Sơn hải vấn đạo

Chương 223: Bàn Tay Trong Nội Phủ

Đăng: 23/08/2026 07:33 1,724 từ 1 lượt đọc

Tấm bản đồ Kim mạch đã được Trần Mặc gấp thành khối nhỏ, nằm gọn trong lòng bàn tay.

Câu nói của Phạm Hải Dực về cái giá phải trả cho linh căn vẫn chưa tan khỏi gian kho ẩm lạnh. Ngoài vách gỗ, nước vỗ vào chân cọc bến, từng nhịp thấp và đục như có vật nặng chìm dưới đáy.

“Không chạm Lõi Trận Giám Mạch.” Trần Mặc nói. “Chỉ tìm đường lệnh chạy qua nội phủ.”

Phạm Hải Dực không đáp ngay. Người này lấy từ trong áo ra một tờ lịch tuần tra, trải lên mặt hòm gỗ. Mép giấy đã ngấm hơi nước, mực đen loang thành những vệt mờ.

“Hải Thất lấy được từ một tuyến chuyển hàng.” Phạm Hải Dực chỉ vào hàng ký hiệu ở giữa tờ lịch. “Canh ba đổi phiên. Đội phía tây nhận lệnh ở hành lang ngoài. Đội phía đông vốn phải kiểm tra cửa cống cũ, nhưng lịch này buộc họ đổi sang cửa đông nam.”

“Lịch giả?”

“Giả.” Đầu ngón tay Phạm Hải Dực gõ lên dấu son vuông đỏ. “Nhưng đủ giống để kẻ cầm lệnh tin.”

Người này kéo ngón tay xuống mép dưới.

“Cống cũ nằm sát chân tường nội phủ. Ta từng dò qua thủy đạo. Có một đoạn bùn lấp, nước không quá nửa bắp chân. Đi hết đoạn đó sẽ tới khe thoát nước của kho lưu trữ phụ.”

Trần Mặc nhìn những đường mực chằng chịt trên tờ giấy, không hỏi Phạm Hải Dực đã lội qua con đường ấy bao nhiêu lần.

Hắn lấy Hải Dực Ẩn Linh Bài trong tay áo. Đồng bài lạnh ngắt, vừa chạm linh lực đã hút đi phần khí tức rò rỉ quanh kinh mạch. Hơi thở của Trần Mặc mỏng xuống, lẫn vào mùi ẩm mốc của kho hàng.

“Đi.”

Hai người rời khỏi cửa sau, men theo lối ván mục sát mép nước. Bến hàng về khuya không còn bóng khuân vác. Chỉ có tiếng dây neo nghiến vào cọc gỗ, cùng mùi cá khô cũ bám trong gió.

Miệng cống bị lau sậy và rác nước che kín. Phạm Hải Dực cúi xuống, gạt lớp bùn trên phiến đá rồi lách người vào trước.

Trần Mặc theo sau.

Nước lạnh ngập qua mắt cá chân, rồi dâng đến nửa bắp chân. Rêu nhớt bám trên đá, mùi bùn lâu năm quẩn trong cổ họng. Trần Mặc đặt mũi giày xuống trước, thử nền đá rồi mới dồn sức. Một lần, gót chân hắn trượt nhẹ trên lớp rêu. Nước bẩn tràn qua cổ giày, lạnh buốt đến tận đầu ngón chân. Hắn chỉ siết hàm, tiếp tục đi.

Đến một ngã rẽ, Phạm Hải Dực giơ tay.

Trên vách cống có ba vệt phù văn mờ nhạt, gần như đã bị dòng nước rửa sạch. Ánh linh quang bám theo đường ống, kéo xiên lên phía nền đất bên trên.

“Nhánh này nối với lớp cảnh giới.” Phạm Hải Dực hạ giọng.

Trần Mặc chỉ nhìn thoáng qua, sau đó theo Phạm Hải Dực rẽ vào lối nước hẹp hơn. Vai áo hai người thỉnh thoảng cọ vào vách đá lạnh.

Một tiếng chuông canh vọng từ xa xuống, mơ hồ qua nhiều tầng đất.

