Chương 7: Phân Viện
Căn phòng chờ nhỏ nằm bên hông tiền sảnh của lâu đài Hogwarts chật ních hơn bốn mươi cô cậu bé phù thủy năm nhất. Bốn bức tường đá phủ rêu xanh ẩm ướt được soi sáng bởi những ngọn đuốc cắm trên vách đá đang cháy bập bùng, phả ra hơi nóng xua đi cái lạnh buốt từ màn sương của Hồ Đen.
Giáo sư Minerva McGonagall đứng sừng sững trước cửa phòng, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính vuông quét qua từng khuôn mặt đang tái nhợt vì căng thẳng.
"Lễ Phân Loại là một nghi thức vô cùng trang trọng," Giáo sư McGonagall cất giọng rõ ràng, âm thanh đanh thép vang vọng khắp căn phòng nhỏ. "Bởi vì trong suốt những năm tháng các trò theo học tại Hogwarts, Nhà mà các trò được phân vào sẽ đóng vai trò như một gia đình thứ hai. Các trò sẽ cùng học tập, cùng sinh hoạt trong phòng ngủ tập thể và trải qua những giờ phút nghỉ ngơi tại Phòng Sinh hoạt chung của Nhà mình."
Bà khẽ dừng lại một nhịp, chỉnh lại cổ áo chùng rồi nói tiếp:
"Bốn Nhà của trường bao gồm: Gryffindor, Hufflepuff, Ravenclaw và Slytherin. Mỗi Nhà đều có lịch sử vẻ vang riêng và đã đào tạo ra những phù thủy xuất chúng. Thành tích học tập và sự tuân thủ kỷ luật của các trò sẽ mang lại điểm thưởng cho Nhà mình, ngược lại, bất kỳ hành vi vi phạm nào cũng sẽ bị trừ điểm. Vào cuối năm học, Nhà nào tích lũy được nhiều điểm nhất sẽ vinh dự đoạt Cúp Nhà – một danh hiệu vô cùng cao quý."
Ánh mắt bà đảo qua mái tóc xù của Hermione, chiếc mũi lấm lem nhọ nghèo của Ron Weasley, rồi khẽ dừng lại trên người Sean Green – người vẫn đang đứng thẳng lưng với phong thái điềm đạm khác thường.
"Lễ Phân Loại sẽ diễn ra trong vài phút nữa trước sự chứng kiến của toàn thể giáo sư và học sinh trong trường. Ta khuyên các trò hãy nhanh chóng chỉnh trang lại áo chùng và đầu tóc cho thật tươm tất."
Nói xong, Giáo sư McGonagall xoay người bước ra ngoài, cánh cửa gỗ khép lại sau lưng bà, để lại đám học sinh năm nhất trong bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ngay khi bóng dáng vị giáo sư vừa khuất, căn phòng lập tức bùng nổ những tiếng thì thào hoảng loạn.
"Họ sẽ kiểm tra chúng ta bằng cách nào vậy?" Một cậu bé tóc đỏ có tàn nhang đầy mặt – Ron Weasley – run rẩy hỏi Harry Potter, giọng lạc đi vì sợ hãi. "Anh Fred bảo với mình rằng chúng ta sẽ phải trải qua một bài kiểm tra thực chiến vô cùng đau đớn... Anh ấy bảo có thể chúng ta sẽ phải tay không đấu với một con quái khổng lồ, hoặc thậm chí là một con rồng lửa hung dữ!"
"Đấu với rồng lửa sao?!"
Tiếng thốt lên kinh hãi lan nhanh như một đám cháy trong căn phòng nhỏ. Nhiều cô bé đã bắt đầu ôm mặt thút thít, Justin Finch-Fletchley bên cạnh Sean cũng nuốt nước bọt cái ực, khuôn mặt quý tộc thoáng chút tái mét: "Sean... cậu có nghĩ chúng ta thực sự phải đánh nhau với một con rồng không? Tôi còn chưa học được bùa tấn công nào cả!"
Hermione thì lẩm bẩm liên hồi những câu thần chú mà cô bé đã đọc trong sách giáo khoa, ngón tay run rẩy nắm chặt vạt áo chùng.
Giữa một đám đông đang chìm trong sự hoang mang tột độ, Sean Green lại là người duy nhất giữ được sự bình thản tuyệt đối. Cậu khẽ tựa lưng vào bờ tường đá nhẵn bóng, dưới ánh đuốc vàng ấm áp, cậu thong thả mở cuốn *Lý thuyết Phép thuật* của tác giả Adalbert Waffling ra đọc tiếp.
