R.O.A.D

Quyển 2: Thế Giới Mới

Chương 9: Mẻ Lưới Bên Đê

Đăng: 01/08/2026 15:22 2,912 từ 1 lượt đọc


Từ phía xa, tiếng động cơ xe gầm gừ rồi tắt hẳn. Hai chiếc xe khách cỡ lớn chở theo 80 người của xã Hùng Cường đã tập kết ở khá xa chiến trường để tránh bị bọn quái vật phát hiện.


Minh quan sát đội ngũ, ánh mắt không dao động. Anh lập tức thao tác trên điện thoại, gửi vị trí hiện tại và tiến độ tiến quân cho anh Lĩnh đang ở tuyến sau.


Cổng chính khu nhà Lâm nằm ở hướng Tây. Phân tích chớp nhoáng địa hình, Minh ra lệnh: "Toàn đội, hướng Nam. Tiêu hao sinh lực địch, sau đó vừa đánh vừa lùi về trước cổng chính. Tuyệt đối tuân thủ kế hoạch! Vào đội hình!"


Tám mươi người nhanh chóng được Minh chia làm 10 tiểu đội, mỗi tiểu đội 8 người. Đây là một cỗ máy chiến đấu hoàn chỉnh: hai người cầm khiên đứng chắn, ba cận chiến áp sát, hai pháp sư phía sau và một người hỗ trợ. Mười tiểu đội đan cài vào nhau như những bánh răng. Nếu bất kỳ con quái vật nào hung hăng lao vào giữa khoảng trống của các tiểu đội, chúng sẽ lập tức bị nghiền nát từ tứ phía, không có đường lui.


Trận chiến nổ ra ngay khi đội của Minh áp sát mạn Nam.


Minh lướt đi ở tuyến đầu. Hai thanh đoản đao trong tay anh múa lên những đường tàn khốc. Không động tác thừa, mỗi lần đao quang lóe lên là yết hầu hoặc khớp xương của đám quái vật đứt lìa. Vừa chém giết, đôi mắt Minh vẫn bao quát toàn cục: "Tiểu đội 3, thu hẹp cánh trái! Tiểu đội 7, lấp chỗ trống!"


Bên cạnh anh, Tuấn Anh như một cỗ xe tăng càn quét. Thanh Đại Ngưu Kiếm nặng nề vung lên mang theo tiếng rít xé gió.


Phăng!


Một nhát chém chẻ đôi đầu một con quái vật từ trên xuống dưới, máu tươi cùng óc văng tung tóe lên mặt cỏ. Tuấn Anh không cần gầm lên, chỉ ánh mắt dũng mãnh đã đủ khiến đám quái vật cấp thấp phải chùn bước.


Ở một góc khác, Khánh thể hiện sự sắc bén của mũi nhọn tấn công. Những cú đòn chớp nhoáng không chỉ mang theo sát thương mà nội tại tê liệt cũng phát huy tác dụng rất lớn. Những con quái vật trúng đòn bỗng khựng lại, co giật. Chỉ chờ có thế, đồng đội lao lên dứt điểm.


Và vững chãi nhất chính là Tiến. Tấm khiên to bản của cậu cắm chặt xuống đất, đỡ trọn những cú va đập nặng nề, tạo thành bức tường đồng vách sắt bảo vệ tuyến sau, đồng thời mở ra khoảng trống chí mạng cho hai cánh chớp thời cơ kết liễu kẻ địch.


Bốn mươi cái xác nhầy nhụa gục xuống, nhưng Minh lập tức nhận ra điểm bất thường. Đám Người Thằn Lằn không hành động theo bản năng hoang dã. Chúng không ồ ạt lao lên nạp mạng. Đáng sợ hơn, những con cầm vũ khí cận chiến bắt đầu gầm gừ, cơ thể chúng đột ngột phình to, lớp vảy sừng sẫm lại, lấp lánh một tầng ánh sáng mờ ảo của linh lực.


Bọn quái vật này... biết [Cường hóa]!


