Chương 18: Cánh Cửa Không Còn Khóa Được Nữa
Sáng hôm sau, Cố Thanh Hoài vẫn xuống bàn ăn đúng giờ.
Mái tóc màu trà búi gọn gàng, không một sợi thừa. Áo sơ mi lụa màu ngà, chân váy bút chì đen ôm sát, khuy măng sét cài ngay ngắn ở cổ tay, tựa như một lớp giáp vô hình. Vết đỏ hằn sâu bên má trái đêm qua đã được che giấu rất khéo dưới một lớp phấn mỏng manh đến mức, nếu không nhìn kỹ, sẽ không ai nhận ra một trận cuồng phong vừa càn quét qua đây.
Người làm trong nhà vẫn đi lại nhẹ chân như cũ, tiếng bước chân khẽ khàng trên thảm nhung. Bữa sáng vẫn được dọn đủ món, đủ màu sắc, đặt trang trọng trên bàn ăn gỗ lim. Tin tức tài chính buổi sớm vẫn chạy đều trên màn hình nhỏ treo ở góc phòng ăn, giọng phát thanh viên đều đều, vô cảm.
Tất cả đều bình thường.
Bình thường đến mức như cái tát đau rát trong thư phòng đêm qua chỉ là một giấc mơ nàng tự tưởng ra trong cơn mê man nửa đêm, một ảo ảnh đầy chân thực nhưng không để lại dấu vết.
Nhưng chính sự bình thường ấy mới đáng sợ nhất.
Bởi ở Cố viên, khi người ta đã quyết định coi một chuyện như chưa từng xảy ra, nghĩa là nó đã bị chôn rất sâu dưới những lớp đất vô hình.
Và những thứ bị chôn sâu ở đây, thường không chết.
Chúng chỉ đợi ngày mọc thành rễ, đâm chồi, rồi vươn lên thành một cây cổ thụ khổng lồ, che khuất cả ánh mặt trời.
Cố lão gia bước vào bàn ăn sau nàng ba phút, sự chậm rãi quen thuộc nhưng ẩn chứa một quyền uy không thể lay chuyển. Ông ngồi xuống vị trí quen thuộc ở đầu bàn, cầm tờ báo đã gấp sẵn nếp, hỏi đúng một câu như chưa từng có đêm qua, giọng điệu phẳng lặng đến rợn người:
“Chiều nay con có lịch gì?”
“Ba giờ gặp quỹ đầu tư Á Đông. Sáu giờ ăn tối với phía ngân hàng.” Cố Thanh Hoài trả lời, giọng không cao không thấp, vừa đủ nghe.
“Ừ.”
Ông gật đầu, mở báo. Ánh mắt ông lướt qua những con số, những tựa đề kinh tế, hoàn toàn không chạm đến nàng.
Không nhắc đến thư phòng.
Không nhắc đến Tạ Trường An, cái tên cấm kỵ vừa bị phơi bày.
Càng không nhắc đến câu “đừng đến nữa” mà nàng đã nhận được, một lời tuyên án lạnh lùng cho một mối quan hệ chưa bao giờ được gọi tên.
Cố Thanh Hoài cầm thìa, khuấy nhẹ ly súp nóng hổi trước mặt. Tay nàng rất vững, không một chút run rẩy. Nhưng trong đầu nàng, mọi suy nghĩ đều đã co cụm lại, chỉ còn đúng một ý nghĩ duy nhất, sắc như dao.
Nàng không thể đứng yên thêm nữa.
Đêm qua, ông nội đã nói rất rõ: nếu nàng còn đứng ở giữa, ông sẽ tự tay đẩy một bên xuống. Mà nàng thì biết quá rõ, người đầu tiên bị đẩy sẽ không phải nàng.
Sẽ là Nhược Vy, cô gái yếu ớt mà Tạ Trường An cố gắng bảo vệ.
