Chương 30: Lý Thế Bá
Phía Đông Bắc Đại An, tại một vùng đất giáp ranh ba nước Đại An, Yến và Băng.
4 giờ sáng, khi tiếng gà còn chưa gáy, hắn đã ngáp dài, từ từ ngồi dậy.
Bỗng cảm thấy bên cạnh trống vắng khác thường, hắn mò mẫm trên giường, hòng tìm lại một cảm giác quen thuộc. Tìm mãi chẳng thấy, hắn mở mắt, mới nhận ra chỗ nằm bên cạnh trống trơn. Chăn gối đã được xếp gọn gàng, chỉ riêng phần của hắn là còn nhàu nhĩ, bừa bộn.
Hắn lẩm bẩm:
- Nàng ấy dậy sớm thật.
Hắn tung chăn, đứng dậy khỏi giường.
Toàn thân cao lớn, trần trụi không một mảnh vải. Cơ bắp săn chắc, cuồn cuộn dưới lớp da rám nắng, chằng chịt vết sẹo cũ mới đan xen — dấu tích của không biết bao nhiêu trận chiến.
Căn lều hắn ở rất rộng, dựng bằng sườn gỗ và cột sắt kiên cố, phủ nhiều lớp da dày để chống chọi mưa gió, tuyết lạnh, và cả những cơn bão cát bất chợt của vùng biên ải.
Hắn tóm lấy bộ đồ vải vắt trên giá, rồi cứ thế trần truồng bước ra khỏi lều.
Trời còn tối, nhưng quanh những căn lều da nhỏ hơn, đã lác đác vài bóng người đàn ông lục tục thức dậy.
Đây là một trại lính, nhỏ đến mức khiêm tốn — chỉ vỏn vẹn 200 người. Trừ hắn ra, chỉ có 100 người là lính, số còn lại đều là hậu cần.
Hắn hít một hơi thật sâu, như muốn hít trọn cả bầu trời lẫn không khí lạnh buốt của vùng đất này vào lồng ngực. Nơi đây nằm ở cực Bắc, nên dù đang giữa Tiết Lập Xuân, cái rét vẫn chẳng khác gì mùa đông giữa lòng kinh thành Thăng Long.
Vừa mặc quần áo, hắn vừa vớ lấy một bát cháo, húp cạn trong một hơi. Rồi buổi luyện tập buổi sáng bắt đầu.
Chạy bộ 20km mang theo vật nặng trên lưng. Chống đẩy 1000 lần. Gập bụng 1000 lần. Luyện chém 5000 nhát. Kết thúc bằng một canh giờ đấu tập cùng 20 người.
Xong xuôi, hắn tắm rửa, rồi thật sự ăn một bữa no nê, toàn thịt là thịt.
Sau đó, hắn vào phòng, khoác lên mình bộ chiến giáp thường ngày, rồi ngồi xuống trước gương, im lặng hồi lâu.
Trong gương, một chàng trai tuấn tú hiện ra, chừng hai mươi ba tuổi, khuôn mặt góc cạnh, đầy phong trần. Ánh mắt hắn sáng rực, tràn ngập tự tin. Hắn nhìn thẳng vào chính mình trong gương, như thể đang cố nhìn thấu tận đáy nội tâm. Rồi, bằng một thói quen kỳ lạ, hắn vừa hỏi vừa tự đáp:
- Ngươi là ai?
- Ta là Lý Thế Bá.
- Ngươi đang ở đâu?
- Ngay tại đây, ngay bây giờ.
- Ngươi... mong muốn lớn nhất của ngươi là gì?
Hai câu đầu, hắn đáp dứt khoát, không chút do dự. Nhưng đến câu cuối, hắn khựng lại một nhịp — không phải vì phân vân, mà vì muốn trả lời cho thật trọn vẹn.
Hắn nở một nụ cười tươi, để lộ hàm răng trắng đều, rồi cất giọng to, rõ:
- Ta muốn sống một cuộc đời không hối tiếc.
Xong thủ tục mỗi sáng, hắn mới sảng khoái bước ra ngoài.
Đây là đại hoàng tử của Đại An, Lý Thế Bá.
Trần Anh Khoa gọi hắn là hổ. Hổ — loài mãnh thú ngang tàng, chúa tể đầy tự tin và bá khí, mang trong mình khí chất vương giả bẩm sinh. Hắn thấy đúng là mình.
