Sương Lạc Tiên Đạo

Chương 7: Bụi Mâm Xôi Sau Bãi Sậy

Đăng: 18/05/2026 21:49 2,770 từ 93 lượt đọc

Mùa mưa vừa qua được hơn mười ngày, bãi sậy sau Xóm Núi mọc lên một màu xanh ướt.

Nước còn đọng trong những vết chân trâu cũ. Mỗi khi gió thổi, cả bãi sậy nghiêng đi, để lộ những rãnh bùn đen bóng rồi lập tức khép lại. Người trong xóm đều biết sau lớp sậy non đó có hố nước, bùn lún và đỉa mảnh như sợi tóc.

Đại Phong đứng ở mép bãi lâu hơn những đứa khác.

Với Thằng Tí hay Dần Béo, lăn qua bùn chỉ là trò chơi. Với Đại Phong, một lần trượt chân đủ đổi lấy nửa đêm sốt nóng, một chậu nước lạnh bên giường, và đôi mắt mẹ không ngủ.

Bãi sậy với hắn đắt hơn một cái áo bẩn.

Sáng ấy, khi Đại Phong rời nhà, Thúy Hoa nhét vào tay hắn một miếng vải khô, dặn nếu gió sương đổi lạnh thì che miệng trước, đừng cố ôm củi chạy. Đại Sơn không nói nhiều, chỉ đặt bên cửa một nhánh tre nhỏ đã gọt bớt gai, bảo hắn dùng để gạt cỏ. Sau cái chân hỏng, cha hắn ít ra rừng hơn, nhưng vẫn giữ thói quen xem xét mọi thứ trước khi để người nhà bước qua.

Đại Phong cầm nhánh tre ấy ra khỏi nhà. Nó nhẹ, chẳng phải vũ khí hay đồ chơi. Với hắn, nó là một đoạn tay dài thêm, dùng để chạm vào thứ thân thể mình nên tránh. Trẻ khỏe lấy chân thử bùn. Hắn dùng tre.

Từ bếp nhà hắn nhìn ra, khói sớm của mấy mái nhà khác kéo ngang như những sợi chỉ xám. Mùa mưa làm cái đói mềm hơn chứ không ít đi. Củi ướt, áo ướt, gạo ẩm, người cũng ẩm. Một ngày không nhặt được củi khô, tối đến cả nhà phải ăn trong mùi khói sống cay mắt.

Chiều hôm ấy, Đại Phong đi nhặt củi sau cơn mưa. Hắn xách một sợi dây gai cũ, men theo bờ đất thấp sau xóm, nhặt những cành đủ nhỏ để ôm được. Cành to hắn không cố. Cành ướt quá hắn cũng bỏ. Hơi thở trong ngực hắn chỉ đủ dùng cho những thứ có thể cháy.

Trong vạt áo hắn đã có bảy cành khô bằng cổ tay trẻ con, hai mẩu vỏ thông và một nắm lá sậy khô bọc trong mảnh vải cũ. Chưa đủ nhóm bếp cả tối, nhưng đủ để giữ than khỏi tắt giữa canh một.

Đi được nửa vòng bãi, Đại Phong dừng lại.

Sau đám cỏ cao bên rìa sậy có một vệt đỏ.

Ban đầu hắn tưởng là vải vụn ai đánh rơi. Gió thổi qua, cành lá lay động, vệt đỏ tách thành từng hạt nhỏ chen giữa lá gai xanh sẫm. Hắn nheo mắt, nhìn lâu thêm một nhịp.

Mâm xôi.

Cả một bụi mâm xôi dại.

Ngay dưới gốc sậy già cạnh bụi cây còn cắm nửa đoạn cọc gỗ mục. Trên cọc không còn chữ, chỉ có một vệt dao cũ bị rêu ăn mòn. Người trong xóm có câu “nơi chết cho quả ngọt”, thường dùng để dọa trẻ con đừng hái quả mọc cạnh bãi lún. Đại Phong nhìn đoạn cọc ấy thêm một lúc, rồi nhìn quả.

