Ta Đi Tu Tiên Chỉ Để Nấu Ăn Ngon Hơn

Chương 2: Bát mì Dương Xuân

Đăng: 14/05/2026 07:17 1,569 từ 6 lượt đọc

Hoàng hôn đỏ quạch như máu loang lổ trên bầu trời Hoang Giới, hắt những tia nắng tàn khốc cuối cùng xuống bãi phế liệu của tông môn. Gió lạnh từ khe núi rít lên từng hồi, mang theo mùi ẩm mốc, mùi rỉ sét của binh khí gãy nát và cả cái mùi tanh nồng đặc trưng của trọc khí nơi hạ giới.
Lý Đại Nam đứng trước chiếc xe đẩy bằng gỗ, hai tay chống hông, ánh mắt quét qua "cơ ngơi" khởi nghiệp của mình.
Chiếc xe này nhìn qua chẳng khác gì mấy xe hủ tiếu gõ tàn tạ ở kiếp trước. Gỗ sờn màu, mái che làm bằng vải bố thô vá víu, bánh xe dính đầy bùn đất đen ngòm. Thế nhưng, khi Nam đặt tay lên mặt quầy, một luồng khí tức cổ xưa, trầm ổn lan tỏa qua lòng bàn tay. Không phải là linh lực cuồng bạo, mà là một sự an toàn, vững chãi đến lạ thường, tựa như một pháp bảo phòng ngự ẩn mình dưới lốt phàm vật.
"Hệ thống, mở Gói Quà Tân Thủ." Nam ra lệnh trong đầu, cái bụng đói meo của hắn lại réo lên như sấm rền.
**[Xác nhận mở Gói Quà Tân Thủ.]**
**[Chúc mừng Ký chủ nhận được:]**
**1. Bộ Dao Bếp Huyền Thiết (Cấp độ: Phàm khí - Cùn, chưa khai phong).**
**2. Công thức nấu ăn: Mì Dương Xuân (Cấp 1 - Biến dị).**
**3. Kho nguyên liệu: Bột Mì Tinh Khiết Vô Cấu (Cung cấp vô hạn).]**
**4. Ngọn lửa vĩnh cửu: Bếp Lò Vô Căn Hỏa.**
Một luồng sáng mờ nhạt nhưng thuần túy lóe lên. Một bộ dao xỉn màu, cán gỗ trơn tuột xuất hiện. Bên cạnh đó là một bao tải bột mì nhỏ. Nam đưa tay bốc một nắm bột. Thứ bột này trắng muốt, mịn màng như mây trời, hoàn toàn không vương chút bụi trần nào của thế giới này.
"Mì Dương Xuân? Biến dị?" Nam nhíu mày, đọc dòng mô tả lơ lửng trong hư không.
**[Món ăn: Mì Dương Xuân (Biến thể)]**
**[Nguyên liệu: Bột Mì Tinh Khiết Vô Cấu, Nước.]**
**[Công dụng: No bụng. Không cung cấp linh khí.]**
**[Mô tả: Một món ăn thường dân, một bát mình dành cho những người phàm hoàn toàn không chứa Linh khí thiên địa, cũng tuyệt đối không chứa các loại dị khí khác.]**
"Không có linh khí ư?" Nam thở dài thất vọng, hắn cứ tưởng đồ Hệ thống cho phải là linh đan diệu dược gì giúp hắn một bước lên mây. Hắn lục lọi trong ký ức của thân xác tiền kiếp, một cơn đau đầu nhẹ thoáng qua, kéo theo những hình ảnh hùng vĩ nhưng tàn khốc của thế giới này.
Đây là Thiên Nguyên Đại Lục, nơi kẻ mạnh được tôn thờ như thần thánh. Tu sĩ dời non lấp bể, phi kiếm tung hoành. Nhưng ở cái Hoang Giới nghèo nàn này, không khí cực kỳ hỗn tạp, hít thở thôi cũng thấy nặng nề lồng ngực. Ký ức của Lý Đại Nam cũ cho thấy thân xác này vốn ốm yếu, quanh năm suốt tháng luôn cảm thấy lờ đờ, mệt mỏi như đeo đá tảng trên lưng.
"Một thế giới ô nhiễm..." Nam lẩm bẩm, nhìn bao bột mì trắng tinh trong tay. "Thôi kệ, có cái ăn là may rồi. Sạch sẽ một chút cũng tốt, đỡ đau bụng."
Cơn đói đang cào xé ruột gan, hắn cần nấu mì ngay lập tức.
Dựa theo ký ức còn sót lại, Nam xách cái thùng gỗ nứt nẻ, lầm lũi bước ra khỏi bãi phế liệu để lấy nước. Sau khi vất vả len lỏi qua bãi rác thải đầy đá nhọn và cỏ dại sắc như dao, hắn mang về một thùng nước suối tuy trong nhưng lại tỏa ra hàn khí âm u.
"Thứ nước này... không biết có thể nấu ăn được không?" Hắn thầm nghĩ.
Trở lại xe, Nam nhóm bếp.
Không cần củi lửa, chiếc lò trên xe tự động bùng lên một ngọn lửa màu xanh lam nhạt – **Vô Căn Hỏa**.
Nam đổ nước suối vào nồi.
*Xèo...*
Ngay khi nước tiếp xúc với nhiệt độ của Vô Căn Hỏa, những làn khói đen kịt bốc lên rồi bị ngọn lửa nuốt chửng. Nước sôi sùng sục, trở nên trong vắt đến mức không tưởng, tinh khiết như nước cam lộ.
Nam bắt đầu nhào bột. Tay hắn chạm vào bột mì Vô Cấu. Mềm, mịn và mát lạnh.