Là bất kỳ mắt xích nào yếu ớt, dễ tổn thương quanh Tạ Trường An.
Hoặc chính hắn, vào một thời điểm hắn không ngờ tới, một khoảnh khắc Cố gia giáng đòn chí mạng.
Nếu vậy, thứ nàng cần làm không phải là tiếp tục âm thầm vá víu những vết cắt đến muộn màng nữa.
Mà là mở một cánh cửa.
Một cánh cửa đủ lớn, đủ sâu, để khi cần, hắn nhìn thấy chỗ mà Cố gia giấu dao.
Vấn đề là: mở thế nào để không kéo hắn chết cùng mình.
***
Buổi chiều, cuộc gặp với quỹ Á Đông diễn ra ở tầng ba mươi tám của tòa nhà tài chính mới. Kính cao sát trần, mặt sông lặng tờ trôi dưới chân, trời đục như bạc cũ, nhuốm màu xám xịt của một ngày bận rộn. Bên ngoài nhìn vào, Cố Thanh Hoài vẫn là Cố Thanh Hoài: nói vừa đủ, cười vừa đủ, xem tài liệu nhanh đến mức khiến người đối diện luôn thấy mình chậm hơn một nhịp, luôn phải chạy theo.
Không ai biết ngay dưới lớp vỏ bọc bình thản ấy, nàng đang cân từng đường lùi, tính toán từng bước đi trong ván cờ sinh tử.
Rời khỏi cuộc họp, nàng không về Cố viên ngay.
Mà bảo tài xế rẽ qua một con phố cũ, len lỏi vào những ngõ nhỏ gần khu đại học.
“Tiểu thư muốn xuống ở đây?” Tài xế hỏi, giọng ngập ngừng. Khu vực này không thuộc tuyến đường quen thuộc của Cố gia.
“Ừ. Tôi đi bộ một lát.” Cố Thanh Hoài đáp, nhìn ra ngoài cửa kính.
Tài xế ngập ngừng thêm. “Lão gia dặn tối nay…”
“Tôi biết giờ.”
Chỉ bốn chữ, đủ khiến người kia im lặng, không dám hỏi thêm.
Cố Thanh Hoài xuống xe, bước đi qua mấy hàng quán nhỏ đã bắt đầu lên đèn, mùi nước dùng thơm lừng quyện với mùi khói than hăng hắc, mùi áo mưa ẩm ướt và tiếng sinh viên gọi nhau í ới. Cả đoạn phố mang lại một cảm giác sống động đến chông chênh, như một bức tranh đối lập hoàn toàn với thế giới xa hoa nhưng lạnh lẽo của Cố gia. Nơi này không thuộc về Cố gia. Cũng không thuộc về những buổi tiệc sáng lóa nàng vẫn phải bước qua với nụ cười gượng gạo.
Nó thuộc về những ngày cũ.
Những ngày hắn còn nghèo, còn trẻ, còn tin chỉ cần cố thêm một chút là sẽ chạm tới tương lai, chạm tới những vì sao mà cả hai từng cùng ngắm nhìn.
Cố Thanh Hoài dừng lại trước một tiệm photocopy cũ nằm giữa hai cửa hàng văn phòng phẩm. Biển hiệu đã bạc màu, bên trong chật chội và nóng bức, đầy mùi giấy và mực in. Chủ tiệm là một người phụ nữ ngoài năm mươi đeo kính lão, vừa ngẩng lên thấy nàng thì thoáng ngẩn ra, có lẽ vì trang phục và khí chất nàng không hợp với nơi này.
“Cô cần in gì không?”
“Cháu cần gửi một phong bì.” Cố Thanh Hoài nói, giọng bình thản. “Nhờ cô chuyển đúng người, không để lại tên.”
Người phụ nữ nhìn chiếc phong bì dày nàng đặt xuống quầy. Nó không có bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào, chỉ là một phong bì trắng trơn.