Không phải vài quả lác đác như thường thấy gần đường mòn. Bụi cây mọc sát chỗ đất ẩm, dây leo quấn vào mấy gốc sậy già, quả chín đỏ thẫm từng chùm. Nhìn từ xa, chúng giống những hạt lửa nhỏ trên nền xanh ướt.

Bụi cây nằm ở một chỗ rất khó chịu. Xa đường mòn chỉ hơn mười bước, nhưng mười bước ấy không cùng một loại đất. Ba bước đầu là cỏ ướt. Hai bước tiếp là bùn đen. Sau đó có một gờ đất thấp bị sậy che mất. Qua gờ ấy mới đến dây mâm xôi. Người không biết sẽ tưởng chỉ cần chạy xuống là tới. Người từng nhìn mưa rút khỏi bãi sậy sẽ biết: chỗ càng gần quả, đất càng muốn giữ chân.

Một con chuồn chuồn đậu trên ngọn sậy rồi bay vọt lên. Dưới gốc sậy, mặt bùn lăn tăn một vòng nhỏ. Đại Phong thấy một con đỉa mảnh trườn khỏi nước, bám vào lá mục. Nó đen và bóng, rất giống một sợi chỉ rơi từ áo tang. Hắn kéo cổ chân mình lùi lại nửa tấc.

Đói không làm đỉa biến mất.

Đói chỉ khiến người ta nhìn đỉa chậm hơn.

Bụng hắn réo lên.

Sáng nay nhà hắn ăn cháo loãng. Trưa qua, trước bậc cửa nhà hắn có nửa củ khoai còn vương mùi tro. A Tuyết đi qua hàng rào dâu rất nhanh, tay áo trống đi một chút. Nàng bước như sợ mẹ nhìn thấy, cũng như sợ Đại Phong gọi tên mình. Củ khoai được đặt sát mép bậc cửa, nơi người ngoài đi qua có thể bảo là đánh rơi.

Hắn nói với mẹ là nhặt được. Thúy Hoa nhìn về cuối hàng rào, rồi gắp phần khoai mềm nhất đặt vào bát hắn. Nửa củ khoai ấy đã hết từ lâu, nhưng vị mềm ở giữa vẫn còn mắc trong cuống họng mỗi khi hắn nhìn thấy đồ ăn.

A Tuyết hay làm vậy: đặt một thứ xuống, rút tay về, để người nhận tự quyết định có cúi xuống hay không. Chẳng lời, chẳng nợ ghi trên miệng; chỉ còn dấu tro trên vỏ khoai và chỗ đất ẩm in mũi dép nhỏ bên hàng rào.

Mùi chua ngọt theo gió ẩm lẫn vào mùi bùn và lá non. Hắn chưa ăn đã tưởng tượng được nước quả dính ở đầu lưỡi, chua trước, ngọt sau, hạt nhỏ mắc vào kẽ răng.

Muốn ăn.

Đại Phong đứng bên bờ đất, nhìn rất lâu.

Cỏ cao che mất hố nước. Mép bùn gần bãi sậy có dấu lún sâu; mặt trên se lại, bên dưới vẫn nhão. Một đứa trẻ nặng hơn bước xuống, bùn há miệng tới mắt cá. Một đứa trẻ yếu như hắn bước xuống, bùn sẽ giữ chân lâu hơn hơi thở trong ngực hắn cho phép.

Đại Phong nhìn cổ tay mình, rồi nhìn bắp chân gầy dưới ống quần vá.

Mấy quả đỏ kia đáng thèm. Nhưng chúng chưa đáng để đánh đổi bằng một cơn sốt.

Hắn ngồi xuống một tảng đá thấp, đặt bó củi nhỏ bên cạnh. Tay trái hắn giả vờ kéo dây giày cỏ ra buộc lại. Dây giày thật ra không lỏng.

Hắn chỉ cần một lý do để ngồi.

