Chương 4: Trong Mê Thúy Lâm
Con mắt đỏ sẫm trong sương vừa xoay lại, Đại Sơn đã buông dây.
Mũi tên không bay thẳng như lúc tập bắn trên bãi đất sau nhà. Sương ẩm níu lông tên. Dây cung cũ nặng nước, bật ra chậm hơn nửa nhịp. Vệt đen xuyên qua khoảng trắng đục, cắm phập vào cổ con thú, lệch khỏi chỗ sau tai chỉ bằng hai đốt ngón tay.
Chỉ bằng ấy cũng đủ làm mọi thứ hỏng đi.
Con Hắc Mao Trư gầm lên. Tiếng gầm không cao, mà đặc và nặng, như một cái chum bùn bị đập vỡ dưới đất. Nó lao tới, thân hình đen sì phá qua lớp sậy mục, lông lưng bết thành từng mảng, giữa những khe lông có vảy xám đóng như tro lạnh. Hai chiếc nanh vàng ố hất lên. Mắt trái của nó đỏ ngầu, mắt phải bị sương che một lớp đục mỏng, nhưng đầu nó vẫn húc đúng chỗ Đại Sơn nấp.
Đại Sơn lăn khỏi gốc cây.
Thân cây sau lưng hắn rung bần bật. Vỏ mục nứt ra, vụn gỗ bắn vào gáy. Hắn chưa kịp đứng dậy, con thú đã quay đầu, máu đen từ vết tên chảy dọc cổ, nhỏ xuống bùn từng giọt nóng. Mùi tanh lập tức át cả mùi mỡ tro trên áo hắn.
Bẫy thứ nhất bật lên.
Cọc gỗ vạt nhọn cắm vào chân trước con thú, xé mở một mảng thịt. Nó khựng lại thật. Chỉ một nhịp. Rồi sức nặng của nó nghiền gãy luôn cọc bẫy, kéo theo dây gai đứt phựt.
Bẫy thứ hai đâm vào bụng dưới, nhưng lớp da dày và bùn lạnh bám trên lông chặn mất nửa lực. Đầu cọc chỉ rạch được một đường dài, không chui sâu.
Không đủ.
Đại Sơn bắn mũi tên thứ hai. Lần này trúng vai. Hắc Mao Trư lảo đảo, nhưng vẫn lao tiếp. Khoảng cách giữa người và thú rút lại nhanh đến mức tiếng thở của nó đã phả nóng lên mặt hắn.
Hắn ném cung sang bên.
Cung ở khoảng cách này chỉ là một đoạn gỗ vướng tay. Đại Sơn rút dao săn. Lưỡi dao mẻ một góc, cán gỗ trơn vì mồ hôi lạnh. Hắn lùi chéo, cố kéo con thú quay vào hõm bùn, nhưng chân phải giẫm trúng rễ cây ướt. Mắt cá trượt ngang. Cơn đau buốt chạy từ cổ chân lên tận gối.
Hắc Mao Trư húc tới.
Đại Sơn không tránh kịp. Nanh quét qua đùi phải hắn, xé toạc ống quần da. Lực va hất cả người hắn đập vào gốc cây thấp. Ngực như bị đá nghiền xuống. Mắt hắn tối đi một thoáng. Trong thoáng tối ấy, hắn nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh không khóc trong đầu mình.
Không phải tiếng khóc.
Là sự im lặng trong căn nhà tranh.
Hắn mở mắt.
Con thú đã sát trước mặt. Mõm nó dính bùn và máu, hơi thở hôi nồng phả ra từng luồng xám. Đại Sơn buông dao, chộp lấy cọc gỗ thứ ba hắn chưa cắm xuống. Hai tay hắn siết đến mức đầu ngón tê dại.
Đâm vào cổ không đủ sâu. Đâm vào bụng không xuyên nổi. Thứ duy nhất còn cược được là mắt.
Khoảng cách chỉ còn một cánh tay.
