Ta Hỏi, Tinh Không Trả Lời

Chương 38: Khu Vườn Ngoại Vi Ngập Trong Biển Lửa

Đăng: 27/06/2026 23:04 2,159 từ 1 lượt đọc

Khi những loạt đạn đầu tiên từ hạm đội Cassian lao về phía Anchor, Soren đang đứng trên boong của Hope's Burden, hai tay nắm chặt lan can đã rỉ sét, và bà không cảm thấy sợ hãi.

Đó là một điều kỳ lạ. Suốt sáu mươi ba năm sống trên đời, Soren đã luôn sợ hãi một thứ gì đó. Khi còn nhỏ, bà sợ bóng tối trong những hầm mỏ dưới lòng Verdant Hearth. Khi trưởng thành, bà sợ những cây Crystalvine sẽ không nở hoa, sợ những hạt giống sẽ không nảy mầm, sợ rằng một ngày nào đó tất cả những gì bà yêu quý sẽ tàn lụi. Khi Cassian Marr siết chặt quyền lực, bà sợ cho số phận của những người làm vườn, cho tương lai của cả đế chế.

Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy hàng trăm tàu chiến đang lao về phía mình, những khẩu pháo năng lượng sáng rực như những ngôi sao sắp nổ, Soren không cảm thấy sợ hãi. Chỉ có một sự bình thản lạ kỳ, như thể bà đã biết trước khoảnh khắc này sẽ đến, và bà đã sẵn sàng.

"Chuẩn bị phòng thủ," bà ra lệnh, giọng bà vững vàng đến mức chính bà cũng ngạc nhiên.

Trên boong tàu, những người làm vườn từ Verdant Hearth – những người chưa từng cầm vũ khí trong đời – đang vội vã vào vị trí chiến đấu. Họ không có pháo năng lượng. Họ không có lá chắn từ trường. Những gì họ có chỉ là những con tàu vận tải cũ kỹ, được gia cố vội và bằng những tấm kim loại tận dụng từ vỏ tàu hỏng, và những khẩu súng năng lượng cầm tay mà ngay cả lính gác trên Heart of Spirals cũng sẽ cười nhạo.

Nhưng họ có một thứ mà hạm đội Cassian không có: một lý do để chiến đấu.

"Bà có nghĩ chúng ta sẽ sống sót không?" một người làm vườn trẻ hỏi Soren. Cậu ta tên là Theron, mới mười chín tuổi, và đôi tay cậu run rẩy khi cầm khẩu súng năng lượng cũ kỹ.

"Không," Soren trả lời thật thà. "Nhưng đó không phải là lý do chúng ta ở đây."

"Vậy lý do là gì ạ?"

Soren quay sang nhìn cậu. Đôi mắt bà – đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều mất mát – trở nên dịu dàng lạ thường. "Chúng ta ở đây để những người khác có thể sống. Để những khu vườn có thể tiếp tục nở hoa. Để Elias Voss có đủ thời gian thốt lên Word of Making."

"Nhưng chúng ta sẽ không được thấy điều đó."

"Không. Nhưng điều đó có nghĩa là chúng ta đã làm tròn nhiệm vụ của mình."

Theron im lặng. Rồi cậu gật đầu, và bàn tay cậu ngừng run rẩy.

Trận chiến bắt đầu với một loạt đạn pháo năng lượng từ soái hạm của Cassian, cắt xé màn đêm như những lưỡi dao lửa. Chúng nhắm thẳng vào Anchor – không phải vào những con tàu phòng thủ, mà vào chính mái vòm khổng lồ của tiểu hành tinh. Cassian không muốn tiêu diệt hạm đội nhỏ bé đang bảo vệ Anchor. Hắn muốn phá hủy Quantum Loom trước khi Word of Making kịp được kích hoạt.

Nhưng những con tàu từ Verdant Hearth đã lao vào giữa.

Hope's Burden là con tàu đầu tiên chịu đòn. Một tia năng lượng đâm xuyên qua lớp giáp đã được gia cố vội và, xé toạc một phần thân tàu. Soren ngã xuống sàn, đầu đập vào thanh kim loại, máu chảy xuống mặt. Nhưng bà vẫn tỉnh táo. Bà nghe thấy tiếng hét của Theron, tiếng nổ của những bảng điều khiển, tiếng rên rỉ của con tàu đang hấp hối.

"Báo cáo thiệt hại!" bà hét lên.

"Lớp giáp ngoài đã bị phá hủy ba mươi phần trăm. Hệ thống điều hòa đã ngừng hoạt động. Động cơ số hai đang mất năng lượng."

"Chúng ta còn có thể bay không?"

"Được, nhưng không lâu."

"Đủ rồi." Soren đứng dậy, lau máu trên mặt. "Chuyển hướng. Chúng ta sẽ chặn đường bắn tiếp theo."