**[Kích hoạt hỗ trợ thao tác: Nhào Bột.]**
Một luồng năng lượng chạy dọc cánh tay Nam. Hắn vung tay, khối bột đập xuống mặt bàn gỗ *bộp, bộp* đều đặn. Cắt sợi, thả vào nước sôi.
Không hành, không thịt, không gia vị phức tạp, chỉ có chút muối. Một bát mì thanh, nước dùng trong veo, đơn điệu đến mức thảm thương. Không rõ tại sao hệ thống lại khá keo kiệt, chỉ cho 1 loại gia vị đơn giản nhưng dùng không hết như thế này.
"Ăn tạm vậy." Nam bưng bát mì nóng hổi lên, thổi phù phù rồi gắp một đũa lớn đưa vào miệng.
Sợi mì trôi tuột vào trong miệng. Dai, giòn sần sật.
"Nhạt nhẽo thật!" Nam chép miệng. Nó nhạt như nước ốc, chẳng có chút vị đa dạng nào trừ vị mặn của muối. Chỉ có mùi thơm thoang thoảng của lúa mạch nguyên sơ.
Thế nhưng, ngay khi mì trôi xuống dạ dày, điều kỳ diệu xảy ra.
Không có tiếng nổ đùng đoàng, cũng chẳng có hào quang rực rỡ. Chỉ đơn giản là một dòng nước ấm áp, dịu dàng lan tỏa từ dạ dày ra khắp tứ chi bách hài.
Cái cảm giác nặng nề, trì trệ đeo bám cơ thể này suốt bao năm qua bỗng chốc tan biến như sương gặp nắng. Đôi vai đang đau nhức vì gánh nước bỗng nhẹ bẫng. Cơn đau đầu âm ỉ do dung hợp ký ức cũng biến mất không dấu vết.
Nam mở to mắt, hít sâu một hơi. Luồng không khí đi vào phổi dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn.
"Thoải mái quá!"
Hắn ngạc nhiên nhìn bát mì còn dở. Rõ ràng chỉ là bột mì nước trong, sao ăn vào lại tỉnh táo như vừa ngủ một giấc đẫy đà thế này? Cảm giác sảng khoái chạy dọc sống lưng, khiến từng lỗ chân lông như giãn ra, hít thở sự an lành hiếm hoi.
"Hệ thống không bán hàng giả cho mình mình thật, ít nhất thứ này có thể giải toả mệt mỏi?" Nam gật gù, tiếp tục húp xì xụp bát mì. Dù vị giác không được thỏa mãn, nhưng cơ thể hắn lại đang reo hò vui sướng, tham lam hấp thụ sự tinh khiết ấy.
Ăn xong, Nam đặt bát xuống, vươn vai một cái răng rắc. Tinh thần phấn chấn lạ thường.
"Ở cái nơi quỷ quái, không khí thì bụi bặm, nước thì bẩn thỉu, làm việc một tí là mệt đứt hơi này... thì một bát mì giúp hồi phục thể lực, xua tan mệt mỏi chắc chắn là thứ cũng đáng tiền!"
Nam xoa cằm, tư duy của một con buôn trỗi dậy. Hắn không biết tu sĩ cần gì, nhưng hắn biết con người ai cũng cần được thư giãn, cần được cảm thấy khỏe khoắn. Bát mì này tuy nhạt, nhưng hiệu quả "hồi sức" thì quá tuyệt vời.
"Được rồi, đặt tên món thôi."
Nam phủi tay đứng dậy, lấy tấm bảng gỗ treo bên hông xe. Hắn dùng than củi, nắn nót viết lên bảng gỗ dòng chữ đen tuyền, nét chữ rồng bay phượng múa đầy khí thế tự tin:
**[TIỆM NAM CA]**
**Món chính: Mì Dương Xuân (Thượng Hạng)**
**- Công dụng: Ăn bao no, thanh lọc mệt mỏi, phục hồi tinh thần tức thì.**
**- Đặc điểm: Cứ ăn rồi sẽ biết.**
**- Giá: 1 Hạ Phẩm Linh Thạch / Bát.**
Viết xong con số "1 Hạ Phẩm Linh Thạch", tay Nam hơi run run. Cái giá này ở khu ổ chuột Hoang Giới là cắt cổ, tương đương sinh hoạt phí cả tháng của phàm nhân. Nhưng Nam tặc lưỡi:
"Đồ của Hệ thống cho, lại còn hiệu quả thần kỳ như thế, bán rẻ thì mất giá quá. Cứ hét giá cao xem sao, biết đâu gặp được đại gia ngốc nghếch nào đó."
Hắn hoàn toàn không biết rằng, thứ hắn gọi là "thanh lọc mệt mỏi" kia, đối với tu sĩ tại thế giới này, chính là liều thuốc cứu mạng, là thứ mà các đại năng tìm đủ loại linh đan để có tác dụng giống vậy. Hắn chỉ đơn giản nghĩ mình đang bán một bữa ăn "thực phẩm sạch" giúp người ta khỏe người mà thôi.
"Giờ thì," Nam ngước nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng, ánh mắt tràn đầy hy vọng vào tương lai làm giàu. "Đi tìm vị khách sành ăn đầu tiên nào."
Hắn nắm lấy tay đẩy xe. Chiếc xe kẽo kẹt lăn bánh, rời khỏi bóng tối của bãi phế liệu, tiến về phía ánh đèn leo lét của khu Chợ Đen Tán Tu phía xa, mang theo một bát mì nhạt nhẽo nhưng chứa đựng sức mạnh rung chuyển cả Hoang Giới.

0