Sơn hải vấn đạo

Chương 230: Phá Lõi Giám Mạch

Đăng: 23/08/2026 15:25 1,652 từ 1 lượt đọc

Tiếng cơ quan đá cài chặt vào nhau vừa dứt, Phạm Hải Dực đã cúi nhìn ba lá truyền tín phù trong tay.

Tuyến ngoài đã tản áp.

Vùng nước hồi không còn người mắc kẹt.

Phía nam, dãy nhà thấp đã được rút sạch.

Hắn không đợi thêm mệnh lệnh. Khóa Đảo Lõi Vật Lý xoay một vòng trong lòng bàn tay, rồi bị Phạm Hải Dực ấn thẳng vào khe khóa nằm dưới chân tế đài.

Đá đen rung dữ dội.

Một tiếng rít khô khốc xuyên lên từ lòng đất. Thân khóa đâm qua tầng đá, những vòng văn bao quanh khe hẹp lần lượt sáng bừng, sau đó nứt vỡ. Nền tế đài phía đông sụp xuống trước, kéo theo cả một đoạn hành lang cũ chìm vào bóng tối.

Phạm Hải Dực lao theo khe sụt.

Đá vụn quét rách vai áo. Linh áp từ dưới đất xông ngược lên, nặng như nước lũ. Phạm Hải Dực hạ thấp thân người, một tay bấu vào vách đá, tay còn lại ghì chặt Khóa Đảo Lõi. Khi thân khóa xuyên sâu thêm một tấc, hành lang bỗng nghiêng mạnh.

Dưới lòng thành, Lõi Trận Giám Mạch bị ép đổi hướng hồi lực.

Mặt khóa nổ tung trong tay Phạm Hải Dực.

Trên tế đài, Trần Mặc đã quay về hướng bắc. Khóa Mở Lộ nằm trong tay hắn, lạnh ngắt. Hắn không ngoảnh lại nhìn khe sụt đang khép dần sau lưng Phạm Hải Dực.

“Giữ đất,” Trần Mặc nói.

Lâm Thanh Trúc ngồi thấp bên tâm trận, hai tay kết ấn. Mộc khí từ kẽ đá trồi lên thành những sợi xanh sẫm, va vào trận văn rồi tản đi bốn phía. Gương mặt nàng trắng hơn trước, nhưng giọng nói vẫn vững.

“Phía nam còn rung. Ngươi mở từng cửa một.”

Trần Mặc gật đầu, rời tế đài theo tuyến bắc.

Con đường đá dẫn tới cửa thoát thứ nhất đã nứt thành từng đoạn. Gió đêm lùa qua khe thành, cuốn lớp bụi xám bám vào vạt áo hắn. Trần Mặc đặt ngón tay lên túi áo trước ngực. Mảnh biên bản máu vẫn ở đó, ép sát vào lớp vải khô.

Khóa Mở Lộ chạm vào phù tuyến.

Linh quang bật lên.

Trần Mặc không che giấu chữ ký Hỗn Nguyên nữa.

Khí tức năm hệ bị hắn ép lặng trong kinh mạch từ đầu đến cuối trận bố trí, giờ theo đầu ngón tay tràn vào phù tuyến. Nó không nghiêng về Kim, không thiên về Mộc, cũng không dồn thành một luồng sắc bén. Năm loại linh lực lan đều ra, chảy qua các đường văn như nước thấm vào đất khô.

Cửa thoát thứ nhất mở ra một khe hẹp.

Nước ngầm phụt khỏi lòng đất, mang theo bùn đen và khí trắng lạnh buốt.

Trần Mặc không ép tiếp.

Thần thức của hắn tách thành từng lớp, lướt qua hướng nước, nhịp nứt của nền thành, tuyến dân đang rút ở phía nam. Đợi dòng nước dưới chân thành đổi hướng, hắn mới rót thêm một phần linh lực.

Cửa thứ hai sáng lên.

Cửa thứ ba tiếp nối.

