Chương 11: Hai Lựa Chọn
Nửa tiếng cuối cùng của tiết học Độc Dược đôi diễn ra trong một bầu không khí hỗn loạn và ngột ngạt đến tột cùng.
*Xèo xèo... BÙM!*
Một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía góc phòng học. Chiếc vạc thiếc của Neville Longbottom bỗng chốc nóng chảy thành một khối kim loại vặn vẹo, méo mó. Dung dịch thuốc màu đỏ quạch sôi sùng sục tràn qua mặt bàn đá, chảy lênh láng xuống sàn nhà và ăn mòn thủng cả đế giày da của các học sinh xung quanh. Một đám khói màu xanh lục độc hại bốc lên mù mịt, kèm theo tiếng thét đau đớn của Neville khi những giọt axit thuốc bắn trúng cánh tay và mặt cậu bé, khiến những nốt mụn nhọt đỏ ối lập tức phồng rộp lên kinh hoàng.
"Đồ ngốc!" Tiếng gầm sắc lạnh của Giáo sư Snape xé toạc màn khói.
Chiếc áo chùng đen của ông quét qua sàn đá, vung đũa phép dọn sạch bãi chiến trường chỉ trong một tích tắc bằng bùa tiêu biến.
"Ta đoán là trò đã thả gai nhím vào khi chiếc vạc vẫn còn đặt trên ngọn lửa đúng không?" Snape nghiến răng, đôi mắt đen hằn lên những tia giận dữ tột độ. "Một điểm trừ nữa cho Hufflepuff vì sự bất cẩn chết người này! Hopkins, đưa thằng bé lên Bệnh thất ngay lập tức!"
Trong khi cả lớp học đang hoảng loạn né tránh tàn dư của vụ nổ, tại dãy bàn giữa, Sean Green vẫn duy trì một sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc.
Cậu không hề bị phân tâm bởi tiếng la hét xung quanh. Đôi mắt xanh lục của Sean dán chặt vào chiếc vạc bạc đang sôi lăn tăn trước mặt. Cậu khẽ đếm từng nhịp trong đầu: *"Mười... chín... tám..."*
Đúng mười giây sau khi sên sừng tan chảy hoàn toàn vào dịch thuốc, Sean lập tức dùng kẹp sắt nhấc chiếc vạc bạc ra khỏi ngọn lửa đèn cồn, đặt vững vàng lên tấm đệm gỗ cách nhiệt.
"Justin, thả gai nhím vào, từng chiếc một, góc nghiêng bốn mươi lăm độ!" Sean ra lệnh ngắn gọn nhưng dứt khoát.
Justin nuốt nước bọt, hai tay cẩn thận dùng nhíp gắp từng chiếc gai nhím màu nâu xám thả nhẹ nhàng vào lòng vạc.
*Xì xì...*
Không hề có vụ nổ nào xảy ra. Lớp dịch thuốc trong vạc bạc bỗng chuyển động xoay tròn nhẹ nhàng, bọt khí li ti vỡ ra tỏa ra một làn khói màu xanh ngọc bích trong trẻo và thoang thoảng mùi thảo mộc thanh mát. Dược dịch trong vạc dần lắng đọng, chuyển thành một dung dịch sánh mịn màu xanh lá cây nhạt tuyệt đẹp – dấu hiệu của một mẻ **Độc Dược Trị Mụn Nhọt** đạt chuẩn hoàn hảo.
Sean lấy chiếc muôi bạc múc cẩn thận dược dịch vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, niêm phong nắp bấc lại và dùng nhãn giấy da ghi rõ: *Sean Green & Justin Finch-Fletchley*.
Khi Snape lướt qua bàn thu gom các mẫu thuốc, ông cầm chiếc lọ thủy tinh của Sean lên soi dưới ánh đuốc. Đôi mắt đen sâu thẳm của vị Giáo sư hơi co rút lại khi nhìn thấy độ trong suốt và độ tinh khiết không tì vết của dung dịch. Không thể tìm ra bất kỳ một lỗi kỹ thuật nào để trừ điểm, Snape chỉ khẽ nhíu mày, đặt chiếc lọ xuống bàn với một tiếng *cạch* khô khốc rồi lạnh lùng ghi một dấu tích vào sổ theo dõi mà không buông ra một lời khen ngợi nào.
