Chương 6: Khám Phá
Hill nhìn tấm thẻ thêm vài giây rồi cẩn thận kẹp nó trở lại giữa những trang cuối của cuốn sổ.
Cậu khép cuốn sổ lại. Âm thanh giấy và bìa va vào nhau vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng.
Mọi chuyện xảy ra trong hôm nay đã vượt xa khả năng tiếp nhận của cậu.
Tù ông lão bí ẩn xuất hiện giữa khu chợ đen. Dòng cảnh báo kỳ lạ:
"Đừng tin người gác cửa."
Và cả cuộc trò chuyện khó hiểu giữa cha mẹ cậu.
Tất cả đan xen vào nhau như một mớ chỉ rối mà Hill không thể tìm được đầu mối.
Cậu đưa tay day nhẹ thái dương. Dù muốn hay không, hiện giờ cậu cũng không thể tìm ra thêm bất cứ câu trả lời nào.
Cậu cần nghỉ ngơi.
Ít nhất đó là điều lý trí mách bảo.
Hill khóa ngăn bàn, thổi tắt ngọn đèn dầu rồi nằm xuống giường. Bóng tối nhanh chóng bao trùm căn phòng.
Ban đầu cậu nghĩ mình sẽ rất khó ngủ.
Nhưng không phải vì những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Mà bởi mọi âm thanh quanh mình bỗng trở nên rõ ràng đến bất thường.
Tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài sân, và tiếng đồng hồ treo ở tầng dưới.
Từng âm thanh nhỏ bé đều bị phóng đại lên, khiến Hill cảm thấy khó chịu như có ai đó đang thì thầm ngay bên tai.
Cậu xoay người, kéo chăn lên cao hơn và cố ép bản thân phớt lờ tất cả.
Không biết từ lúc nào, ý thức của cậu dần trở nên mơ hồ.
Rồi cảm giác nằm trên giường biến mất.
Không có giấc mơ hay hình ảnh. Chỉ có cảm giác rơi xuống.
Cơ thể cậu liên tục chìm xuống. Nó xuyên qua từng lớp màn vô hình.
Một lớp.
Rồi thêm một lớp nữa.
Hill cố mở mắt, nhưng không thể. Muốn cử động, và cũng không thể.
Cho đến khi cảm giác rơi đột ngột dừng lại. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng, hoàn toàn tĩnh lặng.
Hill mở mắt ra.
Trước mặt cậu là biển sương mù xám bạc và bầu trời sao trải dài đến tận cuối tầm nhìn.
Khung cảnh quen thuộc, nhưng cũng khác hẳn lần trước.
Lần đầu tiên xuất hiện ở nơi này, Hill gần như không nhìn thấy gì ngoài màn sương vô tận. Thế nhưng lần này, phía xa xa trong lớp sương dày đặc lại xuất hiện những đường nét mờ nhạt như một phần kiến trúc đang dần lộ diện.
Cậu chậm rãi bước tới.
Khoảng cách dường như không tồn tại ở nơi đây.
Mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh thay đổi một cách khó hiểu. Chẳng bao lâu sau, một cột đá cổ xưa hiện ra trước mắt.
Trên bề mặt đầy những vết nứt của thời gian, Hill nhìn thấy một biểu tượng quen thuộc.
Chín vòng tròn đồng tâm. Ở chính giữa là hình một cánh cửa.
Đồng tử cậu lập tức co lại. Đó chính là biểu tượng xuất hiện trên mảnh giấy được giấu trong cuốn sổ.
Ngay lúc ấy, màn sương xung quanh bắt đầu chuyển động một cách chậm rãi và âm thầm.
Như thể nơi này vừa nhận ra sự hiện diện của một vị khách mới.
Hill ngẩng đầu nhìn sâu hơn vào biển sương.
Ở phía xa, một bóng dáng khổng lồ đang đứng sừng sững giữa màn trắng mờ ảo. Nó bất động tuyệt đối, không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người ta cảm thấy áp lực khó tả.
Sau vài giây do dự, Hill quyết định tiến tới. Không gian nơi đây hoàn toàn không tuân theo quy luật thông thường.
Có lúc cậu cảm giác mình đã tiến rất gần. Nhưng có lúc bóng dáng kia lại như lùi xa thêm hàng chục mét. Thời gian và khoảng cách dường như đã mất đi ý nghĩa.
Cuối cùng, Hill cũng đến nơi.
Và rồi cậu khựng lại. Thứ đứng trước mặt cậu là một cánh cửa đá khổng lồ.
Hai cánh cửa khép kín cao hàng chục mét, phủ đầy những vết nứt cổ xưa. Màn sương bám quanh chân cánh cửa như những con sóng đông cứng giữa thời gian.
Ở chính giữa vẫn là biểu tượng quen thuộc.
Chín vòng tròn.
Một cánh cửa.
Giống hệt biểu tượng trên mảnh giấy bí ẩn.
Tim Hill đập nhanh hơn.
Đến lúc này, cậu gần như chắc chắn rằng cuốn sổ, mảnh giấy và thế giới sương mù này có liên hệ với nhau. Nhưng điều khiến cậu bất ngờ hơn là cánh cửa không hề đứng đơn độc.
