Sương Lạc Tiên Đạo

Chương 6: Đàn Kiến Báo Mưa

Đăng: 18/05/2026 21:49 2,707 từ 93 lượt đọc

Mười hai năm trôi qua, Đại Phong vẫn không giống một đứa trẻ khỏe mạnh.

Ở Xóm Núi, trẻ con mười hai tuổi đã biết vác rựa theo người lớn ra bìa rừng, biết gánh nửa thùng nước từ giếng về mà không làm đổ quá nhiều, biết trèo lên cây hồng dại sau nhà Bác Ba, biết chạy qua đường đất trơn như một bầy chó con đói. Chúng té thì bò dậy. Đầu gối rách thì quệt bùn lên, tiếp tục chạy. Một củ khoai cháy, một hòn đá lạ, một tổ chim nhỏ cũng đủ khiến chúng đánh nhau đến mặt mũi bê bết.

Đại Phong không chen vào được.

Hắn chạy được vài chục bước là cổ họng rít lên. Lồng ngực như bị một bàn tay ướt đặt bên trong, không bóp chết ngay, chỉ âm thầm nhắc hắn mỗi hơi thở đều có giới hạn. Mùa lạnh, môi hắn nhạt màu. Đầu ngón tay tím lâu hơn người khác. Cơn ho đến không báo trước, nhiều khi chỉ vì khói bếp quẩn thấp hoặc vì hắn bước nhanh qua một đoạn gió sạch quá khô.

Nhưng hắn sống.

Đối với Đại Sơn và Thúy Hoa, hai chữ ấy đủ nặng để đè xuống mọi lời xì xào ngoài xóm.

Căn nhà tranh dưới chân dốc vẫn thấp như mười hai năm trước. Mái cỏ được vá thêm nhiều lớp, chỗ cũ chồng lên chỗ mới, nhìn từ xa giống lưng một con thú già đầy sẹo. Chân phải Đại Sơn sau cuộc săn năm ấy không bao giờ lành hẳn. Mỗi khi trời đổi gió, bước chân hắn lại kéo lê thêm nửa nhịp. Thúy Hoa yếu hơn phụ nữ cùng tuổi, nhưng sáng nào nàng cũng nhóm bếp, vo gạo, hong áo con bên cửa, rồi dùng tay áo che miệng ho thật nhỏ.

Đại Phong vẫn nghe thấy.

Hắn nghe được tiếng gỗ mục trong vách kêu trước khi gió lùa. Nghe tiếng lửa dưới tro đổi âm khi củi sắp tắt. Nghe bước chân cha nặng hơn vào những ngày chân đau. Nghe mẹ đặt bát xuống mạnh hơn một chút khi người mệt. Những tiếng ấy nhỏ đến mức người đi ngang chỉ nghe gà gáy, trẻ con cãi nhau và gió thổi qua hàng rào. Đại Phong ngồi ở bậc cửa, hai đầu gối co lên, cằm đặt trên cánh tay, lặng lẽ nhặt từng tiếng nhỏ trong một ngày dài.

Hắn không thích đánh nhau với đám trẻ.

Không phải vì hắn hiền hơn chúng. Hắn chỉ biết thân thể mình không theo kịp. Khi Thằng Tí và Dần Béo rượt nhau quanh giếng, hắn vừa đứng lên đã thấy phổi co lại. Khi đám trẻ tranh nhau nửa cái bánh kê, hắn nhìn thấy trước khuỷu tay ai sẽ đập vào đâu, chân ai sẽ vấp hòn đá nào, nhưng người hắn không đủ nhanh để chen vào cướp phần.

Vì vậy hắn ngồi yên.

Ngồi yên lâu ngày, nhiều thứ trước mắt chậm lại.

