Chương 11: Chuẩn Bị
Dòng chữ xanh lam nhạt
dần rồi chìm hẳn vào bóng tối của buồng nghỉ. Nằm im trên giường nệm êm ái, tim
anh vẫn đập thon thóp đầy bất an. Ánh mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt,
nơi giao diện nhiệm vụ vừa được thiết lập lại.
[NHIỆM VỤ 2: MỘT ĐÊM
TẠI TÂM AN] [Phần thưởng: 500 Tiếng hét]
Năm trăm Tiếng hét.
Con số ấy cứ lơ lửng
giữa hư vô. Hai thử thách còn lại chỉ trị giá hai trăm năm mươi điểm mỗi bên. Một
đêm ngủ tại nhà nghỉ lại đáng giá gấp đôi? Càng ngẫm nghĩ, Tâm An càng hiện lên
như một cái bẫy sâu hoắm được đào sẵn, chỉ chờ anh sa chân vào.
Mép chăn mỏng được
kéo lên đắp ngang ngực, cố xua đi cái lạnh buốt đang từ từ thấm qua lớp vải. Đồng
hồ đếm ngược bảy ngày xoay tròn trong tâm trí, tích tắc gõ nhịp đầy thúc giục.
Rạp phim trống rỗng, bài quảng cáo dốc sạch chút vốn liếng cuối cùng trôi tuột
trên mạng xã hội mà chẳng đổi lại nổi một lượt tương tác. Bản thân thực sự
không còn đường lui.
- Hệ thống.
Minh cất tiếng gọi
khàn khàn vào khoảng không tĩnh mịch.
- Ngươi có hỗ trợ gì
cho tôi trong chuyến đi này không? Lỡ tôi mất mạng ở đó thì ai vận hành rạp?
Sự im lặng kéo dài đến
mức tưởng chừng câu hỏi đã rơi vào hư không. Mãi sau, vệt sáng xanh lam mới gợn
sóng phản hồi:
[Có.]
Anh nhỏm người dậy, mắt
sáng lên đầy kỳ vọng:
- Hỗ trợ gì? Mau đưa
ra đây xem nào.
Bảng điều khiển ảo lập
tức chuyển hướng, mở ra danh mục Vật phẩm. Ở góc riêng biệt, mười chai thủy
tinh nhỏ xếp thành hàng ngay ngắn, bên trong sóng sánh thứ chất lỏng sắc cam ấm
áp.
[Thuốc tăng gan dạ tức
thời ×10]
Dòng giải thích ngắn
gọn xuất hiện:
[Để tránh ký chủ tử
vong do sợ hãi quá mức.]
Minh sững sờ mất vài
giây, quả tim thắt lại trước sự "quan tâm" đầy trêu ngươi này. Anh bặm
môi, gằn giọng hỏi:
- Ngươi vẫn còn nhớ
chuyện đó à?
[Có.]
Một hơi thở hắt ra đầy
nặng nề. Có vật hộ thân dẫu sao vẫn vững tâm hơn là đi người không vào hiểm cảnh.
Liếc qua con số 207 Tiếng hét hiển thị trên bảng ảo, anh mở mục Cửa hàng. Dòng
thuốc tức thời vẫn giữ nguyên mức giá mười điểm mỗi chai, không có ghi chú giá
tăng thêm sau mỗi lượt mua như loại tăng chỉ số vĩnh viễn.
Anh dứt khoát lên tiếng:
- Đổi thêm cho tôi bảy
bình Thể lực tức thời và mười ba bình Gan dạ tức thời. Gom hết số điểm tôi đang
có.
[Đã khấu trừ 200 Tiếng
hét.] [Tiếng hét hiện tại: 7]
Kho vật phẩm ảo lập tức
lấp đầy bằng những bình dược chất nhỏ nhắn. Nhẩm tính bảy bình Thể lực và hai
mươi ba bình Gan dạ vừa có, anh đăm chiêu suy tính. Ba mươi phút ngắn ngủi cho
mỗi chai. Mười lăm tiếng đồng hồ được bảo hộ tối đa này tuyệt đối không thể
phung phí vô tội vạ. Một bên giúp cơ thể chống chọi sự rã rời, một bên giữ cho
thần trí đứng vững trước nỗi kinh hoàng. Từng liều lượng phải được khớp chặt với
mỗi biến cố phát sinh.
Những phép tính phân
chia cứ nhảy múa bồng bềnh rồi mờ dần đi theo mí mắt trĩu nặng. Anh chìm vào giấc
ngủ lúc nào không biết.
Vệt nắng sớm lọt qua
khe cửa xua đi cái se lạnh đêm muộn cũng là lúc Minh thức giấc. Anh nhanh chóng
chạy xe về gian trọ hầm hập nóng. Cơn gió oi nồng từ quạt trần cũ kỹ lọc cọc
quay trên đầu càng làm tăng thêm cái ngột ngạt của buổi trưa sấy người. Trút bỏ
bộ đồ bám bụi, anh dội gáo nước mát, gột rửa sạch sẽ lớp mồ hôi nhơm nhớp.