Tảng đá lạnh dưới mông áo. Bên cạnh, bó củi nhỏ tỏa ra mùi vỏ thông ẩm. Hắn chỉnh lại dây gai buộc củi, làm như đang bận với chuyến nhặt củi của mình. Một đứa trẻ ngồi chờ đồ ăn sẽ bị hỏi ngay. Một đứa trẻ sửa dây giày bên cạnh bó củi thì chỉ là đứa mệt.

Trẻ con nhìn thấy đồ ăn thường có một loại ánh mắt rất dễ bị phát hiện. Đại Phong đã học được điều đó từ mấy lần Thằng Tí giành mất củ khoai hắn nhặt được. Đứa nào nhìn lâu, đứa đó mất trước. Đứa nào kêu lên, đứa đó gọi cả xóm tới chia phần.

Vì vậy hắn không nhìn chằm chằm vào bụi mâm xôi nữa.

Hắn nhìn đất.

Bên trái bụi có hố nước. Cành thấp nhất có gai khô. Chùm quả to nhất nằm phía trong, chỗ dây leo dựa vào gốc sậy già. Nếu cứ kéo cành, gai sẽ bật ngược. Phải bẻ đoạn khô bên dưới trước, rồi dùng nhánh tre móc vào chạc ba.

Hắn biết cách lấy.

Nhưng biết cách không đồng nghĩa với có sức.

Nếu là Đại Sơn, cha hắn sẽ vòng theo bờ cao, cắm một cành khô thử bùn, rồi dùng dây kéo cành thấp về. Nhưng cha là thợ săn. Cha có lưng rộng, có tay dài, có thói quen đặt thân thể mình vào chỗ nguy hiểm trước khi để miếng ăn rơi mất. Đại Phong không có quyền bắt chước. Một đứa trẻ yếu bắt chước người mạnh thường chết vì nửa động tác đầu tiên.

Hắn chia bụi mâm xôi thành từng phần trong đầu. Chỗ quả ngoài cùng chín ít, dễ lấy, nhưng ít ngọt. Chùm giữa đỏ nhất, nằm gần hố nước. Cành trên cùng bị dây gai quấn, nếu kéo bằng tay không sẽ rách da. Lá dưới gốc sậy bị bùn bắn cao hơn chỗ khác, nghĩa là gần đó từng có thứ gì nặng lún xuống. Có thể là chó. Có thể là chân người. Có thể chỉ là đất tự sụp sau mưa.

Không chắc chắn thì tính như nguy hiểm.

Lão Hoắc từng nói chữ viết là để kẻ không có sức giữ lại thứ mắt nhìn thấy. Đại Phong chưa biết nhiều chữ. Nhưng hắn biết dùng mắt đặt dấu lên đất: chỗ này tránh, chỗ kia thử, chỗ nọ cần tay người khác.

Đại Phong nhặt một viên sỏi nhỏ, lăn qua lăn lại trong lòng bàn tay. Viên sỏi dính bùn lạnh. Hắn lau nó vào mép áo, rồi đặt xuống cạnh chân. Việc nhỏ ấy giúp tay hắn đứng yên, mắt không phản bội bụng.

Cuối đường đất, tiếng nhánh tre kéo lê trên bùn vang lên lạo xạo.

Đại Phong cúi đầu xuống.

Hắn tập trung lắng nghe trước.

Bước chân nặng, gót dậm xuống mạnh. Hơi thở thô. Không ho. Người đi vừa kéo một nhánh tre khô, vừa đá sỏi bên đường cho vui. Cứ ba bước lại có một tiếng hừ trong cổ, như đang tự thấy mình khỏe hơn tất cả đám còn lại.

Thằng Tí.

Nó lớn hơn Đại Phong nửa tuổi, vai rộng, cổ ngắn, da sạm vì chạy ngoài nắng nhiều. Nó không thông minh nhất trong đám trẻ, nhưng khỏe, liều, và có cái bụng không bao giờ biết đủ. Nó có thể lội xuống bãi sậy mà không nghĩ đến đỉa. Có thể bị gai cào rồi mắng một câu, xong vẫn thò tay hái tiếp.

