Sai Số Bất Ngờ

Chương 5: Kì Lạ

Đăng: 16/06/2026 16:22 1,505 từ 1 lượt đọc
Hill dần thả lỏng lưng ghế, nhưng cảm giác bất an vẫn không rời khỏi lồng ngực. Nó không còn đơn thuần là lo lắng nữa, mà giống như một thứ gì đó đang âm thầm dịch chuyển phía sau những suy nghĩ của cậu.


Từ lúc gặp ông lão trong con hẻm cho tới bây giờ, mọi chuyện xảy ra đều không mang lại cảm giác “ngẫu nhiên”. Nó giống như có một đường dây vô hình đang kéo cậu đi từng bước một, dù cậu không biết điểm cuối ở đâu.


Hill hít sâu, cố ép bản thân bình tĩnh lại. Không khí trong phòng vẫn quen thuộc, mùi gỗ cũ và ánh đèn dầu vàng nhạt giúp cậu bám víu vào thực tại.

“Ít nhất mình vẫn còn cuốn sổ…”


Cậu kéo ngăn bàn. Ngón tay lướt qua mép giấy lạnh và khô. Cuốn sổ nằm yên ở đó, nặng hơn so với một quyển giấy bình thường.

Hill đặt nó xuống bàn. Cậu lấy thêm một tờ giấy trắng và cây bút máy


Chậm rãi, cậu viết:

“Hill Raleigh.”

Mực thấm vào giấy, hơi loang nhẹ ở cuối nét. Cậu đặt tờ giấy cạnh cuốn sổ.

Ban đầu, Hill nhìn lướt qua và gần như ngay lập tức nghĩ rằng chúng hoàn toàn khác nhau.


Nét chữ trong cuốn sổ đậm hơn. Các đường nét có lực, dứt khoát đến mức gần như không có độ run. Trong khi chữ cậu viết ra lại có phần mềm hơn, mang theo thói quen của một người viết trong đời sống bình thường.


Nhưng khi nhìn kỹ hơn...

Hill chợt khựng lại.

Các nét uống cong của chữ lại tương đồng một cách kì lạ với nhau. Không phải giống hoàn toàn.

Nhưng cũng không thể nói là khác biệt. Giống như… cùng một người viết, nhưng trong hai thời điểm khác nhau mà kỹ năng đã thay đổi.


Hill vô thức viết thêm một lần nữa, rồi thêm một lần nữa. Trang giấy dần bị phủ kín bởi cùng một cái tên.

Nhưng mỗi lần so sánh, cảm giác đó lại rõ hơn một chút. Không có bằng chứng nào đủ mạnh để khẳng định. Nhưng cũng không có lý do nào đủ vững để bác bỏ.

Cảm giác ấy khiến ngón tay Hill hơi lạnh đi. Cậu ngả lưng ra ghế, ánh mắt rời khỏi hai tờ giấy.


Cậu quyết định quay lại nghiên cứu danh sách ở đầu cuốn sổ.

Lần này Hill đọc kỹ hơn.

Mười bảy cái tên, và mười bảy cái ghi chép. Một vài cái tên cậu hoàn toàn xa lạ. Nhưng cũng có những người cậu từng nghe nói tới.


Sau một hồi Hill nhận ra.

Điểm chung duy nhất của họ là... Tất cả đều đã chết, hoặc biến mất. Theo thông báo của chính quyền là vậy.


Và nhìn những cái tên được viết trong cuốn sổ cậu thở dài một hơi.

Hill mặc niệm cho những người bị lão già kia bắt làm cái thí nghiệm kinh khủng đó.


Hill im lặng một lúc, rồi khép cuốn sổ lại. Cậu không muốn tiếp tục nhìn vào nó quá lâu. Cảm giác như càng nhìn, thứ bên trong càng bắt đầu nhìn lại cậu.


Cậu đứng dậy, bước tới cửa sổ. Ánh sáng từ bên ngoài lọt vào phòng, mỏng và nhạt.

Bên dưới, một chiếc xe ngựa đang lăn qua đường đá.

Hill nhìn theo theo phản xạ. Ban đầu, mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng khi cậu vô thức tập trung hơn một chút… Chi tiết bắt đầu rõ ra một cách khó chịu.

Nó giống như mắt cậu tự động chọn lọc những thứ quan trọng. Đường khớp kim loại trên bánh xe hiện rõ hơn.


Nhưng ngay khi Hill cố tập trung lâu hơn vào nó… Một cảm giác nhói nhẹ xuất hiện sau mắt.

Như thể cơ thể đang cảnh báo rằng cậu không nên duy trì trạng thái này quá lâu.

Hill lập tức rời ánh nhìn. Cậu chuyển sang âm thanh.

Tiếng vó ngựa.

Tiếng rao hàng từ xa.

Ban đầu là hỗn loạn. Nhưng khi cậu thử tập trung vào một giọng nói… Những âm thanh khác như bị đẩy lùi ra sau.


Tuy nhiên, càng cố giữ trạng thái đó, đầu cậu càng bắt đầu nặng lên một cách mơ hồ, không rõ rệt. Nhưng giống như một giới hạn vô hình đang được chạm vào.

Hill thở ra.