Minh siết chặt song đao, đánh giá chớp nhoáng lực lượng hai bên. Kế hoạch ban đầu là vờ rút lui để dụ địch, nhưng lúc này, sự chênh lệch thể chất buộc họ phải biến giả thành thật.


"Rút lui thực sự. Địch nắm giữ linh lực [Cường hóa]. Giữ vững đội hình, tuyệt đối không giáp lá cà, lùi chếch về hướng phía cổng chính!" Minh ra lệnh không có lấy một từ thừa thãi hay do dự.


Đám Người Thằn Lằn dường như đánh hơi được mùi sợ hãi từ kẻ thù, chúng bắt đầu dồn ép đội quân do Minh chỉ đạo. Bọn chúng đuổi theo, tấn công dữ dội nhưng vẫn trong tính toán của Minh.


“Lui lại chậm thôi!”


“Lui qua cổng một chút!”


“Dừng lại đây!”


Minh cầm chân bọn quái vật lại cố gây tiếng động thật lớn để dụ bọn Thần Trùng ra ngoài.


Trùng Thìn gầm lên một tiếng dài.


“Gào!”


“Bọn ruồi nhặng này dám thách thức ta!”


“Lui lại nhanh!” Minh ra lệnh để mọi người lùi ra thật xa giữ khoảng cách.


Còn lũ Người Thằn Lằn đang chiến đấu thì như bị giật mình vì tiếng gầm vừa rồi.


***

Có một sự thật về giống loài thằn lằn này. Sinh ra trong bùn lầy, mục tiêu tối thượng của Người Thằn Lằn là chiến đấu và mong tìm được một cơ hội tiến hóa, để một ngày được hóa rồng.


Căn cứ cũ của Người Thằn Lằn là một khu đầm lầy ẩm thấp. Sau vài hôm thế giới thay đổi, vào lúc nhá nhem tối, trước cổng vào khu đầm lầy, một cái bóng sừng sững vác đại đao tiến vào.


Đó chính là Trùng Thìn, hắn mang trong mình một chút huyết mạch của thứ rồng lai tạp. Ngay từ khoảnh khắc nó xuất hiện, thứ huyết mạch ấy đã tạo ra sự áp chế tuyệt đối. Nó bước vào mà không một tên người Thằn Lằn nào dám cản. Nó bước thẳng vào trại của chỉ huy, nhẹ nhàng chém tên chỉ huy thành hai phần theo chiều dọc. Nó hất hai mảnh xác ra ngoài rồi ngồi xuống cái ghế ở chính giữa trại. Nó dễ dàng trở thành một vị vua. Đám Người Thằn Lằn còn lại cũng nghiễm nhiên tôn thờ hắn một cách cuồng nhiệt.


Nhờ trí tuệ vượt trội, Trùng Thìn đã dạy chúng cách vận dụng linh lực cường hóa cơ thể. Ít ngày sau, Trùng Mão và Trùng Tỵ tụ quân về. Chúng càn quét các khu dân cư lân cận, bao gồm cả khu của Thành, để mở rộng lãnh thổ.


Và đáng sợ nhất, chúng có một tên chuyên đột nhập vào các khu trại để thu thập tình báo: Trùng Tuất. Chính gã Trùng Tuất này có khả năng biến đổi hình dạng và kìm hãm toàn bộ năng lực và giấu nhẹm mùi quái vật để thu nhỏ thành một con chó cỏ mũi đỏ bẩn thỉu, ung dung luồn lách do thám toàn bộ xã Hùng Cường mà không ai mảy may nghi ngờ.


Hôm nay, nhận được tin báo 80 nhân lực nòng cốt của Hùng Cường rời đi, bọn chúng lập tức tổng tiến công. Kế hoạch ban đầu là đợi Trùng Tuất đánh úp từ bên trong, phá vỡ tuyến phòng thủ để chúng tràn vào. Nhưng Trùng Tuất thích chơi trội lại định ám sát Lâm - bộ não chiến thuật của cả xã để lập công dâng lên Trùng Thìn. Không may cho nó là khu nhà Lâm đã có Chó Đá trấn giữ, Trùng Tuất bị nuốt gọn chỉ trong một ngụm.