“Chỗ này có giấy tờ quan trọng à?” Bà hỏi, ánh mắt ẩn chứa sự tò mò.
“Vâng.”
“Người nhận là ai?”
Cố Thanh Hoài im một nhịp. Ánh mắt nàng lướt qua những chồng giấy cao ngất, những chiếc máy in cũ kỹ.
Rồi nàng viết xuống một cái tên và một địa chỉ văn phòng.
Tạ Trường An.
Người phụ nữ liếc qua, không hỏi thêm. Có lẽ làm nghề lâu năm khiến bà hiểu, đôi khi thứ khách cần không phải sự tò mò, mà là sự kín miệng tuyệt đối.
“Mai sáng cô ấy sẽ nhận được.”
“Không.” Cố Thanh Hoài ngước lên, ánh mắt kiên định. “Tối nay.”
Người phụ nữ nhìn nàng thêm vài giây, như dò xét điều gì đó, rồi gật đầu.
“Được.”
Trong phong bì là gì?
Là một bản sơ đồ cổ phần chéo phức tạp chưa từng đi ra ngoài, phơi bày những mạng lưới ẩn sâu của Cố gia.
Là tên hai pháp nhân trung gian đứng hộ cho tuyến hàng đông lạnh của Cố gia, những cái tên chỉ có người trong nội bộ mới biết.
Là lịch hẹn của một buổi gặp kín giữa người đại diện cũ của Minh Dụ với một luật sư chuyên xử lý hồ sơ đen, một cuộc hẹn mang tính sống còn.
Nói ngắn gọn: là cửa.
Không đủ để hắn đánh sập Cố gia ngay lập tức.
Nhưng đủ để hắn nhìn thấy một cánh cửa mà trước giờ họ khóa rất kỹ, che giấu mọi bí mật.
Và một khi hắn nhìn thấy, chuyện còn lại chỉ là thời gian.
Rời khỏi tiệm photocopy, Cố Thanh Hoài đứng dưới mái che tôn cũ khi trời bắt đầu lất phất mưa, những hạt mưa li ti lạnh buốt.
Nàng chợt nhớ đến buổi chiều đầu tiên gặp hắn dưới mái hiên trường đại học. Khi ấy mưa lớn hơn, như trút nước. Hắn trẻ hơn, ánh mắt vẫn còn chưa biết giấu hết mệt mỏi vào trong, lộ rõ vẻ kiệt sức nhưng đầy khát vọng. Còn nàng, ngu ngốc đến mức tưởng mình có thể vừa bước lại gần, vừa giữ mọi thứ an toàn, không làm tổn thương bất cứ ai.
Hóa ra ngay từ đầu, đã không có chuyện đó.
Điện thoại rung lên, cắt đứt dòng suy nghĩ.
Là quản gia.
“Tiểu thư, lão gia hỏi cô đang ở đâu.” Giọng ông quản gia đầy vẻ lo lắng, không giấu được.
“Về ngay.”
Nàng cúp máy, ngẩng đầu nhìn mưa rơi xiên dưới đèn đường, tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Một khoảnh khắc rất ngắn, nàng bỗng thấy nhẹ đi một chút. Không phải vì mọi chuyện sẽ ổn, không phải vì gánh nặng đã biến mất. Mà vì cuối cùng, sau rất nhiều năm, nàng đã làm một việc không còn nằm trong quỹ đạo ông nội vạch sẵn.
Rất nhỏ thôi.
Nhưng là bước đầu tiên thật sự, một bước chân đầy dũng cảm và tuyệt vọng.
***
Tối đó, phong bì được đặt lên bàn làm việc của Tạ Trường An lúc hắn vừa kết thúc một cuộc họp căng thẳng.
Khương Thành nhìn qua địa chỉ gửi tay, nét chữ thanh mảnh, rồi nhíu mày:
“Không tên?”
