Sau Khi Chúng Ta Mục Nát

Chương 19: Hai Người - Một Bí Mật

Đăng: 22/05/2026 06:59 4,921 từ 2 lượt đọc

Từ sau buổi đối đầu trong thư phòng đêm ấy, Cố Thanh Hoài không còn bị nhìn như trước nữa.


Nếu trước kia, người trong Cố viên nhìn nàng bằng ánh mắt kính cẩn pha dè chừng của kẻ dưới đối với người được lão gia đặt nhiều kỳ vọng, thì bây giờ, trong những cái cúi đầu đúng mực ấy đã có thêm một tầng gì đó rất mỏng. Không phải là sự nghi ngờ công khai, mà là một thứ cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng kẽ hở của phép tắc.


Là theo dõi.


Là chờ đợi.


Là cái cảm giác chỉ cần nàng bước lệch nửa bước thôi, sẽ có người lập tức chạy về báo lại, như một con chim ưng đã được huấn luyện kỹ càng, lượn lờ không một tiếng động.


Quản gia bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn ở những đoạn hành lang vốn không cần ông có mặt, ánh mắt lướt qua nàng như vô tình, nhưng đủ để lại một cái gai nhọn hoắt trong lòng. Lịch làm việc của nàng được trợ lý bên nhà gửi sang dày hơn trước, mỗi cuộc hẹn đều như được sắp đặt để nàng không thể có một giây phút nào ở một mình. Xe đưa đón không đổi người, nhưng tài xế đổi tuyến ba lần chỉ trong hai ngày, những con đường quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ, đầy rẫy những ngã rẽ không biết dẫn về đâu.


Ngay cả chiếc điện thoại cá nhân, vật bất ly thân của nàng, cũng có dấu hiệu từng bị chạm vào khi không có mặt. Một ứng dụng bỗng dưng cập nhật. Một tin nhắn chưa từng gửi bỗng xuất hiện trong mục tin nháp.


Cố lão gia không cần nhốt nàng trong một căn phòng khóa trái.


Ông chỉ cần làm cho cả ngôi nhà này, cả cái Cố viên to lớn và lộng lẫy này, trở thành một cái lồng sáng trưng.


Mà trong cái lồng ấy, điều nguy hiểm nhất không phải là bị khóa.


Mà là biết mình đang bị nhìn từ mọi phía, không một góc khuất nào có thể che giấu được nữa.


Buổi chiều thứ ba sau đêm mở cửa, Cố Thanh Hoài đang ngồi trong phòng làm việc, cố gắng tập trung vào bản báo cáo kinh tế quý thì chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Một số lạ. Không lời nhắn.


Chỉ là một tấm hình chụp từ xa.


Nhược Vy bước ra khỏi thư viện trường, ôm sách trước ngực, đi bên cạnh một cô bạn cùng lớp, cả hai đang cười nói vui vẻ. Bức ảnh rất bình thường. Không có đe dọa. Không có dao. Không có máu.


Chính vì quá bình thường nên mới khiến người xem lạnh đến tận xương tủy.


Bởi nó nhắc nàng rất rõ: chỉ cần Cố gia muốn, họ vẫn có thể chạm đến con bé bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Một sợi dây vô hình, lạnh lẽo siết chặt lấy cổ họng.


Nàng nhìn bức ảnh rất lâu, từng thớ thịt trên gương mặt như đông cứng lại. Rồi ngón tay run rẩy chạm vào màn hình, xóa đi.


Nhưng hình ảnh ấy không xóa được khỏi đầu. Nó đã in sâu vào tâm trí nàng, thành một vết sẹo khó lành.


Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Cố Thanh Hoài mở két nhỏ phía sau giá sách trong phòng ngủ. Tiếng kim loại cọt kẹt phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng.


Bên trong không có trang sức lấp lánh như người ngoài tưởng.


Cũng không có thư từ cũ chứa đựng những kỷ niệm ngọt ngào.


Chỉ có một chiếc USB đen rất nhỏ, bọc trong túi nhung đã bạc màu.