Đó là thứ Đại Phong không có.

Nhưng là thứ bụi mâm xôi cần.

Mùa trước, Thằng Tí từng giành của Đại Phong một củ khoai nhỏ. Nó không đánh. Nó chỉ cầm củ khoai, cười một tiếng, nói:

“Mày ăn cũng chẳng lớn được.”

Khi ấy Đại Phong còn nhỏ hơn, đói hơn, và chưa biết giữ mặt. Hắn đã nhào tới cắn vào tay nó. Kết quả là củ khoai rơi xuống bùn, bị hai đứa khác nhặt mất, còn Đại Phong về nhà với môi rách và bụng rỗng.

Từ hôm đó, Đại Phong không còn giành bằng răng. Thứ nào tay chưa giữ nổi, càng cắn vào, người khác càng thấy rõ hắn thèm đến mức nào.

Bây giờ bụi mâm xôi kia giống củ khoai năm ấy, chỉ đỏ hơn, thơm hơn, và đắt hơn. Khác là lần này hắn nhìn thấy trước. Dù thấy trước không làm hắn mạnh lên. Nhưng nó cho hắn một chút thời gian để đặt cái yếu của mình vào đúng chỗ.

Thằng Tí có chân. Có tay. Có cái nhánh tre chạc ba kéo lê sau lưng. Nó có mọi thứ để hái quả, trừ đường đi.

Đại Phong có đường đi.

Thằng Tí đi ngang qua bờ đất, nhánh tre kéo sau lưng vẽ một đường dài trên bùn. Nó thấy Đại Phong ngồi trên tảng đá thì nhếch miệng.

“Ê, ốm.”

Đại Phong vẫn cúi đầu buộc dây giày.

Thằng Tí dừng lại, giọng cao hơn:

“Ngồi đây làm gì? Lại thở không nổi à?”

Đại Phong không giận. Hắn đã quen với chữ “ốm” đến mức nó giống tên thứ hai. Lúc nhỏ nghe còn đau, lớn hơn một chút thì thấy phiền, bây giờ nó chỉ là âm thanh.

Hắn buộc xong nút dây, rồi mới ngẩng lên.

Không nhìn bụi cây.

Nhìn Thằng Tí trước.

Trên tay nó không có gì ăn. Khóe miệng dính ít tro khoai cũ, nhưng bụng đã xẹp. Áo nó lấm bùn từ đầu gối trở xuống, chứng tỏ vừa chạy ngoài bãi cỏ thấp. Người vừa chạy xong sẽ dễ khát. Người khát nhìn thấy quả đỏ sẽ không quay đi nhanh.

Đại Phong nhìn xuống nhánh tre trong tay nó.

Dài vừa đủ.

Không quá nặng.

Đầu nhánh có chạc ba.

Tốt.

Thằng Tí bị nhìn đến khó chịu, cau mày.

“Nhìn gì?”

Đại Phong lăn viên sỏi dưới chân một vòng, đáp rất bình thường:

“Không có gì.”

Câu ấy khiến Thằng Tí nhìn quanh.

Người càng tham ăn càng không tin hai chữ không có. Mắt nó lướt qua bó củi nhỏ, qua dây giày cỏ, qua vạt áo Đại Phong, rồi theo khoảng trống bên vai hắn nhìn xuống bãi sậy.

Gió đúng lúc thổi qua.

Đám sậy nghiêng đi.

Bụi mâm xôi lộ ra một nhịp ngắn. Những quả đỏ thẫm lóe lên dưới ánh chiều, rồi bị lá xanh che lại.

Thằng Tí khựng người.

Đại Phong nghe rõ tiếng nó nuốt nước bọt.

Hắn vẫn không nói.