Vậy nên, từ nhỏ đến lớn, hắn sống thật phóng khoáng, tự do. Muốn gì làm nấy, và luôn sẵn lòng gánh lấy mọi hậu quả, chẳng bao giờ hối hận.
Con đường hắn chọn vĩnh viễn chỉ có một: đường thẳng.
Cầm thanh đại đao trong tay, Lý Thế Bá sải bước ra khỏi lều.
Ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời vừa ló dạng.
Cúi xuống, hắn thấy đội quân của mình đã giáp trụ chỉnh tề, xếp hàng chờ lệnh.
Đội quân này nhỏ, chỉ vỏn vẹn 100 người. Nhưng trong số đó, thấp nhất cũng là ngũ phẩm, cao nhất là tứ phẩm.
Một trăm cao thủ như thế, nếu thả ra giang hồ, thừa sức làm mưa làm gió, xưng bá một phương, huống hồ đây còn là quân đội có tổ chức.
Về thực lực cá nhân, hiệp khách giang hồ vốn nổi trội. Nhưng trong những trận chiến quy mô hàng trăm, hàng ngàn người, quân đội lại chiếm ưu thế áp đảo.
Chỉ cần nói vậy, cũng đủ hiểu đội quân trăm người này đáng sợ đến nhường nào.
Đội quân này được chia làm 2 phần rõ ràng: 50 trọng binh và 50 cung binh.
Trọng binh mặc giáp sắt, dùng khiên, thương và mạch đao.
Cung binh mặc giáp da, dùng cung và đao.
Đội quân này xếp hàng chờ lệnh, khác với những đội quân bình thường, bọn họ đồng nhất đến kỳ lạ, từ cử chỉ cho tới dáng đứng, đồng nhất đến kỳ lạ. Đặc biệt, ở cổ của mỗi người đều có một vết sẹo.
Đây là một đội quân câm.
Lý Thế Bá nhìn đội quân của mình, chẳng nói gì, cứ thế mà đi thẳng qua đội quân đó.
Đi tới đâu, 2 bên đều dạt ra, chỉnh tề và đồng nhất.
Khi hắn đi tới cuối cùng, cả đội quân đồng loạt quay đầu, hành quân theo vị đại hoàng tử này.
Cứ như vậy, 101 người tiếp tục đi, đến một đỉnh núi.
Trên núi đã có một người phụ nữ ngồi sẵn, bên trái là một con ngựa và một con khỉ, bên phải cắm một cây thương dưới đất. Thân thương đỏ rực, mũi thương trắng bạc lấp lánh, Đầu mũi thương là một nhúm tua trắng.
Người phụ nữ mặc giáp, đang ngồi xếp bằng, mắt không chớp nhìn về phía tòa thành phía dưới.
Tòa thành này được xây dựng trong núi, ẩn sâu với đời. Nhìn vào kích cỡ, tòa thành này có sức chứa tầm 1 đến 2 vạn người.
Lý Thế Bá tiến lên, nhìn xuống tòa thành, nói:
- Vậy ra đây là một trong những căn cứ còn lại của Thất Liên Giáo à, nhận ra nhánh nào chưa?
Nói rồi, cậu nhìn sang người phụ nữ.
Đó là một thiếu nữ trẻ, khuôn mặt lạnh lùng nhưng cực kỳ sinh đẹp. Dáng dấp của cô cực kỳ hoàn mỹ, đến mức dù đang ngồi, dù đang mặc giáp, nhưng 2 điều đó vẫn không thể che lấp được dáng người nóng như một ngọn lửa của cô.
Người thiếu nữ đó cất giọng, âm thanh hay như hoa nở, nhưng lại tràn đầy bá khí:
- Dựa trên cách chúng sinh hoạt, khả năng cao là Bạch Liên.
Lý Thế Bá ngẫm nghĩ, rồi đáp:
- Là cái đám chuyên tu luyện song tu, thải bổ đó hả?
- Ừ.
Thất Liên giáo trước đây vốn là một giáo phải cực kỳ nổi tiếng, với châm ngôn "Vô sinh lão mẫu, Chân không gia hương".
Giáo phái này lúc đầu cực kỳ phát triển, nhất là trong lúc "Luyện Ngục chiến" diễn ra. Nhưng sau khi "Luyện Ngục chiến" kết thúc, Trần Anh Khoa ngay lập tức săn lùng và tiêu diệt giáo phái này.
Cùng đường, giáo phái này đầu quân sang cho Yến quốc. Nhưng thay vì thu nhận, Yến quốc lại không mưu mà hợp với Đại An, chèn ép và tiêu diệt hết giáo phái này.