Lúc đầu, Đại Phong tưởng ai cũng thấy như mình. Hắn tưởng ai cũng nhìn màu khói là biết củi đang cháy ướt hay khô. Tưởng ai cũng nhận ra áo phơi ngoài sân đã hút đủ ẩm chưa cần đưa tay sờ. Tưởng ai cũng biết cha sắp ho trước khi tiếng ho bật ra, chỉ nhờ một nhịp vai cứng lại dưới lớp áo da cũ.

Mãi sau hắn mới hiểu, không phải vậy.

Có những buổi sáng, khi sương còn chưa tan khỏi rặng cỏ trước nhà, Đại Phong nhìn thấy quanh đống củi ướt có một lớp hơi xám mỏng bám sát mặt đất. Quanh nồi cháo nóng lại có một quầng khác, nhẹ hơn, ấm hơn, lượn rất chậm rồi tan vào vách đất. Cây dại mọc bên bờ rào cũng có thứ hơi nhỏ bám ở đầu lá. Khi trời sắp mưa, thứ hơi ấy co lại, nặng xuống và nằm thấp hơn bình thường.

Hắn không biết gọi nó là gì.

Đại Sơn chỉ bảo hắn mắt tốt.

Thúy Hoa xoa tóc hắn, nói: “Con nhìn kỹ hơn người khác thôi.”

Đại Phong không cãi. Tên gọi không làm bếp cháy. Tên gọi cũng không khiến cháo đặc hơn. Hắn chỉ cần biết: nếu nhìn ra thứ người khác bỏ qua, trong nhà có thể bớt mất một ít củi, bớt lạnh một đêm, bớt nghe mẹ ho thêm vài tiếng.

Vậy là đủ.

Hôm ấy, Đại Phong nhìn thấy đàn kiến chuyển trứng.

Buổi sáng bắt đầu như mọi ngày. Sương phủ mỏng trên Xóm Núi. Gà nhà Lão Lý gáy khàn ba tiếng rồi im. Mấy người đàn bà đi qua giếng, tay ôm chậu gỗ, miệng nói giá muối lại tăng. Thằng Tí ngồi trên tảng đá gần hàng rào, gặm củ khoai nướng cháy, vừa ăn vừa khoe hôm qua nó ném đá trúng một con sóc đuôi xám. Dần Béo đứng bên cạnh nghe, mặt đỏ lên vì ghen, thỉnh thoảng chen một câu để tỏ ra mình cũng từng thấy sóc.

Đại Phong không nhìn chúng lâu.

Dưới chân rào nhà hắn, một đường đen nhỏ đang bò qua lớp đất ẩm.

Kiến.

Không phải kiến đi tìm vụn cơm. Chúng bò thành hàng dài. Con nào cũng ngậm một hạt trứng trắng đục. Đường đi của chúng không hướng về hốc đất cũ dưới gốc cọc rào, mà vòng qua viên đá nứt, bò lên một đoạn đất cao hơn, chui vào khe khô giữa hai rễ cây dại.

Đại Phong ngồi xổm xuống.

Đầu gối hắn đau vì ngồi lâu, nhưng hắn không đứng dậy. Hắn dùng một que cỏ gạt lớp lá mục cạnh tổ kiến cũ. Nền đất dưới đó tối hơn chỗ khác một chút. Không đủ để người đang gánh nước nhận ra, nhưng đủ để mùi ẩm lạnh chui lên khi hắn cúi gần.

Kiến không chuyển trứng khi trời yên.

Bà Tư từng nói trong lúc phơi thuốc: “Kiến dời trứng, đất đổi hơi. Người không ngửi được thì nhìn chân kiến.” Lúc đó đám trẻ cười vì tưởng bà dọa mưa để bắt chúng gom cỏ. Đại Phong không cười. Hắn nhớ.

Hắn đã thấy điều này hai lần.

Một lần trước trận mưa làm ướt sạch mẻ củi của nhà Lý thợ rèn. Đêm ấy, bếp nhà Lý bốc khói đen, trẻ con trong nhà phải ăn cháo nguội. Một lần khác trước ngày bờ đất sau miếu sạt xuống, cuốn mất mấy luống rau dại của Bác Ba. Bác Ba chửi trời cả buổi, rồi vẫn phải xuống bùn nhặt từng cọng rau còn dùng được.