Nếu hắn nói trước, thứ kia sẽ thành phát hiện của hắn. Một đứa yếu phát hiện đồ ăn thường chỉ có hai kết quả: bị cướp, hoặc bị cười rồi vẫn bị cướp. Nếu Thằng Tí nói trước, nó sẽ phải nhận rằng nó cần thứ Đại Phong đang nhìn thấy.

Khác nhau chỉ một câu.

Chỉ một câu.

Thằng Tí bước lên nửa bước, mắt dán xuống bãi.

“Đó là…”

Nó ngừng lại, như sợ gọi tên ra thì quả sẽ mọc chân chạy mất.

Đại Phong nhặt viên sỏi lên, đặt vào lòng bàn tay, chờ.

Bãi sậy xào xạc. Bùn dưới mép đất sủi lên một bong bóng nhỏ rồi vỡ. Mùi quả chín theo gió ẩm bay lên, rất mỏng, nhưng đủ làm bụng hắn co lại.

Hắn vẫn chờ.

Cha từng nói trong rừng, con thú nào động trước thường lộ đường trước. Xóm Núi không phải rừng, Thằng Tí cũng không phải thú, nhưng cái bụng đói của một đứa trẻ không giấu giỏi hơn dấu chân trên bùn.

Thằng Tí vốn không thích nhờ người. Trong đám trẻ Xóm Núi, nhờ là một cách tự thừa nhận mình thiếu thứ gì đó. Nó có sức, có chân, có một cái bụng đủ lớn để cướp phần người khác mà không thấy ngượng. Nhưng nó không biết bãi sậy. Nó không biết chỗ bùn se mặt thường lừa chân, không biết lá sậy nào che hố nước, không biết dây mâm xôi nếu kéo sai sẽ bật gai vào mặt.

Đại Phong biết. Nhưng biết mà nói ra sớm thì cái biết sẽ bị coi là chuyện đương nhiên, giống như đứa yếu phải chỉ đường cho đứa khỏe rồi đứng nhìn nó ăn. Phần của hắn không nằm ở bụi quả. Phần của hắn nằm ở khoảnh khắc Thằng Tí phải thừa nhận cần miệng hắn mở ra.

Một con muỗi đậu lên cổ tay Đại Phong. Hắn để yên. Nếu giơ tay đập, Thằng Tí sẽ biết hắn căng. Nếu hắn căng, giá của thông tin sẽ thấp đi. Muỗi chích một cái nhỏ, ngứa lan dưới da. Đại Phong nhìn Thằng Tí, để mặc vết ngứa ấy thành một sợi dây buộc mình ngồi yên.

Thằng Tí liếc xuống bãi, rồi liếc lại Đại Phong. Cái liếc ấy khác lúc mắng “ốm”. Nó ngắn hơn, nặng hơn. Trong mắt nó, bụi mâm xôi đã biến thành đồ ăn; còn Đại Phong từ một đứa ngồi thừa bên đường biến thành thứ cản giữa nó và đồ ăn.

Đúng lúc ấy, từ phía xa có tiếng trẻ con cười. Mấy đứa khác đang chơi quanh bờ giếng cũ. Nếu chúng chạy tới, bụi quả sẽ không còn là chuyện hai người. Đại Phong nhìn Thằng Tí thấy nó cũng nghe thấy tiếng cười ấy. Hơi thở nó nhanh hơn nửa nhịp.

Người đói sợ mất phần hơn sợ bùn.

Đại Phong hạ mắt xuống viên sỏi trong tay, không ép, không gọi, không chỉ. Hắn thả viên sỏi rơi xuống cạnh mũi dép.

Cộp.

Âm thanh rất nhỏ. Đủ để Thằng Tí nhìn sang hắn lần nữa.

Đại Phong vẫn ngồi yên trên tảng đá, hai bàn tay đặt trên đầu gối, như thể bụi mâm xôi kia có được hái hay thối trên cành cũng chẳng liên quan đến hắn.

Hắn chờ Thằng Tí mở miệng trước.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.