Sau Khi Chúng Ta Mục Nát

Chương 29: Tuyết Rơi

Đăng: 22/05/2026 06:59 5,040 từ 3 lượt đọc

Bến cảng cũ phía nam nằm ở cuối một dải đường hầu như không còn ai lui tới.


Ngày trước, nơi này từng là một mắt xích sống của thành phố, huyết mạch không ngừng bơm hàng hóa đi khắp nơi. Xe tải nối đuôi, container chất lớp cao ngất, còi tàu và tiếng kim loại va vào nhau chạy suốt ngày đêm, ồn ào đến tận xương tủy. Nhưng nhiều năm trước, sau một đợt quy hoạch lớn, phần lớn luồng hàng đã dời đi. Giờ đây, chỉ còn lại những cần cẩu đứng chết như những bộ xương khô khổng lồ, những nhà kho gỉ sét hoen ố, những mặt sân bê tông nứt dài như vết sẹo cũ và mùi nước sông pha dầu máy bám mãi vào gió, ẩm ướt, tanh tưởi, như một thứ ký ức mục ruỗng.


Đến chiều, tuyết lại bắt đầu rơi.


Không dày, chỉ là từng hạt nhỏ li ti.


Nhưng dai dẳng, cố chấp.


Chúng chậm chạp bay qua những khung sắt đen loang lổ, qua những hàng container cũ kỹ xếp chồng lên nhau như những cỗ quan tài dựng đứng, rồi lướt trên mặt nước sẫm màu dưới bến tàu, lạnh lẽo và vô vọng. Một màu trắng mỏng manh phủ lên tất cả, giống như trời đang cố gắng che đi sự mục ruỗng và những vết thương nhức nhối bên dưới.


Xe của Tạ Trường An dừng lại trước nhà kho số 7, đèn pha cắt một vệt sáng lạnh lẽo vào màn tuyết đang dày dần.


Khương Thành xuống trước, thân hình to lớn nhanh nhẹn ra hiệu cho những người khác tản ra hai bên, hình thành một vòng vây vô hình. Bên viện kiểm sát cũng đã có người tới, nhưng họ đứng xa hơn, giữ một khoảng cách cần thiết. Chuyện hôm nay không còn chỉ là một cuộc bắt giữ thông thường. Nó là đoạn cuối của một ván cờ kéo dài bảy năm, một ván cờ đã nuốt chửng quá nhiều sinh mạng và cả những linh hồn. Và ai cũng hiểu, đoạn cuối kiểu này thường không đi cùng trật tự.


“Ông già ở trong.” Khương Thành thấp giọng, giọng nói bị gió lùa xé ra từng mảnh. “Có hai người đi cùng. Còn hồ sơ thì chưa thấy.”


Tạ Trường An ngẩng đầu nhìn dãy nhà kho cũ kỹ trước mặt, kiến trúc thô kệch và u ám như một lời nguyền. Gió lùa qua cổ áo, sắc như dao cứa, đập thẳng vào vết thương trên trán làm chỗ khâu âm ỉ đau. Nhưng hắn gần như không cảm thấy gì. Từ lúc bước ra khỏi phòng bệnh của Cố Thanh Hoài, trong người hắn chỉ còn duy nhất một thứ giữ mình đi tiếp.


Không phải hận thù cuồng nộ.


Không phải đau đớn xé nát tâm can.


Mà là một sự lạnh lẽo đặc quánh, nuốt chửng mọi cảm xúc, giống như sau khi tất cả những lời nói dối cuối cùng đã bị lột trần, thứ còn lại không phải là sự giải thoát, mà chỉ là một con đường thẳng tắp, cô độc, dẫn đến đoạn cuối.


“Cậu chắc không cần thêm người đi cùng?” Khương Thành hỏi, gã nhìn hắn, trong mắt ẩn chứa một sự lo lắng hiếm thấy.


“Không.” Tạ Trường An đáp, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ.


“Trường An.”


Tạ Trường An quay sang. Khương Thành rất ít khi lộ vẻ do dự, gã là một người đàn ông của hành động, quyết đoán và sắt đá. Nhưng lúc này, gã thật sự ngập ngừng, lưỡng lự.


“Cố lão gia không phải kiểu người bị dồn tới chân tường sẽ ngồi ngoan cho người ta còng tay.” gã nói, tầm mắt lướt qua nhà kho số 7, rồi dừng lại trên gương mặt Tạ Trường An. “Lão gọi cậu tới đây là để kết thúc, không phải để đầu hàng.”