Nó nằm đó từ ba năm trước. Từ đêm nàng vô tình đi ngang qua phòng tiếp khách phụ và nghe được một đoạn đối thoại giữa Cố lão gia với một người đàn ông thuộc hội đồng vận tải. Khi đó nàng mới từ nước ngoài về, còn chưa đủ sâu trong những đường tiền của nhà để hiểu hết. Nhưng vì linh cảm có điều bất thường, nàng đã quay lại, lặng lẽ sao chép đoạn ghi âm từ hệ thống nội bộ trước khi nó bị xóa vĩnh viễn.


Mấy năm qua, nàng chưa từng dùng.


Không phải vì quên.


Mà vì biết một khi chạm vào, sẽ không còn đường quay đầu. Như chạm vào một ngọn lửa, chỉ có thể cháy, không thể rút tay ra mà không bỏng rát.


Trong đoạn ghi âm ấy có gì?


Không phải bằng chứng đủ kết tội ngay lập tức.


Nhưng là giọng Cố lão gia tự mình nhắc đến một tuyến xử lý hàng “không cần hiện trên giấy”, một cái tên pháp nhân đã chết từ lâu, và khoản chia trực tiếp cho một đầu mối từng có liên hệ với vụ rửa tiền ở cảng phía nam.


Nghe riêng lẻ, nó chỉ là những câu nửa kín nửa hở, những mảnh ghép rời rạc không đầu không cuối.


Nhưng nếu đặt cạnh những thứ Tạ Trường An đang có, nó đủ để biến thành lưỡi dao thật sự, sắc bén và chí mạng.


Cố Thanh Hoài cầm chiếc USB trong tay.


Nó nhẹ bẫng.


Nhỏ đến mức có thể lọt thỏm giữa lòng bàn tay nàng.


Nhưng nặng đến mức tưởng như có thể kéo cả cánh tay nàng trĩu xuống, một sức nặng vô hình đè ép lên lồng ngực.


Nếu đưa cho hắn, đồng nghĩa với việc nàng không còn chỉ đứng ở giữa nữa.


Mà thật sự bước sang.


Ít nhất là nửa bước.


Và một khi đã bước, ông nội sẽ không bao giờ xem đó là do dự nữa.


Mà là phản. Một nhát kiếm đâm thẳng vào lưng người thân.


Cố Thanh Hoài đứng bên cửa sổ rất lâu, chiếc USB còn trong lòng bàn tay lạnh buốt. Ngoài kia, đêm xuống chậm chạp, như một tấm màn nhung đen đổ xuống che phủ mọi thứ. Đèn vườn sáng lên từng lớp, hắt lên lối đá những mảng vàng mỏng, yếu ớt. Cố viên vẫn đẹp như một giấc mộng lạnh chưa từng có tiếng người khóc, một vẻ đẹp tĩnh lặng đến đáng sợ.


Rồi nàng cầm điện thoại lên.


Mở khung chat đã tối từ nhiều ngày.


Không có tên.


Chỉ có những câu ngắn ngủi đã trở thành vết cứa sâu hoắm trong lòng nàng.


Nàng gõ rất chậm, từng chữ như bị bóc ra từ trong tim:


“Em có thứ anh cần.”


Mười giây.


Hai mươi giây.


Không trả lời. Màn hình vẫn tối, như một vực sâu không đáy.


Nàng tưởng hắn sẽ im lặng mãi mãi.


Phải gần một phút sau, màn hình mới sáng lên, một dòng tin nhắn ngắn ngủi hiện ra.


“Không gặp.”


Chỉ hai chữ.


Lạnh lẽo.


Dứt khoát.


Đúng kiểu hắn bây giờ. Như một lưỡi dao vừa vút qua, không chút do dự.


Cố Thanh Hoài nhìn dòng chữ ấy, đầu ngón tay khẽ run lên, như chạm vào một dòng điện lạnh.


Rồi nàng gõ tiếp, không còn đường lui:


“Nếu không gặp, sau này có thể không còn.”


Lần này, hắn trả lời nhanh hơn, như bị chạm vào điểm yếu.


“Ở đâu?”


Nàng nhìn đồng hồ.


Mười giờ mười bảy phút.


Trong nhà, giờ này lẽ ra nàng đã phải ở yên trong phòng nếu không có việc đặc biệt, nếu không muốn bị ánh mắt soi mói của ông nội và cả Cố gia chạm tới.