"Bà điên rồi! Nếu chúng ta chặn thêm một phát nữa…"

"Thì những con tàu khác sẽ có thêm thời gian. Làm đi."

Theron nhìn bà, và trong mắt cậu, Soren thấy một tia sáng – không phải của sợ hãi, mà của sự ngưỡng mộ. Cậu gật đầu, và xoay bánh lái.

Hope's Burden lao thẳng vào đường bắn của soái hạm Cassian.

Trong Quantum Loom, Elias Voss cảm thấy từng cái chết.

Qua kết nối với mạng lưới Bridge, ông cảm thấy từng con tàu bị bắn hạ, từng sinh mạng bị dập tắt. Mỗi cái chết là một vết cắt trong tâm trí ông, một ngôi sao vừa tắt trong bầu trời đêm của ý thức. Ông muốn hét lên. Ông muốn lao ra ngoài và chiến đấu cùng họ. Nhưng ông không thể. Ông phải đứng đây, hai tay đặt trên bảng điều khiển của Quantum Loom, giữ cho trường cộng hưởng không bị gián đoạn.

"Họ đang chết," ông thì thầm.

"Ta biết," Seraphina trả lời, giọng bà cũng nặng trĩu. "Nhưng họ không chết vô ích. Mỗi giây họ câu được là một giây chúng ta tiến gần hơn đến Word of Making."

"Còn bao lâu nữa?"

"Ba phút. Có thể ít hơn."

"Chúng ta không có ba phút."

"Vậy thì chúng ta phải tạo ra ba phút."

Elias nhắm mắt. Ông nghĩ về Soren, về Theron, về tất cả những người làm vườn đã rời bỏ quê hương để đến đây chiến đấu. Họ không phải là những chiến binh. Họ chỉ là những người trồng cây. Nhưng họ đã chọn ở lại, chọn chiến đấu, chọn hy sinh.

"Tôi có thể làm được," ông nói. "Nhưng tôi cần thêm năng lượng."

"Năng lượng từ đâu?"

"Từ những khu vườn."

Trên Hope's Burden, Soren cảm thấy con tàu đang vỡ ra từng mảnh.

Loạt đạn thứ hai từ soái hạm Cassian đã phá hủy hoàn toàn động cơ số một. Con tàu giờ đây chỉ còn trôi nổi trong không gian, không thể di chuyển, không thể cơ động. Xung quanh bà, những con tàu khác từ Verdant Hearth cũng đang chịu chung số phận – bị bắn hạ từng chiếc một, biến thành những quả cầu lửa trong bóng tối vũ trụ.

"Bà Soren!" Theron hét lên. "Chúng ta sắp nổ rồi!"

"Ta biết."

"Chúng ta phải làm gì đây?"

Soren nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà thấy Anchor vẫn đứng đó, mái vòm khổng lồ vẫn còn nguyên vẹn. Bà thấy Quantum Loom phát ra thứ ánh sáng rực rỡ chưa từng thấy. Và bà thấy những tín hiệu – hàng tỷ tín hiệu từ khắp các thế giới – vẫn đang đổ về Anchor.

Họ đã câu được hai phút. Còn một phút nữa.

"Chúng ta sẽ làm điều duy nhất còn có thể làm," Soren nói.

"Điều gì ạ?"

"Chúng ta sẽ lao vào soái hạm."

Một sự im lặng bao trùm boong tàu. Theron nhìn bà, đôi mắt cậu mở to. "Bà… bà nói thật sao?"

"Động cơ số hai vẫn còn hoạt động, dù yếu. Nếu chúng ta chuyển toàn bộ năng lượng còn lại vào nó, chúng ta có thể tăng tốc đủ để đâm vào soái hạm trước khi con tàu này nổ tung."

"Nhưng chúng ta sẽ chết."

"Phải."

Theron im lặng một lúc. Rồi cậu mỉm cười – nụ cười của một người đã chấp nhận số phận. "Được thôi. Dù sao thì cháu cũng chưa bao giờ thích sống lâu."

Soren đặt tay lên vai cậu. "Cháu là một người làm vườn giỏi, Theron ạ. Và ta tự hào về cháu."

Rồi bà quay sang bảng điều khiển, và bắt đầu chuyển toàn bộ năng lượng vào động cơ số hai.

Hope's Burden rung lên dữ dội. Từ phía sau, những tàu còn lại của hạm đội Verdant Hearth cũng bắt đầu di chuyển – không phải để rút lui, mà để lao về phía soái hạm. Họ đã thấy những gì Soren đang làm. Và họ đã chọn làm theo.

Đó là một cảnh tượng vừa bi tráng vừa kỳ vĩ. Hơn hai mươi con tàu vận tải cũ kỹ, bốc cháy và vỡ vụn, lao thẳng vào hạm đội hùng mạnh nhất trong lịch sử đế chế. Chúng không có vũ khí. Chúng không có hy vọng sống sót. Nhưng chúng có một mục đích.

