Chương 25: Ghi Âm
Phòng cấp cứu sáng trắng đến lạnh người, mùi thuốc sát trùng quẩn quanh như một tấm màn che đi sự sống và cái chết. Cố Thanh Hoài đứng ngoài cửa suốt gần một tiếng, tấm lưng thẳng tắp như một bức tượng đá được tạc giữa hư không, hai tay buông dọc theo thân người, nhìn qua lớp kính mờ nơi bóng bác sĩ và y tá qua lại như những cái bóng không mặt, vô hồn. Máu trên tay nàng đã khô lại thành từng vệt đỏ sẫm ở kẽ ngón, trên cổ tay áo sơ mi trắng tinh giờ loang lổ, thậm chí cả ở mép váy chỗ đầu gối nàng đã chạm xuống nền đường lạnh lẽo lúc nãy.
Không ai bảo nàng đi rửa.
Mà cũng không ai dám nhắc.
Khương Thành tới sau mười lăm phút. Gã đi rất nhanh qua hành lang, áo khoác còn dính tuyết tan lấm tấm, vẻ mặt mất kiên nhẫn quen thuộc giờ bị kéo căng tới mức sắc lại như lưỡi dao vừa mài. Thấy nàng đứng ngoài cửa, gã khựng một nhịp chân.
Không phải vì bất ngờ nàng có mặt. Hắn biết Cố Thanh Hoài sẽ không thể không xuất hiện.
Mà vì chưa từng thấy nàng trong bộ dạng này.
Không còn chút gì của Cố tiểu thư cao quý, tự phụ.
Chỉ còn một người đàn bà đứng giữa mùi thuốc sát trùng và ánh đèn trắng lạnh, trên tay còn vệt máu của người mình yêu mà không dám lau đi, như thể sợ rằng lau đi rồi, sẽ chẳng còn lại gì.
“Bác sĩ nói gì chưa?” gã hỏi, giọng khàn đặc vì vội vã.
“Chưa.”
Giọng nàng rất thấp, khô đến mức như vừa đi qua sa mạc cằn cỗi, mang theo cả cát bụi và sự kiệt quệ.
Khương Thành liếc xuống tay nàng, ánh mắt dừng lại ở vệt máu đỏ sẫm kia.
“Cô nên đi rửa đi.”
Cố Thanh Hoài không nhìn theo ánh mắt ấy. Đôi mắt nàng vẫn dán chặt vào cánh cửa thép trắng, như thể chỉ cần chớp một cái, mọi thứ sẽ sụp đổ.
“Lỡ lúc anh ấy ra thì sao?”
Khương Thành im bặt. Chỉ một câu đó thôi, gã cũng hiểu lúc này nói cái gì cũng thừa thãi, vô nghĩa. Sự lo lắng và cố chấp của nàng đã vượt qua mọi lý lẽ.
Hai người đứng cùng một hành lang. Không ai nói thêm lời nào. Chỉ còn tiếng bánh xe cáng lăn xa gần, tiếng máy điều hòa thổi đều đều như nhịp thở của cả tòa nhà, và thứ căng thẳng lặng lẽ bám trên da như bụi lạnh, khiến không khí càng thêm đặc quánh.
Bốn mươi phút nữa trôi qua, dài như cả thế kỷ.
Cuối cùng, cánh cửa cấp cứu bật mở.
Bác sĩ bước ra, kéo khẩu trang xuống, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi.
“Người nhà bệnh nhân?”
“Tôi.” Cố Thanh Hoài lên tiếng ngay, một phản xạ bản năng nhanh hơn cả ý nghĩ, giọng nói vẫn khô khốc nhưng đầy kiên quyết.
Khương Thành quay sang nhìn nàng một thoáng, nhưng không chen vào. Gã biết, lúc này, không ai có quyền lên tiếng thay nàng.
Bác sĩ nhìn cả hai, ánh mắt lướt qua vẻ mặt căng thẳng của họ, rất nhanh đưa ra kết luận:
“Hiện tại chưa nguy hiểm tính mạng. Chấn động mạnh vùng đầu, rách da đầu phải khâu, mất máu tương đối, tay phải có nhiều vết cắt do kính vỡ, may là chưa tổn thương nội tạng nặng. Chúng tôi cần giữ lại theo dõi ít nhất hai mươi bốn giờ vì có va đập đầu và bệnh nhân có dấu hiệu uống rượu trước tai nạn.”