“Tôi biết.”


“Vậy sao còn đi một mình?”


Tạ Trường An nhìn khoảng tuyết mỏng đang phủ dần lên nền bê tông nứt nẻ, trắng xóa nhưng không thể che giấu được sự mục nát bên dưới. Hắn hít một hơi sâu, mùi nước sông pha dầu máy lạnh ngắt tràn vào phổi.


Rồi đáp:


“Vì bảy năm rồi, có những câu chỉ nên để tôi hỏi ông ta.”


Nói xong, hắn không chần chừ thêm một khắc nào, bước thẳng vào trong.


Nhà kho số 7 tối và rỗng hơn vẻ bề ngoài, tựa như một cái bụng đói khổng lồ. Chỉ còn vài dãy kệ thép bỏ không, hoen gỉ, mùi gỉ sắt nồng nặc hòa với mùi gỗ ẩm mục, và tiếng nước nhỏ tí tách rất xa vọng đâu đó từ mái tôn thủng, đơn độc và lạnh lẽo. Ánh sáng xám của buổi chiều tuyết lọt qua ô cửa cao, cắt thành từng vệt chéo trên sàn bê tông, yếu ớt như những lưỡi dao cùn.


Cố lão gia đứng ở chính giữa, một mình, giữa khoảng không gian rộng lớn, trông cô độc nhưng lại sừng sững như một ngọn núi. Ông mặc áo dạ màu đen tuyền, tay vẫn cầm chuỗi tràng hạt mới, những hạt gỗ trầm hương sẫm màu, tròn đều và bóng loáng. Không phải chuỗi hạt đã đứt trong nhà kính sáng nay, chuỗi này mới hơn, tinh xảo hơn, phát ra một thứ ánh sáng u ám. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy ông là kiểu người, dù vừa đánh mất một phần quyền lực đã gây dựng cả đời, vẫn không cho phép mình trông như kẻ vừa thua cuộc.


Phía sau ông là một bàn kim loại gập, trên đó đặt một tập hồ sơ dày cộp và một chiếc bật lửa bạc sáng loáng.


Thấy Tạ Trường An bước vào, ông không hề bất ngờ, cứ như đã chờ đợi từ rất lâu.


Chỉ khẽ cười, nụ cười mỏng manh nhưng ẩn chứa sự khinh bỉ và lạnh lẽo. “Ngươi tới nhanh hơn ta nghĩ.”


Tạ Trường An dừng cách ông ta chừng năm bước, khoảng cách đủ để quan sát, đủ để đề phòng, nhưng cũng đủ gần để cảm nhận được sự đối đầu đang nén chặt trong không khí.


“Thanh Hoài đâu?” Hắn hỏi, giọng nói khàn đặc, mỗi chữ như bị nghiến ra từ kẽ răng.


Cố lão gia xoay chuỗi hạt rất chậm rãi, tiếng hạt gỗ va vào nhau khô khốc như xương cốt. “Câu đầu tiên không phải hỏi hồ sơ?”


“Thanh Hoài đâu?”


Lần này, giọng hắn thấp hơn, trầm hơn, như tiếng sấm nén lại dưới lòng đất.


Cũng nguy hiểm hơn, mang theo một tầng áp lực vô hình.


Ông già nhìn hắn một lúc, đôi mắt già nua thăm thẳm như giếng sâu, rồi đáp rất nhạt: “Nó đang ở nơi nên ở.”


“Tôi hỏi lần cuối.”


Cố lão gia bật cười rất nhẹ, tiếng cười vọng vào không gian trống rỗng, nghe càng thêm quỷ dị. “Bây giờ mới biết cuống vì nó?” Ông nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua gương mặt Tạ Trường An. “Có phải muộn rồi không?”


Tạ Trường An không động đậy. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy hai bàn tay hắn đang siết chặt đến mức những khớp xương nổi lên trắng bệch, gân xanh hằn rõ, như thể đang cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.


“Ông gọi tôi tới chỉ để nói mấy câu vô nghĩa này?”


“Không.” Cố lão gia nhìn tập hồ sơ trên bàn, rồi lại nhìn Tạ Trường An, ánh mắt đầy ẩn ý. “Ta gọi ngươi tới để cho ngươi thứ ngươi muốn.”