Tạ Trường An cầm lấy, mở ra. Chỉ cần nhìn tờ đầu tiên, ánh mắt hắn đã lạnh hẳn, như có băng tuyết ngưng đọng.
Khương Thành đứng cạnh thấy sắc mặt hắn đổi, bèn hỏi, giọng pha chút tò mò:
“Cái gì?”
Hắn không trả lời ngay. Từng trang giấy dưới tay hắn đều là thứ không thể lọt ra ngoài nếu không có người ở rất gần Cố gia. Không phải tin hành lang. Cũng không phải hàng giả đánh lạc hướng. Mà là sơ đồ thật, tên thật, thời gian thật. Mọi thứ đều chân thực đến rợn người.
Một đường mở sạch đến mức gần như liều mạng.
Khương Thành lướt mắt qua vài dòng, huýt sáo rất khẽ.
“Chà. Bên kia có người muốn chết à?”
Tạ Trường An khép tập giấy lại. Ngón tay hắn siết chặt mép phong bì, khớp xương trắng bệch.
Không cần ai nói, hắn cũng biết người gửi là ai.
Chỉ có Cố Thanh Hoài mới đủ khả năng lấy được những thứ này.
Và cũng chỉ có nàng mới gửi bằng cách này: không lời nhắn, không van xin, không đòi hỏi đổi lại điều gì. Chỉ đơn giản mở cửa ra, rồi đứng lui lại, chờ đợi.
“Cậu dùng không?” Khương Thành hỏi, câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng cả một ván cờ.
Đó là câu hỏi đơn giản.
Nhưng với hắn, nó không còn đơn giản nữa.
Dùng, nghĩa là chính thức nhận bước qua của nàng. Nghĩa là từ giờ về sau, nếu Cố gia phát hiện đường rò, người bị nghi đầu tiên sẽ là nàng, sẽ bị đẩy vào vòng xoáy nguy hiểm.
Không dùng, nghĩa là vứt đi cơ hội hiếm đến mức gần như không có lần hai. Mà đồng thời, cũng là tự tay khép lại cánh cửa nàng vừa liều mạng mở ra.
Lục Diệp Đình bước vào đúng lúc ấy, trên tay cầm cốc cà phê đen. Hắn nhìn qua tập giấy trên bàn, rồi nhìn Tạ Trường An, ánh mắt sắc như dao cạo.
“Có quà?”
“Ừ.”
“Dùng được?”
“Quá dùng được.” Tạ Trường An đáp, giọng trầm đục.
Lục Diệp Đình không hỏi nguồn ngay. Chỉ kéo ghế ngồi xuống, nhấc tập hồ sơ lên lật qua vài trang. Khóe môi hắn rất khẽ cong, một nụ cười lạnh lẽo.
“Đẹp.” Hắn nói. “Đẹp đến mức giống mồi.”
“Không phải mồi.” Tạ Trường An đáp. Hắn biết chắc.
“Cậu chắc?”
“Chắc.”
Lục Diệp Đình ngước lên. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chỉ một thoáng thôi, hắn đã hiểu. Không cần bất kỳ lời giải thích nào.
“Là cô ta.” Không phải câu hỏi. Là một lời khẳng định lạnh lùng.
Tạ Trường An im lặng. Sự im lặng ấy cũng là câu trả lời.
Lục Diệp Đình đặt tập giấy xuống.
“Tôi từng nói rồi. Người đứng ở giữa sớm muộn cũng bị cắt đầu tiên.” Hắn nhìn Tạ Trường An. “Bây giờ cậu có hai lựa chọn.”
“Tôi biết.”
“Không.” Lục Diệp Đình lắc đầu rất nhẹ. “Cậu mới chỉ nghĩ mình biết.”
Căn phòng im xuống, chỉ còn tiếng quạt thông gió vù vù rất khẽ. Ngoài cửa kính, mưa nhỏ thành từng đường xiên mảnh, đèn cảng loang trên mặt nước thành những dải vỡ nát, phản chiếu sự hỗn loạn.
