Chương 11: Biến Số Ở Sới Bạc
Đêm khuya đen đặc, bầu trời mịt mù không một vì sao. Gió thổi lùa qua những con hẻm chật chội mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tanh tưởi của bùn lầy rác rưởi.
Tại khu vực bờ Đông tồi tàn, lẩn khuất sau dãy nhà kho nhớp nháp là một sới bạc lớn do Long Vương Bang bảo kê. Gần đây, vì hầu hết đám giang hồ cộm cán đều dốc toàn lực lao vào các cuộc chém giết tranh giành bến đò, nên lực lượng gác sới chỉ còn lại vài tên lâu la. Bất chấp mùi máu tanh ngoài phố, đám con bạc khát nước vẫn cắm mặt sát phạt nhau bên trong, không khí quẩn quanh thứ khói thuốc lào đặc xịt hôi rình.
Trần Khánh tĩnh lặng nằm úp sấp trên mái ngói dột nát của một căn nhà hoang đối diện sới bạc. Hắn đang khoác trên mình một chiếc áo choàng xám thùng thình trộm được trên sào phơi đồ, khuôn mặt bị che kín bởi một chiếc mặt nạ quỷ nanh xanh mua rẻ mạt ở chợ đen.
Điểm đặc biệt nhất chính là khung xương của hắn. Nhờ áp dụng môn thuật "rút cơ cốt" học lỏm được từ mấy tên bợm nhậu ở võ quán, kết hợp với khả năng khống chế cơ bắp của Minh Kình, hắn đã ép các sụn khớp rụt lại. Thân hình vốn gầy gò nay lùn tịt đi hẳn ba tấc, bả vai cố tình nhô cao gồ lên to tướng như một thằng gù quái thai bẩm sinh. Bộ dạng này, cho dù mẹ ruột hắn sống lại nhìn thẳng mặt cũng tuyệt đối không thể nhận ra đứa con trai mình. Sự cẩn trọng là trên hết, đi ăn cướp mà để lộ ra chiều cao thật thì thà tự sát còn hơn.
Giờ Mão. Trời gần sáng. Đám con bạc nhẵn túi đã giải tán gần hết. Những đồng bạc lẻ, bạc vụn và cả những nén bạc trắng lóa được gom dồn thành đống lớn vào trong một cái rương gỗ bọc đồng, chờ đến lúc hừng đông sẽ nộp về tổng đà. Đây chính là thời khắc phòng bị lỏng lẻo nhất, mỡ đã dâng tận miệng.
Trần Khánh trượt nhẹ khỏi mái nhà. Mũi chân được bọc kín kình lực chạm nhẹ xuống vũng bùn mà không phát ra bất cứ tiếng động nào. Triết lý ẩn mình đi kiếm tiền mua cơm chính thức bắt đầu.
Rầm!
Hắn tung một cước đạp tung cánh cửa ván ép. Những mảnh vụn văng rào rào vào trong, kéo theo luồng gió lạnh lùa khói thuốc lào cuộn ra ngoài. Cả sới bạc giật mình câm bặt, mọi ánh mắt trợn trừng đổ dồn ra phía cửa.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, một gã gù quái thai đeo mặt nạ quỷ lù lù xuất hiện. Hắn không hề cầm đao hay vung kiếm, cả người ướt sũng nước mưa, bốc mùi bùn lầy nồng nặc.
"Mẹ kiếp thằng điên! Không mở to mắt ra nhìn xem đây là sới bạc của Long Vương Bang à?" Tên bảo kê đứng gần cửa nhất sừng sỏ rút phăng con dao găm, lăm lăm chĩa thẳng vào mặt gã gù.
Trần Khánh chẳng buồn nhếch mép. Bất kỳ một câu gầm rú nào lúc này cũng chỉ là thứ sủa bậy dư thừa tốn nước bọt.