Hai mươi bốn giờ.
Chưa nguy hiểm tính mạng.
Bốn chữ ấy vừa rơi xuống, đầu gối Cố Thanh Hoài gần như mềm đi trong tích tắc, một cảm giác thoát lực chạy dọc sống lưng nàng. Nếu không có bức tường lạnh lẽo phía sau lưng để tựa vào, có lẽ nàng đã thật sự ngã quỵ xuống nền gạch.
Bác sĩ còn đang dặn tiếp những điều gì đó về giấy tờ, người thân, theo dõi tri giác sau va đập, nhưng nàng nghe không rõ nữa. Tất cả chỉ còn là tiếng ù ù vọng lại từ một thế giới xa lạ.
Trong đầu nàng chỉ còn duy nhất một câu, lặp đi lặp lại như một lời chú nguyện:
Hắn chưa chết.
Hắn còn sống.
Khương Thành là người nhận lại lời dặn của bác sĩ, ký giấy và hỏi thêm vài câu cần thiết về quá trình hồi phục. Đến lúc bác sĩ rời đi, gã mới quay lại thì thấy Cố Thanh Hoài vẫn đứng nguyên chỗ cũ, mắt đỏ ngầu nhưng không rơi thêm một giọt lệ nào, như thể nước mắt đã khô cạn tự bao giờ.
“Cô ngồi xuống đi.” gã nói, giọng pha lẫn chút bất lực.
“Anh ấy đâu?”
“Chuyển sang phòng theo dõi rồi.”
“Cho tôi vào.”
“Chưa được ngay.”
Cố Thanh Hoài nhắm mắt một giây, hít sâu một hơi để giữ lại chút sức lực cuối cùng, rồi mở ra. Ánh mắt lúc này không còn vỡ vụn, hoảng loạn như ở hiện trường tai nạn nữa. Nó đã trở lại vẻ bình tĩnh quen thuộc, nhưng Khương Thành nhìn ra rất rõ: thứ bình tĩnh này được ép ra từ sự kiệt sức cùng cực, không phải từ sự vững vàng nội tại.
“Khương Thành.” nàng gọi, giọng thì thầm nhưng đầy uy lực.
“Gì?” gã đáp, cảm thấy một dự cảm không lành.
“Anh ấy tỉnh lại, đừng để ai nói nhiều với anh ấy.”
Khương Thành bật cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm. “Cô nghĩ lúc đó tôi còn dám để ai nói nhiều với cậu ấy? Tôi còn không muốn bị cậu ấy xé xác nữa là.”
“Ý tôi không phải cái đó.” Nàng nhìn thẳng gã, ánh mắt như xuyên thấu. “Tôi có thứ cần đưa.”
Khương Thành nheo mắt. Lần đầu tiên từ lúc tới bệnh viện, gã thấy trong giọng nàng xuất hiện một thứ gì đó khác hẳn sự sợ hãi, sự hoảng loạn.
Là quyết tâm.
Không ồn ào, không khoa trương.
Nhưng đã chạm đến tận đáy của sự tuyệt vọng, của sự hy sinh.
“Thứ gì?” gã hỏi, giọng đã nghiêm trọng hơn.
Cố Thanh Hoài im một nhịp, như đang cân nhắc việc phơi bày một bí mật đã chôn sâu.
Rồi nói:
“Một đoạn ghi âm.”
Gió lạnh cuối cùng của đêm vẫn còn đọng ở bãi xe tầng trệt, lùa qua những cột bê tông trần trụi.
Khi đồng hồ đã gần ba giờ sáng, một chiếc xe màu xám bạc lặng lẽ dừng ở lối phụ bệnh viện, khuất sau những bụi cây héo úa. Người bước xuống là trợ lý cũ từng theo Cố Thanh Hoài nhiều năm, tay cầm một phong bì chống ẩm màu nâu, sắc mặt căng thẳng đến trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ lo sợ.
Khương Thành đứng xa hơn vài bước, tay đút túi áo, mắt nhìn hai người như nhìn một cuộc giao dịch mà mình chưa quyết định có nên ngăn lại hay không, ánh mắt phức tạp đầy suy tư.
Trợ lý đưa phong bì cho Cố Thanh Hoài, động tác nhanh gọn như sợ bị ai đó bắt gặp.