“Nhà nguyện cũ sau trường Thánh An.”


Một khoảng dừng.


Rồi:


“Mười một giờ.”


Nàng tắt màn hình.


Ngực nặng như có đá chèn, mà nhịp tim lại nhanh hơn hẳn, đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Có lẽ đây là lần cuối cùng nàng còn được chọn cách đi tới chỗ hắn bằng chính đôi chân mình.


Mười giờ năm mươi tám phút, Cố Thanh Hoài lặng lẽ rời khỏi Cố viên bằng cổng hông phía khu nhà cũ.


Lối này ít người biết hơn cổng chính, nằm khuất sau hàng nguyệt quế rậm rạp. Ngày trước nàng phát hiện ra nó khi còn nhỏ, một lần trốn tiết học đàn đi tìm con mèo lạc trong vườn sau. Cánh cổng sắt thấp giờ đã han một góc bản lề, rỉ sét bám đầy, nhưng vẫn mở được nếu biết kéo lệch về bên trái trước một chút, như một bí mật chỉ dành cho nàng.


Đêm yên đến lạ.


Không mưa.


Gió chỉ vừa đủ lạnh để khiến da tay nàng nổi gai ốc, luồn qua lớp áo khoác mỏng.


Nàng mặc áo khoác tối màu, đội mũ thấp, che đi gần hết gương mặt, đi bộ gần nửa cây số mới bắt được một chiếc taxi ở đầu đường lớn, hòa mình vào dòng người và ánh đèn xe lấp lánh của thành phố về đêm.


Nhà nguyện cũ sau trường Thánh An nằm nép mình trong một con phố hẹp, tường đá phủ đầy rêu phong, mái ngói đen kịt, tháp chuông đã ngừng đổ từ nhiều năm trước, như một chứng tích của thời gian đã qua. Bây giờ nơi đó gần như bỏ không, chỉ còn thỉnh thoảng vài giáo dân lớn tuổi ghé qua cầu nguyện chiều muộn, thắp nén hương trầm mặc. Ban đêm, khu sân sau tối và vắng, chỉ có ánh đèn đường hắt qua tường thấp thành một mảng sáng méo mó, yếu ớt, đủ để nhìn thấy những bóng cây lay động như những linh hồn.


Cố Thanh Hoài đến trước hắn bốn phút.


Nàng đứng dưới mái hiên cũ kỹ, nghe tiếng lá cây cọ vào nhau khô khốc như tiếng thì thầm của gió. Tay nàng nắm chặt chiếc USB trong túi áo, cảm giác lạnh lẽo của nó như truyền thẳng vào tận xương tủy.


Rồi nàng nghe tiếng bước chân.


Không vội vàng.


Không nặng nề.


Nhưng nàng nhận ra ngay, dù đã rất lâu rồi không được nghe.


Tạ Trường An đi từ cuối lối nhỏ lại. Hắn mặc áo khoác đen, cổ áo dựng cao che đi gần hết phần cằm, mái tóc còn hơi ẩm như vừa đi qua gió đêm, phảng phất mùi lạnh của sương. Ánh đèn lưng chừng rơi lên gương mặt hắn, làm đôi mắt càng sâu hơn, còn vẻ mệt mỏi thì càng khó giấu hơn, như một vết sẹo hằn rõ trên thần thái.


Hắn dừng cách nàng hai bước.


Vẫn là khoảng cách quen thuộc của những lần gặp gần đây.


Không gần gũi.


Không đủ để tưởng lầm rằng giữa họ còn bất kỳ sự ấm áp nào.


“Em thật sự không biết sợ.” hắn nói, giọng khàn khàn như đá sỏi.


Cố Thanh Hoài nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.


“Em biết.”


“Biết mà vẫn ra?”


“Ừ.” Nàng đáp, giọng kiên định đến lạ.


Hắn khẽ cười, một tiếng cười rất mỏng, như làn khói thoảng qua rồi tan biến.


“Mỗi lần em nói ‘ừ’, tôi đều thấy sau đó sẽ có chuyện.”


“Lần này cũng có.”


Nàng rút chiếc USB ra, đưa về phía hắn.


Nó nằm gọn trong lòng bàn tay trắng lạnh của nàng, nhỏ bé nhưng nặng trĩu.