Sau khi bị tiêu diệt, Thất Liên Giáo tan rã và chia thành 7 giáo phái nhỏ hơn, gồm: Huyết liên, hoàng liên, lục liên, lam liên, tử liên, hắc liên và bạch liên. Mỗi chi giáo phái lại bóp méo, xây dựng giáo phái theo hướng của riêng mình.
Bạch Liên giáo, với châm ngôn "Vô sinh lão mẫu, thiên hạ cực lạc".
Khi Vô sinh lão mẫu giáng trần, thiên hạ sẽ trở thành chốn cực lạc nhân gian.
Bạch Liên giáo tập trung vào tình dục, bằng những công pháp song tu và thải bổ, đã nhanh chóng mở rộng và thu hút rất nhiều giáo đồ.
Nhưng khác với tà phái Âm Dương tông, nơi dùng song tu như một phương thức tu luyện, Bạch Liên giáo tàn độc hơn rất nhiều.
Công pháp của Bạch Liên giáo thiên về thải bổ, người tu luyện công pháp có thể hút cạn sinh lực của đối phương, dùng họ như một món đồ dùng một lần.
Chính vì vậy nên bạch liên giáo rất được các tiểu hoàng đế, quý tộc tôn thờ. Dù sao, chỉ tốn vài mạng người, đã có thể tăng cường nội công, trẻ hóa cơ thể, chẳng khác nào thần dược.
Cứ ngỡ Bạch Liên giáo sẽ thuận lợi phát triển, cho đến 3 năm trước, khi nước Đại An lần đầu tổ chức "Đại hôi võ lâm" tại kinh thành Thăng Long. Thông thường, "Đại hôi võ lâm" được tổ chức tại Võ Lâm Minh mỗi 10 năm. Nhưng lần đó, Võ Lâm Minh kết giao với Đại An, nên đổi lại tổ chức tại Thăng Long nhằm thắt chặt tình bằng hữu.
Lần đó, Bạch Liên giáo lần đầu tham dự, và đã gặp Trần Anh Khoa.
Và Đó là lần đầu và cũng là lần cuối cùng "Đại hôi võ lâm" được tổ chức ở kinh thành Thăng Long.
Kết quả, thánh nữ Bạch Liên giáo cùng toàn bộ phái đoàn bị xử lý. Một giáo phái đang trên đà phát triển bị tiêu diệt, săn lùng, phải liên tục chạy trốn, chui lủi để sống sót.
Vô số giáo dân bị săn lùng, đuổi giết. Các tiểu quốc và quyền quý liên quan hoặc chấp nhận tham gia cuộc thanh trừng, hoặc diệt quốc.
Kể cả Yến quốc cũng tham gia cuộc săn lùng Bạch Liên.
Cứ như vậy, Bạch Liên giáo chỉ còn lại đúng một cứ điểm, thoi thóp sống sót.
Tòa thành trước mặt chính là cứ điểm cuối cùng đó.
Lý Thế Bá nói:
- Chặn hết tất cả đường lui rồi chứ?
- Gần xong rồi, một tiếng nữa là có thể bắt đầu trận chiến. Nhưng đám quân dân tự quản đó yếu lắm. Nếu những kẻ chạy trốn quá đông, bọn họ không chặn nổi đâu.
Lý Thế Bá cười lớn:
- Ha ha, vậy thì giết hết là được.
Cô gái nhíu mày:
- Bách Hội quân của chàng tuy mạnh, nhưng cũng chỉ có 100 người, đừng khinh địch.
Lý Thế Bá ngồi xuống, nhìn về phía tòa cô thành, liếm môi:
- Ta không khinh địch, đó gọi là tự tin.
Cô gái nghe vậy, không nói gì nữa, chỉ im lặng chờ.
2 người cứ như vậy chờ một lúc, thì Lý Thế Bá bỗng lên tiếng:
- Bích Phượng, chúng ta rời kinh thành cũng lâu rồi. Nàng có thông tin gì từ kinh thành không?
Bích Phượng liếc nhìn Lý Thế Bá:
- Những thông tin mật từ kinh thành suốt 3 tháng nay, ta đã sàng lọc và đặt trên bàn, chàng không đọc ư?
Lý Thế Bá gãi đầu:
- Nàng biết ta không thích đọc mấy cái đó mà. Nàng cứ tóm tắt cho ta đi?