Đại Phong ngẩng đầu nhìn trời.

Mây chưa đen. Gió chưa đổi hướng rõ. Mặt trời sau lớp sương vẫn nhạt như lòng đỏ trứng luộc để qua đêm. Người trong xóm vẫn làm việc bình thường. Bà Tư đứng trước hiên nhà phơi mấy bó cỏ thuốc, vừa phơi vừa mắng đứa cháu gái xếp sai đầu lá. Dần Béo còn cười ầm vì Thằng Tí làm rơi khoai xuống bụi tro.

Nhưng lớp hơi quanh cỏ thấp đã đổi.

Không nhiều. Chỉ nặng hơn một chút, chìm sát xuống đất hơn một chút, như có ai đặt một tấm vải ướt lên cả Xóm Núi mà chưa ai cảm thấy lạnh.

Đại Phong quay đầu nhìn sân nhà mình.

Bên góc sân, mấy bó củi Đại Sơn vất vả phơi được hai ngày đang xếp cạnh vách. Củi ấy không nhiều, nhưng là phần khô nhất trong nhà. Đại Sơn đi khập khiễng suốt một buổi chiều mới kéo được chúng từ bìa rừng về. Nếu mưa xuống, củi ướt, tối nay bếp khó cháy. Bếp khó cháy, cháo nguội. Cháo nguội, cha ho nhiều hơn. Cha ho nhiều, mẹ lại thức cả đêm canh lửa.

Đại Phong đứng dậy.

Hắn không chạy.

Hắn chạy không nhanh, cũng không chạy lâu. Nhưng hắn biết mình phải đi trước mưa.

Bó củi đầu tiên không quá nặng với trẻ khỏe mạnh. Với Đại Phong, nó nặng như kéo một con chó ướt. Hắn ôm được ba khúc, đi từ góc sân vào dưới mái hiên, đặt xuống, rồi đứng im thở. Hơi thở rít trong lồng ngực. Hắn không chống tay lên đầu gối ngay. Làm vậy sẽ khiến Thúy Hoa nhìn thấy và chạy ra ngăn.

Hắn đếm trong đầu.

Một hơi. Hai hơi. Ba hơi.

Đủ.

Hắn quay ra lấy tiếp.

Đến lượt thứ ba, Thúy Hoa từ trong nhà bước ra, trên tay còn dính nước vo gạo. Nàng nhìn con trai cúi người kéo dây buộc bó củi, sắc mặt lập tức đổi.

“Phong nhi, con làm gì vậy?”

“Sắp mưa.”

Thúy Hoa nhìn lên trời.

Trời vẫn sáng xám. Mây chưa ép xuống. Gió đi qua sân còn nhẹ. Nàng định bảo con đừng cố, phổi nó yếu, ôm củi nặng sẽ lại ho đến tím môi. Nhưng Đại Phong đã cúi xuống tháo dây buộc, tách bó lớn thành từng khúc nhỏ hơn.

Không nhấc được cả bó thì kéo.

Kéo cũng nặng thì tháo ra.

Không có sức thắng vật, vậy đừng đấu với vật bằng cách của người khỏe.

Đại Phong dùng gót chân chặn một đầu dây, tay kéo từng chút. Dây gai cọ vào lòng bàn tay non, rát lên. Hắn cắn môi, không kêu. Thúy Hoa nhìn một lát, cuối cùng đặt chậu nước xuống, bước ra giúp con.

Nàng không hỏi nữa.

Mấy đứa trẻ đi ngang qua đường đất trước nhà nhìn thấy, lập tức cười ầm.

Thằng Tí chống nạnh, miệng còn dính vỏ khoai.

“Ê ốm, trời nắng thế này mà mày sợ củi chết đuối à?”