“Lựa chọn thứ nhất,” Lục Diệp Đình nói, giọng không cao, nhưng rõ ràng từng chữ, “là dùng hết. Cắt đúng lúc. Cắt thật sâu. Coi như người mở cửa kia tự biết giá phải trả.”
Khương Thành đứng bên cạnh, không chen vào. Bởi đây không còn là việc kinh doanh đơn thuần. Nó đã chạm đến ranh giới của một ván cờ sinh tử, nơi cảm xúc và lý trí giằng xé.
“Nếu chọn thứ hai?” Tạ Trường An hỏi, giọng khàn đặc.
“Không dùng.” Lục Diệp Đình đáp. “Đóng phong bì lại, đốt đi, rồi từ nay khỏi nghĩ tới chuyện có người bên đó từng chìa cho cậu một đường.”
Tạ Trường An nhìn tập giấy. Rất lâu.
Hắn từng nghĩ ngày mình thật sự cắt sâu vào Cố gia sẽ thấy nhẹ hơn, thấy sảng khoái hơn. Vậy mà lúc cánh cửa mở ngay trước mắt, thứ đầu tiên hắn cảm thấy lại là mệt mỏi cùng cực.
Mệt vì hắn hiểu, đây không còn chỉ là chuyện thắng hay thua nữa.
Mà là chuyện nếu hắn bước tới, Cố Thanh Hoài gần như chắc chắn sẽ bị lôi ra ánh sáng, sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Cố lão gia.
Còn nếu hắn lùi, có thể lần sau sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Lục Diệp Đình dựa lưng vào ghế, quan sát hắn vài giây rồi nói:
“Còn một cách thứ ba.”
Khương Thành quay phắt sang, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Tạ Trường An ngước mắt, nhìn thẳng vào Lục Diệp Đình.
“Dùng một nửa.” Lục Diệp Đình gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn, nhịp nhàng. “Đủ để chạm vào ổ khóa. Không đủ để người bên kia biết chìa khóa tới từ đâu.”
Khương Thành cau mày. “Như vậy lực không tối đa.”
“Nhưng giữ được tay đưa chìa.” Lục Diệp Đình nói rất bình thản. “Vấn đề là…” Hắn nhìn thẳng Tạ Trường An, ánh mắt như xuyên thấu tâm can. “… cậu có muốn giữ không.”
Câu hỏi ấy rơi xuống, rất nhẹ.
Mà nặng hơn cả cơn mưa ngoài kia, nặng hơn cả tảng đá đè nén trong lòng Tạ Trường An.
Tạ Trường An không trả lời ngay. Trong đầu hắn hiện lên liên tiếp hai hình ảnh: Cố Thanh Hoài đứng dưới đèn đường, ánh mắt kiên cường nói “em không thể để họ động tới con bé”; và vệt đỏ hằn trên má nàng khi bước ra khỏi thư phòng, một vết sẹo vô hình nhưng đau đớn.
Giữ nàng sao?
Có lẽ điều đúng đắn nhất là không giữ.
Để nàng ở hẳn bên kia, còn hắn làm nốt phần việc của mình. Như vậy mới sạch, mới dứt khoát.
Nhưng đời này đã mấy khi thứ hắn phải làm thực sự sạch.
“Chia ra.” Hắn nói cuối cùng, giọng khàn đặc như vừa trải qua một trận chiến.
Khương Thành thở nhẹ qua mũi, như vừa đợi một nhát chém mạnh hơn, dứt khoát hơn.
Lục Diệp Đình không biểu lộ gì. Chỉ gật đầu.
“Được.”
“Phần nào dùng?” Khương Thành hỏi, sẵn sàng hành động.
Tạ Trường An mở lại hồ sơ. Ngón tay hắn dừng trên sơ đồ cổ phần và buổi gặp giữa luật sư xử lý hồ sơ đen với người cũ của Minh Dụ.