Dù đến giờ G vẫn không thấy Trùng Tuất xuất hiện, nhưng với bản tính kiêu ngạo, Trùng Thìn vẫn quyết định xua quân tấn công thẳng vào cổng khu A, tự tin rằng sức mạnh của mình dư sức nghiền nát đám nhân loại bé nhỏ.


***


Đám Người Thằn Lằn đang tụ lại thành một khối dày đặc trước cổng khu nhà Lâm. Từ phía trong cổng, ba bóng đen bước ra. Ba con Thần Trùng: Mão, Tỵ, Thìn. Trùng Thìn sừng sững đứng giữa, Trùng Mão và Trùng Tỵ ưỡn ẹo đứng hai bên. Cả ba ánh mắt khinh miệt nhìn đám người nhỏ bé.


“Kế hoạch dụ rắn ra khỏi hang đã thành công.” Minh thầm nghĩ.


Trùng Tỵ rít lên:


“Quây bọn nó lại”


Nhận được tín hiệu, đám Người Thằn Lằn lập tức tản ra thành hình bán nguyệt, ý đồ bọc hậu và vây kín 80 người của Minh. Hơn hai trăm con quái vật lực lưỡng bắt đầu dùng linh lực để cường hóa cơ thể.


"Lùi!" Minh hét lớn.


Theo như kế hoạch thì lúc này tất cả phải diễn xuất nhưng thấy nhiều quái vật mạnh mẽ thế này, sự thất kinh trên mặt cũng có đến ba bốn phần là thật. Đội hình bắt đầu lộn xộn dần, lùi lại đầy chật vật.


Đám quái vật thấy được sự hỗn loạn lập tức siết chặt vòng vây lại, đuổi theo.


Lùi được khoảng 200 mét, Trùng Thìn ngửa cổ cười những tiếng gằn đục như tiếng sấm nổ. Nó vung tay, phát lệnh tổng tấn công để nghiền nát những "con sâu kiến" dám thách thức chúng. Đám Người Thằn Lằn rít lên, lao đi như điên dại.


"Chạy!" Minh dẫn đầu đội hình rút lui về hướng đê.


Dù đang bỏ chạy, mười tiểu đội vẫn giữ được sự liên kết cơ bản. Đội hình pháp sư và cung thủ thỉnh thoảng quay lại, ném vài quả cầu lửa hoặc bắn những mũi tên cản bước, tạo cảm giác họ đang chống trả trong tuyệt vọng.


Cuộc rượt đuổi kéo dài căng thẳng đến tận chân đê.


Lúc này đám quái vật tưởng chừng đã dồn được con mồi vào chân tường, cả bọn cười khằng khặc đê tiện. Có con còn lè lưỡi liếm những dòng nước dãi chảy đầy dưới hàm.


Tất cả mọi người đã đến nơi, Minh quay ngoắt lại gầm lên:

“Tấn công!”


Từ phía bên kia triền đê, cơn mưa hỏa lực từ lực lượng quân đội phục kích của anh Lĩnh trút xuống. Pháp thuật, mưa tên đổ ập xuống đội hình của đám Người Thằn Lằn.


Lúc này, Minh mới phất tay áo. "Đội Hùng Cường. Kích hoạt [Cường hóa]."


Chỉ chờ có lệnh, 80 con người của xã Hùng Cường đồng loạt giải phóng sức mạnh thực sự. Đội pháp sư tầm xa vẫn giữ vị trí, nhưng đội cận chiến bỗng chốc lột xác. Một luồng hào quang rực rỡ bùng lên, bao phủ lấy cơ thể họ: ánh vàng của [Kim hệ], cam rực của [Hỏa hệ], xanh lam của [Thủy hệ] và xanh lục của [Mộc hệ]. Ánh sáng ấy không chỉ bọc lấy da thịt mà còn lan tràn lên vũ khí của một số thành viên, tỏa ra áp lực kinh người.