Dần Béo vỗ bụng cười theo.

“Hay nhà mày muốn đem củi vào ngủ chung? Củi cũng sợ lạnh giống mày hả?”

Đại Phong không ngẩng đầu.

Hắn đã quen với chữ “ốm”. Nó bị ném vào người hắn nhiều đến mức giống một cái tên thứ hai. Lúc nhỏ nghe còn đau, lớn hơn một chút thì thấy phiền, bây giờ nó chỉ là âm thanh. Âm thanh không kéo được củi vào nhà.

Hắn kéo tiếp.

Lượt củi cuối cùng bị kẹt ở rãnh nước cạn bên mép sân. Đại Phong kéo hai lần không nhúc nhích. Hắn dừng lại, nhìn dây, nhìn góc bó củi, nhìn chỗ đất bị cọc rào chặn. Nếu kéo thẳng, dây càng siết. Nếu nâng một đầu, phổi hắn không chịu nổi. Nếu dùng chân đẩy từ bên cạnh, bó củi có thể trượt khỏi rãnh.

Hắn đổi vị trí.

Bàn chân gầy đặt lên một khúc củi ngoài cùng. Hắn dùng trọng lượng thân thể ấn xuống, tay kéo dây nghiêng sang phải. Bó củi lăn nửa vòng, thoát khỏi rãnh, rồi đập vào bậc đất trước hiên.

Cùng lúc đó, giọt mưa đầu tiên rơi xuống.

Nó đập lên nền đất trước sân, để lại một chấm sẫm tròn.

Thằng Tí đang há miệng định cười tiếp thì giọt thứ hai rơi lên trán nó.

Nó ngẩng đầu.

Rồi cả màn mưa trút xuống.

Không phải mưa nhỏ để người ta thong thả dọn đồ. Nước đổ ào qua mái tranh, đánh lên lá, lên đất, lên lưng đám trẻ ngoài đường như ai lật úp một chậu nước lớn từ trên trời xuống. Tiếng cười tắt rất nhanh. Dần Béo ôm đầu chạy, vừa chạy vừa chửi vì khoai rơi xuống bùn. Thằng Tí trượt chân, suýt ngã vào rãnh nước, mồm còn cố mắng một câu nhưng bị mưa táp đầy mặt.

Bên kia xóm, tiếng phụ nữ kêu lên liên tiếp.

“Củi! Củi nhà ta!”

“Cỏ thuốc của ta!”

“Đống sắn còn ngoài sân!”

Bà Tư đứng trước hiên nhà mình, mặt lạnh như đá, hai tay vơ vội những bó cỏ thuốc đã ướt mất nửa. Bác Ba từ chuồng gà chạy ra, đạp vào vũng bùn, ngã ngồi xuống đất, tức đến mức ném cả cái nón rách vào màn mưa.

Dưới mái hiên nhà Đại Sơn, đống củi khô nằm ngay ngắn trong góc.

Thúy Hoa nhìn màn mưa trắng xóa trước sân, rồi cúi xuống nhìn con trai.

Đại Phong ngồi bệt trên nền đất, lưng dựa vào vách. Mặt hắn trắng bệch. Hai bàn tay đỏ lên vì dây gai cọ. Hơi thở kéo ra từng đoạn ngắn, đau đến mức hắn phải mím chặt môi.

Nhưng đôi mắt hắn sáng.

Không phải thứ sáng rực của khoe khoang.

Đó là ánh sáng rất nhỏ, như than còn hồng dưới tro.

Hắn nhìn đám cỏ thấp ngoài sân, nhìn đường kiến đã biến mất dưới mưa, rồi nhìn bàn tay mình.

Trong đầu hắn chỉ giữ lại một điều: phải nhìn lâu hơn bọn chúng một nhịp.

Tối hôm ấy, bếp nhà Đại Sơn cháy rất dễ.