Đối với Sean, những trò hù dọa trẻ con về việc "chiến đấu với rồng" chỉ là một trò đùa truyền thống ngớ ngẩn của các học sinh năm trên. Một ngôi trường ngàn năm tuổi đời như Hogwarts sẽ không bao giờ đẩy những đứa trẻ mười một tuổi chưa biết cầm đũa vào chỗ chết. Thứ duy nhất đáng để cậu bận tâm lúc này là việc đào sâu vào bản chất của ma pháp.
---
Sean lật giở từng trang giấy da dê thơm mùi mực in cổ điển của cuốn *Lý thuyết Phép thuật*. Đôi mắt xanh lục của cậu lướt qua những đoạn phân tích học thuật sâu sắc của đại pháp sư Waffling. Sau nhiều ngày nghiền ngẫm kết hợp với trải nghiệm thực tế từ Bảng Kỹ Năng, Sean đã tự đúc kết ra một quy luật cốt lõi gồm **"Ba Chân Vạc"** để đạt đến đỉnh cao ma pháp:
*Thứ nhất, Tri thức Ma pháp Toàn diện:* Một phù thủy không thể trở thành đại tông sư nếu chỉ biết vài ba bùa chú thực dụng. Người đó phải am hiểu sâu sắc nguồn gốc, cấu trúc và tính chất tương sinh tương khắc của đa dạng các hệ ma pháp – từ Biến hình, Độc dược, Bùa chú cho đến Luyện kim và Hắc ma pháp cổ xưa.
*Thứ hai, Sự Thuần thục Thực hành:* Bảng kỹ năng đã chứng minh rằng một câu chú chỉ phát huy tối đa uy lực khi nó được rèn luyện hàng ngàn lần để đạt đến cấp độ vô thanh, vô trượng, loại bỏ hoàn toàn độ trễ trong thực chiến.
*Thứ ba, Sức mạnh Tinh thần & Ý chí:* Ma lực chảy theo cảm xúc và ý niệm. Một tinh thần kiên định, không sợ hãi và một linh hồn hoàn mỹ, không bị chia cắt (như sai lầm thảm hại của Voldemort) chính là ngọn nguồn để khuếch đại ma lực lên mức cực hạn.
Gấp cuốn sách lại, Sean bắt đầu suy ngẫm về đích đến tiếp theo của mình: **Lựa chọn Nhà**.
Trong bốn Nhà của Hogwarts, mỗi Nhà đều mang một phong cách và hệ sinh thái riêng biệt:
Nhà **Gryffindor** nổi tiếng với lòng dũng cảm và tinh thần hiệp sĩ, nhưng đi kèm với đó là sự bốc đồng, liều lĩnh và chủ nghĩa anh hùng thái quá. Sean không thích môi trường quá ồn ào và dễ xảy ra xung đột nội bộ này. Những người quá nổi trội và nguyên tắc như Percy Weasley hay một "mọt sách" như Hermione chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự cô lập hoặc chế giễu từ chính những người bạn cùng Nhà bốc đồng.
Nhà **Slytherin** đề cao tham vọng và sự xảo quyệt, nhưng hiện tại nơi đó đang bị chi phối bởi tư tưởng huyết thống thuần chủng cực đoan và những cuộc đấu đá phe phái bẩn thỉu. Một đứa trẻ mồ côi Muggle-born như Sean nếu bước chân vào đó sẽ chỉ chuốc lấy những phiền toái không hồi kết, làm phân tâm con đường học thuật của cậu.
Nhà **Ravenclaw** là thánh địa của những kẻ tôn thờ trí tuệ, nhưng các học sinh ở đây thường có xu hướng lập dị, kiêu ngạo về tri thức của mình và sống khá xa cách, cạnh tranh điểm số gắt gao.
Cuối cùng, ánh mắt Sean dừng lại ở phương án lý tưởng nhất: **Nhà Hufflepuff**.
"Hufflepuff..." Sean thầm mỉm cười trong lòng.
Nhà của những chú lửng vàng luôn bị đánh giá thấp là nơi chứa những kẻ tầm thường, nhưng thực tế đây lại là một tập thể hòa thuận, trung thành, chăm chỉ và ít thị phi nhất trong toàn bộ lâu đài. Ở Hufflepuff, Sean sẽ có được một môi trường yên tĩnh tuyệt đối để chuyên tâm cày điểm kỹ năng mà không bị ai soi mói hay ghen ghét.
Hơn thế nữa, Phòng Sinh hoạt chung của Hufflepuff nằm ngay cạnh nhà bếp của trường – nơi các Gia tinh luôn sẵn sàng phục vụ những bữa ăn ngon lành nhất bất kể ngày đêm. Một nơi ấm áp, no đủ và thân thiện như vậy chính là bệ phóng hoàn hảo nhất để cậu lặng lẽ đạt điểm Xuất sắc cả 7 môn và rinh trọn gói học bổng 600 Galleon mà không vướng bận bất kỳ tranh chấp nào.
