Chương 28: Ánh Sáng Của Thân Phận
Mùi tanh nồng của bùn lầy quyện chặt với hàn khí buốt giá lúc sáng sớm khiến không khí trên bờ ruộng số mười bảy như đông cứng lại.
Cổ tay Mã quản sự run lên bần bật. Ngọn roi da trâu tẩm dầu vốn dĩ uy phong lẫm liệt, mỗi lần vung lên đều xé da rách thịt đám phàm nhân, lúc này lại bị năm ngón tay gầy guộc đầy vết chai sần của Cố Trường Sinh nắm chặt như gọng kìm.
Lực đạo ấy không đơn thuần là sức mạnh cơ bắp của một thiếu niên mười bốn tuổi. Ẩn sâu dưới lớp da bọc xương thô ráp là một luồng kình lực dẻo dai, lạnh lẽo, mang theo dao động Mộc linh khí mỏng manh nhưng thuần khiết, dọc theo thân roi truyền thẳng vào kinh mạch bàn tay gã, khiến nửa cánh tay béo phì của Mã quản sự tê dại như bị kim châm.
Mã quản sự giật mạnh ngọn roi nhưng không nhúc nhích được nửa phân. Gã trợn trừng đôi mắt ti hí ngập mỡ, cổ họng phát ra tiếng ặc ặc như bị nghẹn xương:
"Ngươi... Ngươi dám cản roi của ta? Luyện Khí tầng một? Không thể nào! Một con rệp tạp căn như ngươi..."
"Mã quản sự, ngài quá lời rồi."
Cố Trường Sinh từ tốn buông tay ra. Hắn không hề thừa thế lấn tới, càng không lộ ra nửa điểm đắc ý. Ngược lại, hắn lập tức thu hồi luồng Mộc linh khí đang kích động trong kinh mạch, chắp hai tay lại, hơi khom lưng, bày ra dáng vẻ cung kính nhưng không hề hèn mọn.
Động tác vừa rồi nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng nơi Khí Hải Đan Điền của Trường Sinh vừa mới thành hình, luồng xoáy linh khí mỏng manh đã dao động dữ dội. Bả vai phải của hắn nhức nhối âm ỉ, vết rách bên mạn sườn sau ba ngày bế quan ép cảnh giới lại rỉ ra một vệt máu ấm, thấm ướt lớp vải gai thô ráp dán chặt vào da thịt. Hắn đang cạn kiệt thể lực, toàn bộ sự bình tĩnh lúc này chỉ là một màn ngụy trang được đúc kết từ ý chí sắt đá.
"Xác thực là linh lực ba động."
Một giọng nói lạnh nhạt, không mang theo chút độ ấm nào vang lên từ phía sau.
Hứa sư huynh của Chấp Sự Đường chậm rãi tiến lên hai bước. Đôi giày vải viền vân mây màu xám tro đạp lên lớp bùn đen nhão nhoét mà không hề dính lấy một hạt bụi. Ánh mắt gã sắc bén như lưỡi kiếm mỏng, quét từ đầu đến chân Cố Trường Sinh, cuối cùng dừng lại ở lồng ngực đang phập phồng nhẹ của thiếu niên.
Gã đệ tử khuân vác đi sau cũng vội vàng đặt chiếc rương ngọc dùng để niêm phong dược liệu xuống nền đất khô, tò mò ngẩng đầu nhìn kỹ tên tạp dịch rách rưới trước mặt.
Mã quản sự ôm lấy cánh tay còn đang tê rần, trán toát đầy mồ hôi hột, vội vàng quay sang phân trần:
"Hứa sư huynh! Tên tiểu tử số 917 này lai lịch bất minh, ngày thường chỉ biết cắm đầu làm ruộng, tuyệt đối không có công pháp dẫn khí. Nhất định là nó đã trộm đan dược hoặc dùng tà thuật gì đó che mắt sư huynh! Xin ngài minh giám, để ta lột da nó tra khảo..."
"Câm miệng."