Ánh mắt Tạ Trường An dừng lại trên đó, sắc bén như tia laser.


“Đây là gì?”


“Giọng ông nội em.” nàng nói rất khẽ, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng. “Và một vài cái tên anh chưa có.”


Gió đêm lùa qua khoảng sân, lạnh buốt đến thấu xương.


Tạ Trường An không đưa tay nhận ngay.


Hắn chỉ nhìn nàng, ánh mắt như đang cân xem người đứng trước mình rốt cuộc đang muốn cứu, muốn chuộc, hay muốn cùng chết, muốn kéo hắn vào vũng lầy của nàng.


“Nếu tôi lấy,” hắn hỏi, giọng trầm thấp hơn, “em biết nghĩa là gì không?”


“Biết.”


“Em có thể bị lôi ra.”


“Biết.”


“Cố Thanh Hoài.” Giọng hắn thấp hơn nữa, như tiếng thì thầm của một lời cảnh báo. “Em đang tự đẩy mình đến chỗ không còn quay lại được.”


Nàng giữ nguyên cánh tay đưa ra, không hề run rẩy.


“Em đã ở chỗ đó từ đêm anh bị còng tay rồi.”


Câu nói ấy rơi xuống, làm chính khoảng tối quanh họ như lặng hẳn. Không gian như bị hút cạn âm thanh, chỉ còn lại sự thật trần trụi.


Lần đầu tiên sau rất nhiều chương, Tạ Trường An không đáp lại ngay.


Bởi hắn biết nàng không nói dối.


Có những người bắt đầu rơi từ rất sớm, chỉ là phải rất lâu sau mới nghe thấy tiếng mình chạm đáy, mới cảm nhận được nỗi đau đến tận cùng.


Cuối cùng, hắn đưa tay nhận lấy chiếc USB.


Đầu ngón tay hai người chạm nhau đúng một thoáng.


Lạnh.


Mà lại nóng hơn rất nhiều thứ khác trong đêm, một dòng điện chạy qua cả hai.


“Trong đó có gì?” hắn hỏi, giọng đã trở lại vẻ dứt khoát.


“Đoạn ghi âm ba năm trước. Một phần liên quan đến tuyến rửa hàng qua pháp nhân chết. Một phần là khoản chia cho đầu mối ở cảng nam.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt không hề né tránh. “Nếu ghép với mấy thứ anh đang có, sẽ đủ để mở sâu thêm.”


“Tại sao giữ tới giờ?”


“Vì trước đây em không dám.”


“Còn bây giờ?”


“Bây giờ em sợ hơn.” Nàng nói, giọng mang theo chút chua chát. “Nhưng không muốn đứng im nữa.”


Tạ Trường An cúi mắt nhìn chiếc USB trong tay.


Một vật nhỏ bé.


Mà đủ để đổi thế cục của cả một gia tộc.


Cũng đủ để kéo người đưa nó rời hẳn khỏi vùng an toàn cuối cùng, đẩy vào vòng xoáy nguy hiểm.


“Em biết tôi có thể dùng nó làm gì.”


“Biết.”


“Có thể không dừng lại đúng chỗ em muốn.”


“Em không còn quyền muốn.” Nàng đáp, giọng bình thản đến đau lòng.


Hắn ngước lên.


Ánh mắt hai người chạm nhau trong thứ ánh sáng xám mỏng giữa sân nhà nguyện cũ, như hai ngọn lửa cô độc đối mặt trong đêm.


Rất lâu.


Rồi hắn hỏi:


“Em tin tôi tới mức đó?”


Cố Thanh Hoài cười rất khẽ.


Nụ cười ấy buồn đến mỏng đi, như một cánh hoa sắp tàn.


“Không.” nàng đáp, giọng nói như những mảnh vỡ pha lê. “Em chỉ biết nếu nó ở trong tay ông nội, sẽ không ai còn cơ hội nữa.”


Tạ Trường An đứng yên, cả người như hóa đá.


Câu trả lời ấy gần như tàn nhẫn ở chỗ nó thật đến mức không thể trang sức nổi. Không một chút lãng mạn, không một chút tin tưởng mù quáng.