Ngay khi vừa bước ra
ngoài, vò vội mái tóc cho khô bằng khăn lông sờn cũ, âm thanh cơ học vô cảm của
hệ thống bỗng vang lên ngay trong đại não:
[Ký chủ.]
Minh giật mình, nheo
mắt quan sát khoảng không:
- Gì nữa đây?
[Rạp Chiếu Phim Kinh
Dị có khu vực tắm rửa dành cho quản lý.]
Bước chân khựng lại
giữa gian trọ. Vách tường loang lổ vết ố xám trước mặt như nhòe đi trong uất
nghẹn. Tiếng thông báo vừa dứt liền để lại một khoảng lặng. Anh chỉ biết tặc lưỡi,
buông tiếng thở dài thườn thượt:
- Tôi biết ngay mà...
Nén lại sự bực dọc,
anh quay sang kéo khóa vali sờn góc. Toàn bộ đồ đạc tích góp sau chuỗi ngày dài
không việc làm chỉ vỏn vẹn vài ba bộ áo phông bạc màu xếp vội, túi thô đựng bàn
chải đánh răng và mấy món nhu yếu phẩm rẻ tiền.
Khép hờ cánh cửa gỗ
cũ kỹ, Minh ngập ngừng ngoảnh đầu. Bốn bức vách trống huơ trống hoác. Góc trọ
mười lăm mét vuông này từng chứng kiến anh nằm thẫn thờ suốt ngày, đăm đăm hướng
lên những vệt ẩm mốc loang lổ trên trần nhà để nhẩm tính xem hũ gạo còn trụ được
đến ngày mai hay không.
Kéo khóa vali cũ, anh
tặc lưỡi tự nhủ:
- Đi thôi.
Bà chủ trọ cúp máy
sau vài câu cằn nhằn. Khoản tiền cọc một tháng coi như mất trắng, đổi lại là sự
nhẹ nhõm. Mối lo về tiền thuê nhà đắt đỏ mỗi tháng cũng kết thúc từ đây.
Thu xếp xong xuôi,
Minh chở hành lý quay lại rạp phim trước giờ mở cửa. Anh nhanh chóng chuyển đồ
vào buồng nghỉ phía sau quầy quản lý. Gian buồng rộng rãi, thoáng đãng và thơm
nhẹ hương gỗ mới, khác hẳn sự chật chội, ngột ngạt nơi gian trọ cũ. Anh xếp quần
áo vào tủ gỗ nhỏ cạnh giường nệm ga xanh thẫm, sắp xếp đồ cá nhân vào nhà vệ
sinh riêng sạch sẽ.
- Cũng được. Từ giờ ở
đây luôn.
Minh chỉnh lại vành
mũ cho ngay ngắn rồi bước ra ngoài sảnh, mở cửa rạp đúng chín giờ sáng để bắt đầu
ca làm việc đầu tiên của cuộc sống mới.
Nhịp sống tại rạp
phim trôi qua trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Suất chiếu thứ nhất lúc chín giờ
sáng bắt đầu, bộ phim “The Ring” được chiếu đều đặn trong Buồng chiếu
01. Anh ngồi sau quầy bán vé, chống cằm dõi mắt quan sát ra con phố bên ngoài
qua lớp kính mà không thấy một bóng người ghé qua. Đến mười lăm giờ chiều, suất
chiếu thứ hai khởi động, giao diện quản lý rạp vẫn hiển thị con số không tròn
trĩnh:
[Khách hàng: 0/40]
Sảnh rạp vắng lặng,
chỉ có tiếng máy điều hòa rì rầm phả hơi lạnh xuống mặt quầy gỗ sồi. Ngồi sau
quầy, anh tỉ mỉ lau sạch ống kính điện thoại cũ rồi gắn vào gậy livestream chống
rung. Dưới chân, đôi giày siêu êm không phát ra một tiếng động nhỏ khi anh khẽ
nhịp gót. Trong kho lưu trữ ảo, bảy vệt sáng sắc xanh lục bảo cùng hai mươi ba
vệt sáng sắc cam ấm áp vẫn xếp thành hàng ngay ngắn.
Suất chiếu hai mươi
giờ kết thúc mà không có lấy một bóng khách. Anh tựa lưng vào ghế xoay, hướng mắt
về phía đồng hồ treo tường lớn giữa sảnh. Kim phút chậm chạp dịch chuyển. Hơi
thở dồn dập theo từng nấc dịch chuyển của kim đồng hồ.
Không gian im ắng đến
mức nghe rõ cả tiếng cạch cạch đều đặn từ bộ bánh răng cơ học bên trong. Khi
hai chiếc kim chập lại thành một đường thẳng tắp hướng thẳng lên số chín, bảng
giao diện ảo đột ngột bừng sáng:
[Đã đến thời gian thực
hiện nhiệm vụ.]
Được yêu thích bởi: Ny Võ, Diễm Võ, bng, Nguyệt Minh, 13 .Hoàng Nguyễn, lê thanh hiếu, Trần Kim Hạ
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.