Bích Phượng thở dài:
- Nhiều chuyện lắm. Đầu tiên, thứ kia sổng chuồng rồi. Sau khi chàng đi được 3 ngày, hắn bỗng biến mất khỏi kinh thành, còn trộm cả đóa Tuyết Tâm Liên trong bảo khố hoàng gia nữa.
Khóe mắt Lý Thế Bá giật giật:
- Sư phụ sổng rồi? Hắn đi đâu? Không tới đây đó chứ?
- Không.
Nghe vậy, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Không tới đây là tốt rồi, để kẻ khác lo về hắn đi.
- Tốt, tiếp.
- Tin mới nhất là từ 3 ngày trước, toàn bộ người nhà Trần gia hiện không ai ở kinh thành cả, họ rời đi hết rồi.
- Tất cả? Kể cả Nhiên Nhiên cô cô?
- Ừ, nghe nói sau khi tên đó bỏ trốn, bà ấy cũng rời đi, nói là đi đón vợ nuôi từ bé của hắn về.
- Có ai trong bọn họ tới đây không?
- Có vẻ là không.
Bích Phượng nhìn Lý Thế Bá, ánh mắt có chút cười:
- Sao vậy? Hổ mà cũng sợ cơ à?
Lý Thế Bá vè mặt chán nản:
- Ta không sợ những thứ có thể giết. Còn Trần gia, bọn họ phiền lắm, né chút cũng chẳng họa gì.
Bích Phượng định trêu thêm, nhưng nghĩ nghĩ, cùng đành gật đầu. Trần gia quả thực phiền phức.
- Tiếp.
- Đám quan lại nhân lúc Trần gia không có mặt, đang liên thủ với một vài thế gia đứng sau, bọn họ định ép buộc lão già lập thái tử.
Lý Thế Bá tròn mắt:
- Lập thái tử, ai?
- Nhị hoàng tử.
Nghe vậy, cậu gật gù:
- Tuyển cái tên mặt trắng đó à, cũng không khó đoán. Cái thằng kia bề ngoài thì toàn nói chuyện thánh hiền, miệng mở ra là văn vẻ. Nhưng mà bên trong hèn vl, làm vua bù nhìn thì đúng chuẩn.
- Chàng nhìn không lo lắng gì nhỉ?
- Lo, lo cái gì. Thế Dân và Thế Hòa còn đang ở kinh thành đó. Cái thằng Thế Hòa nhìn hiền thôi, nhưng khi quyết đoán thì cực kỳ sát phạt, ta không lo. Còn về Thế Dân...
Nói đến đây, cậu nhếch miệng:
- Thằng đó mà không lợi dụng hỗn loạn để giết ai. Tên ta viết ngược.
Nghe đến cái tên Lý Thế Dân, mặt Bích Phượng lộ rõ vẻ ghét bỏ:
- Đừng nhắc đến tên đó nữa, hắn hại em gái ta chưa đủ à? Nếu không phải con bé cứ khóc lóc, ta thiến con độc xà đó lâu rồi.
Lý Thế Bá nghe vậy, an ủi:
- Thôi mà, dù sao 2 đứa cũng rất yêu nhau. Thằng đó tuy ác, nhưng nó đối xử cực kỳ tốt với Bích Thiện. Ta đảm bảo với nàng, nếu có bất cứ chuyện gì, hắn dù có chết cũng sẽ bảo vệ con bé.
Bích Phượng nghe vậy, thở dài, đôi mắt lộ rõ vẻ rầu rĩ:
- Ta biết. Nhưng con bé ngốc lắm, ta sợ con bé bị hắn lừa.
- Ha ha, yên tâm, bị lừa nhiều sẽ quen thôi.
Nói đến đây, Lý Thế Bá bỗng im bặt.
Nhìn ánh mắt sắc lạnh của Bích Phượng, mồ hôi trên trán hắn chảy ròng ròng.
Hắn giờ chẳng giống hổ, mà y hệt một con mèo, run rẩy nhìn Bích Phượng, không dám nói thêm gì.
Nhìn ánh mắt sợ hãi của hắn, Bích Phượng dịu lại, đổi chủ đề:
- Lúc nãy có nói về vợ nuôi từ bé của Trần Anh Khoa, chàng biết đó là ai không?
Lý Thế Bá suy nghĩ một chút, rồi bỗng rùng mình:
- Chắc... chắc là đang nói đến Hải Dương, nha hoàn của hắn.
Bích Phượng nhíu mày:
- Chàng có vẻ sợ cô ta nhỉ?
Hắn suy nghĩ một chút, rồi nói:
- Cô ta đúng chuẩn Trần gia.