“Tiểu thư, trong két vẫn còn nguyên. Tôi đã xóa dấu truy cập ở mọi nơi có thể tìm thấy.”
Nàng gật đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm thừa thãi.
“Không ai thấy chứ?”
“Không. Tôi đã rất cẩn thận.”
Người kia ngập ngừng một chút rồi hạ giọng, vẻ mặt càng thêm lo lắng: “Tiểu thư, chuyện này nếu lão gia biết...”
“Ông ấy sẽ biết.” Cố Thanh Hoài nói rất khẽ, nhưng giọng nàng không chút run rẩy, như đã chấp nhận mọi hậu quả. “Chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Trợ lý không nói nữa, cúi đầu thật sâu rồi rời đi ngay, như trốn chạy khỏi một cơn bão sắp ập đến.
Khoảng sân sau bệnh viện chỉ còn lại nàng và Khương Thành. Đèn cảm ứng vàng nhợt hắt lên nền gạch ướt một lớp sáng mỏng, yếu ớt. Xa xa, trong tòa nhà cấp cứu, vài ô cửa sổ vẫn trắng lóa như những mắt người thức trắng, dõi theo màn đêm vô tận.
Khương Thành nhìn phong bì trong tay nàng, cảm giác nặng trịch không chỉ vì trọng lượng vật lý.
“Cô giấu cái gì trong đó?”
“Thứ anh ấy đáng lẽ phải biết từ rất lâu rồi.”
“Cô đánh giá cao tôi ghê.” gã cười khan, một nụ cười không chút vui vẻ. “Tự dưng nửa đêm đem bí mật nhà họ Cố tới nhét vào tay tôi?”
“Bởi vì lúc này, người duy nhất còn đủ tỉnh táo để nghe hết nó, và đủ khả năng để làm điều đúng đắn, là anh.”
Câu nói quá thẳng thắn, quá tin tưởng này làm Khương Thành im lặng vài giây, suy nghĩ.
Rồi gã xòe tay, ánh mắt đầy thăm dò.
“Đưa đây.”
Nhưng Cố Thanh Hoài không trao ngay. Nàng giữ phong bì trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch, như đang nắm giữ một trái tim mong manh.
“Nghe xong, nếu anh còn nghĩ tôi đáng bị anh ấy hận, vậy cứ để anh ấy hận.” nàng nói, giọng nàng lạnh lùng nhưng ánh mắt chất chứa bi thương. “Nhưng ít nhất, đừng để anh ấy hận trên một nửa sự thật.”
Khương Thành nhìn nàng. Đêm nay gã đã thấy nàng khóc ở hiện trường. Thấy nàng quát vào mặt mình. Thấy nàng không cần giấu nữa mà lao lên xe cứu thương cùng hắn, mặc kệ mọi ánh nhìn, mọi quy tắc. Những chuyện ấy đã đủ làm gã phải xem lại rất nhiều thứ mình từng nghĩ, những định kiến gã từng mang về Cố Thanh Hoài.
Nhưng câu này mới là nhát kéo mạnh nhất, cắt đứt mọi hoài nghi cuối cùng.
“Cô biết không.” gã nói chậm rãi, giọng trầm đục. “Cậu ấy sống tới giờ bằng cái khung hận đó. Cô đưa cái này ra, nếu nó là thật, chưa chắc đã cứu được cậu ấy. Có khi còn đẩy cậu ấy vào vực sâu hơn.”
“Không đưa ra, mới thật sự không cứu được.” Nàng đáp, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển nổi.
Khương Thành không đáp. Một lúc sau, gã kéo phong bì ra khỏi tay nàng, động tác dứt khoát như xé toạc một lớp vỏ bọc.
Bên trong là một chiếc máy ghi âm cũ màu đen, nhỏ bằng nửa bàn tay, loại bảy năm trước vẫn còn dùng khá nhiều trong các cuộc họp kín. Nó cũ, xước ở góc, nhưng được giữ rất kỹ, như một vật báu cất giấu bao năm.
Khương Thành nhìn món đồ, đáy mắt hơi đổi, một tia phức tạp xẹt qua.
“Bao giờ?”
“Bảy năm trước.”
“Ghi cái gì?”
Cố Thanh Hoài nhìn sang phía cửa kính bệnh viện phản chiếu lờ mờ bóng mình, ánh mắt lạc vào hư vô.