“Lấy đường luật sư.” Hắn nói. “Bẻ mắt xích tiêu hủy chứng cứ. Còn sơ đồ cổ phần để lại.”
Khương Thành chép miệng. “Đúng là vẫn chừa đường.”
“Không.” Tạ Trường An khép hồ sơ lại, ánh mắt sâu thẳm. “Là để dành.” Để dành cho một ngày khác, cho một cuộc chiến khác.
***
Đêm đó, một người của Lục Diệp Đình “tình cờ” gửi tới cơ quan thanh tra tài chính một gói dữ liệu ẩn danh. Chỉ vừa đủ để họ chặn đúng cuộc gặp kín giữa luật sư dọn hồ sơ và người cũ của Minh Dụ. Không đụng đến lõi sâu nhất của Cố gia, không đánh sập toàn bộ hệ thống. Nhưng đủ để toàn bộ nỗ lực bịt đầu mối của Cố gia nghẹn lại giữa chừng, như một con cá mắc xương.
Không ai công khai biết tay nào làm. Chỉ là một "sự trùng hợp" không thể giải thích.
Chỉ biết sáng hôm sau, cuộc hẹn biến mất không dấu vết. Vị luật sư nọ đóng cửa văn phòng suốt ba ngày, không tiếp bất kỳ ai.
Và ở Cố viên, bầu không khí lạnh hơn hẳn, một sự im lặng chết chóc bao trùm.
Cố Thanh Hoài nghe tin vào giờ trưa, khi nàng đang ngồi ở phòng làm việc phụ tầng hai xem lại báo cáo của quỹ. Nàng đã đoán được ít nhiều, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy một sự căng thẳng tột độ.
Trợ lý riêng bước vào, đặt xuống một mẩu giấy ngắn.
“Lão gia gọi cô xuống.”
Nàng nhìn đồng hồ. Mười hai giờ hai mươi. Không phải giờ ông thường gọi để bàn công việc.
Điều đó đủ để nàng hiểu có chuyện. Một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu.
Lần này, thư phòng không mở sẵn. Cửa gỗ lim đóng kín, nặng nề như một cánh cửa địa ngục. Nàng tự tay gõ, tiếng gõ vang vọng trong hành lang tĩnh mịch.
“Vào.” Giọng Cố lão gia trầm thấp, nhưng đủ lạnh để khiến người ta rùng mình.
Bên trong, Cố lão gia không ngồi sau bàn như mọi hôm. Ông đứng trước cửa sổ lớn, hai tay chắp sau lưng, nhìn khu vườn trưa nắng nhạt phía dưới. Dáng lưng già nhưng vẫn cứng cỏi, giống một thân cây cổ thụ không biết cong kể cả khi gió đã đổi chiều, bão táp đã kéo đến.
“Ngồi đi.” Ông nói, không quay đầu lại.
Cố Thanh Hoài không ngồi. Nàng đứng thẳng, đối diện với tấm lưng già nua ấy.
“Ông nội gọi cháu có việc?”
“Có.”
Ông quay lại. Ánh mắt dừng trên nàng lâu hơn bình thường, như một con đại bàng đang săm soi con mồi.
“Con có biết tối qua chuyện gì xảy ra không?”
“Cháu có nghe.”
“Nghe từ đâu?”
Nàng im lặng.
Cố lão gia cười rất khẽ, tiếng cười khô khốc không chút hơi ấm.
“Lại im.”
“Cháu không biết rõ.”
“Thật sao?”
Ông bước về phía bàn, cầm lên một tập giấy mỏng, lật lật.
“Luật sư của Minh Dụ bị chặn trước giờ gặp. Người cũ của Minh Dụ biến mất. Hồ sơ chưa kịp sạch đã bị treo giữa đường.” Ông đặt tập giấy xuống, tiếng động khô khốc vang lên. “Trùng hợp là mọi ngả đó đều chỉ có rất ít người trong nhà biết.”