Hắc Mao Trư cúi đầu húc. Đại Sơn nghiêng nửa thân, để nanh nó xé thêm một đường qua hông, rồi dùng toàn bộ trọng lượng thân thể ghì cọc gỗ xuống.
Phập.
Đầu cọc chui vào hốc mắt trái.
Con thú lồng lên. Đại Sơn bị kéo lê nửa vòng trên bùn. Vai đập vào đá. Lưng cọ qua rễ cây, đau đến tê dại. Nhưng hai tay hắn vẫn ghì cọc, không buông. Nếu buông, con thú chỉ cần lắc đầu một cái là mọi thứ kết thúc.
“Chết đi.”
Hai chữ bật ra giữa kẽ răng.
Không giống lời nguyền. Không giống dũng khí. Chỉ giống tiếng một người cha đang đẩy phần mạng còn lại của mình vào một điểm nhỏ.
Hắn rút dao săn bằng tay phải, đâm vào dưới hàm con thú.
Một nhát.
Máu đen phun ra, nóng và hôi.
Hai nhát.
Con thú giật mạnh, đùi phải của hắn bị thân nó đè nghiến xuống bùn. Xương trong mắt cá kêu một tiếng khô khốc rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như bị tiếng gầm nuốt mất.
Ba nhát.
Hắc Mao Trư đổ xuống.
Nửa thân nó đè lên chân phải Đại Sơn. Bùn, máu và sương lạnh trộn vào nhau, thấm qua áo, qua da, vào tận xương. Đại Sơn nằm ngửa, nhìn lên tán cây xám. Hắn muốn hít một hơi sâu, nhưng phổi không nghe lời. Hơi thở mắc trong cổ, ngắn và tanh.
Hắn thắng.
Con thú chết rồi.
Nhưng chân phải của hắn không còn nghe lời nữa.
Một lúc lâu sau, Đại Sơn mới chống khuỷu tay ngồi dậy. Hắn đẩy xác Hắc Mao Trư ra từng chút một. Mỗi lần đẩy, chân phải lại đau như bị rìu bổ. Khi cuối cùng kéo được chân khỏi thân thú, hắn nhìn thấy ống quần đã bết thành một khối đen đỏ. Vết nanh mở từ đùi xuống gần gối. Thịt lật ra. Máu không phun thành tia, nhưng rỉ đều, lẫn bùn và sợi lông thú.
Mắt cá sưng phồng. Bàn chân lệch đi một chút, không nằm đúng hướng cũ.
Một thợ săn chỉ cần nhìn một lần là biết.
Chân này giữ được đã là may. Đi như trước thì đừng mơ.
Đại Sơn im lặng.
Rừng không im lâu cùng người bị thương. Mùi máu vừa mở ra, ruồi xám đã bắt đầu tụ lại. Xa hơn, sau lớp sương, có tiếng cành khô gãy rất nhỏ. Không phải gió. Gió không bẻ cành theo nhịp.
Hắn xé mảnh vải sạch trong túi, buộc chặt phía trên vết thương. Nút đầu tiên trượt vì tay dính máu. Hắn cắn một đầu vải, kéo bằng răng. Đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Sau đó hắn lấy nắm muối thô rắc thẳng lên vết thương.
Thân thể hắn cong lại.
Không được kêu.
Kêu trong rừng là báo cho thứ khác biết chỗ thịt sống còn nóng.
Khi máu chảy chậm hơn, hắn bò đến bên xác thú, lật bụng nó. Dao săn đi xuống từng nhát ngắn. Lớp da Hắc Mao Trư dày và dai, cắt rất tốn sức. Vai hắn run. Mắt hoa lên. Mấy lần lưỡi dao suýt trượt vào tay mình. Nhưng khi mảng thịt nóng đầu tiên tách khỏi thân thú, hơi ấm bốc lên mặt, Đại Sơn chỉ nghĩ tới một việc.
Thứ này nấu thành canh được.
Thúy Hoa uống được.
Đại Phong có thể sống thêm.