Rồi đáp:
“Đêm tôi quỳ trước ông nội.”
Không khí đột ngột nặng xuống, đặc quánh như chì. Khương Thành không hỏi lại. Chỉ bấm nút nguồn. Đèn đỏ nhỏ xíu trên thân máy chớp lên hai cái rồi sáng hẳn, một ánh sáng yếu ớt nhưng chứa đựng cả một quá khứ tàn khốc.
Tiếng rè rè rất nhỏ vang ra từ loa ngoài, như tiếng gió rít qua khe cửa cũ. Âm thanh cũ, bị nhiễu ở đầu đoạn, như thể chiếc máy khi đó được giấu khá xa nguồn nói.
Ban đầu chỉ có tiếng cửa mở.
Tiếng bước chân chậm rãi.
Tiếng chuỗi hạt khẽ va vào nhau, khô khan và lạnh lẽo.
Rồi một giọng già nua cất lên, bình thản đến lạnh xương, mang theo sự uy quyền tuyệt đối:
“Con biết ta gọi con tới vì chuyện gì rồi.”
Khương Thành ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to. Cố lão gia. Không cần ai giới thiệu, gã cũng nhận ra ngay. Giọng nói này, dù qua bản ghi âm cũ kỹ, vẫn mang một khí thế áp đảo, lạnh lùng đến rợn người.
Giọng Cố Thanh Hoài trong bản ghi âm rất nhỏ, gần như chỉ là hơi thở. Khác hoàn toàn vẻ bình tĩnh hiện tại. Nó mỏng hơn, trẻ hơn, và có một lớp run rẩy mà người không quen nghe sẽ không nhận ra, nhưng Khương Thành thì có thể cảm nhận rõ mồn một.
“Ông nội, cháu xin ông... đừng động vào họ.”
Khương Thành siết chặt máy ghi âm hơn, các đốt ngón tay trắng bệch. Trong đêm yên tĩnh như thế này, từng chữ phát ra đều rõ đến lạnh xương, xuyên thẳng vào tâm can.
Giọng Cố lão gia vang lên lần nữa, không chút dao động, như đang nói về một trò chơi vô thưởng vô phạt: “Không động vào họ thì lấy gì dạy con nhớ mình là ai?”
Một khoảng im lặng ngắn, nặng nề như ngàn cân.
Rồi giọng ông lại chậm rãi, từng chữ nện xuống như búa tạ, gõ vào trái tim người nghe:
“Mẹ nó đang nằm viện. Em gái nó đi học một mình mỗi ngày. Một nhà ba mạng... con đoán xem chịu được bao lâu?”
Tay Khương Thành khựng lại, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Gã quay sang nhìn Cố Thanh Hoài. Nàng đứng rất yên, như một pho tượng bị đóng băng. Chỉ có bờ môi trắng đến gần như mất màu, và ánh mắt vô hồn dán vào hư không, phản chiếu nỗi đau không thể thốt thành lời.
Bản ghi âm tiếp tục. Tiếng quỳ gối chạm xuống nền gỗ rất khẽ, như một tiếng thở dài bị ép nén, nhưng trong không gian yên tĩnh hiện tại lại nghe rõ đến tàn nhẫn.
Rồi giọng nàng. Đã không còn run nhẹ nữa. Mà vỡ hẳn, nát vụn thành từng mảnh.
“Cháu xin ông. Muốn cháu làm gì cũng được. Nhưng đừng động vào họ.”
Khương Thành nghe thấy tiếng mình hít vào, rất mạnh, như một phản xạ tự nhiên trước sự tàn khốc.
Trong máy, Cố lão gia cười nhạt, một nụ cười không chút ấm áp, chỉ có sự lạnh lẽo và mỉa mai.
“Làm gì cũng được?”
“... Vâng.”
“Vậy thì cắt nó.”
Tiếng khóc bị nén lại, không lớn, không ồn ào. Chỉ là một hơi thở đứt quãng, nghẹn lại nơi cổ họng, như ai đó vừa dùng tay bóp chặt cổ họng người con gái đang quỳ dưới đất, khiến nàng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
“Cháu hiểu.”