Tim Cố Thanh Hoài đập mạnh một nhịp, như một tiếng trống trận vang dội trong lồng ngực. Nhưng nét mặt nàng không đổi, vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đến khó tin.
“Ông nội nghi cháu?”
“Ta không nghi.” Ông đáp, ánh mắt lạnh như băng. “Ta đang nhìn.”
Một câu nhẹ tênh. Mà như một sợi dây vô hình siết chặt quanh cổ nàng, khiến nàng khó thở.
“Thanh Hoài.” Ông ngồi xuống ghế, ngón tay khẽ chạm thành bàn, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quyền uy. “Con là cháu gái ta. Ta hiểu con hơn chính con tưởng.”
Nàng nhìn ông. Lần đầu tiên, thay vì thấy sợ hãi ngay lập tức, nàng lại thấy mệt mỏi đến cùng cực.
Mệt đến mức gần như bình thản, chấp nhận mọi điều sắp xảy ra.
“Vậy ông nội nghĩ cháu đã làm gì?”
“Ta nghĩ con mở cửa.” Ông nói, ánh mắt sắc như dao. “Nhưng chưa dám mở hết.”
Không khí trong phòng đông đặc lại, nặng nề như chì.
Ông đoán đúng.
Quá đúng.
Và chính điều đó làm nàng hiểu, từ đầu đến cuối, chưa từng có chuyện nàng có thể giấu hoàn toàn trước người đàn ông này. Mọi hành động của nàng đều nằm trong tầm mắt ông.
Cố lão gia nhìn phản ứng rất nhỏ trong mắt nàng, rồi gật đầu, như xác nhận suy đoán của mình.
“Quả nhiên.”
Cố Thanh Hoài siết tay trong tay áo, móng tay gần như đâm vào da thịt.
“Ông nội muốn làm gì?”
“Ta?” Ông khẽ cười, nụ cười đầy ẩn ý. “Ta muốn xem cánh cửa con mở được đến đâu.”
“...”
“Vì một khi cửa đã mở rồi.” Ông nghiêng đầu, giọng chậm và lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Nó sẽ không còn khóa lại được nữa.”
Câu ấy vừa dứt, nàng bỗng hiểu điều đáng sợ nhất không phải là ông biết.
Mà là ông không định chặn ngay.
Ông muốn chờ.
Chờ nàng lộ thêm.
Chờ hắn bước thêm.
Chờ cả hai tự đi sâu thêm vào cánh cửa vừa mở này.
Để rồi đến một lúc thích hợp, đóng sập lại cùng một lượt, nhốt cả hai vào một cái bẫy không lối thoát.
Cố Thanh Hoài nhìn ông, lần đầu tiên không che nổi nỗi lạnh chạy qua đáy mắt.
“Ông nội đang dùng cháu làm mồi.” Nàng nói, giọng khẽ nhưng rõ ràng.
Cố lão gia không phủ nhận. Ánh mắt ông vẫn lạnh lùng, tàn nhẫn.
“Con nên thấy vinh dự. Không phải ai cũng có giá trị ấy.”
Nàng bật cười. Một tiếng cười rất khẽ, khô khan.
Không vui. Không mỉa mai.
Chỉ như cuối cùng cũng nhìn rõ một điều mà mình đã biết từ lâu nhưng cứ cố không gọi tên, cố gắng né tránh sự thật tàn khốc.
“Ông nội.” Nàng nói, giọng nàng bỗng trở nên nhẹ bẫng, như không còn gì để mất. “Ông thật sự chưa từng thương cháu.”
Lần này, Cố lão gia im lâu hơn một chút. Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua cửa sổ.
Rồi ông đáp, giọng vẫn đều đều, không chút dao động:
“Ta thương theo cách của ta.”
“Cách của ông chỉ là giữ.”
“Giữ được đã là tốt.”