Đến cửa thứ năm, năm đạo phù tuyến đã nối thành một mạng mở chạy vòng qua phía bắc và phía tây thành nội. Linh áp bị giam nhiều năm tìm được lối thoát, cuồn cuộn tràn về những khe đất trống ngoài thành. Nước dưới lòng đất không còn quay đầu, không còn dồn xuống khu dân cư phía nam.

Linh quang chớp tắt trên tường thành.

Mảnh đồng phù xanh đen vốn giấu sâu trong lớp đá dần hiện ra.

Vô số vòng ấn chồng lên nhau, sít đến mức như có những bàn tay vô hình đang bóp lấy từng nhánh địa mạch. Có vòng hút lực. Có vòng nén lực. Có vòng dẫn dòng chảy về những tuyến đã được định sẵn. Những nhánh mạch bị kéo qua đâu, những nơi nào bị ép phải rút dân, tất cả đều nằm trong những đường văn lạnh lẽo ấy.

Cơ Chế Ép Mạch Hiện Hình.

Trần Mặc chỉ nhìn một nhịp, rồi chuyển Khóa Mở Lộ sang cửa thứ sáu đang kẹt.

“Cửa này chưa thông thì không ép,” Trần Mặc nói vào truyền tín phù.

Không có hồi âm.

Chỉ có một tiếng vang trầm nặng từ sâu trong lòng thành.

Ở dưới khu lõi, Phạm Hải Dực rơi xuống nền đá lạnh ngắt.

Vai hắn đập vào vách đồng đen. Cơn đau chạy dọc cánh tay, nhưng Phạm Hải Dực chống kiếm đứng dậy ngay. Trước mắt hắn là một khối trận tâm nửa đồng nửa ngọc. Chín nhánh địa mạch từ bốn phương cắm vào đó, trông như rễ cây bị lột khỏi đất.

Chín kim châm bằng đồng đen cắm thành cửu cung quanh lõi.

Mỗi thân kim đều rỗng. Vi khổng nhỏ đến mức chỉ khi linh quang quét qua mới có thể nhìn thấy. Khí tức từ các nhánh địa mạch bị hút vào chín cây kim, tụ lại giữa trận tâm, sau đó bị ép thành một dòng hẹp.

Trên đế kim khắc những dòng định danh.

Một vùng dân cư.

Một tuyến điều dân.

Một dấu ghi chuyển người.

Phạm Hải Dực bước gần hơn. Sau lõi trận có một hộp châm cổ bị giấu khuất. Dấu ấn trên nắp hộp đã bị cạo sạch, vết cạo còn mới. Nhưng những chỗ lõm cũ dưới lớp đồng xỉn vẫn lộ ra kiểu văn giống hệt chín kim mạch trước mặt.

Nghi Thức Giám Mạch Tập Trung.

Pháp khí y mạch vốn dùng để ép khí tức hỗn tạp tụ về đan điền, moi ra phần kinh mạch bị che giấu. Ở đây, nó không giám một người.

Nó giám cả một thành.

Hàm Phạm Hải Dực siết lại. Hắn nhìn lướt qua những định danh trên đế kim, rồi dừng ở vài vết trống đã bị cạo đi. Có kẻ đã biết trước cuộc thẩm tra này. Có kẻ biết rõ những dấu nào không thể để người khác nhìn thấy.

Linh áp từ lõi trận chợt đánh tới.

Phạm Hải Dực không phá trận.

Hắn cúi thấp người, rà qua chín dấu định danh đúng một nhịp, rồi đặt phần khóa vỡ còn lại vào rãnh giữa cửu cung.

“Không phân được thì đừng ép.”

Cổ tay hắn xoay mạnh.

Kim mạch thứ nhất đổi vị trí với kim thứ sáu.

Kim mạch thứ ba đảo sang kim thứ tám.

Chín luồng lực lập tức va vào nhau. Những đường văn vốn chạy thẳng bỗng chồng chéo, hút nhầm nhánh mạch, đẩy ngược khí tức vừa nén về chính lõi trận. Tiếng rền dưới đất dâng lên từng đợt, làm vụn đá trên trần rơi lả tả.