“Con không hiểu.” Giọng ông già vẫn đều đều, không chút gợn sóng, như một con sông băng. “Ta nói lại cho rõ. Con phải để chính tay mình cắt. Nói cho nó biết con chưa từng yêu nó. Đưa thứ cần đưa. Đẩy nó vào trong. Phải để nó hận con đến chết thì nó mới không kéo cả nhà mình cùng rơi.”
Khương Thành chửi thề rất khẽ, một âm thanh bật ra từ tận đáy lòng, đầy căm phẫn và bất lực.
Tiếng ghi âm tiếp tục chạy.
“Ông nội...” giọng nàng thấp xuống đến mức gần như chỉ còn hơi thở, yếu ớt như ngọn nến trước gió. “Nếu sau này nó biết?”
“Nó sẽ không biết.” Cố lão gia đáp, dứt khoát. “Mà kể cả có biết, lúc đó cũng muộn rồi.”
Một khoảng nhiễu âm. Rồi thêm một câu, lạnh đến mức cả đêm bệnh viện như tối sầm lại, không khí ngưng trệ:
“Con chỉ cần nhớ, muốn nó sống thì để nó hận.”
Băng ghi âm lặng đi vài giây, một khoảng trống rợn người. Sau đó lại vang lên giọng Cố Thanh Hoài. Lần này không còn chỉ là run rẩy. Mà gần như nứt ra từng mảnh, vỡ vụn như pha lê.
“Ông nội... cháu xin ông đừng để họ giết anh ấy.”
Khương Thành thấy sống lưng mình tê hẳn, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc từ gáy xuống.
Đầu bên kia máy, giọng ông già nhàn nhạt, như đang nói về thời tiết: “Nếu con nghe lời, ta sẽ để người nhìn. Ít nhất nó còn một hơi mà sống.”
Máy ghi âm rè lên. Rồi tới đoạn cuối. Tiếng bước chân đi xa dần. Tiếng cửa khép lại nặng nề. Sau đó là một khoảng im lặng dài tới mức người nghe tưởng đã hết.
Nhưng rồi, trong khoảng im lặng ấy, một âm thanh rất nhỏ bật ra.
Tiếng khóc.
Không thành tiếng. Chỉ là tiếng người con gái quỳ một mình trong căn phòng lạnh lẽo, cố cắn chặt môi để không ai nghe thấy, mà cuối cùng vẫn không nén nổi một tiếng nức mỏng đến đau người, như vết cứa vào da thịt.
Rồi một câu thì thầm. Nhỏ đến mức Khương Thành phải ghé sát máy mới nghe rõ, từng chữ như găm vào trái tim:
“Trường An... em xin lỗi.”
Bản ghi âm dừng lại ở đó.
Không có gì thêm.
Không cần gì thêm nữa.
Gió lùa qua bãi xe, lạnh đến tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng sự thật vừa phơi bày. Khương Thành đứng im, chiếc máy ghi âm trong tay nặng như cục sắt nung nguội, bỏng rát. Trong đầu gã, rất nhiều hình ảnh suốt mấy tháng qua đồng loạt va vào nhau, như những mảnh vỡ từ một tấm gương: Cố Thanh Hoài đêm ven sông cứu Nhược Vy, phong bì giấu tên mở cửa cho Tạ Trường An, chiếc USB ở nhà nguyện cũ, cú hủy hôn đầy tàn nhẫn, hiện trường máu tối nay.
Mọi thứ vốn rời rạc, không thể kết nối.
Bây giờ có một sợi dây vô hình nhưng đủ sắc để cắt phăng những gì gã từng tin tưởng, từng phán xét.
Khương Thành ngẩng lên. Lần đầu tiên trong đời, gã không biết nên nói gì với người đàn bà trước mặt.
Cố Thanh Hoài vẫn đứng yên, như đã hóa đá. Nhưng ánh mắt nàng đã mỏi đến mức gần như chỉ còn một lớp tro mỏng bám lại, khô cằn và trống rỗng.
“Anh nghe rồi.” nàng nói, giọng nàng không phải câu hỏi, mà là một sự chấp nhận hiển nhiên.
Khương Thành gật đầu rất chậm, nặng nề như thể đang mang một tảng đá.
“Nghe rồi.”
“Vậy giờ anh hiểu vì sao tôi không thể nói.”
Gã không trả lời ngay. Phải rất lâu sau, gã mới khàn giọng, giọng nói như bị mài mòn.