Trên gò cao, các cung thủ cũng đồng loạt kéo căng dây. Nhờ những ngày tháng được Chằn Vương chỉ điểm, họ đã biết cách bọc linh lực vào mũi tên thép. Những mũi tên hệ Kim sắc lẹm chực chờ xuyên thủng mọi lớp vảy; tên hệ Hỏa nóng rực sẵn sàng bùng nổ; tên hệ Thổ nặng nề mang theo uy lực phá giáp dũng mãnh. Đứng cạnh lực lượng quân đội chính quy chưa nắm được cách vận hành linh lực cường hóa cơ thể, sức mạnh của 80 người Hùng Cường lúc này tỏ ra vượt trội hoàn toàn dù ở cùng cấp độ.


Chiến trường lập tức chia làm hai nửa rõ rệt.


Hơn 200 chiến sĩ của anh Lĩnh nhận nhiệm vụ tách lũ Người Thằn Lằn ra để tiêu diệt. Dù đối thủ đã được [Cường hóa], nhưng dưới sự chỉ huy sắc bén của anh Lĩnh, quân đội vẫn vững vàng như một bức tường thép. Lĩnh đứng trên cao, bộ đàm liên tục vang lên những mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát: "Tiểu đội 1, 2, 3 kết thành trận khiên chữ V, ép cánh trái! Pháp sư tuyến hai, hỏa lực nhịp ba, tập trung nã vào những con mất đà! Không tham chiến tay đôi, dùng lưới trận làm mòn thể lực chúng. Tuyệt đối giữ cự ly an toàn!"


Trong khi đó, 80 người xã Hùng Cường phải đối mặt với một ác mộng thực sự: 3 con Thần Trùng.


Chúng quá mạnh. Những cú chém từ đại đao của Trùng Thìn xé rách không khí, mang theo uy lực như đạn pháo nổ. Nếu không nhờ cơ thể đã được [Cường hóa], phản xạ của con người tuyệt đối không theo kịp. Chỉ một tiếng "Keng!" chát chúa, khiên sắt và kiếm thép thông thường lập tức vỡ vụn trước sức mạnh của nó. Minh phải đích thân dẫn 4 tiểu đội, di chuyển như bóng ma, cực kỳ vất vả mới có thể cầm chân được Trùng Thìn.


Ở hai góc khác, Tuấn Anh và Tiến dẫn 3 đội điên cuồng tách Trùng Mão ra xa, dựa vào sức phòng thủ của Tiến để chịu đựng tốc độ quỷ mị của con quái vật. Khánh và anh Long chỉ huy 3 đội còn lại đối phó với Trùng Tỵ, liên tục né tránh những cú quất đuôi rung chuyển mặt đất và lớp chướng khí độc hại.


Giữa lúc chiến trường bên bờ đê đang sôi sục, không một ai trong đám quái vật chú ý đến sự thay đổi ở cổng khu nhà Lâm.


Thông qua góc nhìn được chia sẻ từ Minh, Lâm nắm rõ mọi diễn biến. Khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười.


"Đánh nhau ở ngoài là việc của Minh. Việc của mình là giữ an toàn cho những người còn lại."


Cùng với hơn mười người đội cảnh vệ và đội của Dob, Lâm âm thầm nhưng chớp nhoáng tiến lên mặt đất.


"Khóa chặt cổng lại! Lên đạn toàn bộ dàn nỏ cỡ đại trên tường! Kẻ nào bén mảng đến, bắn bỏ!" Lâm chỉ đạo.


Bằng sự nhanh nhạy của mình, cậu ta đã triệt để tận dụng thời cơ, biến khu nhà thành một pháo đài bất khả xâm phạm, cắt đứt hoàn toàn ý định quay lại quấy phá của bất kỳ con quái vật nào.