**[Ting! Hoàn thành xuất sắc quy trình bào chế Độc Dược Trị Mụn Nhọt. Nhận được 4 XP Ma Dược Học (Tiến độ: 8/10 XP).]**
---
*Keng... Keng... Keng...*
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học buổi sáng vang lên như một sự giải thoát vĩ đại. Đám học sinh năm nhất vội vã thu dọn sách vở, như đàn ong vỡ tổ tháo chạy khỏi căn hầm ngục ẩm thấp và lạnh lẽo của Severus Snape.
Sean cùng Justin bước lên những bậc thang cẩm thạch dẫn ra sân trong của lâu đài. Khi làn gió thu mát rượi và ánh nắng vàng ấm áp phả vào mặt, Justin mới thực sự thở phào một hơi dài như vừa thoát khỏi cõi chết.
"Lạy Chúa... hai tiếng đồng hồ trong căn hầm đó dài như hai thế kỷ vậy," Justin đưa tay ôm ngực, lắc đầu ngao ngán. "Thầy Snape thật đáng sợ. Nếu không có cậu nhắc tôi nhấc vạc ra khỏi lửa, có lẽ bây giờ tôi cũng đang nằm chung phòng bệnh với Neville rồi."
"Độc dược học không có chỗ cho sự do dự, Justin," Sean khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai bạn. "Cậu đã làm rất tốt."
Sau khi chia tay Justin để cậu bạn trở về bàn ăn Hufflepuff, Sean không vội đến Đại Sảnh Đường ăn trưa. Cậu một mình bước dọc theo hành lang vòm đá rêu phong, tìm một góc ghế đá yên tĩnh dưới bóng râm của một cây sồi cổ thụ nhìn ra mặt nước Hồ Đen phẳng lặng.
Sean ngồi xuống ghế đá, tháo chiếc túi xách xuống đặt bên cạnh. Cậu nhìn vào hai bàn tay của mình – những đầu ngón tay vẫn còn vương chút mùi hăng của lá tầm ma và bột lưu huỳnh.
Dù đã hoàn thành mẻ thuốc một cách an toàn, trong lòng Sean lúc này lại đang cuộn trào những đợt sóng ngầm của sự giằng xé tư tưởng.
Tiết học vừa rồi đã giáng một đòn mạnh mẽ vào nhận thức của cậu về hiện thực tại Hogwarts. Độc Dược Học không giống như Biến Hình Thuật – nơi cậu sở hữu thiên phú cấp Tím xuất chúng. Ở môn Độc Dược, thiên phú của cậu chỉ là cấp Xanh trung bình. Cậu phải phụ thuộc vào chiếc vạc bạc đắt tiền của Justin và sự tập trung cao độ đến nghẹt thở mới có thể tạo ra một mẻ thuốc chuẩn mực.
Và phía trước cậu là mục tiêu tối thượng: **Đạt điểm Xuất sắc (O) ở cả 7 môn học trong tháng đầu tiên để đoạt lấy 600 Galleon**.
Sean nhận thấy mình đang đứng trước hai ngã rẽ tư tưởng mang tính quyết định cho toàn bộ tương lai:
*Lựa chọn thứ nhất: Con đường Cần cù Thuần túy.* Cậu sẽ tiếp tục giam mình trong thư viện mười ba tiếng mỗi ngày, tự tay cắt từng cọng thảo dược, chép từng trang bài luận, chấp nhận sự chèn ép và trừ điểm vô lý của những giáo sư như Snape. Nhưng Sean hiểu rõ, đối với một kẻ xuất thân từ đáy xã hội không có tài nguyên, không có huyết thống ma pháp lâu đời hỗ trợ, sự chăm chỉ đơn thuần chỉ đủ để cậu trở thành một học sinh giỏi bình thường, chứ không thể giúp cậu bứt phá đạt điểm O toàn diện trong vòng ba mươi ngày ngắn ngủi.