“Cậu ấy sẽ phát điên.”
“Em biết.”
“Cô còn để cậu ấy nghe cái này?” Khương Thành không giấu nổi sự bực bội và lo lắng.
“Không phải tôi để.” Cố Thanh Hoài nhìn vào khoảng tối trước mặt, ánh mắt xa xăm. “Là tôi nợ anh ấy. Một món nợ phải trả, dù có đau đớn đến đâu.”
Một câu ấy khiến Khương Thành cắn chặt hàm. Bởi gã hiểu, món nợ kiểu này không phải đưa ra là xong. Có khi nó chỉ làm người nhận đau hơn, tan nát hơn.
“Vì sao bảy năm rồi mới lấy ra?” gã hỏi, giọng vẫn còn sự hoài nghi.
“Vì trước đây tôi không đủ sức.” nàng nói thật thẳng, không chút giấu giếm. “Mà bây giờ...” Nàng dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc một điều gì đó còn nặng nề hơn cả cái chết. “... tôi sợ không còn kịp nữa.”
Không còn kịp. Ba chữ ấy sau đêm máu vừa rồi bỗng có nghĩa khác hẳn, mang theo một sự tuyệt vọng khôn cùng.
Khương Thành cúi xuống nhìn chiếc máy ghi âm lần nữa. Nếu đưa ngay cho Tạ Trường An khi hắn vừa tỉnh, e rằng hắn sẽ thật sự phát sốt mà tự xé nát chính mình, không còn lại một mảnh nguyên vẹn.
Nếu giấu tiếp, gã sẽ trở thành kẻ đồng lõa trong một lời nói dối đã kéo dài suốt bảy năm, một lời nói dối đã hủy hoại ba cuộc đời.
“Bác sĩ bảo lúc nào cậu ấy tỉnh hẳn?”
“Gần sáng hoặc sáng mai.”
“Cô muốn tôi đưa ngay?”
Cố Thanh Hoài im lặng. Rồi lắc đầu.
“Không.” nàng nói, giọng nàng yếu ớt nhưng chứa đựng một sự dịu dàng xót xa. “Đợi anh ấy qua đêm nay đã.”
Khương Thành nhướn mày, một tia kinh ngạc xẹt qua ánh mắt. “Tôi tưởng cô nôn nóng tới mức không chờ nổi.”
“Đúng.” Nàng đáp rất nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền lại một lần nữa, như cố ngăn chặn một cơn đau. “Nhưng tôi không muốn sự thật là thứ đầu tiên anh ấy nghe sau khi mở mắt khỏi chảy máu và thuốc mê. Anh ấy xứng đáng được tỉnh lại trong bình yên, dù chỉ là một lát.”
Gã nhìn nàng thêm một lúc. Rồi bật cười ngắn, rất khô, một tiếng cười tự giễu cợt.
“Đúng là đến lúc này cô vẫn còn nghĩ cho cậu ấy kiểu khiến người khác bực mình muốn chết.”
“Anh cứ bực đi.”
“Bực chứ.” gã nhét máy ghi âm vào túi áo trong, cảm giác lạnh lẽo của nó xuyên qua lớp vải. “Bực vì hai người các cô cậu không ai chịu yêu kiểu tử tế như người thường.”
Lần này, khóe môi Cố Thanh Hoài khẽ động. Không thành một nụ cười, chỉ là một vết gợn rất buồn rồi tan biến vào không khí lạnh.
“Người thường đâu sống như bọn tôi.”
Bình minh lên rất chậm sau lớp mây dày đặc, mang theo một ánh sáng xám xịt, yếu ớt. Năm giờ hơn, hành lang khu theo dõi sau cấp cứu đã bớt người qua lại. Đèn vẫn sáng như cũ, lạnh lẽo và không hề biết mệt mỏi. Cố Thanh Hoài ngồi ở hàng ghế sát tường, lưng thẳng, mắt nhắm nhưng không ngủ, chỉ như một cái xác không hồn đang chờ đợi.
Khương Thành đứng ở cuối hành lang gọi điện hết cuộc này tới cuộc khác, giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy. Người bên viện kiểm sát. Người đang theo dõi Cố viên. Người của bệnh viện. Đầu óc gã vừa phải giữ bàn cờ chạy tiếp, xử lý mọi rắc rối phát sinh từ tai nạn của Tạ Trường An, vừa phải đè lại cơn rối bời hiếm hoi do chiếc máy ghi âm kia gây ra.
