi hột. "Nhưng tại sao ở đây lại nói đến xương người? Bột vôi là thế nào?"
"Mẹ kiếp truyện cổ tích!" Gã áo ba lỗ gầm lên, bàn tay siết chặt lấy cổ áo Vương Phạm rung lắc dữ dội. "Tao hỏi mày, 'đốt biết thở' là cái giống gì? Chặt bằng cái gì? Rìu ở đâu? TCcorp giấu công cụ ở chỗ nào?"
Vương Phạm không nhìn vào khuôn mặt đỏ gay, đầy tia máu của gã đồ tể. Anh chỉ nhìn xuống bàn tay đang túm áo mình.
Cổ tay gã áo ba lỗ có một vết sẹo dài đã lành miệng, các khớp ngón tay thô ráp, móng tay bám đầy cáu bẩn màu đen. Đây là mẫu người lao động cơ bắp, hung hãn nhưng thiếu khả năng chịu đựng sự bất định của hiện trường.
"Buông ra," Vương Phạm nói, giọng anh trầm, phẳng lặng và khô khốc như tiếng hai thanh gỗ mục cọ vào nhau. "Bảng quy tắc yêu cầu hoàn thành trước ba giờ sáng. Lắc tôi cũng không làm thời gian chạy lùi lại được đâu."
Gã áo ba lỗ khựng lại. Ánh mắt lạnh tanh, hoàn toàn không có sự sợ hãi của kẻ què quặt trước mặt dường như tạo ra một lực cản vô hình. Hắn hừ một tiếng đầy đe dọa rồi buông tay ra, nhưng vẫn giẫm mạnh một chân xuống bùn để thị uy.
Vương Phạm lùi lại nửa bước, chỉnh lại vạt áo ngực. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt ra khỏi túi, ngón tay cái ấn nhẹ vào chốt cót cơ học trên đỉnh núm vặn.
Tách.
Chiếc nắp kim loại bật mở dứt khoát.
Bên dưới lớp mặt kính ố vàng vì thời gian, ba chiếc kim bằng đồng thau vẫn đang nhích từng khoảng ngắn trên mặt số Ả Rập đã phai mờ: tạch, tạch, tạch.
Hai giờ bốn mươi phút sáng.
Hạn chót cỗ máy ghi trên bảng là ba giờ đúng.
Họ chỉ còn đúng hai mươi phút. Vương Phạm không biết điều gì sẽ xảy ra vào lúc ba giờ — cỗ máy ép tự động sập xuống, rào gai mở ra, hay màn sương mù màu tím kia tràn qua bóp nghẹt lồng ngực. Bảng quy tắc chỉ đưa ra một mốc thời gian cơ học, và bất kỳ giả định nào về sự an toàn ngoài khung giờ đó đều là tự sát.
Vương Phạm không để tâm đến việc đám đông bắt đầu chia bè phái. Gã áo ba lỗ đã lôi kéo được gã thanh niên mặc áo khoác rách và người đàn ông đeo kính; bọn họ đang sục sạo quanh các góc sân để tìm kiếm nông cụ hoặc rìu sắt. Người phụ nữ kế toán và cô gái giao hàng thì túm tụm lại một góc, người thì tính toán số phút còn lại, kẻ thì khóc lóc cầu cứu trong vô vọng.
Riêng gã thợ cơ khí mặc đồ bảo hộ màu xám tro vẫn ngồi xổm bất động cách đó năm mét. Hắn ta không tìm kiếm rìu, mà đang dùng một thanh sắt vụn cời nhẹ lớp bùn quanh chân cỗ máy ép, mắt chăm chú nhìn vào độ hở của các bánh răng truyền động.
Một kẻ chỉ quan tâm đến cơ cấu vận hành. Vương Phạm ghi nhận chi tiết đó vào đầu nhưng không tiến lại gần. Hai người bọn họ, một kẻ nhìn thớ gỗ, một kẻ nhìn bánh răng, đều hiểu rằng cãi cọ lúc này chỉ làm tốn lượng oxy ít ỏi trong phổi.