Hắn sải một bước xé gió. Tốc độ của một cao thủ Minh Kình bạo phát trong nháy mắt. Lưỡi dao găm của tên bảo kê còn chưa kịp chém xuống, một bàn tay cứng như sắt nung đã vồ gọn lấy cổ tay gã.
Rắc!
Xương cổ tay gã bảo kê gãy gập làm đôi một cách tàn bạo. Tên bảo kê gào rống lên đau đớn, lùi lại giãy giụa kịch liệt. Từ người gã rơi lả tả ra một quả bọt khí mờ ảo.
[Hệ thống tiếp nhận: Bọt khí rơi vãi Đạp Vân Bộ (Khinh công cơ bản). Sao chép?]
Trần Khánh vội vàng dậm chân lên quả bọt khí.
Cướp tiền cướp luôn cả võ học. Hệ thống rốt cuộc cũng thể hiện sự tiện lợi vô song của nó. Vừa nạp xong thân pháp, Trần Khánh nắm chặt cái cổ tay gãy, quăng quật thân hình lực lưỡng của tên bảo kê đập sầm vào bàn tài xỉu khiến bát đĩa, chén ngọc vỡ nát vụn. Đám con bạc yếu bóng vía thét ré lên như lợn bị chọc tiết, thi nhau giẫm đạp lên lưng đồng bọn chui tọt qua cửa ngách để tháo thân.
Chỉ trong nháy mắt, căn phòng rộng lớn trở nên trống hoác. Chỉ còn lại ba tên lâu la lăm lăm đại đao và một tên quản lý gầy gò đang chắp tay đứng sau cái rương gỗ đựng tiền.
"Giết nó!" Tên quản lý rít lên.
Ba lưỡi đại đao vung lên chém xuống. Đạp Vân Bộ lập tức được Trần Khánh kích phát, thân hình quái dị của gã gù hóa thành những vệt tàn ảnh lướt thoăn thoắt trong không gian hẹp.
Bốp! Bốp! Bốp!
Bào Đinh Giải Ngưu Đao Pháp được vận dụng không cần đao, sống bàn tay cứng như thép táng thẳng vào sụn cổ từng tên một. Kình lực đánh chuẩn xác vào khớp xương sọ, lực đạo vừa đủ xuyên thấu để phá vỡ đốt sống cổ. Ba gã bảo kê ngã vật xuống sàn gạch lạnh lẽo.
Trần Khánh tiến về phía chiếc rương bọc đồng. Mọi việc tưởng như trôi chảy đến mức nhàm chán, nhưng đúng khoảnh khắc tay hắn vừa chạm vào quai rương, một luồng sát khí lạnh buốt sống lưng đột ngột bùng nổ từ phía sau.
Tên quản lý gầy gò ốm yếu vốn luôn núp sau lưng đàn em bất thình lình lao tới. Tốc độ của gã còn nhanh hơn cả Minh Kình. Đôi mắt gã ánh lên tia hung tàn bạo ngược. Khí tức Ám Kính bạo phát, trên tay gã lấp loáng ba mũi châm tẩm độc xanh lè đâm thẳng vào gáy Trần Khánh!
Phập!
Nhờ bản năng sinh tồn nhạy bén, Trần Khánh điên cuồng vặn gập thân mình sang một bên. Ba mũi kim châm xé rách vạt áo, găm ngập vào phần mạn sườn trái của hắn. Cơn đau nhói buốt kèm theo cảm giác tê dại lan nhanh như điện giật. Thuốc độc!
"Mày tưởng cái sới bạc chứa cả đống tiền này chỉ giao cho mấy thằng lâu la canh gác sao?" Gã quản lý cười gằn, hoàn toàn lột xác từ một tên ốm yếu thành một con rắn độc thực sự. "Một thằng Minh Kình rác rưởi cũng dám đòi vuốt râu hùm!"