“Thứ tôi muốn, ông không giữ nổi nữa.” Tạ Trường An đáp, giọng điệu sắc bén.


“Ồ?” Ông nhướng mày, một tia hứng thú lướt qua đáy mắt. “Thật sao?”


Ông cầm tập hồ sơ lên, lật mở một phần. Bên trong là bản gốc một số tài liệu mà Hà Dĩ Ninh chưa kịp giữ trọn: biên bản tang vật, luồng tiền, tên tài khoản nội bộ đã vô hiệu hóa, cả một phụ lục chưa đóng dấu từng bị rút khỏi hồ sơ chính năm đó.


Một phần sự thật cuối cùng.


Đủ để khép lại vụ cũ đã chôn vùi quá nhiều bí mật.


Cũng đủ để đóng nắp quan tài lên Cố gia, chôn vùi tất cả những gì ông ta đã gây dựng.


“Lấy nó.” Cố lão gia nói, giọng điệu đầy khiêu khích. “Hay lấy mạng nó, chọn đi.”


Tạ Trường An ngước lên rất chậm, ánh mắt hắn tối sầm lại, sâu thẳm như vực thẳm.


“Ông muốn gì?”


“Muốn xem.” ông già đáp, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo. “Rốt cuộc sau khi biết hết, ngươi chọn thế nào.”


“Ông già rồi mà vẫn thích chơi trò bẩn.”


“Ngươi học từ ai?”


Câu ấy rơi xuống như một cái tát thẳng mặt, âm vang trong nhà kho rỗng tuếch. Nhưng Cố lão gia chưa dừng lại, ông ta muốn xé toạc tất cả.


“Ngươi nghĩ bảy năm qua mình khác ta lắm sao?” Ông nhìn hắn, đáy mắt già nua tối và lạnh như mặt nước mùa đông, không chút gợn sóng. “Ngươi cắn người, dùng điểm yếu, ép kẻ khác quỳ, bẻ từng mắt xích... ngươi cứ tưởng đó là báo thù.” Ông khẽ cười, tiếng cười mỏng như lưỡi dao. “Thật ra chỉ là đang lớn thành thứ giống ta hơn thôi.”


Tạ Trường An im lặng. Bởi hắn biết phần nào đó trong câu ấy là thật. Và chính vì thật nên càng ghê tởm, càng khiến hắn cảm thấy bị vặn xoắn đến tận ruột gan.


“Ngươi hận ta?” Cố lão gia hỏi.


Rất nhẹ.


Rất chậm.


Như đang hỏi thời tiết, hỏi một điều hiển nhiên không cần đáp.


Tạ Trường An nhìn ông ta, ánh mắt kiên định đến tàn nhẫn.


Rồi đáp:


“Không.”


Một thoáng rất nhỏ lướt qua đáy mắt Cố lão gia, như một gợn sóng vừa xuất hiện đã tan biến. Không phải bất ngờ, mà là một sự hứng thú tàn nhẫn vừa được khơi gợi.


“Không?”


“Người đáng hận nhất bảy năm qua là tôi.”


Gió ngoài nhà kho rít qua khe cửa thủng, tạo thành những âm thanh ghê rợn. Tuyết bị lùa thành một dải trắng mỏng vào tận ngưỡng cửa, lạnh buốt. Cố lão gia nhìn hắn thêm hai giây, đôi mắt nheo lại, đánh giá.


Rồi cười.


Lần này, tiếng cười rõ hơn hẳn, mang theo một chút hả hê, một chút cay độc. “Cuối cùng cũng hiểu ra rồi?”


Tạ Trường An bước thêm một bước, không nhanh, nhưng mỗi bước như đạp nát lớp bê tông lạnh dưới chân, mỗi bước đều mang theo một sức nặng ngàn cân.


“Ông muốn nghe tôi nói cái gì?” hắn hỏi, giọng nói nặng nề. “Nói rằng nếu năm đó tôi đủ mạnh, ông đã không dám đụng? Nói rằng nếu tôi không kéo Thanh Hoài vào đời mình, nàng đã không phải quỳ? Hay nói rằng tất cả những gì ông làm được là vì tôi yếu?”


“Ta không cần nghe.” Cố lão gia đáp, vẻ mặt vẫn bình thản đến ghê người, như thể đang xem một vở kịch đã quá quen thuộc. “Bởi người thật sự giết nó... là ngươi.”