Vương Phạm quỳ một chân xuống bên cạnh cọc gỗ chống tấm biển quy tắc.
Dưới chân cọc có một mẩu dây thừng đứt đoạn bện bằng xơ dừa, đã mốc meo và rệu rã từng sợi. Cách đó nửa mét là một chiếc bát sành mẻ miệng úp sấp dưới lớp bùn nhão. Vương Phạm rút con dao trổ gọt giấy bên hông ra, dùng sống dao cùn gạt nhẹ chiếc bát sành sang một bên.
Dưới đáy bát rỗng tuếch. Không có chìa khóa, không có thẻ nhớ, chỉ có ba con giòi trắng to bằng hạt đỗ đang ngọ nguậy trong lớp đất thối.
Đó chỉ là rác rưởi phong hóa của hiện trường. Một chi tiết nhiễu. Anh lập tức bỏ qua, không lãng phí thêm một giây nào cho nó.
Vương Phạm quay trở lại với ba vết xước mới ở góc dưới tấm biển gỗ gụ.
Anh mở cuốn sổ tay bọc giấy dầu, lật đến một trang giấy trắng chưa dính nước. Đặt phẳng mặt giấy dầu lên trên vết xước, Vương Phạm rút mẩu chì than cụt lủn trong túi áo ra. Anh nghiêng mẩu chì một góc bốn mươi lăm độ, dùng cạnh vát miết nhẹ từng đường dứt khoát theo chiều ngang của thớ gỗ.
Bột than đen bám đều vào bề mặt nhẵn của giấy dầu, làm nổi bật lên những đường rãnh trắng không ăn chì do vết lõm của thớ gỗ tạo ra.
Đó hoàn toàn không phải là những vết cào loạn xạ trong cơn hoảng loạn của kẻ sắp chết.
Dưới lực miết đều đặn của lớp chì than, ba vệt xước hiện rõ cấu trúc của một chữ số bị mũi sắt cố tình nạo xóa dở dang: một đường cong khép kín phía trên, một đường cong nở rộng phía dưới của số "8", bên cạnh là một dấu chấm đục sâu hoắm vào thịt gỗ.
Một con số Ả Rập nằm trơ trọi cạnh một quy tắc cổ truyền viết bằng chữ Nôm và quốc ngữ.
Có kẻ đã dùng công cụ kim loại hiện đại can thiệp vào tấm biển này. Nhưng con số tám này là số thứ tự người chơi? Số lượt vận hành của cỗ máy? Hay một mật mã can thiệp của kẻ đi trước? Hiện tại hoàn toàn không đủ vật chứng để kết luận. Vương Phạm không cho phép mình suy đoán lung tung; anh lập tức đóng cuốn sổ tay lại, nhét mẩu chì vào túi áo.
Anh chống đầu gối gượng đứng dậy, đưa mắt nhìn về phía cỗ máy ép khổng lồ.
Hai mươi phút là một khoảng thời gian quá ngắn để mười con người dùng tay không đốn hạ một trăm đốt tre gai ken đặc như sắt nguội. Bảng chỉ thị nói: "Rừng tre chỉ có tối đa chín mươi chín đốt. Muốn đủ một trăm, phải chặt từ đốt biết thở."
Và "Đốt nào làm từ xương người sống sẽ rã thành bột vôi."
Bản thân câu chữ trên tấm biển không phải là một câu đố mẹo văn học; nó là một bài toán phân bổ vật chất tàn nhẫn. Kẻ dựng nên cỗ máy này thừa biết quy luật sinh học của con người khi bị dồn vào chân tường.
Đúng lúc đó, từ sâu trong bụi tre rậm rạp phía sau cỗ máy ép gỗ nghiến, một âm thanh lạ bắt đầu đùn lên qua lớp bùn ướt.
Ục... ục...
