Sương Lạc Tiên Đạo

Chương 8: Cơn Đói Xương Tủy

Đăng: 18/05/2026 21:49 3,082 từ 97 lượt đọc

Thằng Tí rốt cuộc vẫn mở miệng trước.

Ba quả mâm xôi nằm trên chiếc lá giữa hai đứa. Đại Phong không đưa tay. Màu đỏ sẫm cứ ở đó, sát hơn mùi bùn, sát hơn cả cơn cào rỗng trong bụng. Hắn nhìn cổ họng Thằng Tí động một cái rất nhỏ.

Đại Phong không nhúc nhích. Càng lâu, cổ họng Thằng Tí càng động rõ.

Thằng Tí nhìn quả nhỏ nhất lâu nhất. Đến lúc nó nuốt nước bọt, Đại Phong đẩy một quả về phía trước. Rất chậm. Chậm đến mức Thằng Tí phải tự cúi xuống.

Miệng Thằng Tí mở ra trước khi tay nó chạm vào quả.

Đại Phong cúi nhìn phần còn lại trên lá.

Đầu lưỡi hắn khô đi. Một quả xuống bụng chỉ qua được một lát. Một quả ở lại thêm nửa khắc có thể kéo ra thêm mấy lời.

Bụng hắn cào lên. Tay hắn vẫn để yên. Ở Xóm Núi, người biết giữ lại một miếng ăn lâu hơn người khác một nhịp, thường nghe được nhiều hơn một câu.

“Bãi kia... có mâm xôi à?”

Nó hỏi rất khẽ, nhưng cái cổ họng vừa nuốt nước bọt đã bán đứng nó. Ánh mắt nó dính chặt vào đám sậy vừa khép lại, tay nắm nhánh tre cũng siết mạnh hơn một chút.

Đại Phong không nhìn xuống bụi quả ngay.

Hắn nhìn bùn trước đã.

Bùn ở bờ đất sau mưa không giống nhau. Chỗ có màu đen bóng là bùn sống, trên mặt se lại, bên dưới mềm như cháo nguội. Chỗ có rễ sậy nổi lên thì chịu được một bàn chân, nhưng không chịu được hai bước liên tiếp. Bên trái bụi mâm xôi có một vũng nước cạn phủ lá mục. Lá nằm quá phẳng, nghĩa là dưới đó không có đá. Nếu Thằng Tí nóng ruột nhảy xuống, một chân sẽ lún tới mắt cá, chân kia vướng dây gai, càng giãy càng rách da.

Đại Phong biết đường xuống.

Nhưng đường ấy không nằm ở nơi người khỏe thường chọn.

“Có.” Hắn đáp.

Thằng Tí lập tức bước thêm nửa bước.

“Ở đâu? Chỉ tao.”

Đại Phong nhặt viên sỏi trong lòng bàn tay, đặt lên tảng đá bên cạnh bó củi nhỏ.

“Chỉ rồi thì sao?”

Thằng Tí quay đầu lại, trừng mắt.

“Sao là sao? Tao xuống hái. Mày yếu thế kia, chả lẽ tự bò xuống?”

Đại Phong không đáp. Hắn chỉ cúi mắt nhìn mép bờ dưới chân Thằng Tí.

“Nếu không có tao, mày cũng không hái được.”

Thằng Tí cười khì một tiếng. Nó giơ nhánh tre trong tay lên, cổ tay xoay rất nhanh, đầu chạc ba quét qua đám cỏ thấp làm nước bắn thành vệt.

“Bụi cây thì ở đó, tay tao thì ở đây. Cần gì mày?”

Đại Phong nhìn đầu gối nó.

“Bước thêm hai bước nữa, chân phải của mày sẽ lún.”

Thằng Tí khựng lại.

Nó cúi xuống nhìn bùn dưới chân, rồi cố làm ra vẻ không sợ.

“Dọa ai?”

“Không tin thì thử.”

Người khỏe thường ghét bị người yếu nói đúng. Thằng Tí cắn răng, đặt chân phải xuống mép bờ thấp.

Bùn không động ngay.

Nó vừa nhếch miệng định cười, mặt đất dưới bàn chân bỗng sụp xuống một chút. Nước đen phụt lên qua kẽ cỏ, bắn vào ống quần. Chân nó lún sâu tới gần mắt cá.

“Ối!”