Không phải tin hắn là người tốt.


Không phải giao thứ này cho hắn vì còn yêu.


Mà vì nàng nhìn quanh rồi thấy, trong tất cả những kẻ có thể cầm được con dao này, hắn là người duy nhất ít ra còn hiểu nó cứa đau thế nào, hiểu được giá trị của sự trả thù, của việc giành lại công bằng.


Ở một nơi khác, đó có thể không phải là lòng tin.


Nhưng ở giữa bùn máu của họ, ở nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi tóc, có lẽ đó đã là thứ gần với lòng tin nhất còn sót lại.


“Được.” hắn nói.


Chỉ một chữ.


Nhưng vừa đủ để vai Cố Thanh Hoài thả lỏng đi một chút, như thể suốt từ lúc rời Cố viên đến giờ, nàng mới được phép thở lại, một hơi thở nặng nề và mệt mỏi.


Rồi ngay giây sau, tiếng động cơ xe bất ngờ vọng vào từ đầu con phố, xé tan màn đêm yên tĩnh.


Một xe.


Rồi thêm một xe nữa.


Ánh đèn pha quét loang qua bức tường đá thấp ngoài sân, những vệt sáng vàng vọt như những lưỡi dao.


Cả hai cùng quay đầu, đồng tử co lại.


Tạ Trường An bước sát lên trước nàng gần như theo phản xạ, che chắn nàng vào phía sau.


“Người của em?”


“Không biết.”


Nhưng vừa nói xong nàng đã biết.


Cách hai chiếc xe không tắt đèn, cách chúng dừng quá đúng lúc, quá yên, không giống người đi đường lạc. Nó giống một cuộc đi săn hơn, một cuộc vây bắt đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng.


Tạ Trường An kéo tay nàng, lùi nhanh vào vùng tối sau dãy ghế đá dài sát tường, nấp mình vào bóng đêm.


“Đi cửa sau.”


“Không còn cửa sau.” nàng đáp rất nhanh, giọng gấp gáp. “Nhà nguyện sửa lại năm ngoái, khóa kín rồi.”


Hắn chửi thề rất khẽ, một tiếng rủa thầm giữa kẽ răng.


Tiếng cửa xe mở.


Tiếng bước chân dẫm lên sỏi, đều đặn và chắc chắn.


Không vội.


Điều đó còn tệ hơn chạy.


Nghĩa là người đến rất chắc mình sẽ tìm thấy thứ cần tìm, như một kẻ săn mồi đã khóa chặt con mồi của mình.


Tạ Trường An nhìn quanh một vòng, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi vật, dừng lại ở cánh cửa gỗ nhỏ bên hông nhà nguyện. Khóa gỉ, có vẻ lâu không ai đụng đến. Nhưng bản lề cũ kỹ, mục ruỗng.


“Qua đó.”


Hắn dẫn nàng băng qua bóng tối, nép sát tường. Khi tới cửa, hắn thử xoay chốt.


Không được. Khóa đã kẹt cứng.


Tiếng bước chân ngoài sân gần hơn, rõ mồn một.


Cố Thanh Hoài nghe rõ giọng một người đàn ông thấp giọng ra lệnh, lạnh lùng và dứt khoát:


“Kiểm tra quanh sau. Không để sót.”


Ngực nàng thắt lại, như bị bóp nghẹt.


Tạ Trường An không thử chốt nữa.


Hắn lùi nửa bước, nhấc chân đạp mạnh vào cạnh khóa.


Rầm!


Một tiếng động khô khốc xé toạc màn đêm. Cửa bật hé.


Tiếng gỗ mục rên lên thảm thiết, như một lời than vãn cuối cùng.


Ngoài sân lập tức có tiếng người quát: “Ở đó!”


Tạ Trường An đẩy nàng vào trước.


Bên trong là gian phòng cất đồ cũ tối om, mùi bụi và gỗ ẩm đặc quánh xộc thẳng vào mũi, khiến nàng hơi sặc. Hắn theo vào, kéo cửa khép lại gần hết, chỉ chừa một khe rất nhỏ để nhìn ra ngoài.


Tiếng chân chạy đến sát bên ngoài, tiếng sỏi lạo xạo dưới giày.