Đến gần sáu giờ, bác sĩ ra nói bệnh nhân đã qua giai đoạn nguy hiểm nhất, nhưng vẫn phải nghỉ ngơi tuyệt đối. Chỉ người rất ít mới được vào.
Khương Thành quay lại thì thấy Cố Thanh Hoài đã đứng lên, như một cỗ máy được lập trình sẵn.
“Tôi vào.”
“Không được.” gã đáp ngay, giọng đầy kiên quyết.
Nàng nhìn gã, ánh mắt thẳng thắn không chút lùi bước.
“Tôi không làm anh ấy kích động.”
“Cô chỉ cần xuất hiện là đủ để cậu ấy kích động rồi.”
“Vậy anh vào trước.” nàng nói, giọng nàng đã trở nên mệt mỏi cùng cực. “Nếu anh ấy tỉnh hẳn, bảo tôi còn ở đây.”
Khương Thành định cãi, định nói thêm vài lời trách móc. Nhưng rồi nhìn vào đôi mắt đỏ khô của nàng, nhìn thấy sự kiệt quệ đến tận cùng, cuối cùng gã chỉ chửi rất khẽ một câu rồi gật đầu.
Gã đẩy cửa phòng theo dõi bước vào, một mùi thuốc sát trùng nhạt hơn trong cấp cứu xộc vào mũi. Máy theo dõi nhịp tim kêu đều đều, như một lời nhắc nhở rằng sự sống vẫn đang tiếp diễn. Ánh sáng trong phòng dịu xuống, không còn chói gắt như bên ngoài.
Tạ Trường An nằm trên giường, đầu quấn băng trắng muốt, tay phải cũng được xử lý sạch sẽ, băng bó cẩn thận. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, nhưng nhịp thở đã ổn hơn đêm qua, đều đặn và nhẹ nhàng. Mắt hắn đang nhắm, hàng mi đổ bóng mỏng lên gò má còn vết xước nhỏ.
Khương Thành đứng cạnh giường vài giây, nhìn gương mặt bình yên hiếm hoi của Tạ Trường An. Tự nhiên thấy cổ họng khô khốc, khó nuốt.
Chiếc máy ghi âm trong túi áo như nóng lên, thiêu đốt lòng bàn tay gã.
“Cậu mà biết tôi đang giữ cái gì.” gã lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho mình gã nghe. “Chắc tỉnh dậy là bóp chết tôi đầu tiên, sau đó mới tự hủy hoại mình.”
Đúng lúc ấy, mi mắt Tạ Trường An động nhẹ.
Rồi từ từ mở ra.
Ánh mắt ban đầu còn lẫn giữa mệt mỏi và tác dụng của thuốc mê, hơi mơ hồ. Nhưng rất nhanh đã tỉnh lại theo bản năng của một người quen sống trong cảnh không cho phép mình chậm trễ, không cho phép mình yếu mềm.
Hắn nhìn thấy Khương Thành, ánh mắt từ từ lấy lại sự sắc bén.
Môi khô, giọng khàn đặc, câu đầu tiên bật ra mang theo nỗi ám ảnh sâu sắc nhất của hắn:
“Cô ấy đâu?”
Khương Thành đứng sững, toàn thân như bị đóng băng. Bao nhiêu lời chuẩn bị sẵn về bác sĩ, vết thương, va đập, nghỉ ngơi... đều nghẹn lại trong cổ họng, không thốt nên lời.
Câu đầu tiên hắn hỏi sau khi tỉnh, sau khi thoát khỏi lưỡi hái tử thần, vẫn là nàng.
Ngoài cửa phòng, Cố Thanh Hoài đứng phía sau lớp kính dài, nhìn thấy đôi mắt hắn đã mở. Ngón tay nàng đặt trên thành ghế siết chặt đến trắng bệch, móng tay gần như cắm vào da thịt, nhưng nàng không hề cảm thấy đau.
Bên trong, Khương Thành hít vào một hơi thật sâu, như chuẩn bị đối mặt với một trận chiến mới.
Rồi chậm rãi rút tay vào túi áo, chạm phải chiếc máy ghi âm cứng lạnh, nặng trịch.
Gã biết rất rõ, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ không còn quay lại được nữa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.