Phạm Hải Dực dừng lại. Người này áp hai ngón tay lên tường đá, lặng im cảm nhận dòng nước run nhẹ.

“Đội hộ vệ đã đổi hướng.”

Khe thoát nước cuối cống chỉ vừa cho một người luồn qua. Phạm Hải Dực leo lên trước, không hề gây ra tiếng động. Trần Mặc bám mép gạch ẩm, rút người lên theo.

Bên trên là một gian kho thấp, giá gỗ và hòm văn thư xếp san sát. Không khí khô hơn dưới cống, nhưng đầy mùi giấy cũ, mực son và long não.

Không có người canh.

Phạm Hải Dực đi trước nửa bước, mắt lướt qua cửa sổ, then khóa và những lối hẹp giữa các giá hồ sơ. Đầu ngón tay người này chạm vào mép một chiếc hòm, rồi lập tức rút về.

Trần Mặc dừng trước cánh cửa ngăn kho trong. Trên giấy niêm có một đạo phù che khí mỏng như màng sương. Hắn không vội đọc chữ, chỉ rà đầu ngón tay qua mép giấy, dấu đóng chồng lên nhau và mã lưu trữ ở góc dưới.

Một sợi linh lực mảnh như tơ luồn vào khe khóa.

Giấy niêm rung rất khẽ.

Trần Mặc ép khí tức xuống thêm một tầng. Hải Dực Ẩn Linh Bài trong tay áo lạnh đến tê da. Nếu linh lực dao động mạnh hơn, phù che khí sẽ vỡ trước khi then cửa bật ra.

Qua một nhịp thở, then khóa trượt sang bên.

Phạm Hải Dực vào trước. Trần Mặc khép cửa lại sau lưng.

Hồ sơ cứu tế được xếp theo năm và khu vực. Trên giá có thẻ tre sẫm màu, tập giấy niêm son, những cuộn lụa buộc dây gai đã ngả vàng. Phạm Hải Dực tìm về phía nhãn hạ lưu. Trần Mặc lần theo dãy mã lưu trữ.

Dưới ba tập dự toán vận chuyển, hắn tìm thấy một văn thư điều dân bằng lụa vàng tro.

Nội dung ngoài mặt ghi việc di dời dân các thôn ven sông để tránh địa mạch bất ổn. Nhưng tuyến đi lại kéo dài xuống hạ lưu, đúng vùng nước sắp bị ép mạch.

Ở cuối văn thư có một dấu ấn vuông, son đỏ đã cũ. Trần Mặc lấy Lệnh Điều Dân Giả từ túi trữ vật ra.

Đó là một đồng ấn nhỏ, nặng và lạnh, mép ấn có vết mòn rất khó thấy. Hắn không dùng linh lực, chỉ đặt mặt ấn cạnh dấu son trên văn thư. Góc khuyết ở mép trái, đường gãy mảnh nơi chữ “dân”, cùng một vết xước hình móc ở cạnh dưới, đều khớp nhau.

Phạm Hải Dực đứng bên giá hồ sơ, bàn tay dừng lại.

Trần Mặc cất đồng ấn vào tay áo, rồi rút một đồng phiến mỏng nằm kẹp trong tập đối chứng kế bên. Mặt phiến có những hàng chữ khắc chìm, linh lực vừa chạm qua đã hiện lên ngày lập biên bản, người đối chứng và dấu xác nhận nguyên thủy.

Đây là Biên Bản Bị Đổi Con Dấu.

Một lớp son mới phủ lệch trên dấu cũ. Màu đỏ còn tươi hơn phần dấu bị che, nhưng ở viền phải vẫn lộ ra một đường ấn cũ chênh nửa phân. Trần Mặc nghiêng đồng phiến dưới ánh phù quang yếu. Dưới lớp son mới, dấu xác nhận ban đầu không thuộc về Lệnh Điều Dân Giả.

Kế bên là một tập dự toán có nhắc đến Nghi Thức Giám Mạch Tập Trung. Hàng chữ ở mép cuối nhỏ đến mức phải ghé sát mới đọc được: khu vực hạ lưu cần được dọn sạch trước kỳ phát động.