Một luồng sáng đèn pin lia qua khe cửa, quét lên tường, lên những giá nến cũ phủ bụi, rồi lướt đi.


Cố Thanh Hoài đứng sát phía trong, lưng gần chạm ngực hắn.


Khoảng không chật hẹp khiến hơi thở hai người gần như chạm vào nhau, một sự gần gũi đầy nguy hiểm và căng thẳng.


Nàng không dám động đậy, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng không dám.


Hắn cũng không. Cả hai như những bức tượng, nín thở chờ đợi.


Bên ngoài, giọng người lại vang lên:


“Không thấy.”


“Lục tiếp bên kia.”


Bóng đèn pin dịch dần ra xa, nhưng chưa đủ xa để họ có thể thở phào.


Cố Thanh Hoài giữ hơi thở rất nhẹ. Trong bóng tối gần như đặc quánh ấy, nàng nghe rõ từng nhịp tim mình, đập dồn dập như tiếng trống trận. Và còn nghe thấy cả nhịp tim hắn, thấp và nặng, ở ngay phía sau lưng nàng, như một sự cộng hưởng kỳ lạ.


Một nhịp.


Hai nhịp.


Ba nhịp.


Ký ức đột ngột kéo về, như một thước phim cũ tua lại trong đầu.


Những ngày xưa cũ, khi khoảng cách giữa họ gần thế này chưa từng là điều cấm kỵ, mà là sự an toàn, là hơi ấm.


Nhưng bây giờ, sự gần gũi này không còn mang theo ấm áp nữa.


Mà chỉ toàn là nguy hiểm, là sự phản bội, và những điều không được phép gọi tên.


Rất lâu sau, khi tiếng bước chân ngoài sân đã vòng sang phía trước, Tạ Trường An mới cúi xuống sát tai nàng, giọng thấp đến mức gần như chỉ còn là hơi thở, lạnh lẽo và sắc bén:


“Bọn họ theo em.”


Cố Thanh Hoài nhắm mắt một thoáng, một cảm giác chua xót dâng lên.


“Có thể.”


“Không phải có thể.” Hắn nói, giọng chắc chắn đến tàn nhẫn. “Là chắc.”


Nàng không cãi.


Bởi sâu trong lòng, nàng cũng biết.


Ông nội không còn tin nàng nữa.


Có lẽ từ lúc nàng bước ra khỏi thư phòng đêm ấy mà không cúi đầu, những người theo dõi đã được đặt sau lưng nàng rồi, như những cái bóng vô hình bám riết.


“Em đáng lẽ không nên tới.” hắn nói tiếp, giọng chứa đựng sự tức giận và lo lắng đan xen.


Cố Thanh Hoài cười rất khẽ trong bóng tối. Một nụ cười chua chát.


“Anh vẫn lấy rồi còn gì.”


“Đó là hai chuyện khác nhau.”


“Không.” Nàng mở mắt, nhìn về khe sáng mỏng trước mặt, ánh mắt kiên định đến sắt đá. “Là cùng một chuyện.”


Tạ Trường An không nói nữa.


Bởi nàng lại đúng.


Nếu tối nay nàng không tới, hắn sẽ không có chiếc USB.


Nếu nàng không tự đi vào chỗ nguy hiểm này, hai người họ sẽ không cùng đứng đây, giữa bóng tối của một gian phòng bụi bặm, cùng nghe tiếng người ngoài kia lục tìm như lũ chó săn đánh hơi ra máu.


Đêm nay, họ đã cùng bước vào một bí mật.


Mà một khi đã cùng giữ bí mật, quan hệ giữa hai người sẽ không còn đứng yên ở chỗ cũ được nữa. Nó đã vĩnh viễn thay đổi, trở thành một sợi dây thừng vừa trói buộc vừa liên kết họ.


Ngoài kia, tiếng xe nổ máy lại, xé tan sự tĩnh lặng.


Một chiếc đi trước, vội vã.


Chiếc còn lại chậm hơn, như muốn chắc không bỏ sót gì, ánh đèn quét qua mọi ngóc ngách.


Mãi gần năm phút sau, khu sân mới thật sự yên hẳn, chỉ còn tiếng gió xào xạc.


Tạ Trường An đợi thêm một lúc mới đẩy cửa ra.