- Nói thế nào?
- Cô ta từ khi sinh ra đã mang thể chất Tuyệt hàn chi thể, bị người nhà bán cho kỹ viện, sau đó được Trần Anh Khoa cứu, làm nha hoàn cho hắn. 5 năm trước, cô ta được tông chủ hiện tại của Vấn Thiên Tông thu nhận làm đệ tử. Nếu tin nàng nói là đúng, chắc Nhiên Nhiên cô cô sẽ tới Vấn Thiên Tông đón cô ta về. Cô ta… cực kỳ… nói sao nhỉ, cuồng nhiệt, không, phải nói là cực kỳ ám ảnh về Trần Anh Khoa.
- Đến mức nào? - Bích Phượng tò mò.
Lý Thế Bá gãi gãi đầu:
- Nàng biết vết chém sau lưng ta chứ?
- Cô ta làm ra ư ? Với một hoàng tử? - Bích Phượng kinh ngạc.
Hắn gật đầu:
- Ừ, không chỉ ta, mà Thế Dân và Thế Hòa cũng bị. Nguyên nhân là lúc đó bọn ta đùa cợt về Trần Anh Khoa, đúng lúc bị cô ta nghe được. Cô ta đuổi bọn ta tới tận trong hoàng thành, cẩm y vệ cũng không cản nổi cô ta. Tin nổi không, cô ta lúc đó mới mười mấy tuổi đó, vậy mà cần đến 5 cẩm y vệ mới đè được cô ta xuống.
Mắt Bích Phượng hơi mở to, nàng thực ra cũng hay tiếp xúc với người Trần gia, nên dù họ hơi tưng tửng, nhưng thật ra rất tốt, mấy hạ nhân cũng rất tự do, không hề có dáng vẻ của hạ nhân chút nào.
Nhưng một nha hoàn có thể đuổi giết 3 vị hoàng tử mà không bị trừng phạt gì.
Phải thừa nhận, Trần gia đúng thật rất biết bao che.
Suy nghĩ một chút, Bích Phượng hỏi:
- Nếu ta nhớ không lầm, thể chất Tuyệt hàn chi thể là loại thể chất khiến cơ thể cực kỳ lạnh, người bị nó sẽ dần dần mất nhiệt mà yếu đi. Loại thể chất này thậm chí còn hiếm hơn cả Thuần âm chi thể, bởi vì thể chất Tuyệt hàn chi thể không chỉ khiến cơ thể yếu đi, mà còn khiến cơ thể mất nhiệt dần, cuối cùng dẫn đến chết cóng. Vậy làm sao mà cô ta có thể sống đến nay vậy. Ta chưa bao giờ nghe đến thể chất này có cách chữa.
Lý Thế Bá nhún vai:
- Chẳng biết. Ta nghe nói lúc Trần Anh Khoa gặp Hải Dương, cô ta cực kỳ yếu ớt, đến mức có thể chết bất cứ lúc nào. Chẳng biết tên đó sau đó làm thế nào, mà cô ta không còn bị lạnh nữa. Thay vào đó, cô ta còn có khả năng giảm nhiệt độ xung quanh nữa. Trần Anh Khoa thường mang cô ta theo vào mùa hè để làm đá bào và quạt di động.
Bích Phượng ngạc nhiên về điều này, nhưng cũng có thể hiểu. Dù sao, Trần gia rất kỳ lạ, và cái tên Trần Anh Khoa đó là kỳ lạ nhất. Suy nghĩ một chút, nàng hỏi:
- Tên đó nói cô ta là gì không?
Lý Thế Dân ngẫm nghĩ, rồi đáp:
- Hắn nói, cô ta là một tinh linh băng, với trái tim là một ngọn lửa.
- Tinh linh, nó là loài nào?
- Chẳng biết, sư phụ lúc nào chẳng kỳ lạ. Kệ hắn đi, sắp đến lúc rồi. Chuẩn bị xong chưa.
Bích Phượng nhìn qua một cành cây xa xa, thấy nó nhiều thêm một cành cây. Nàng biết quân đội đã phục kích hết những con đường trốn thoát. Nàng bèn đứng dậy, nói:
- Kế hoạch như cũ: Chàng phá thành, ta chỉ huy.
Lý Thế Bá mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng, quay đầu đi thẳng, hướng phía thành mà đi.
100 người Bách Hội quân vẫn im lặng, không ai nói một lời, cứ thế lặng lẽ theo sau.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.