Hứa sư huynh khẽ quát một tiếng. Âm thanh không lớn nhưng ẩn chứa uy áp Luyện Khí tầng ba nặng nề, tựa như một tảng đá vô hình đè thẳng lên ngực Mã quản sự, khiến gã điền đầu béo phì lập tức ngậm chặt miệng, mặt mày tái mét lui về sau nửa bước.
Hứa sư huynh bước đến trước mặt Cố Trường Sinh, đứng cách hắn đúng ba thước. Ánh mắt gã híp lại:
"Đưa tay ra."
"Vâng, Hứa sư huynh." Cố Trường Sinh không chút do dự, lập tức chìa cổ tay trái gầy guộc, xanh xao lấm lem bùn đất ra phía trước.
Hắn biết rõ quy củ của tông môn. Trước mặt đệ tử Chấp Sự Đường, mọi lời giải thích bằng miệng đều là vô nghĩa. Thứ duy nhất quyết định thân phận trong giới tu chân chính là linh căn và linh lực.
Hai ngón tay thon dài, lạnh như băng của Hứa sư huynh chuẩn xác đặt lên mạch môn cổ tay Cố Trường Sinh.
"Vù..."
Một luồng linh lực sắc bén, bá đạo mang thuộc tính Kim của Luyện Khí tầng ba đột ngột xâm nhập vào kinh mạch của Trường Sinh. Luồng linh lực ấy hung hăng càn quét qua Thập Nhị Chính Kinh, trực tiếp thăm dò thẳng vào Đan Điền.
Cơn đau buốt nhói chạy dọc cánh tay khiến toàn thân Cố Trường Sinh run rẩy kịch liệt, các thớ thịt co rút lại. Luồng khí lạ kia như muốn xé toạc các thành mạch máu vốn đã xơ cứng của hắn. Thế nhưng, Trường Sinh cắn chặt chân răng, giữ chặt đầu lưỡi để không phát ra một tiếng rên rỉ, trong đầu điên cuồng vận chuyển 'Dẫn Khí Quyết' theo đúng lộ tuyến bình thường nhất, thả lỏng toàn bộ kinh mạch tiếp nhận sự dò xét, tuyệt đối không để lộ một tia phòng ngự hay phản kháng nào.
Hắn hiểu rằng, chỉ cần hắn để lộ ra một chút tàn dư sát khí hay dị tượng của việc từng giết người đoạt bảo, lưỡi phi kiếm gỗ sau lưng Hứa sư huynh sẽ lập tức chém đứt đầu hắn.
Nửa tuần trà trôi qua dài tựa như cả năm.
Hứa sư huynh thu tay lại, vẻ mặt lạnh lùng khẽ biến đổi, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc cùng một chút tiếc nuối nhàn nhạt:
"Kinh mạch hẹp xơ xác, tạp chất vẩn đục nặng nề, đích xác là Hạ phẩm Mộc linh căn kém cỏi nhất. Nhưng... Thập Nhị Chính Kinh đã thông suốt, linh lực tụ thành xoáy nhỏ tại Đan Điền, khí tức vững vàng. Đúng là Luyện Khí tầng một sơ kỳ không thể nghi ngờ."
Hứa sư huynh nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt, tĩnh lặng như giếng cổ của Cố Trường Sinh, trầm giọng hỏi:
"Một gã phàm nhân tạp dịch, không có linh thạch, không có sư phụ chỉ điểm, không vào Tàng Kinh Các nhận công pháp, làm sao ngươi Dẫn Khí Nhập Thể thành công?"
Lời này vừa thốt ra, không khí xung quanh lập tức trở nên ngột ngạt. Mã quản sự đứng một bên lóe lên tia hy vọng hiểm độc, gắt gao nhìn chằm chằm Cố Trường Sinh, chỉ chờ hắn lỡ lời là sẽ lập tức khép vào tội đánh cắp công pháp tông môn.