Thằng Tí vội rút chân. Nhưng càng rút, bùn càng giữ. Nhánh tre trong tay nó chọc bừa xuống đất, đầu chạc ba trượt qua lá mục, suýt đâm vào dây gai bên bụi mâm xôi.

Đại Phong ngồi yên trên tảng đá.

“Đừng chống bên đó. Dưới lá là nước.”

“Thế chống đâu?”

“Bên phải có rễ sậy già. Cách mũi chân mày một gang rưỡi.”

Thằng Tí chửi một câu rất nhỏ, nhưng vẫn làm theo. Đầu nhánh tre chạm vào rễ sậy. Lần này có lực. Nó kéo mạnh, bàn chân bật khỏi bùn, cả người lảo đảo ngồi phịch xuống bờ đất.

Ống quần nó đen sì. Một con đỉa mảnh bám ở mép dép cỏ, co duỗi như sợi dây sống.

Thằng Tí cúi xuống búng con đỉa đi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Khóe miệng Đại Phong không động. Thằng Tí còn đỏ mặt; thêm một tiếng cười, nhánh tre kia sẽ quay về phía hắn trước khi quay về bụi quả.

Gió lại lùa qua bãi sậy.

Lần này bụi mâm xôi hiện ra rõ hơn. Những chùm quả đỏ thẫm nằm ở phía trong, bị gai và dây sậy che gần kín. Chỗ quả to nhất cao ngang vai Thằng Tí nếu nó đứng dưới bãi. Quả chín quá mềm, chỉ cần giật mạnh sẽ nát trong tay. Muốn lấy nguyên, phải móc cành xuống từ chỗ chạc ba, bẻ đoạn khô trước rồi mới hái.

Thằng Tí liếm môi.

“Chỉ đường. Tao hái được thì cho mày vài quả.”

“Không vài quả.”

“Thế mày muốn gì?”

“Một phần.”

“Một phần là bao nhiêu?”

Đại Phong chỉ vào nhánh tre trong tay nó.

“Ba phần. Một phần cho tay hái. Một phần cho người chỉ đường. Một phần cho người giữ bí mật.”

Thằng Tí trợn mắt. Ở Xóm Núi, tay khỏe thường lấy bảy, kẻ chỉ đường được ném cho ba quả nát đã là may. Nhưng hôm nay bùn vừa giữ chân nó, còn mắt Đại Phong vừa kéo nó ra.

Thằng Tí ngẩn ra một chút, rồi cau mặt.

“Giữ bí mật cũng tính phần?”

“Nếu tao gọi Dần Béo tới, mày còn được mấy quả?”

Thằng Tí lập tức ngậm miệng.

Dần Béo khỏe, tham ăn, lại có hai đứa em hay bám theo. Nếu nó biết ở đây có cả bụi mâm xôi, đừng nói ba phần, đến lá cũng bị bứt sạch mang về khoe. Thằng Tí hiểu chuyện đó nhanh hơn hiểu lời người lớn.

Nó nhìn xuống bụi quả, rồi nhìn Đại Phong.

“Ba phần thì tao thiệt. Tao xuống bùn. Tao bị gai cào. Tao hái.”

“Không có đường, mày xuống bùn. Không có nhánh tre, mày không kéo được cành. Không có người biết chỗ nào quả chín, mày hái một nửa quả xanh, ăn vào chát miệng.”

Đại Phong dừng lại một nhịp.

“Và không có người giữ bí mật, lần sau mày không còn chỗ mà tới.”

Thằng Tí nhíu mày. Nó không thích lời của Đại Phong. Nhưng mắt nó cứ liếc về phía chùm quả to nhất, rồi nhìn xuống bùn, cuối cùng nhìn phía Đại Phong.

“Ba phần thì ba phần.” Nó nói. “Nhưng tao chọn trước.”

“Không.”

“Mày còn muốn gì nữa?”

“Đếm trước. Ba quả một lượt. Quả thứ nhất của tay hái, quả thứ hai của người chỉ đường, quả thứ ba để lại cho bụi lần sau.”

Thằng Tí suýt nhảy dựng lên.

“Để lại làm gì? Quả chín không hái thì chim ăn mất!”

“Không phải quả chín. Quả xanh để lại. Hái sạch cả bụi, lần sau chỉ còn gai.”

Thằng Tí nhìn bụi cây như vừa nghe một chuyện rất vô lý.

Đại Phong không giải thích thêm. Hắn đã từng thấy người trong xóm nhổ cả rễ rau dại sau mưa, rồi tháng sau ngồi chửi trời vì bờ đất trống trơn. Thằng Tí có thể không hiểu chuyện sang năm, nhưng nó hiểu lần sau.