“Giữ đến chết?” Nàng hỏi, ánh mắt đối diện ông không chút sợ hãi.
Ông nhìn nàng. Ánh mắt già nua sâu và rắn như thép ngâm lạnh, không hề lay chuyển.
“Nếu phải vậy.”
Gió ngoài cửa sổ lùa nhẹ qua rèm, lay động những tấm vải lụa.
Cố Thanh Hoài thấy nơi nào đó trong người mình lặng hẳn.
Không vỡ thêm.
Không đau thêm.
Mà là lặng, như một cánh cửa rất lâu rồi bị khóa chặt, đến hôm nay cuối cùng cũng nghe tiếng chốt sắt bật ra, giải phóng một điều gì đó đã bị đè nén quá lâu.
Nàng không nói thêm. Chỉ quay người đi ra cửa.
“Thanh Hoài.” Cố lão gia gọi lại, giọng ông bỗng thấp hơn, chứa đựng một sự đe dọa không thể nhầm lẫn.
Nàng dừng lại, nhưng không quay đầu.
“Nếu con còn đi tiếp cùng nó…” Giọng ông rất thấp, như một lời nguyền rủa. “Thì từ nay về sau, dù là con hay nó, ta cũng sẽ không chừa nữa.”
Cố Thanh Hoài đứng yên vài giây, bóng lưng thẳng tắp, cô độc.
Rồi không quay lại, chỉ nói, giọng nàng trầm ổn, vang vọng trong không gian:
“Vậy thì ông nội cũng đừng mong cháu còn đứng im.”
Nói xong, nàng mở cửa bước ra, cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng.
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng đáp lại ông bằng một câu rõ ràng, dứt khoát như vậy.
Không cúi đầu.
Không xin lỗi.
Không lùi.
Ra khỏi thư phòng, chân nàng vẫn run rất nhẹ, một phản ứng sinh lý không thể kiểm soát.
Nhưng nơi sâu nhất trong lồng ngực, có thứ gì đó vừa dứt hẳn, một sợi dây vô hình đã đứt lìa, không còn ràng buộc nàng nữa.
***
Cùng lúc ấy, ở đầu kia thành phố, Tạ Trường An ngồi trong văn phòng, đọc tin nhắn vừa đến từ nguồn nội tuyến của Khương Thành ở Cố viên:
“Ông già biết cô ta mở cửa.”
Hắn nhìn dòng chữ ấy rất lâu, ánh mắt sâu thẳm, khó đoán.
Rồi hỏi lại chỉ một câu:
“Cô ấy thế nào?”
Tin nhắn hồi đáp sau gần một phút, như một lời cảnh báo:
“Chưa sao. Nhưng từ giờ sẽ không còn yên.”
Tạ Trường An ngửa người ra ghế, nhắm mắt lại.
Mưa ngoài cửa kính đã tạnh, chỉ còn mặt sông đen và những dải đèn cảng lẫn vào nhau như một thứ bóng tối có hình hài, một bức tranh của sự hỗn loạn và nguy hiểm. Hắn biết rất rõ, từ khoảnh khắc Cố Thanh Hoài thật sự mở cửa, mọi thứ đã đổi.
Nàng không còn đứng hẳn bên Cố gia nữa.
Mà hắn, dù muốn hay không, cũng không thể tiếp tục xem nàng chỉ là một cái bóng ở phía đối diện, một kẻ thù tiềm năng.
Cánh cửa đã mở.
Mà cánh cửa một khi không còn khóa được nữa, thứ tràn vào sẽ không chỉ là cơ hội.
Nó còn là gió lạnh cắt da.
Là dao sắc bén.
Là máu tươi.
Và rất có thể, là ngày cả hai buộc phải đứng cạnh nhau lần đầu tiên không phải để nhớ lại chuyện cũ, mà để chống cùng một kẻ thù chung, dưới một bầu trời đầy bão tố.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.