Câu ấy vừa dứt, cả nhà kho như lạnh hẳn, không khí đặc quánh lại, đông cứng. Tạ Trường An đứng yên, mỗi chữ như một cái móc câu đâm thẳng vào vết thương vừa bị xé ra trong lòng hắn, xoáy sâu vào tận cùng nỗi đau.


Cố lão gia nhìn phản ứng ấy, khóe môi khẽ nhếch, chậm rãi nói tiếp: “Nếu ngươi không xuất hiện, nó vẫn là cháu gái ta, vẫn sống trong nhung lụa, vẫn đi con đường phải đi. Nếu ngươi không nghèo, không yếu, không để người khác bẻ, nó cũng không phải quỳ. Nếu ngươi chết sớm trong tù, nó sẽ đau một thời gian rồi thôi. Chính ngươi sống dai như vậy, quay lại như vậy, cắn ngược như vậy...” Ông khẽ xoay chuỗi hạt, tiếng kêu của gỗ trầm hương nghe như tiếng khóc. “... mới khiến nó từng bước đi tới hôm nay.”


“Câm miệng.”


Giọng Tạ Trường An trầm xuống, không lớn, nhưng cả phần không khí gần hắn như nén đặc lại, không gian xung quanh như bị bóp nghẹt.


Cố lão gia không câm. Bởi ông biết mình đã đâm đúng chỗ, đã chạm vào vết thương chí mạng nhất.


“Ngươi tưởng nghe được một đoạn ghi âm là mọi thứ đều đổi sao?” Ông già nhếch môi, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu. “Không. Nó yêu ngươi là thật. Quỳ vì ngươi là thật. Mở cửa vì ngươi là thật.” Ông nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp. “Và cũng chính vì yêu ngươi, đời nó mới nát đến mức này.”


Lần đầu tiên trong buổi đối diện, Tạ Trường An thật sự bước tiếp, không còn giữ lại chút kiềm chế nào. Không nhanh, nhưng mỗi bước như muốn nghiền nát lớp bê tông lạnh dưới chân, nghiền nát cả sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn.


“Ông còn dám nhắc tới nàng.” Giọng hắn rít lên qua kẽ răng.


“Tại sao không?” Cố lão gia nhàn nhạt hỏi, giọng điệu như đang nói về một chuyện hiển nhiên. “Cháu ta. Ta nuôi nó lớn. Ta dạy nó thành thứ đẹp nhất trong cái nhà này. Chỉ tiếc...” Ông nghiêng đầu, đôi mắt chứa đựng một sự tiếc nuối giả tạo. “... nó lại học được cách phản ta vì ngươi.”


“Ông nuôi nàng để làm quân cờ.”


“Còn ngươi yêu nó mà không bảo vệ nổi.”


Không ai hơn ai.


Câu đó không được nói ra, nhưng lơ lửng ngay giữa hai người, nặng nề như một lời kết tội chung.


Ở ngoài cửa, Khương Thành đã bước thêm nửa bước vào trong, tay đặt sẵn gần hông, ánh mắt cảnh giác quét qua hai người. Gã không nghe hết mọi chữ, nhưng nhìn sắc mặt Tạ Trường An là biết đã chạm đúng đoạn nguy hiểm nhất, không khí đã căng như dây đàn.


Đúng lúc ấy, một tiếng phanh gấp xé toang khoảng tuyết ngoài bến cảng, chát chúa đến điếc tai. Khương Thành quay phắt ra, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt vào vật thể vừa xuất hiện.


Một chiếc xe trắng nhỏ thắng chéo trên nền đường phủ tuyết, tạo thành một vệt trượt dài. Cửa xe chưa kịp mở hẳn đã thấy một bóng người loạng choạng bước xuống, vội vã và yếu ớt.


“Chết tiệt.” gã bật ra, giọng nói khô khốc.


Cố Thanh Hoài.


Nàng mặc nguyên chiếc áo bệnh nhân mỏng manh bên trong một chiếc áo khoác dài, sắc mặt trắng bệch đến mức gần như hòa vào màn tuyết đang rơi. Một tay vẫn giữ chặt bên hông dưới lớp áo, nơi vết thương mới mổ hẳn còn chưa kịp ổn định, hẳn còn đang đau đớn dữ dội. Vậy mà nàng vẫn chạy.