Một lúc sau, nó hậm hực gật đầu.

“Được. Nhưng quả nào tao hái nát thì không tính.”

“Quả nào mày hái nát vì không nghe lời tao thì vẫn tính.”

“Ê ốm, mày lắm lời quá đấy.”

“Vậy tao đi gọi Dần Béo.”

Thằng Tí lập tức im miệng.

Đại Phong nhặt một cành khô, vẽ xuống bùn ba vạch nhỏ.

“Mày xuống bên rễ sậy già. Không đặt chân lên lá phẳng. Đầu tre móc vào cành thấp trước, kéo sang trái. Đừng kéo thẳng. Gai sẽ bật vào mặt.”

Thằng Tí nghe rất không phục, nhưng chân vẫn bước theo đúng chỗ Đại Phong chỉ.

Nó xuống bãi chậm hơn mọi khi. Bùn ngập qua dép cỏ, nước lạnh bắn lên bắp chân. Mỗi lần nó định rút ngắn đường, Đại Phong lại gõ cành khô xuống tảng đá một cái.

“Không phải bên đó.”

“Cành ấy gãy.”

“Dưới chân trái có hố.”

“Đừng nắm dây xanh, có gai ngược.”

Thằng Tí vừa hái vừa lầm bầm chửi. Nhưng quả đỏ rơi vào vạt áo hắn ngày càng nhiều. Chùm đầu tiên có bảy quả chín. Ba quả mềm quá, vỡ ngay khi chạm tay. Bốn quả còn nguyên, đỏ thẫm, căng nước.

Nước quả dính lên tay Thằng Tí. Màu đỏ ấy làm cổ họng Đại Phong khô lại.

Hắn rất muốn ăn ngay.

Muốn đến mức bụng co thành từng đợt nhỏ. Nhưng hắn vẫn ngồi trên tảng đá, mắt không rời tay Thằng Tí.

“Đừng bỏ vào miệng.”

Thằng Tí khựng lại, một quả đã đến sát môi.

“Quả nát không tính mà.”

“Quả trong miệng cũng không tính. Vậy từ giờ tao tính luôn nhánh tre của mày vào phần tao.”

Thằng Tí tức đến nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn thả quả xuống đống lá trước mặt.

Hai đứa chia ngay tại bờ đất.

Không có cân. Không có bát. Chỉ có ba chiếc lá sậy lớn trải trên tảng đá. Đại Phong để Thằng Tí đổ quả ra, sau đó tự tay gạt từng quả bằng cành khô.

Một quả sang lá bên trái.

Một quả sang lá giữa.

Một quả xanh đặt riêng dưới gốc đá, không tính.

Quả nát để một đống nhỏ bên cạnh. Thằng Tí đòi tất cả quả nát vì “tao hái tao chịu gai”. Đại Phong nhìn vết nước đỏ ở khóe miệng nó.

“Vậy hai quả trong miệng mày cũng nát?”

Mặt Thằng Tí cứng đờ.

Nó trừng mắt nhìn Đại Phong một lúc, rồi quay đầu nhổ ra hai hạt nhỏ.

“Nuốt rồi thì sao?”

“Lần sau tao gọi Dần Béo.”

Câu ấy trở thành cái then gỗ chặn miệng Thằng Tí. Nó hậm hực đẩy hai quả nát về đống chung.

Sau gần nửa canh giờ, bãi sậy trả lại cho chúng một bọc quả không lớn như lúc nhìn từ xa. Quả đẹp chưa đến ba chục. Quả nát hơn mười. Quả xanh để lại trên bụi nhiều hơn Thằng Tí muốn, ít hơn Đại Phong thấy đủ.

Nhưng với Xóm Núi, như vậy đã là nhiều.

Nhiều đến mức Thằng Tí nhìn phần của mình rồi lập tức quên mất chân bùn và gai cào.

Đại Phong nhận phần giữa: mười một quả nguyên, bốn quả nát, hai quả hơi xanh nhưng có thể đặt cạnh bếp cho chín thêm.

Hắn không cười.

Cười trước mặt người vừa chia phần thường khiến người ta muốn tính lại.

Hắn lấy mảnh lá sậy gói phần của mình, buộc bằng sợi cỏ, rồi nhét vào trong vạt áo. Chỗ quả áp vào bụng mát lạnh. Mùi chua ngọt xuyên qua lớp lá mỏng, làm hắn phải nuốt nước bọt thêm một lần.