Cùng lúc đó, chữ ký Hỗn Nguyên của Trần Mặc xuyên qua các cửa thoát.

Nước ngầm, Mộc khí, Thổ khí cùng những luồng linh áp hỗn tạp bị giam lâu ngày đồng loạt quay đầu. Chúng tuôn ngược về Lõi Trận Giám Mạch.

Phạm Hải Dực ghì vai vào cạnh trận tâm. Máu từ vết rách thấm đẫm nửa vai áo.

“Trần Mặc,” Phạm Hải Dực nói khẽ, khóe môi căng lên, “ngươi mở chậm thêm một nhịp thử xem.”

Trên tế đài bắc, Lâm Thanh Trúc nghe tiếng đất đá rạn vỡ vọng lên từ sâu dưới chân mình.

Nàng hạ bàn tay xuống tâm trận.

Mộc khí dưới đất không còn là những sợi mảnh. Chúng cuộn lên như rễ cổ thụ bị kéo bật khỏi bùn, liên tiếp húc vào trận văn. Máu chảy qua khóe môi Lâm Thanh Trúc. Nàng dùng mu bàn tay lau đi, mắt vẫn hướng về phía nam.

“Không được dồn thêm về nam,” Lâm Thanh Trúc nói. “Giữ cửa tây.”

Trần Mặc đổi tuyến lực.

Cửa tây mở ra.

Bầu trời trên thành nội bỗng tối lại.

Một bóng người đứng giữa không trung.

Uy áp Kết Đan phủ xuống.

Phù tuyến quanh lõi trận tắt đi từng đoạn. Không khí đặc quánh. Những người đang chạy ngoài phố đồng loạt quỳ sụp, chỉ còn tiếng trẻ nhỏ khóc vang qua những mái nhà nghiêng lệch.

Nguyễn Thiên Cơ giơ một tay.

Nền thành rung lên dưới chưởng lực của Nguyễn Thiên Cơ. Phía trên, lệnh đình sát của triều đình lơ lửng thành từng đường sáng lạnh, liên tục đổi hướng theo dòng người chạy nạn. Dưới lòng đất, phản lực địa mạch cuồn cuộn kéo về, đập vào các phù ấn bảo hộ như sóng ngầm.

Nguyễn Thiên Cơ có thể giết Trần Mặc và Phạm Hải Dực.

Nhưng bàn tay đó còn phải trấn nền thành. Thần thức của Nguyễn Thiên Cơ còn phải ghìm lệnh đình sát, không để những đường sáng kia chém lầm vào các tuyến dân. Phản lực từ địa mạch đang rút khỏi toàn bộ cơ chế giám sát cũng khiến uy áp trên không trung không thể gom lại thành một điểm.

Trần Mặc không đứng yên chờ.

Hắn mở cửa thoát thứ sáu.

Ở dưới lõi trận, Phạm Hải Dực xoay thêm một kim mạch.

Lõi trận rung dữ dội. Nguyễn Thiên Cơ hạ ấn lực xuống, nền đá phía đông lập tức nứt một đường dài. Tiếng tường thành đổ vỡ vang lên từ hướng nam, chen lẫn tiếng chân người lội qua nước bùn.

Một vết nứt chạy ngang quảng trường.

Nguyễn Thiên Cơ nhìn xuống.

Các phù ấn do chính Nguyễn Thiên Cơ bố trí đang kéo căng nền thành, xé toạc những điểm lẽ ra phải được giữ lại. Bàn tay hướng về Trần Mặc chậm rãi thu về, rồi chuyển thẳng xuống lòng đất.

Lõi Giám Mạch tắt đi dấu phân loại cuối cùng.

Nguyễn Thiên Cơ không thể giết họ trước khi cứu được kinh đô.

0
Ủng hộ tác giả ia_m_ai Ủng hộ mình để có thêm đọc lực nhé các bạn. 500d cũng nhận ^^