Chạy thẳng về phía nhà kho số 7, không chút do dự, không chút chần chừ.


“Thanh Hoài!” Tạ Trường An quay ngoắt lại, ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên hoảng loạn, mọi sự lạnh lùng ban nãy đều tan biến.


Chỉ đúng khoảnh khắc ấy, Cố lão gia cũng nhìn ra ngoài. Đáy mắt già nua lần đầu lóe lên một thứ thật sự biến dạng. Không phải giận dữ bùng nổ, mà là thứ lạnh lẽo của một người nhìn thấy quân cờ cuối cùng đã tuột khỏi tay mình, hoàn toàn không còn trong tầm kiểm soát.


“Nó vẫn tới.” ông ta cười khẽ, tiếng cười mỏng và độc, như một lưỡi dao cạo. “Quả nhiên.”


Tạ Trường An quay lại, mắt tối hẳn, giọng nói trầm xuống đầy sát khí. “Ông làm gì nàng?”


“Ta?” Cố lão gia lùi nửa bước, tay khẽ động dưới vạt áo, một động tác nhỏ nhưng đầy nguy hiểm. “Ta chỉ gọi nó tới xem ngươi chọn.”


“Trường An!”


Tiếng Cố Thanh Hoài vang lên ngoài cửa, gấp gáp và khản đặc hơn hẳn bình thường, như một tiếng kêu cứu. Nàng vừa chạy vào tới ngưỡng, tuyết đậu trên tóc chưa tan hết, hơi thở đứt quãng, mỗi bước chân như đều phải đổi bằng đau đớn tột cùng.


Nhưng nàng vẫn tới.


Ánh mắt nàng lướt qua tập hồ sơ trên bàn, qua gương mặt ông nội, rồi dừng lại ở Tạ Trường An, ánh mắt đó chứa đựng sự lo lắng và quyết tâm tột cùng.


“Đừng tin ông.” nàng nói, gần như thở ra từng chữ, giọng run rẩy nhưng kiên định. “Ông giữ hồ sơ không phải để đưa, mà để kéo anh vào đây.”


Cố lão gia cười nhạt, một nụ cười đầy sự khinh miệt. “Đến lúc này còn sợ nó chết thay mình?”


“Ông nội.” giọng nàng run lên, không phải vì yếu ớt mà vì phẫn nộ thật sự, vì sự tuyệt vọng. “Dừng lại đi.”


“Dừng?” Ông nhìn cháu gái mình như nhìn một thứ đáng tiếc đã hỏng, không còn giá trị. “Từ lúc con mở cửa, đã không còn chỗ cho chữ đó nữa.”


“Ông đã lấy cả đời người khác rồi.” Cố Thanh Hoài bước thêm một bước, bàn tay ở bên hông siết chặt hơn tới mức máu bắt đầu thấm ra qua lớp băng dưới áo, một vệt đỏ sẫm loang dần. “Đủ rồi.”


“Chưa đủ.” Cố lão gia đáp, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. “Chừng nào nó còn sống, chuyện này chưa bao giờ đủ.”


Tạ Trường An nhìn thấy vệt đỏ đang thấm dần qua mép áo khoác nàng, như một vết thương đang mở rộng trong lòng hắn. Toàn thân hắn lạnh buốt, một cảm giác khủng khiếp ập tới.


“Thanh Hoài, lùi lại.”


Nàng không lùi. Ngược lại, còn bước thêm tới gần hắn hơn, như thể chỉ cần đứng gần thêm một chút thôi, nàng sẽ chắn được mọi thứ, sẽ bảo vệ được hắn.


“Ông nội.” nàng nói, mắt không rời ông già trước mặt, giọng nói như tiếng nấc nghẹn. “Nếu ông còn là người, thì đừng bắt cháu phải hối hận vì đã gọi ông một tiếng ông nội đến tận bây giờ.”


Cố lão gia nhìn nàng. Thật lâu. Rồi một điều rất lạ hiện lên trên gương mặt ông. Không phải mềm lòng, không phải sự hối hận. Mà là một sự mệt mỏi tột cùng. Mệt mỏi kiểu của một người cuối cùng cũng nhìn thấy đứa cháu mình dạy dỗ bao năm rốt cuộc đã đứng hẳn về phía đối diện, không còn chút nào thuộc về mình nữa.


“Con thật sự...” ông khàn giọng, giọng nói như bị chà xát. “... giống mẹ con.”