Hắn cắt phần thịt tốt nhất ở đùi sau, gói vào nửa tấm áo da. Lấy thêm một mảng da lưng dày, còn nguyên lông, để trả nợ Bà Tư. Phần còn lại quá nặng, không mang hết được. Hắn nhìn xác thú, tiếc đến mức cổ họng nghẹn lại.
Người nghèo tiếc từng cân thịt.
Nhưng người chết không mang được gì.
Khi rạch bụng con thú để lấy phần mỡ trong, lưỡi dao chạm phải một thứ cứng.
Cạch.
Đại Sơn khựng tay.
Trong đám cỏ nửa tiêu, nửa máu đông và bùn đen ở dạ thú, có một mảnh đồng nhỏ bằng móng tay cái. Mép mảnh đồng bị dịch vị trong bụng thú ăn mòn lỗ chỗ, trên mặt dính đầy nhớt đen. Nhìn qua chỉ như mảnh khóa áo hay thứ rác nào đó bị con thú nuốt nhầm.
Đại Sơn không có thời gian xem kỹ.
Hắn nhặt mảnh đồng lên, lau qua vạt áo rồi ném vào túi vải cùng móc xương. Người Xóm Núi gọi những thứ cứng lạ móc ra từ bụng thú là “xương đồng”; trẻ con thì bảo đó là rác miếu bị sương ăn mất tên. Đại Sơn không tin mấy lời ấy. Với hắn, nếu là đồng thật thì đổi được mấy nắm muối. Nếu không phải, vứt sau cũng chưa muộn.
Sau đó hắn buộc thịt lên lưng, nhặt cây cung gãy một đầu, chống xuống đất như gậy.
Bước đầu tiên làm trời đất trước mắt tối sầm.
Bước thứ hai, máu lại thấm ra qua lớp vải.
Đại Sơn cắn răng, quay mặt về hướng gốc thông cháy.
Trong rừng, còn thở mà quay về mới tính là thắng.
Đường về dài hơn đường tới rất nhiều.
Lúc vào rừng, hắn còn là thợ săn. Lúc rời khỏi hõm bùn, hắn chỉ là một người đàn ông kéo nửa cái mạng qua sương. Bọc thịt sau lưng nặng như đá. Hơi máu nóng dụ ruồi xám bay theo thành một đám nhỏ. Phổi hắn bắt đầu phản lại. Mỗi hơi thở đều có vị kim loại tanh nhạt. Cổ họng ngứa, nhưng hắn không dám ho. Một cơn ho mạnh có thể làm vết thương bung ra.
Đi được một đoạn, hắn thấy dấu chân lang cẩu sương bên bụi gai đen.
Dấu nhỏ, dài, móng cắm sâu thành hai vệt sắc. Ít nhất ba con. Có thể nhiều hơn. Đám này không húc thẳng như Hắc Mao Trư. Chúng đi dai, cắn vào gót, chờ con mồi ngã rồi mới xé bụng.
Đại Sơn nhìn bọc thịt trên lưng.
Rồi hắn lấy mẩu nhỏ nhất, đau lòng đến mức mí mắt giật nhẹ, ném sang khe đá ngược gió.
Mẩu thịt rơi xuống lá mục.
Một bóng xám lướt qua.
Rất nhanh.
Đại Sơn không nhìn nữa. Hắn đổi hướng, men theo đoạn rễ nổi, cố để chân phải không lún quá sâu. Sau lưng vang lên tiếng gầm gừ ngắn, rồi tiếng cắn xé. Mẩu thịt chỉ giữ chúng lại vài chục hơi thở.
Vài chục hơi thở cũng là mạng.
Hắn lê tiếp.
Khi căn nhà tranh hiện ra dưới chân dốc, trời đã xám xuống lần nữa. Ban đầu chỉ là một mảng tối méo mó trong sương. Rồi mái cỏ rách, vách đất, hàng rào xiêu vẹo mới dần tách ra. Khe cửa có ánh đèn mỡ nhỏ xíu lọt qua.
Ánh sáng yếu đến đáng thương.