Thằng Tí ngồi xổm bên cạnh, vừa ăn một quả nát vừa nhìn hắn.

“Mày không ăn à?”

“Về nhà ăn.”

“Đồ ngốc. Về đến nhà mẹ mày sẽ lấy mất.”

“Vậy cũng là nhà tao ăn.”

Thằng Tí không hiểu câu đó có gì đáng giữ. Nó nhét thêm một quả vào miệng, má phồng lên, mắt híp lại vì vị chua.

“Lần sau còn thấy gì thì gọi tao.”

Đại Phong nhìn nó.

“Lần sau chia trước rồi mới gọi.”

Thằng Tí nhăn mặt, nhưng không phản đối ngay. Nó đã ăn được quả. Đã biết đường xuống. Cũng biết nếu không có Đại Phong, hôm nay nó không lấy được chùm trong cùng.

Thằng Tí nhai chậm hơn quả kế tiếp. Lúc nuốt xuống, nó lại liếc về phía bãi sậy, rồi liếc Đại Phong.

Đại Phong ôm bó củi nhỏ và gói quả về nhà khi trời bắt đầu xuống xám.

Đường từ bãi sậy về không dài. Nhưng hắn đi chậm hơn thường ngày. Không phải vì củi nặng. Là vì gói quả trong vạt áo cứ va nhẹ vào bụng, mỗi lần va lại nhắc hắn rằng mình có thể mở ra ăn một quả bất cứ lúc nào.

Không ai biết.

Thằng Tí đang bận ăn phần của nó. Dần Béo không thấy. Người lớn không hỏi.

Đại Phong dừng lại dưới gốc cây du thấp cạnh đường, mở gói lá ra.

Những quả mâm xôi nằm trong đó, đỏ thẫm trên nền lá xanh ướt. Một quả nát dính vào quả bên cạnh, nước đỏ loang ra như máu rất mỏng. Hắn dùng ngón tay chạm nhẹ. Vỏ quả mềm, chỉ cần ấn thêm chút nữa là vỡ.

Hắn đưa ngón tay lên môi.

Vị chua ngọt lập tức tan ra.

Đại Phong nhắm mắt một nhịp.

Sau đó hắn buộc gói lá lại.

Một giọt nước quả trên đầu ngón tay không tính là ăn. Hắn tự nói vậy, dù biết câu đó chẳng lừa được ai. Nhưng ít nhất, gói quả vẫn còn nguyên phần đáng mang về.

Khi hắn về đến nhà, Thúy Hoa đang vá lại tay áo của Đại Sơn bên cửa. Đại Sơn ngồi cạnh bếp, chân phải duỗi thẳng, trên đầu gối đặt mấy cái móc bẫy cũ. Thấy con bước vào, hắn ngẩng lên trước.

“Nhặt được củi à?”

Đại Phong đặt bó củi nhỏ xuống, rồi lấy gói lá từ trong vạt áo ra.

Mùi quả chín lập tức tràn vào căn nhà thấp.

Thúy Hoa khựng kim.

Đại Sơn cũng ngừng tay.

Trong nhà họ, mùi ngọt là một vị khách lạ. Nó không giống mùi cháo, không giống mùi thuốc, càng không giống mùi thịt rừng tanh nặng. Nó nhẹ, chua, sáng, giống một mẩu nắng nhỏ bị gói nhầm trong lá sậy.

Đại Phong mở gói lá.

“Con đổi được.”

Thúy Hoa nhìn những quả đỏ, rồi nhìn con.

“Đổi bằng gì?”

“Bằng chỗ.”

Đại Sơn nheo mắt.

“Chỗ nào?”

“Sau bãi sậy. Con thấy trước. Thằng Tí hái. Chia ba phần.”

Căn nhà im lặng một lúc.

Đại Sơn không hỏi ngay. Hắn nhìn tay con trước. Lòng bàn tay có vết dây gai cũ chưa lành hẳn, nhưng không có vết gai mới. Ống quần không dính bùn sâu. Giày cỏ không ướt quá mắt cá.

Nghĩa là Đại Phong không tự xuống bãi.

Nó mượn tay người khác.

Đại Sơn nhìn con trai lâu hơn một chút, trong mắt có thứ gì đó vừa giống nhẹ lòng vừa giống xa lạ.

“Con chia thế nào?”