Câu ấy vừa dứt, bàn tay dưới vạt áo ông rút ra. Quá nhanh, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Một khẩu súng ngắn màu đen lóe lạnh dưới ánh sáng xám nhập nhoạng của buổi chiều tuyết, như một tia chớp chết chóc.


Khương Thành quát lên từ ngoài cửa, tiếng gã lạc đi trong không khí.


“Cẩn thận!”


Mọi thứ sau đó xảy ra quá nhanh, như một thước phim quay chậm nhưng lại chớp nhoáng.


Tạ Trường An lao tới.


Cố Thanh Hoài cũng lao tới.


Tiếng súng nổ trong nhà kho bỏ không vang lên chát đến điếc người, âm thanh khô khốc và tàn khốc, xé nát sự tĩnh lặng. Một đàn chim hoang ngoài mái tôn giật bắn bay lên, kêu quang quác, rồi tan vào màn tuyết trắng xóa.


Tập hồ sơ trên bàn kim loại gập văng xuống đất, giấy trắng tung ra như tuyết, bay lả tả khắp sàn.


Tạ Trường An cảm thấy có thứ gì đó đập mạnh vào người mình. Không phải đau đớn, mà là một lực mềm hơn, nhẹ hơn, quen thuộc hơn đến đau lòng.


Rồi là tiếng thở gấp rất khẽ, rất gần, sát bên tai.


Hắn cúi xuống, trái tim như ngừng đập.


Cố Thanh Hoài đang ở trong tay hắn. Không biết từ lúc nào, nàng đã chen hẳn vào giữa hắn và họng súng, chắn trước hắn như một tấm khiên mỏng manh.


Mắt nàng mở to, con ngươi giãn ra, cố gắng nhìn hắn. Miệng mấp máy, muốn nói điều gì đó.


Còn dưới ngực phải, áo khoác tối màu bắt đầu loang ra một vệt đỏ sẫm lớn đến chóng mặt, như một bông hoa máu đang nở rộ trên tuyết.


“Không...” cổ họng Tạ Trường An bật ra một âm thanh gần như không thành tiếng, một tiếng kêu tuyệt vọng, vô vọng.


Cố lão gia đứng chết lặng ở phía đối diện, khẩu súng trong tay ông cũng run lên lần đầu tiên, như thể không tin vào những gì mình vừa gây ra. Có lẽ đến chính ông cũng không ngờ, đứa cháu ông nuôi lớn, dạy dỗ bao năm, sẽ chọn chặn đạn cho người đàn ông kia không chút do dự như thế.


“Tạ Trường An!” Khương Thành đã lao vào cùng những người phía sau, tiếng la hét, tiếng bước chân dồn dập.


Nhưng Tạ Trường An không nghe thấy nữa. Cả thế giới xung quanh hắn như sụp đổ, chìm vào tĩnh lặng. Hắn đỡ lấy Cố Thanh Hoài khi chân nàng khuỵu xuống. Cả hai cùng ngã quỵ trên nền bê tông lạnh lẽo, phủ một lớp tuyết mỏng vừa bị gió cuốn vào. Máu từ ngực nàng, từ vết thương cũ ở bụng bị xé rách, nhanh chóng nhuộm đỏ cả cánh tay hắn, cả vạt áo, cả khoảng sàn dưới chân, loang lổ và ghê rợn.


“Không.” hắn lặp lại, lần này rõ hơn, dữ hơn, vỡ vụn hơn, như tiếng thủy tinh rơi vỡ. “Không, không, không...”


Hắn áp chặt tay lên ngực nàng như đêm trước đã áp lên bụng nàng trong nhà kính, cố gắng ngăn dòng máu đang tuôn ra. Máu vẫn trào qua kẽ ngón tay, nóng đến rát, bỏng rát. Mà hắn lại lạnh tới run rẩy, một cái lạnh thấu xương.


Cố Thanh Hoài nhìn hắn. Đôi mắt nàng mờ rất nhanh, nhưng lại dịu xuống theo một cách kỳ lạ, một sự bình yên cuối cùng. Giống như sau tất cả, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy điều mình muốn thấy nhất: hắn thật sự đang sợ mất nàng.


“Tạ... Trường An...” nàng gọi, giọng nói yếu ớt như làn khói.