Ngoài cửa kho, nước từ máng xối nhỏ từng giọt xuống sân đá.

Phạm Hải Dực kéo ra một hộp hồ sơ phủ bụi. Bên trong là các tấu trình của Phùng Quốc Chính. Hết tập này tới tập khác đều có dấu chuyển vòng, dấu treo lại hoặc dấu trả về.

Lý do giống hệt nhau: văn thư thiếu đối chứng hợp lệ.

Một tập mỏng mang nhãn Văn Lang dân dịch án nằm dưới đáy hộp. Trần Mặc lật vài trang. Tên các làng bị gạch đi rồi viết lại bằng loại mực khác. Cuối tập có ký hiệu chuyển sang Hội Văn đổi ấn, nhỏ đến mức gần như chỉ dành cho người sao lục.

Phạm Hải Dực nén hơi thở, kéo từ dưới đáy hòm lên một quyển mật điệp bọc lụa xám.

“Ở đây.”

Danh Sách Quan Viên Đồng Mưu.

Tên người phụ trách kho vận, chuyển lệnh, an dân và đổi phiên nối với nhau bằng các dấu xác nhận chéo. Một số cái tên đã bị cạo mờ, nhưng vết bút vẫn còn dưới ánh phù quang.

Mép lụa trong tay Phạm Hải Dực nhăn lại.

“Mang nó ra.” Giọng người này thấp và gấp. “Dán trước nha môn. Để dân biết kẻ nào đẩy họ xuống hạ lưu.”

“Bản gốc vừa mất, kho này sẽ báo động.”

“Vậy để nó ở đây, chờ chúng tiếp tục điều dân?”

“Không.” Trần Mặc đáp. “Chép.”

Phạm Hải Dực quay sang.

Trần Mặc chỉ vào đầu danh sách. “Không có mệnh lệnh từ người đứng trên. Chỉ có những kẻ làm việc theo lệnh. Đem ra lúc này, nội phủ sẽ cắt từng tên nhỏ, bảo mọi việc là tự ý làm bậy.”

“Ít nhất cũng phải có người trả giá.”

“Người giữ danh sách sẽ chết trước.”

Giọng hắn không cao hơn tiếng nước ngoài mái hiên.

“Chép tên, mã lưu trữ, vết ấn đối chiếu từng trang. Bản gốc để lại.”

Phạm Hải Dực nhìn hắn một nhịp. Cơn giận trong mắt chưa tan, nhưng bàn tay đang siết mép lụa dần nới ra.

“Ngươi giữ bản chép?”

“Ta giữ một phần. Ngươi giữ phần mã còn lại.”

Phạm Hải Dực không nói nữa. Người này lấy giấy mỏng và bút sao lục từ túi trữ vật, cúi xuống chép. Nét chữ sắc, gọn, không hề run.

Trần Mặc rà tiếp các hồ sơ bị cô lập. Ở góc một sổ chuyển lệnh cứu tế, hắn thấy ký hiệu quen thuộc: ba nét móc khép thành vòng, nằm dưới dấu niêm chính thức.

Ký hiệu ấy cũng có trên các tấu trình của Phùng Quốc Chính.

Lại hiện ở mép một phiến ghi việc điều Cửu Không Tự Mạch Châm khỏi kho y cụ từ nhiều năm trước.

Trần Mặc không lấy thêm bản gốc nào. Hắn cất bản chép Lệnh Điều Dân Giả, Danh Sách Quan Viên Đồng Mưu cùng những vết ấn đối chiếu vào túi trữ vật. Ngón tay cái miết qua miệng túi, kiểm lại từng vật.

Phạm Hải Dực đặt bút xuống.

“Xong.”

Dưới ánh sáng mờ của kho hồ sơ, những mã lưu trữ lặp lại như vết dây thắt quanh cùng một cổ tay.

Phùng Quốc Chính chưa từng bị bỏ quên trong hệ thống, ông đã bị một bàn tay trong nội phủ giữ lại đúng chỗ ấy từ đầu.

0
Ủng hộ tác giả ia_m_ai Ủng hộ mình để có thêm đọc lực nhé các bạn. 500d cũng nhận ^^