“Một phần cho người hái. Một phần cho người chỉ. Quả xanh để lại.”

“Thằng Tí chịu?”

“Dạ. Lúc đầu không.”

“Sau đó thì sao?”

“Nó lún bùn một chân.”

Đại Sơn bật ra một tiếng cười rất ngắn, rồi lập tức ho. Thúy Hoa vội đặt áo xuống, đưa bát nước nóng cho hắn. Khi hắn uống xong, nàng mới cúi xuống nhìn gói quả.

Đại Phong chọn ba quả hơi nát đặt riêng sang một bên.

“Cha ăn cái này. Mềm.”

Đại Sơn cau mày.

“Quả nát để cha?”

“Không hỏng. Chỉ mềm. Cha răng đau khi nhai đồ cứng.”

Đại Sơn muốn mắng một câu rằng mình chưa già đến mức phải ăn quả nát. Nhưng Thúy Hoa đã cầm một quả đưa tới miệng hắn.

“Ăn đi.”

Đại Sơn đành nhận.

Quả vỡ trong miệng. Vị chua làm chân mày hắn giật lên. Sau đó vị ngọt rất mỏng hiện ra, nhỏ đến mức gần như không đủ gọi là ngọt. Nhưng với người lâu ngày chỉ ăn cháo loãng, nó vẫn làm cổ họng hắn khựng lại.

Thúy Hoa ăn một quả nhỏ. Nàng cắn rất chậm, như sợ nếu nuốt nhanh, vị ngọt sẽ chưa kịp nhớ đường mà trở lại. Nước quả dính nơi khóe môi. Nàng đưa tay lau, rồi bật cười rất khẽ.

Nụ cười ấy làm căn nhà sáng hơn ánh lửa một chút.

Đại Phong nhìn thấy. Dây buộc gói quả cấn vào lòng bàn tay bớt đau hơn một chút.

Hắn chia tiếp.

Hai quả cho cha. Hai quả cho mẹ. Một quả xanh để cạnh bếp. Mấy quả nát cho vào chén gỗ, tối nấu cùng cháo cho có vị. Phần còn lại, hắn chọn ba quả đẹp nhất.

Ba quả ấy không lớn nhất, nhưng vỏ còn nguyên, màu đỏ đều, không dập, không dính bùn. Hắn dùng lá sạch gói chúng riêng.

Thúy Hoa nhìn động tác ấy.

“Sao con không ăn phần đó?”

Đại Phong lắc đầu.

“Con giữ lại.”

“Để mai ăn à con?”

“Con để đổi.”

Đại Sơn đặt cái móc bẫy xuống.

“Mấy quả đó thì đổi được gì vậy con?”

Đại Phong buộc chặt dây cỏ quanh gói lá nhỏ.

“Con đổi… chữ.”

Ngoài cửa, gió chiều đi qua bờ rào, kéo theo mùi bùn ướt sau mưa. Xa hơn cuối xóm, phía sau gốc du già rỗng ruột, túp lều thấp của Lão Hoắc nằm nép dưới màu trời xám. Trước lều ấy lúc nào cũng phơi vài tờ giấy cũ, giấy ẩm đến mức gió thổi cũng không bay, chỉ run lên như da người già.

Lão Hoắc biết chữ.

Người trong xóm nói lão từng làm ở trấn. Có người nói lão dạy học, có người nói lão ghi sổ thuê cho thương điếm, có người nói lão uống rượu đến mức chữ trong bụng cũng chua đi. Đại Phong không biết lời nào thật.

Hắn chỉ biết: ba quả mâm xôi đẹp hơn một câu cảm ơn.

Chữ, nếu đổi được, còn khó hái hơn quả.

Đại Sơn nhìn con, không nói đồng ý cũng không nói không. Thúy Hoa cúi đầu xếp lại gói lá cho kín hơn, ngón tay nàng đặt trên ba quả mâm xôi rất nhẹ.

“Cẩn thận, đừng để dập,” nàng nói.

Đại Phong gật đầu.

Hắn đem gói lá đặt vào cái bát vỡ cạnh giường, nơi ban đêm chuột ít leo tới nhất. Sau đó hắn ngồi xuống bên cửa, nhìn qua lớp sương mỏng cuối ngày.

Cuối xóm, lều Lão Hoắc chỉ còn một vệt tối thấp dưới gốc du già.

Ba quả mâm xôi nằm trong bát vỡ sau lưng hắn.

Nó có thể đổi lấy chữ.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.