Không khí đêm lùa vào, lạnh đến buốt mặt, như một cái tát.


Khoảng sân sau nhà nguyện lại tối và trống như cũ, chỉ còn mấy vệt bánh xe mới hằn trên lớp sỏi ẩm, những dấu vết của một cuộc truy đuổi vừa diễn ra.


Cố Thanh Hoài bước ra sau hắn.


Mái tóc nàng hơi rối, vạt áo khoác dính bụi. Nhìn nàng lúc này không còn chút gì của Cố tiểu thư bước ra từ những dãy đèn pha lê nữa. Chỉ còn một người phụ nữ đứng giữa đêm lạnh, vừa đi qua một lằn ranh mà chính nàng cũng biết từ nay sẽ không thể quay lại vô sự.


Tạ Trường An quay sang nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm.


“Em không về một mình được nữa.”


“Em tự về được.” Nàng đáp, giọng kiên quyết.


“Em còn nghĩ mình đang nói chuyện với ai?” Hắn hỏi ngược lại, giọng hắn không cao, nhưng phần lạnh lẽo trong đó đủ làm nàng biết lúc này cãi sẽ vô nghĩa, chỉ mang lại thêm rắc rối.


Nàng im lặng.


“Xe tôi ở đầu phố.” hắn nói. “Tôi đưa em.”


“Không cần.”


“Cố Thanh Hoài.”


Chỉ ba chữ.


Không nặng.


Nhưng đủ.


Nàng nhìn hắn một giây, ánh mắt phức tạp, rồi gật rất khẽ.


Con đường ra đầu phố dài không đến ba trăm mét.


Hai người đi cạnh nhau, không chạm vai, không ai nói câu nào. Đêm lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió luồn qua hàng cây và tiếng giày chạm nền gạch cũ. Ở một khúc quẹo, đèn đường hỏng nửa bóng, vùng sáng vùng tối loang lổ trên vỉa hè khiến bóng hai người kéo dài rồi đứt quãng, giống như phần đời họ càng lúc càng khó nhìn ra chỗ nào đã hết thật sự, chỗ nào còn tiếp tục.


Xe hắn đỗ dưới gốc xà cừ cũ, chiếc bóng đổ dài xuống mặt đường.


Tạ Trường An mở cửa ghế phụ cho nàng.


Cố Thanh Hoài khựng rất nhẹ trước động tác ấy. Một cử chỉ quen thuộc, đã từng mang bao nhiêu là ý nghĩa.


Có lẽ cả hai đều không ngờ sau từng ấy chuyện, hắn vẫn còn giữ một phản xạ như thế.


Nhưng hắn không nhìn nàng lâu.


Chỉ nói:


“Lên xe.”


Suốt quãng đường về gần Cố viên, không ai mở nhạc. Không gian trong xe đặc quánh sự im lặng và những suy nghĩ không lời.


Thành phố trôi qua ngoài cửa kính như một cuốn phim không tiếng. Đèn đỏ, biển hiệu neon, những quán ăn khuya vẫn còn sáng đèn, những đôi tình nhân đứng nép dưới mái hiên trao nhau nụ hôn vội vã, những chiếc xe máy chở nhau sát quá mức cần thiết... mọi thứ đời thường ấy đột ngột trở nên xa lạ đến khó tả, như thể nàng và hắn đang tồn tại trong một chiều không gian khác.


Bởi bên trong chiếc xe này, hai người đang cùng giữ một thứ không thể nói ra.


Một chiếc USB.


Một bí mật.


Và một bước đi đủ khiến cả hai cùng mất mạng nếu sai thêm một nhịp, một bước đi chung đã trói buộc họ vào nhau.


Khi xe dừng cách cổng hông Cố viên một đoạn, Cố Thanh Hoài định mở cửa thì Tạ Trường An lên tiếng, giọng hắn vẫn giữ nguyên sự trầm tĩnh, lạnh lẽo:


“Từ giờ đừng nhắn vào số cũ nữa.”


Nàng quay lại nhìn hắn, ánh mắt khó hiểu.


“Vậy nhắn vào đâu?”


Hắn lấy trong hộc xe ra một chiếc sim trắng, chưa bẻ.