Nhưng nó còn ở đó.
Hai đầu gối Đại Sơn mềm xuống. Hắn cắm mạnh cây cung gãy xuống đất, ép thân thể đứng lại. Không được ngã trước cửa. Nếu hắn ngã ở đây, Thúy Hoa sẽ bò ra. Đứa trẻ sẽ lạnh. Hắn đã đi qua cả Mê Thúy Lâm, không thể thua mấy bước cuối.
“Đại Sơn!”
Tiếng Thúy Hoa vọng ra trước khi cửa mở hẳn.
Nàng không nên xuống giường. Mặt nàng trắng đến mức môi không còn màu. Nhưng nàng vẫn vịn vách bước ra. Bà Tư chạy theo phía sau, miệng còn định mắng. Đến khi nhìn thấy chân phải Đại Sơn, bà im bặt.
Đại Sơn tháo bọc thịt khỏi vai, đặt xuống đất trước cửa.
Hơi nóng từ thịt bốc lên trong trời lạnh. Tanh nồng. Thô bạo. Gần như lấp đầy khoảng sân nhỏ.
“Có thịt rồi.”
Thúy Hoa nhìn bọc da, rồi nhìn chân hắn.
Đại Sơn không để nàng hỏi. Hắn lấy mảng da Hắc Mao Trư ném về phía Bà Tư. Giọng hắn khàn đến mức gần như không ra tiếng.
“Trả nợ bà. Phần tốt. Đừng nói nhà ta quỵt.”
Bà Tư cúi xuống nhặt mảng da. Ngón tay già nua sờ qua lớp lông bết máu. Bà nhìn Đại Sơn một lúc, sắc mặt khó coi hơn cả lúc đỡ đẻ.
“Cái chân này nếu không xử lý ngay, ngươi giữ được mạng cũng thành phế.”
“Còn giữ được mạng là được.”
Hắn nói xong, bước qua ngưỡng cửa.
Bước ấy làm máu chảy xuống thành một vệt đỏ sẫm trên nền đất.
Trong nhà, Đại Phong nằm trong lớp vải cũ bên mép giường. Đứa trẻ vẫn thức. Đôi mắt đen mở ra, lặng lẽ nhìn về phía cửa, nơi mùi máu rừng, mùi thịt thú, mùi bùn và Hồn sương cùng tràn vào theo thân thể cha nó.
Đại Sơn khựng lại.
Không biết vì mất máu quá nhiều hay vì ánh đèn quá thấp, hắn bỗng thấy đôi mắt ấy không nhìn bọc thịt. Cũng không nhìn mặt hắn. Nó nhìn cây cung gãy trong tay hắn, nhìn cái chân phải không còn đứng thẳng.
Rất lâu sau, bàn tay nhỏ xíu trong lớp vải khẽ động.
Đại Sơn ngồi xuống bên cạnh con. Hắn không dám chạm vào da con bằng bàn tay đầy bùn máu, chỉ dùng đầu ngón tay gõ rất nhẹ lên lớp vải quấn.
“Con trai,” hắn nói khẽ, “hôm nay cha dạy con một chuyện.”
Thúy Hoa đứng bên cửa, nước mắt chảy xuống mà không thành tiếng. Bà Tư đã quay vào bếp. Tay bà bận rộn đổ nước, nhóm than, lật thịt, nhưng tai vẫn nghe.
Đại Sơn cúi đầu.
“Trong Mê Thúy Lâm, không có món gì là miễn phí. Một bát canh cũng có giá của nó.”
Đứa trẻ không khóc.
Trong bếp, nồi đất vừa đặt lên than tàn bắt đầu sôi lăn tăn. Hơi thịt nóng dâng lên, đẩy lớp lạnh trong căn nhà lùi đi một chút.
Còn trên nền đất cạnh giường, máu từ chân Đại Sơn nhỏ xuống từng giọt, đỏ sẫm, chậm rãi, như đang đếm giá tiền của bát canh đầu tiên trong đời Đại Phong.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.