---
*Kéttt...*
Cánh cửa gỗ mở ra, Giáo sư McGonagall bước vào, nghiêm nghị cất tiếng: "Đã đến giờ rồi. Tất cả xếp thành hai hàng và đi theo ta."
Sean cất cuốn sách vào túi áo chùng, cùng Justin và Hermione bước theo sau lưng vị Giáo sư. Đoàn học sinh năm nhất bước qua cánh cửa đôi khổng lồ bằng đồng, chính thức tiến vào **Đại Sảnh Đường (The Great Hall)**.
Một khung cảnh nguy nga, tráng lệ vượt xa mọi sự tưởng tượng đập vào mắt các tân sinh viên.
Bốn dãy bàn dài bằng gỗ sồi bóng loáng của bốn Nhà chật kín hàng trăm học sinh năm trên trong những bộ đồng phục chỉnh tề, trên bàn lấp lánh những chiếc đĩa và cốc bằng vàng rực rỡ. Hàng ngàn ngọn nến ma thuật đang lơ lửng giữa không trung mà không cần bất kỳ giá đỡ nào, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp soi rọi khắp sảnh lớn. Nhưng kỳ ảo nhất chính là trần nhà – nó không phải là một mái vòm bằng đá, mà là một bầu trời đêm mở rộng lấp lánh muôn ngàn vì sao và những đám mây bạc bồng bềnh, phản chiếu chính xác thời tiết bên ngoài lâu đài.
Dọc theo các bức tường, những bóng ma trong suốt phát ra ánh sáng màu xanh ngọc bích đang bay lượn chào đón.
Ở cuối sảnh đường, trên một chiếc bục cao là bàn ăn của các Giáo sư. Đặt ngay phía trước chiếc bàn đó là một chiếc ghế đẩu bốn chân bằng gỗ thô, và trên ghế là một chiếc nón phù thủy bằng vải da cũ kỹ, sờn rách, phủ đầy bụi bặm và những vết vá chằng chịt – **Chiếc Nón Phân Loại (The Sorting Hat)**.
Khi toàn bộ sảnh đường im phăng phắc, chiếc nón bỗng khẽ cựa quậy. Một đường rách lớn gần vành nón mở toang ra như một cái miệng, và nó bắt đầu cất giọng hát vang dội bài ca phân loại ngàn năm của mình, ca ngợi phẩm chất của bốn Nhà sáng lập.
Một tràng pháo tay vang dội nổ ra khi bài hát kết thúc.
Giáo sư McGonagall bước lên phía trước, tay cầm một cuộn giấy da cừu dài: "Khi ta gọi tên ai, người đó sẽ bước lên, ngồi vào ghế và đội nón lên đầu để phân loại."
"Hannah Abbott!" -> *"HUFFLEPUFF!"*
"Hermione Granger!" -> Sau một hồi cân nhắc, nón hô to: *"GRYFFINDOR!"*
"Draco Malfoy!" -> Nón vừa chạm vào sợi tóc bạch kim đã gào lên: *"SLYTHERIN!"*
Và rồi, khoảnh khắc cả sảnh đường nín thở cũng đến.
"Harry Potter!"
Cả Đại Sảnh Đường bỗng chốc xôn xao như ong vỡ tổ. Hàng trăm ánh mắt dồn về phía cậu bé đeo kính tròn gầy gò đang run rẩy bước lên bục. Harry ngồi xuống ghế, chiếc nón trùm sụp qua mắt cậu. Sau gần ba phút im lặng căng thẳng đầy kịch tính, Chiếc Nón Phân Loại bỗng thét lớn vào không khí:
*"GRYFFINDOR!"*
*RẦM!*
Chiếc bàn dài của Nhà Gryffindor bùng nổ trong tiếng reo hò sấm sét. Hai anh em sinh đôi nhà Weasley nhảy cẫng lên bàn gào to: *"Chúng ta có Potter rồi! Chúng ta có Potter rồi!"*. Toàn bộ giáo sư và học sinh đều vỗ tay chúc mừng cho Đứa Bé Sống Sót.
Khi tiếng ồn ào phấn khích dần lắng xuống, Giáo sư McGonagall khẽ hắng giọng, bà lật sang dòng tiếp theo trên cuộn giấy da dê. Ánh mắt nghiêm nghị của bà quét qua đám đông học sinh còn lại, rồi cất giọng sang sảng đọc lớn:
"Sean Green!"
Cả Đại Sảnh Đường lại rơi vào tĩnh lặng.
Sean Green khẽ mỉm cười, chỉnh lại vạt áo chùng đen phẳng phiu, bước ra khỏi hàng ngũ với những bước chân vững chãi và điềm tĩnh nhất, tiến thẳng về phía chiếc ghế đẩu trung tâm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.