“Dùng cái này. Chỉ nhắn khi thật cần.”


Cố Thanh Hoài cầm lấy chiếc sim, đầu ngón tay siết rất nhẹ. Cái vật nhỏ bé này lại mang theo một trọng trách lớn lao.


“Thật cần là như nào?”


“Tính mạng.” Hắn đáp, giọng dứt khoát như chặt đứt mọi ảo tưởng. “Hoặc chứng cứ.”


Nàng khẽ cười, một nụ cười chua chát.


“Anh đúng là không lãng phí chữ với em nữa.”


“Tôi hết chỗ để lãng phí rồi.”


Câu ấy làm tim nàng nhói lên rất khẽ, một vết cứa sâu hoắm khác.


Nhưng nàng chỉ gật đầu.


Trước khi xuống xe, nàng nhìn hắn một lần cuối trong đêm, muốn khắc ghi hình ảnh này vào tâm trí.


Ánh sáng mỏng từ cột đèn ngoài phố hắt lên nghiêng gương mặt hắn, làm quầng mắt mệt mỏi hiện rõ hơn, còn vẻ lạnh lùng thì đậm thêm, như một bức tượng điêu khắc từ băng giá. Hắn bây giờ không còn là nơi ấm áp để người ta quay về nữa. Nhưng trớ trêu thay, đêm nay lại chính là người duy nhất nàng dám cùng giữ một bí mật, dám đặt vận mệnh của mình vào tay hắn.


“Trường An.” nàng gọi khẽ, giọng mang theo chút gì đó của ngày xưa.


Hắn không quay hẳn sang, chỉ khẽ gật đầu.


“Ừ?”


Cố Thanh Hoài nhìn chiếc USB đã không còn trong tay mình nữa, cảm giác nhẹ bẫng pha lẫn sự mất mát.


Rồi nói rất khẽ, như một lời thì thầm trong gió:


“Cảm ơn anh đã tới.”


Tạ Trường An im một lúc, không gian lại chìm vào tĩnh lặng.


Rồi đáp, giọng hắn như một lưỡi dao sắc bén:


“Đừng cảm ơn.” Hắn nhìn thẳng phía trước, ánh mắt không hề dao động. “Em vừa kéo tôi vào sâu hơn thôi.”


Nàng cười buồn, chấp nhận sự thật tàn nhẫn ấy.


“Em biết.”


Nói xong, nàng mở cửa xe, bước xuống.


Không ngoái đầu lại.


Cũng như hắn không gọi nàng thêm lần nào nữa.


Cánh cổng hông Cố viên mở ra, rồi khép lại sau bóng nàng, như nuốt chửng nàng vào trong bóng tối của gia tộc.


Tạ Trường An ngồi yên trong xe rất lâu.


Chiếc USB nằm trong túi áo hắn như một mảnh sắt lạnh, nặng trĩu.


Đêm nay, hắn đã có thứ cần.


Nhưng đồng thời, cũng vừa nhận thêm một gánh nặng khác, một trách nhiệm vô hình mà không ai yêu cầu.


Bởi từ giờ, nếu Cố Thanh Hoài ngã, hắn sẽ biết rất rõ một phần nguyên nhân nằm ở chính tay mình, ở chính quyết định của hắn đêm nay.


Còn ở phía bên kia bức tường cao của Cố viên, Cố Thanh Hoài đi qua khu vườn tối với nhịp chân không nhanh không chậm, như một cái bóng. Vào tới phòng, nàng khóa cửa, tựa lưng vào đó, mắt nhắm lại, cố gắng hít thở.


Hai bàn tay vẫn lạnh cóng.


Nhưng nơi sâu nhất trong lòng, cánh cửa vừa mở ra đúng là không còn khóa lại được nữa.


Từ nay về sau, giữa nàng và Tạ Trường An không chỉ còn những món nợ cũ, những vết thương lòng không thể chữa lành.


Mà còn có thêm một bí mật cùng giữ.


Một bí mật đủ để cứu người.


Cũng đủ để giết người.


0
Ủng hộ Lạc Nam Tử Nếu yêu thích tác phẩm, bạn hãy ủng hộ mình một ly cafe kèm lời góp ý để mình tiến bộ hơn nhé. X...