Củi khô bắt lửa nhanh. Ngọn lửa vàng hơn mọi ngày, không lẫn khói đen. Cháo trong nồi sôi lục bục, hơi nóng phủ lên mặt Thúy Hoa một lớp sắc hồng nhạt. Mưa vẫn đánh lên mái tranh bên ngoài, nhưng trong nhà có tiếng lửa, có mùi cháo nóng, có hơi ấm đủ để người ta không phải co vai khi thở.

Đại Sơn ngồi cạnh bếp, chân phải duỗi thẳng, tay đặt lên đầu gối. Ban ngày hắn theo người trong xóm vá lại hàng rào bẫy thú, về đến nhà thì mưa đã nặng hạt. Khi thấy củi khô chất trong góc, hắn đứng im rất lâu.

Bây giờ, hắn nhìn con trai qua ánh lửa.

“Con thấy mưa từ lúc nào?”

Đại Phong ôm bát cháo nhỏ bằng cả hai tay. Hơi nóng áp vào lòng bàn tay, khiến vết xước do dây gai bớt rát. Hắn suy nghĩ một lúc mới đáp.

“Kiến chuyển trứng. Cỏ thấp hơi xuống. Mây sau núi không bay.”

Đại Sơn im lặng.

Nếu là đứa trẻ khác nói vậy, hắn có lẽ sẽ cười, hoặc mắng một câu rằng đừng học thầy mo nói chuyện quái gở. Nhưng Đại Phong nói rất chậm, từng chữ giống như nhặt từ thứ mắt hắn đã thấy ra, không giống bịa chuyện để được khen.

Đại Sơn từng ở trong rừng nhiều năm. Hắn biết thú đổi đường trước khi gió độc tới. Biết chim im tiếng trước khi có rắn lớn bò qua. Biết lá dưới chân đôi khi nói thật hơn miệng người. Nhưng những thứ đó phải đổi bằng tuổi tác, bằng máu, bằng vết sẹo trên người thợ săn.

Con hắn mới mười hai tuổi.

Lại thấy được từ bậc cửa nhà.

Thúy Hoa ngồi bên kia bếp, mắt hơi đỏ. Nàng không nói con có phúc, cũng không nói trời thương. Ở Xóm Núi, những lời ấy quá mỏng, nói ra dễ bị gió lạnh xé rách. Nàng chỉ gắp cho Đại Phong thêm một miếng khoai nhỏ trong nồi, phần khoai vốn định để lại cho sáng mai.

“Sau này con thấy gì, cứ nói với mẹ.”

Đại Phong gật đầu.

Hắn húp một ngụm cháo. Cháo vẫn loãng. Muối ít. Gạo càng ít. Nhưng nóng. Nóng đi qua cổ họng, rơi xuống bụng, khiến cơn lạnh bám trong lồng ngực lui đi một chút.

Đại Phong nhìn ngọn lửa, rồi nhìn bóng cha mẹ in lên vách đất.

Hắn yếu.

Điều đó không thay đổi.

Hắn không thể khiêng cả bó củi như Thằng Tí. Không thể chạy dưới mưa như Dần Béo. Không thể theo cha vào rừng sâu. Hắn vẫn là đứa trẻ dễ ho, dễ mệt, dễ bị người khác gọi bằng một chữ “ốm”.

Nhưng hôm nay, hắn cứu được đống củi.

Không cần khỏe hơn. Không cần nói lớn hơn. Không cần cầu xin trời đừng mưa.

Chỉ cần nhìn trước một chút.

Một chút ấy đổi được bếp cháy, cháo nóng, và đêm nay mẹ không phải thức cả canh để thổi lửa ướt.

Bát cháo trong tay bỗng nặng hơn.

Không phải vì cháo nhiều.

Mà vì đó là lần đầu tiên Đại Phong được ăn một bát cháo nóng do chính mình nhìn trước mà giữ lại.

0
Ủng hộ tác giả AnPho Nếu bạn yêu thích tác phẩm thì ủng hộ mình một ly cafe nhé.