Âm thanh ban đầu nghẹn ứ như tiếng bọt khí sủi tăm dưới đáy ao tù ngập rác. Nhưng chỉ vài giây sau, nó biến thành tiếng sụt sùi khóc lóc của một ai đó đang nấc nghẹn trong tuyệt vọng.
"Có... có người trong bụi rậm!" Cô gái giao hàng lắp bắp, run rẩy chỉ tay về phía bức tường tre tối đen. "Có ai đang khóc... Ai đó cứu họ với..."
"Câm mồm!" Người đàn ông đeo kính hét lên, giọng lạc đi vì nhớ lại điều thứ tư trên tấm biển. "Quy tắc bốn! 'Nghe tiếng khóc trong bụi rậm, tuyệt đối không trả lời bằng tiếng người; lấy bùn đen nhét đầy miệng!'"
Toàn bộ khoảng sân nện đất rơi vào một sự tĩnh lặng nghẹt thở.
Không một ai dám nhét bùn vào miệng, nhưng tất cả đều đưa tay bịt chặt lấy môi mình, lồng ngực phập phồng đứt quãng.
Tiếng khóc trong bụi tre càng lúc càng rõ hơn. Nó không hẳn là tiếng khóc của phụ nữ, cũng chẳng phải của trẻ con. Đó là một chuỗi âm thanh the thé, đứt đoạn, xen lẫn giữa tiếng nấc nghẹn là tiếng va đập khô khốc của một thứ gì đó cứng như sụn đang bị nghiền nát từng mẩu dưới một lực ép nặng nề.
Rắc... rào rạo... tóp tép...
Âm thanh nhai nuốt đều đặn, lạnh lùng đùn lên qua màn sương mù màu tím.
Gã áo ba lỗ giật thót mình, vội vã lùi lại ba bước, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng tối sau cỗ máy ép. Gã thanh niên áo khoác rách bỗng nhiên khuỵu xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu run bần bật. Cả nhóm người chơi theo bản năng sinh tồn dạt hết về phía góc sân đối diện, dùng thân cỗ máy gỗ nghiến đồ sộ làm tấm lá chắn ngăn cách với bụi rậm.
Chỉ có hai người không dạt về phía đám đông.
Gã thợ cơ khí mặc đồ xám lẳng lặng lùi vào vùng bóng râm dưới chân giá đỡ cỗ máy, tay nắm chặt thanh sắt nhọn vừa cời được dưới bùn, lưng áp sát vào súc gỗ nghiến chịu lực.
Người còn lại là Vương Phạm.
Vương Phạm không lùi vì khớp gối trái của anh đang nhức buốt đến mức không thể thực hiện một cú giật lùi đột ngột mà không ngã nhào xuống bùn. Anh khẽ hạ thấp trọng tâm, đưa tay áo lau màng nước đục trên mắt phải, dồn toàn bộ sự tập trung của mắt trái xuống mặt đất nện loang lổ bùn ướt ngay trước lối mòn dẫn vào bụi tre rậm rạp.
Dưới ánh sáng lờ nhờ của màn sương tím, lớp bùn đen nhão nhoét đang in hằn một hàng dấu vết cơ học cực kỳ rõ nét.
Đó là những dấu chân người trần.
Mười đầu ngón chân bấm sâu vào lòng đất nện, vòm bàn chân lõm sâu để lại những gờ bùn nhô cao còn ướt sũng nước loãng.
Tiếng nhai nuốt rạo rực và tiếng khóc sụt sùi vẫn đang đùn lên từ lùm tre rậm rạp ngay trước mặt, cách vị trí Vương Phạm đứng chưa đầy bảy thước.
Nhưng toàn bộ mũi của những bàn chân in sâu dưới lớp bùn ướt lại đang quay ngược một trăm tám mươi độ — hướng thẳng ra phía khoảng sân nện đất nơi mười người bọn họ đang đứng.
Những vệt bùn trồi lên quanh mép dấu chân vẫn còn đang rỉ nước, chưa hề se lại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.