Cố Trường Sinh vẫn cúi đầu, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức nhưng rành rọt từng chữ:
"Báo cáo Hứa sư huynh. Tiểu nhân vốn là con nhà dược nông dưới chân núi, từ nhỏ đã được cha dạy chút y lý kinh lạc phàm trần. Sau khi vào Bách Thảo Phong làm tạp dịch, tiểu nhân ngày đêm chăm sóc linh điền, ghi nhớ từng câu từng chữ trong cuốn 'Bách Thảo Kinh Sơ Lược' được phát ở Chấp Sự Đường. Trong thiên Thổ Nhưỡng và Dược Tính có ghi: 'Mộc linh chi khí, sinh ư thổ, uẩn ư diệp, hô hấp tương thông, bế tức dưỡng thần'."
Trường Sinh dừng lại một nhịp, hít sâu một hơi để ổn định lại lồng ngực đang đau nhói, tiếp tục bịa ra câu chuyện mà hắn đã tính toán hàng trăm lần trong đầu:
"Tiểu nhân mượn nhờ nồng độ linh khí tỏa ra từ bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo trong ruộng lúc rạng sáng, dựa theo đường kinh mạch trị liệu của phàm nhân mà thử nghiệm thổ nạp. Trải qua vô số lần thổ huyết, may mắn được trời xanh thương xót, tối hôm qua mới miễn cưỡng phá vỡ bế tắc Đan Điền, dẫn được tia linh khí đầu tiên nhập thể."
Hắn nói xong liền lấy từ trong ngực áo ra cuốn sách vỏ cây rách nát ghi chép chi chít những dòng y lý thảo mộc cùng các phép tính toán thổ nhưỡng thô sơ, hai tay dâng lên trước mặt Hứa sư huynh.
Hứa sư huynh liếc nhìn cuốn sổ rách, không buồn đưa tay nhận. Là một đệ tử Chấp Sự Đường đã thấy qua vô số chuyện trên đời, gã biết trên thế gian này thỉnh thoảng vẫn có những kẻ phàm nhân liều mạng dựa vào dược khí nồng đậm và kinh nghiệm dân gian mà mò mẫm bước vào cánh cửa tu tiên. Nhưng những kẻ đó trăm người thì chín mươi chín kẻ đứt kinh mạch mà chết, kẻ sống sót thành công như thiếu niên này quả thực là hiếm thấy.
Quan trọng hơn, linh căn của thiếu niên này quá kém cỏi. Một gã Hạ phẩm Mộc linh căn tạp chất đầy mình, dù có bước vào Luyện Khí tầng một thì cả đời này cũng khó lòng đột phá Luyện Khí tầng ba, hoàn toàn không có bất kỳ mối đe dọa nào đối với gã.
"Mò mẫm dựa vào dược khí mà đả thông kinh mạch..." Khóe miệng Hứa sư huynh nhếch lên một nụ cười khẩy, vẻ khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt, nhưng giọng điệu đã bớt đi phần sắc bén: "Đúng là mạng lớn. Nhưng tu tiên không phải trò đùa của phàm nhân, tư chất như ngươi, có vào được Luyện Khí tầng một cũng chỉ là kẻ lót đường ở tầng chót nhất mà thôi."
"Tiểu nhân hiểu rõ tư chất ngu muội, chỉ cầu có thể tiếp tục sống sót làm việc cho tông môn." Cố Trường Sinh cúi đầu càng thấp hơn, biểu hiện đúng mực sự nhẫn nhục và an phận của một kẻ vừa thoát khỏi vũng bùn.
Mã quản sự thấy Hứa sư huynh dường như đã tin lời Cố Trường Sinh, trong lòng sốt ruột như lửa đốt. Hai mươi gốc Huyết Ngưng Thảo dôi dư là món béo bở mà gã đã tính toán suốt nửa năm qua, nếu để Cố Trường Sinh trở thành đệ tử ngoại môn, toàn bộ số dược thảo đó sẽ thuộc về Chấp Sự Đường, gã sẽ không xơ múi được một cọng rác!
Gã béo lập tức bước xéo lên một bước, gượng cười nịnh nọt:
"Hứa sư huynh! Dù nó có may mắn đột phá thì việc nghiệm thu linh thảo hôm nay vẫn là việc công. Ruộng số mười bảy này nằm trong khu vực do ta quản lý, định ngạch nửa năm là năm mươi gốc. Số linh thảo dư thừa nếu có, theo lệ cũ..."