***

Trở lại bờ đê, trận chiến dần đi đến giới hạn. [Cường hóa] mang lại sức mạnh tột đỉnh. Nhưng cái giá phải trả là linh lực bị vắt kiệt một cách tàn nhẫn. Tám mươi người xã Hùng Cường chỉ vừa làm quen với sức mạnh mới. Trận chiến sinh tử kéo dài. Cơ bắp họ bắt đầu run rẩy. Tiếng thở dốc gắt gao vang lên

Đội của anh Lĩnh cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Họ vẫn dùng cơ thể người thường, vũ khí thường để đối chọi với lũ quái vật đột biến. Tiêu diệt được 200 tên Người Thằn Lằn đã vắt kiệt thể lực của mọi người. Một giây phút hụt hơi, đội hình do anh Lĩnh dẫn dắt lộ ra một khe hở.

Chỉ chờ có vậy, 100 con Người Thằn Lằn còn sống sót lập tức phá vây. Chúng không tháo chạy tán loạn mà gào thét, điên cuồng lao về phía đại vương của chúng, Trùng Thìn.


Minh nhận thấy sự cân bằng được duy trì giữa hai bên đã bị phá vỡ, ngay lập tức chỉ đạo mọi người lùi lại. Cùng lúc đó tiếng hô “Lùi lại!” của anh Lĩnh cũng vang lên cùng một nhịp với Minh.


Cả hai đội lùi lại cùng một nhịp và tự khớp lại với nhau thành một khối. Thời gian cứu trợ ngày hôm qua đã tạo cho hai đội ngũ một sự ăn ý vô hình, không phải nói thành lời, chỉ cần nhìn bước chân của nhau thôi cũng đủ hiểu phải di chuyển như thế nào.


Quả thật mọi người cần một khoảng nghỉ, việc chém giết của phía quân đội và việc cường hóa cơ thể để tập trung cầm chân ba con Thần Trùng đã sắp bào mòn hết thể lực của mọi người.


Trùng Thìn lia đôi mắt lạnh lẽo nhìn 100 tên tay sai tơi tả vừa lết về. Nó đã biết từ lâu. Trong mắt kẻ mang huyết mạch rồng như nó, mấy trăm mạng quái vật tạp nham kia chết đi cũng được, miễn là vắt kiệt được thể lực của bọn người này. Nó hừ lạnh một tiếng, giẫm mạnh chân xuống đất. Ngay lập tức đất bên dưới như một sinh vật sống, bắt đầu trùm lên bàn chân hắn, len vào, bao phủ lấy từng mảnh vảy trên người hắn. Da cả người hắn đã trực tiếp biến thành một tấm hộ giáp kiên cố màu nâu đỏ. Cây đại đao cũng được phủ một tầng ánh sáng lập lòe. Hắn chém mạnh một nhát xuống đất hất văng đất đá về phía mọi người.


Trùng Mão cùng Trùng Tỵ cũng lập tức cường hóa bản thân rồi lẩn nhanh vào lớp khói bụi. Hai thân ảnh được bao quanh bởi lớp ánh sáng mờ mờ màu vàng kim và xanh lục đang nhanh chóng tiếp cận đánh lén.


Nhưng chút mánh khóe ấy làm sao qua được trực giác chiến trường của anh Lĩnh, nhất là khi Minh đã âm thầm kích hoạt [Radar Âm Dương] từ sớm. Chuyển động tàng hình của Trùng Tỵ và Trùng Mão bị bóc trần rõ mồn một.


Hai con Thần Trùng tưởng rằng dễ dàng thâm nhập đội ngũ của mọi người để ra đòn sát thủ ai ngờ bị bẫy ngược. Bọn chúng đã chui vào vòng vây của mọi người.


Trùng Thìn húc tới như một quả núi di động mang theo mùi bụi đất.


Lúc này, anh Lĩnh với cây đại đao cán dài trong tay cười vang lên một tiếng,


"Tuấn Anh! Cùng tôi chặn nó lại!"



0
Ủng hộ tác giả Nanashi Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.