*Lựa chọn thứ hai: Con đường Ỷ lại vào Bảng Kỹ Năng.* Cậu có thể tìm mọi cách lạm dụng hệ thống, cày điểm kinh nghiệm nhanh chóng, cộng điểm thuộc tính một cách mù quáng để biến mình thành một cỗ máy ma pháp tức thời. Nhưng con đường này lại chứa đựng những hiểm họa khôn lường: việc gia tăng sức mạnh đột biến mà không có sự tích lũy tri thức thực tế sẽ khiến nền tảng ma pháp của cậu trở nên rỗng tuếch, dễ bị mất kiểm soát tinh thần, và quan trọng nhất – sẽ lập tức lọt vào tầm ngắm nghi ngờ của những bộ óc vĩ đại như Albus Dumbledore hay Severus Snape.
"Nếu chỉ dựa vào sức người, ta sẽ bị bức tường định kiến và sự thiên vị nghiền nát," Sean ngửa đầu nhìn những đám mây trắng lơ lửng trên nền trời xanh thẳm, thầm độc thoại nội tâm. "Nhưng nếu trở thành nô lệ của một bảng số liệu vô hồn, ta sẽ đánh mất đi bản chất của một phù thủy chân chính."
---
Gió từ Hồ Đen thổi qua những tán lá sồi xào xạc, mang theo hơi ẩm mát lạnh làm dịu đi sự căng thẳng trong tâm trí Sean.
Đôi mắt xanh lục của cậu bỗng chốc lóe lên một tia sáng kiên định và sắc bén phi thường. Cậu đã tìm ra câu trả lời cho chính mình.
"Tại sao lại phải chọn một trong hai, khi ta có thể dung hợp cả hai làm một?"
Sean khẽ nắm chặt hai bàn tay lại.
Cậu sẽ không bao giờ trở thành một kẻ lười biếng ỷ lại vào hệ thống, nhưng cậu cũng sẽ không ngu ngốc từ chối món quà mà định mệnh đã trao tặng. **Bảng Kỹ Năng không phải là một chiếc nạng để cậu dựa dẫm, mà là một chiếc kính hiển vi và một la bàn định hướng!**
Cậu sẽ sử dụng Bảng Kỹ Năng để:
1. *Đo lường chính xác tiến độ:* Nhận diện tức thì những sai sót trong quỹ đạo ma lực và thao tác chế dược mà mắt thường không thể thấy, từ đó rút ngắn thời gian sửa sai gấp mười lần người bình thường.
2. *Phá vỡ các nút thắt:* Tận dụng các điểm kinh nghiệm và danh hiệu ẩn để khai mở tiềm năng ở những thời khắc quyết định.
3. *Kết hợp với nỗ lực cực hạn:* Tiếp tục duy trì kỷ luật thép – học tập mười ba tiếng mỗi ngày, nghiền ngẫm thấu đáo từng nguyên lý cổ xưa để biến tri thức từ bảng hệ thống thành máu thịt và linh hồn của chính bản thân.
Đó chính là con đường vương giả – sự kết hợp hoàn hảo giữa năng lực siêu nhiên và ý chí bất khuất của con người.
Khi suy nghĩ của Sean đạt đến sự thông suốt và hài hòa tuyệt đối, một cảm giác thanh thản kỳ lạ lan tỏa khắp đại não cậu.
**[Ting! Ký chủ đạt được sự giác ngộ sâu sắc về bản chất của ma pháp và sự rèn luyện.]**
**[Chỉ số Tinh thần lực tăng nhẹ: +0.2 (Hiện tại: 4.7). Năng lực tập trung và tư duy phân tích được cường hóa.]**
Sean mỉm cười nhẹ nhõm. Cậu cảm thấy đầu óc mình trở nên minh mẫn và nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, mọi sự mệt mỏi sau hai tiết Độc Dược căng thẳng dường như đã tan biến hoàn toàn.
Cậu mở chiếc túi xách, rút cuốn giáo trình *Lịch Sử Pháp Thuật* của tác giả Bathilda Bagshot và một mẩu bánh mì kẹp thịt ra. Vừa thưởng thức bữa trưa đơn giản dưới ánh nắng mùa thu rực rỡ, Sean vừa chăm chú lật mở chương đầu tiên về *Các cuộc nổi loạn của Yêu tinh thế kỷ mười bốn*.
Buổi chiều nay, tiết học Lịch Sử Pháp Thuật với Giáo sư Cuthbert Binns đang chờ đón cậu. Mục tiêu học bổng 600 Galleon vẫn còn nguyên vẹn ở phía trước, và Sean Green đã sẵn sàng chinh phục từng nấc thang một.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.