“Đừng nói.” Hắn cúi sát xuống, tay run dữ dội, nước mắt đã chực trào ra. “Em nghe tôi. Em nhìn tôi. Xe cấp cứu tới ngay. Em sẽ không sao.”


Nàng rất khẽ lắc đầu, khóe môi động một chút. Một nụ cười mỏng tới mức chỉ như gió lướt qua mặt nước, mong manh nhưng đủ để xé nát trái tim hắn.


Ngoài trời, tuyết rơi nhiều hơn. Không còn là những hạt vụn lẻ loi nữa. Mà là một màn trắng mịn, chậm và dày hơn, phủ lên mái kho, lên những container cũ, lên tập hồ sơ đang rải trắng dưới nền, lên bờ vai Tạ Trường An, lên mái tóc nàng. Cả thế giới như đang bị xóa đi từng nét, tan vào màu trắng vô tận.


Chỉ còn lại hai người ở giữa, cô độc và tuyệt vọng.


Khương Thành quát gọi cấp cứu, quát người khống chế Cố lão gia, tiếng bước chân dồn dập, tiếng bộ đàm xẹt xẹt, tiếng kim loại rơi loảng xoảng, tất cả đều xa dần như tới từ một nơi khác, không chạm tới được Tạ Trường An.


Hắn chỉ còn nghe thấy hơi thở nàng.


Rất nhẹ.


Rất mỏng.


Mỗi lúc một xa, một phách yếu ớt, rồi lại yếu hơn.


“Cố Thanh Hoài.” giọng hắn khàn đặc, gần như cầu xin, nức nở. “Em mở mắt nhìn tôi.”


“Em đang nhìn...”


“Không được nhắm.”


“Ừm...”


Nàng cố gắng, thật sự cố. Nhưng mi mắt nặng quá, như có chì đè lên. Cơ thể cũng lạnh quá, lạnh đến tận xương tủy. Tuyết tan trên da nàng thành những giọt nước nhỏ, hòa với máu, hòa với nước mắt, hòa với tất cả những thứ không còn phân biệt nổi nữa.


“Em nói sẽ học lại...” hắn nói gấp, như thể chỉ cần nói đủ nhanh, đủ nhiều, thời gian sẽ không kịp cướp người khỏi tay mình. “Em nói từng chút một. Tôi còn chưa... còn chưa...”


Cổ họng hắn nghẹn cứng, không thốt nên lời.


Cố Thanh Hoài nhìn hắn đau đáu. Trong mắt nàng lúc này không còn sợ hãi. Không còn tiếc nuối. Chỉ còn thương xót. Thương đến tận cùng, thương cho hắn, thương cho chính mình, thương cho số phận nghiệt ngã này.


“Trường An...” nàng thì thầm.


Hắn cúi xuống sát hơn, muốn nghe rõ từng chữ.


“Anh đây.”


Nàng hít vào rất khó, một hơi thở thoi thóp. Rồi thở ra, mỗi chữ mỏng như sợi tơ sắp đứt:


“Anh phải sống...”


Tim hắn như bị ai xé toạc, đau đớn đến tận cùng.


“Không.”


“Phải sống...” Nàng lặp lại, khóe mắt ướt đi, một giọt lệ lăn xuống hòa vào máu và tuyết. “Đừng sống... như mấy năm qua nữa...”


Tạ Trường An lắc đầu dữ dội, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, chảy dài trên gương mặt lạnh giá. “Em im đi. Em tự nói với tôi. Em tự sống mà nhìn.”


Nàng cười rất nhẹ. Nụ cười ấy hắn từng chờ cả bảy năm, một nụ cười không còn gánh nặng, không còn bi thương. Hóa ra lại gặp nó ở đây. Giữa tuyết. Giữa máu. Giữa tay mình.


“Nếu được chọn lại...” nàng thở đứt quãng, giọng nói nhỏ dần. “Em vẫn sẽ... để anh hận em...”


“Đừng nói nữa.” Hắn gần như bật khóc thành tiếng, một thứ âm thanh khàn đục, thô ráp, hoàn toàn xa lạ với chính hắn, một tiếng khóc vỡ vụn. “Tôi xin em. Thanh Hoài, tôi xin em.”


Lần đầu tiên trong đời, Tạ Trường An nói ba chữ ấy. Không vì tiền bạc. Không vì quyền thế. Không vì một giao dịch nào.


Chỉ vì sợ hãi.