Trần Khánh hít ngược một ngụm khí lạnh. Hắn đã quá tự mãn. Thế giới giang hồ này luôn ẩn giấu những kẻ giả heo ăn hổ khác. Gã quản lý này chắc chắn là một cao thủ Ám Kính bị truy nã, lẩn trốn dưới lốt bù nhìn ở cái sới bạc xập xệ này.
Máu đen rỉ ra từ sườn trái, nội tức Huyền Thủy Quyết bắt đầu hỗn loạn. Nếu giằng co lâu, hắn sẽ chết vì độc phát. Đầu óc Trần Khánh tính toán như máy điện toán trong chưa đầy một phần mười cái chớp mắt.
Hắn đột ngột đá tung chiếc rương gỗ bọc đồng về phía trước, nắp rương bung ra khiến hàng trăm nén bạc trắng lóa văng tung tóe khắp nền gạch.
Hành động vứt bỏ cả mớ tài sản khổng lồ khiến tên quản lý khựng lại theo phản xạ, ánh mắt gã dán chặt vào đống bạc lăn lóc trong nháy mắt.
Chỉ cần một cái chớp mắt đó là đủ.
Trần Khánh không hề lùi lại bỏ chạy như dự đoán của đối phương. Thay vì lẩn tránh, hắn đạp vỡ nền gạch, lao thẳng vào lòng gã quản lý với tốc độ tử thần. Ngón tay trỏ và ngón giữa của hắn chụm lại như một mũi đao sắc nhọn, dồn toàn bộ khí huyết Minh Kình và Bào Đinh Đao Pháp vào một điểm duy nhất.
Phốc!
Hai ngón tay cứng như thép đâm xuyên thủng hốc mắt gã quản lý, móc ngược lên cắm thẳng vào não tủy. Tiếng thét của gã bị nghẹn ứ trong cuống họng. Gã gục xuống, hai tay co giật liên hồi rồi tắt thở.
[Thu thập được: Mảnh vỡ Khí huyết Ám Kính x 3]
[Thu thập được: Kỹ năng Bạo Vũ Lê Hoa Châm]
Trần Khánh rút ngón tay đầy máu ra, thở dốc. Mồ hôi hột vã ra trán, hòa lẫn với mưa lạnh. Chất độc đang bắt đầu xâm thực mạn sườn. Không thể chần chừ thêm giây nào nữa. Hắn vội vã gom những thỏi bạc lớn nhét đầy một tay nải, bỏ lại rương gỗ cồng kềnh, sau đó đạp tung nóc nhà lao lên bóng đêm.
Khi hắn vừa đáp xuống mái ngói liền kề, từ đầu phố vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập và ánh đuốc rực sáng. Lục Phiến Môn tuần dạ! Tiếng đập phá và đánh nhau trong sới bạc đã thu hút sự chú ý của chúng.
Trần Khánh cắn răng, nhịn đau đớn. Hắn nằm rạp xuống khe máng xối ngập nước mưa lầy lội, dùng nước bẩn để ngụy trang mùi máu và kiềm chế hơi thở xuống mức bằng không. Những ánh đuốc hắt bóng qua lại ngay dưới chân tường nơi hắn nằm, tiếng ủng sắt nện cồm cộp trên nền gạch vọng lên đầy áp lực.
Phải mất gần nửa nén nhang, đội tuần tra mới chia nhau xông vào sới bạc để kiểm tra. Lợi dụng khoảnh khắc góc khuất bị nới lỏng, Trần Khánh trườn bò như một con thằn lằn qua ba nóc nhà liên tiếp trước khi thả mình rớt xuống một con hẻm hoang vắng sâu trong Vịnh Á Tử.
Đêm nay là một bài học xương máu cho sự cẩn trọng của hắn. Nếu còn chủ quan, cái giá phải trả sẽ là cái mạng nhỏ này. Ôm lấy bọc tiền đẫm máu, gã gù quái thai khập khiễng lẩn khuất vào màn sương, chuẩn bị tìm góc khuất để ép nọc độc ra ngoài.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.