Khi quan sát kỹ hơn, Hill nhận ra xung quanh nó còn tồn tại vô số tàn tích cổ xưa đang ẩn hiện trong màn sương.
Những bậc thang đá trắng, những hàng cột gãy đổ hay những nền móng khổng lồ đã bị thời gian bào mòn.
Nơi đây giống như quảng trường trung tâm của một thành phố cổ đại đã bị lịch sử lãng quên.
Hill bước giữa những tàn tích ấy, cảm giác như đang đi xuyên qua một phần ký ức đã chết từ rất lâu.
Rồi cậu bất ngờ nhìn thấy một vật thể khác.
Một chiếc ghế đá. Nó nằm cách cánh cửa không xa. Khác hẳn những công trình đổ nát xung quanh, chiếc ghế gần như nguyên vẹn.
Thậm chí còn sạch sẽ đến mức bất thường. Giống như vẫn luôn có ai đó thường xuyên sử dụng nó.
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Hill. Trực giác mách bảo rằng chiếc ghế này cực kỳ quan trọng.
Cậu tiến lại gần rồi ngồi xổm xuống quan sát.
Không có ký hiệu, chữ viết hay bất kỳ dấu vết đặc biệt nào. Sau vài giây chần chừ, Hill đưa tay chạm vào mặt ghế.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc với mặt đá, một tiếng ù vang lên trong đầu cậu. Khung cảnh xung quanh lập tức méo mó.
Sương mù cuộn trào. Những hàng cột cổ xưa dần nhòe đi. Trong tầm nhìn của Hill xuất hiện một hình ảnh mờ nhạt.
Một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế. Không thấy rõ khuôn mặt. Chỉ nhìn thấy bóng lưng.
Phía trước người đó là cánh cửa khổng lồ đang im lặng đứng giữa biển sương. Như đang chờ đợi điều gì đó.
Rồi tất cả tan biến. Hill lùi lại theo phản xạ.
Đầu đau nhói như bị vô số cây kim đâm xuyên qua. Cậu ôm lấy thái dương.
Cùng lúc đó, thế giới xung quanh bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu sụp đổ.
Sương mù tan rã. Những phiến đá dưới chân nứt toác. Bầu trời đầy sao phía trên gợn sóng như mặt nước bị khuấy động.
Hill lập tức nhận ra cảm giác quen thuộc ấy. Không gian này đang đẩy cậu ra ngoài.
Ngay khi cậu chuẩn bị rời đi, ánh mắt bỗng khựng lại.
Ở nơi xa nhất của quảng trường. Trong vùng sương mù chưa từng tan đi.
Có một đốm sáng màu vàng nhạt. Ban đầu Hill còn tưởng đó chỉ là một ngôi sao rơi xuống mặt đất. Nhưng rất nhanh cậu nhận ra mình đã nhầm.
Đốm sáng ấy đang di chuyển. Giống như có ai đó đang cầm một chiếc đèn lồng bước đi giữa biển sương vô tận.
Tim cậu đập mạnh.
Đây là dấu hiệu sự sống đầu tiên mà cậu nhìn thấy kể từ khi đặt chân tới nơi này.
Hill cố căng mắt nhìn. Muốn biết người cầm chiếc đèn kia là ai, nhưng khoảng cách quá xa. Xa đến mức ánh sáng chỉ còn là một chấm vàng nhỏ bé.
Rồi bất ngờ. Ánh đèn dừng lại.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Hill. Mặc dù không thể nhìn thấy người cầm đèn.
Mặc dù giữa hai bên vẫn còn cách nhau một khoảng cách khổng lồ.
Nhưng cậu lại có một cảm giác vô cùng rõ ràng.
Giống như... Đối phương cũng đã nhìn thấy cậu. Ngay khoảnh khắc ấy, không gian rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lan rộng khắp quảng trường.
Âm thanh đổ vỡ vang lên từ bốn phương tám hướng.
Hill theo bản năng bước về phía trước.
“Đợi đã!”
Tiếng gọi vừa thoát khỏi miệng. Mọi thứ trước mắt lập tức bị bóng tối nuốt chửng.
Hill bật dậy trên giường. Hơi thở gấp gáp.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Ánh trăng đỏ xuyên qua khe rèm, chiếu xuống căn phòng quen thuộc. Tiếng đồng hồ vẫn đều đặn vang lên.
Tích tắc.
Tích tắc.
Mọi thứ đều bình thường.
Bình thường đến mức khiến trải nghiệm vừa rồi giống như một giấc mơ. Hill ngồi lặng vài phút để ổn định nhịp thở. Rồi cậu đưa tay day trán.
“Có lẽ chỉ là...”
Câu nói đột nhiên dừng lại. Ánh mắt cậu hướng về phía bàn học. Cuốn sổ không biết từ bao giờ đã mở ngay ngắn trên bàn.
Tim Hill gần như ngừng đập. Cậu lập tức bước tới và chết lặng.
Trên một trang trống đã được lấp đầy bằng một bức tranh thô sơ. Trong bức hoạ ấy là khung cảnh một người đàn ông đang ngồi đối diện trước cánh cửa đá khổng lồ.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Nhìn thấy thứ vừa xảy ra đã chứng minh một điều với Hill. Nơi đó không phải giấc mơ, và ắt hẳn trong đó ẩn chứa một bí mật to lớn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.