Sợ đến nát cả người, sợ đến tan nát cõi lòng.


Cố Thanh Hoài nhìn hắn. Đôi mắt nàng đã bắt đầu tan nét, ánh nhìn mờ dần, nhưng vẫn cố giữ lại hắn thêm một lần cuối, khắc ghi hình bóng hắn vào sâu thẳm tâm hồn.


“Đừng... hận mình...” nàng khẽ nói, gần như không nghe thấy.


Rồi rất chậm.


Rất khó.


Bàn tay dính máu của nàng nhấc lên, run rẩy. Chạm vào mặt hắn, đầu ngón tay lạnh đến đau thấu tim.


Tạ Trường An giữ chặt bàn tay ấy áp lên má mình như giữ một thứ đang tuột đi không cách nào níu lại, một thứ quý giá hơn cả sinh mạng.


“Ở lại.” hắn nói, giọng vỡ vụn, nức nở. “Thanh Hoài, ở lại.”


Nàng nhìn hắn. Môi rất khẽ mấp máy. Lần này, hắn không nghe rõ nữa. Có lẽ là tên hắn. Có lẽ là một câu xin lỗi. Hoặc cũng có thể là chẳng còn chữ nào.


Chỉ còn một hơi thở cuối cùng mỏng đến mức gần như không tồn tại, một làn hơi lạnh lẽo tan vào không khí.


Rồi bàn tay trên má hắn rơi xuống.


Rất nhẹ.


Nhẹ tới mức như một cánh tuyết vừa chạm đất, không gây ra bất kỳ tiếng động nào.


Máy còi cấp cứu từ xa cuối cùng mới vọng tới, xé toang màn tuyết, yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Tiếng chân người chạy rầm rập. Khương Thành chửi lớn một câu gì đó. Có người kéo vai hắn. Có người cố tách hai tay hắn khỏi vết thương của nàng.


Nhưng Tạ Trường An không buông. Hắn ôm chặt lấy người phụ nữ trong lòng, ôm tới mức như muốn giữ cả linh hồn nàng lại trong vòng tay mình, muốn nàng vĩnh viễn không rời đi.


Tuyết phủ lên vai hắn.


Lên mái tóc nàng.


Lên hai hàng mi đã không còn động đậy nữa.


Trắng đến nhức mắt. Mà vẫn không che được màu máu đang đông dần trên ngực nàng, một vết nhơ vĩnh viễn không thể xóa.


Cố lão gia bị ghì xuống nền kho ở cách đó vài mét. Ông không chống cự nữa, thân hình già nua bỗng chốc trở nên yếu ớt. Chỉ nhìn chằm chằm vào bóng hai người giữa tuyết, sắc mặt già nua trong phút chốc như rạn ra từng mảng, lộ ra sự tàn tạ và trống rỗng. Có lẽ tới tận lúc này, ông mới thật sự hiểu mình đã mất cái gì.


Nhưng đã muộn.


Tất cả đều đã muộn màng.


Tạ Trường An cúi đầu, trán chạm lên mái tóc lạnh dần của nàng. Không còn tiếng van xin. Không còn lời gọi tên. Không còn gì ngoài một khoảng trống tối đen vừa xé mở trong lồng ngực, rộng đến mức cả gió, cả tuyết, cả đời người cũng không lấp nổi.


Ngoài trời, tuyết vẫn rơi.


Rơi lên bến cảng cũ, lên những cần cẩu đứng chết.


Rơi lên những trang hồ sơ tung trắng dưới nền, che đi một phần sự thật tàn khốc.


Rơi lên vệt máu dài, rồi đông lại.


Rơi lên người đàn ông đang ôm chặt người mình yêu như thể buông ra một chút thôi, cả thế giới này sẽ cùng sụp xuống, tan tành.


Và lần đầu tiên sau bảy năm, Tạ Trường An thật sự hiểu thế nào là mất.


Không phải mất tiền tài, danh vọng.


Không phải mất danh dự, tuổi trẻ.


Mà là mất đi người duy nhất đã dám yêu hắn tới mức trả giá bằng cả đời mình, mất đi ánh sáng duy nhất dám soi rọi vào vực thẳm tâm hồn hắn.



0
Ủng hộ Lạc Nam Tử Nếu yêu thích tác phẩm, bạn hãy ủng hộ mình một ly cafe kèm lời góp ý để mình tiến bộ hơn nhé. X...