Và mục đích ấy là đủ.

Trên soái hạm, Cassian Marr nhìn thấy những con tàu đang lao về phía mình, và lần đầu tiên sau hàng trăm năm, hắn cảm thấy một thứ gì đó rất giống với sợ hãi.

Không phải sợ chết – hắn đã vượt qua nỗi sợ ấy từ lâu rồi. Mà là sợ rằng mình đã sai. Sợ rằng tất cả những gì hắn đã làm – tất cả những sự hy sinh, tất cả những tội ác, tất cả những năm tháng dài đằng đẵng – tất cả đều vô nghĩa. Sợ rằng những con người nhỏ bé này, với những con tàu cũ kỹ và những trái tim đầy hy vọng, sẽ là những người chiến thắng cuối cùng.

"Bắn hạ chúng!" hắn ra lệnh. "Bắn hạ tất cả!"

Nhưng đã quá muộn. Hope's Burden – với toàn bộ năng lượng còn lại dồn vào động cơ – đã đạt đến tốc độ không thể ngăn cản. Nó lao thẳng vào mạn phải của soái hạm, xé toạc một lỗ hổng khổng lồ trên lớp giáp. Những con tàu khác theo sau, mỗi con nhắm vào một mục tiêu khác nhau – những tháp pháo, những bộ phận điều khiển, những ống phóng ngư lôi.

Soái hạm của Cassian – con tàu được chế tạo từ xương của ba cây Bridge đã chết – rung chuyển dữ dội. Những báo động vang lên khắp các hành lang. Những sĩ quan hoảng loạn chạy tán loạn. Và Cassian Marr đứng giữa tất cả, đôi mắt xám mở to, nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị hình ảnh của những con tàu đang lao tới.

"Chúng điên rồi," hắn thì thầm. "Tất cả bọn chúng đều điên rồi."

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi Hope's Burden đâm vào soái hạm, Soren nhìn ra ngoài cửa sổ lần cuối cùng.

Bà thấy Anchor, với mái vòm vẫn còn nguyên vẹn. Bà thấy Quantum Loom, phát ra thứ ánh sáng rực rỡ chưa từng thấy. Và bà thấy – hoặc bà tưởng tượng mình thấy – Elias Voss, đứng trong căn phòng hình cầu, hai tay đặt trên bảng điều khiển, mắt nhắm nghiền, và mỉm cười.

"Tạm biệt, Người Làm Vườn," bà thì thầm. "Hãy cứu lấy những khu vườn."

Rồi tất cả trở thành ánh sáng.

Trong Quantum Loom, Elias Voss mở mắt.

"Trường cộng hưởng đã đạt một trăm phần trăm," Seraphina thông báo. "Nhưng chúng ta vừa mất tất cả các tàu phòng thủ."

"Tôi biết," Elias trả lời, giọng ông run lên. "Tôi đã cảm thấy họ."

"Cassian vẫn còn sống. Hắn đang rút lui về Heart of Spirals. Nhưng hắn sẽ quay lại."

"Tôi biết."

"Và chúng ta không còn ai để bảo vệ Anchor nữa."

Elias nhìn lên Word of Making đang lơ lửng giữa Quantum Loom. Nó đã sẵn sàng. Tất cả những tín hiệu từ khắp các thế giới, tất cả những hy sinh, tất cả những giọt nước mắt và máu – tất cả đã dẫn đến khoảnh khắc này.

"Không cần ai bảo vệ nữa," ông nói. "Bởi vì tôi sẽ không ở đây để được bảo vệ."

"Elias…"

"Đã đến lúc rồi, Seraphina. Đã đến lúc tôi trở thành hạt giống cuối cùng."

Ông đặt tay lên Word of Making. Và ông bắt đầu thì thầm – không phải bằng ngôn ngữ của con người, mà bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa mà mẹ ông đã dạy từ khi ông còn bé. Ngôn ngữ của những người làm vườn đầu tiên. Ngôn ngữ của sự sống.

Bên ngoài, những khu vườn ngoại vi – trên Verdant Hearth, trên Petal, trên Oasis, trên tất cả các thế giới – bắt đầu bùng cháy. Không phải bị thiêu rụi bởi vũ khí của Cassian. Mà là bùng cháy bởi chính ánh sáng của chúng. Ánh sáng của sự sống đang được giải phóng, đang được trả về với vũ trụ.

Đó là một nghịch lý đẹp đẽ và kinh hoàng. Những khu vườn – thành quả của cả một đời người – đang chết đi. Nhưng từ tro tàn của chúng, một thứ gì đó mới mẻ đang được sinh ra. Một tần số mới. Một cây cầu mới. Một Word of Making sắp được thốt lên.

Và Elias Voss, người làm vườn cuối cùng, đứng giữa ngọn lửa ấy, và mỉm cười.

0