Đúng lúc đó, giọng Maria vang lên từ dưới nhà.

“Hill, xuống ăn tối đi con.”

Hill giật mình. Cậu nhanh chóng đẩy cuốn sổ vào ngăn bàn, đóng lại.

Rồi bước xuống. Bữa tối vẫn diễn ra như thường ngày. Ánh đèn vàng trong phòng ăn, mùi súp thịt nóng và tiếng dao nĩa chạm nhẹ vào đĩa tạo thành một nhịp điệu quen thuộc.


Maria hỏi về việc dọn đồ ở học viện. Bill trả lời ngắn gọn hơn mọi khi. Không khí không nặng nề, nhưng lại có một thứ gì đó khó gọi tên nằm giữa những câu nói.


Hill vẫn giữ vẻ bình thường, cố hòa mình vào bữa ăn. Nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cậu lại vô thức dừng lại trên cha mẹ mình lâu hơn mức cần thiết.


Không phải nghi ngờ rõ ràng. Mà là một cảm giác mơ hồ rằng… có điều gì đó không còn khớp như trước.

Sau bữa ăn, Hill đứng dậy, xin phép lên phòng.

“Con lên nghỉ trước nhé.”


Maria gật đầu nhẹ. Bill không nói gì thêm. Cầu thang gỗ kêu khẽ dưới từng bước chân. Khi đi được nửa chừng, Hill chậm lại theo phản xạ. Không phải vì mệt, mà vì cậu như nghe được cái gì đó.


Và rồi cậu nghe thấy giọng nói từ dưới bếp. Maria đang thu dọn bát đĩa.

“…ông vẫn chưa nói với nó sao?”


Một khoảng im lặng ngắn. Rồi giọng Bill đáp lại, trầm và thấp hơn thường ngày:

“Chưa.”


Tiếng nước chảy trong bếp vang lên, lấn đi một phần câu nói tiếp theo, nhưng Hill vẫn nghe được loáng thoáng.

“Nhưng nếu cứ kéo dài…” Maria nói nhỏ.


Bill cắt ngang, giọng bình tĩnh nhưng nặng hơn:

“Chính vì không thể kéo dài, nên mới chưa thể nói.”


Âm thanh bát đĩa chạm vào nhau vang lên, rồi im lặng. Không ai nói thêm điều gì nữa.

Hill đứng yên trên bậc cầu thang một lúc.

Cậu không quay lại, cũng không tiếp tục đi ngay. Chỉ có ánh mắt hơi trầm xuống, như đang cố nối hai đầu của một mảnh ghép vừa xuất hiện.

Nhưng mảnh ghép đó… vẫn chưa đủ để tạo thành một hình rõ ràng.


Cậu tiếp tục bước lên phòng. Nhưng trong lòng Hill đã xuất hiện thêm một dấu hỏi mới.

Cha mẹ đang giấu cậu điều gì?


Về phòng Hill khoá cửa lại. Tiến đến bàn và lấy cuốn sổ dưới ngăn ra. Cậu không ngồi ngay. Chỉ đứng yên một lúc, nhìn cuốn sổ trên bàn.

Rồi mới mở ra.


Lần này, cậu kiểm tra kỹ từng trang, từng mép giấy. Không bỏ qua bất kỳ nếp gấp nào.

Cho tới khi… Ngón tay cậu khựng lại. Giữa hai trang giấy gần cuối, có một vật mỏng được kẹp vào.


Mỏng đến mức gần như cùng màu với giấy. Nếu không có ánh đèn nghiêng, cậu sẽ không nhận ra.

Hill rút nó ra. Nó là một mảnh giấy cũ bên trên là một ký hiệu gồm chín vòng tròn đồng tâm và ở giữa là hình một cánh cửa. Nét vẽ không đều, như được ghi lại trong trạng thái vội vàng.

Bên dưới có một dòng chữ:

“Đừng tin người gác cửa.”

Hill nhìn chằm chằm.


Người gác cửa? Không có thêm giải thích. Cũng không có ngữ cảnh. Chỉ một câu bị bỏ lại giữa trang giấy.

Ngay lúc cậu còn đang suy nghĩ, một âm thanh rất nhỏ vang lên.


Cạch.


Hill cúi xuống.

Từ giữa hai trang sổ, một mảnh vật nhỏ rơi ra.

Cậu nhặt lên. Không phải gỗ lớn, cũng không phải kim loại, mà là một mảnh thẻ mỏng, cứng, giống như được cắt từ một vật liệu cũ. Trên bề mặt có hoa văn mờ, gần như bị mài mòn theo thời gian.


Hill lật nó lại, không có chữ. Chỉ có một dấu ấn gần như không còn rõ.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn… Cậu cảm thấy hoa văn đó có một sự quen thuộc khó hiểu. Không phải vì từng thấy nó, mà giống như cơ thể phản ứng trước nó.


Hill nhíu mày.

Trong khoảnh khắc đó, một suy nghĩ lặng lẽ xuất hiện.

Nếu thứ này bị giấu trong cuốn sổ… Thì hoặc là người viết biết nó quan trọng.

Hoặc là… Nó đã ở đó ngay từ đầu.

Và nó thậm chí không bị lão già kia tìm ra trong khoảng thời gian lâu như thế.

0