"Theo Thanh Vân Tông Quy, quyển thứ bảy, chương Nghiệp Vụ Chấp Sự Đường, điều thứ mười hai."
Cố Trường Sinh đột ngột cất giọng cắt ngang lời Mã quản sự. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Hứa sư huynh, giọng nói bình thản nhưng đanh thép:
"Phàm nhân tạp dịch một khi cảm ứng thiên địa, dẫn khí thành công bước vào Luyện Khí tầng một, lập tức thoát khỏi thân phận nô dịch, được quyền yêu cầu đệ tử Chấp Sự Đường tại chỗ kiểm định và ghi tên vào Ngoại Môn Danh Sách. Mọi tài sản, linh điền và sản vật do tu sĩ đó tự tay vun trồng trong kỳ hạn quản lý, sau khi trừ đủ định ngạch tông môn giao nộp, phần dôi dư hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của tu sĩ đó, hoặc quy đổi điểm cống hiến trực tiếp với Chấp Sự Đường. Bất kỳ quản sự hay chấp sự phân khu nào tìm cách cắt xén, chiếm đoạt tài vật của đệ tử ngoại môn dự bị, đều bị xử phạt theo tội danh xâm phạm tài sản tông môn, phạt roi ba mươi trượng, giáng một cấp tu vi."
Từng câu, từng chữ, trích dẫn chính xác không sai một dấu phẩy.
Khuôn mặt thịt mỡ của Mã quản sự từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, rồi lại xanh mét như tàu lá chuối. Gã trừng trừng nhìn Trường Sinh, bờ môi run rẩy muốn thốt ra lời chửi rủa nhưng lại nghẹn ứ ở cổ họng. Gã không ngờ một tên tạp dịch hèn mọn, ngày ngày chỉ biết cắm mặt vào phân bón và bùn đất, lại có thể thuộc làu quy chế của tông môn đến mức độ này!
Hứa sư huynh hơi nhướng mày, trong mắt lóe lên một tia hứng thú kỳ lạ.
Là đệ tử Chấp Sự Đường, gã ghét nhất là đám quản sự địa phương cậy quyền ức hiếp, giấu giếm sản vật để bỏ túi riêng. Quy củ tông môn rõ ràng là như vậy, nhưng thường thì đám tạp dịch thấp cổ bé họng chẳng ai dám mở miệng, hoặc căn bản là không biết chữ để đọc tông quy. Thiếu niên trước mặt này không những biết, mà còn dám dùng chính tông quy để chặn họng Mã quản sự ngay trước mặt gã.
"Mã quản sự." Hứa sư huynh liếc mắt nhìn sang, giọng nói lộ rõ vẻ cảnh cáo: "Ngươi muốn dạy Chấp Sự Đường ta cách làm việc sao?"
Mã quản sự run bắn người, vội vàng khom lưng cúi rạp xuống, trán gần như chạm đất:
"Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân tuyệt đối không có ý đó! Xin Hứa sư huynh bớt giận!"
"Hừ." Hứa sư huynh hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến gã điền đầu béo phì nữa, xoay người nhìn về phía thửa ruộng số mười bảy: "Được rồi. Cố Trường Sinh, đã là tu sĩ Luyện Khí tầng một, ngươi có quyền tự tay giao nộp linh thảo. Bây giờ tiến hành nghiệm thu!"
"Tuân lệnh Hứa sư huynh."
Cố Trường Sinh khẽ thở phào một hơi trong lòng, nhưng thần kinh vẫn căng như dây đàn. Hắn lập tức quay người, bước nhanh về phía thửa ruộng số mười bảy.
Dưới làn sương sớm đang tan dần, bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo hiện ra sừng sững trên nền đất đen ẩm ướt. Mỗi một gốc thảo dược đều cao chừng một gang tay, thân cây mập mạp màu đỏ tía, tỏa ra mùi thơm thảo mộc nồng đượm xua tan đi mùi xú uế của chướng khí xung quanh. Bảy mươi gốc cây xếp thành từng hàng thẳng tắp hình mắt lưới, lá cây đỏ rực như những đốm lửa nhỏ đang lập lòe trong sương mù.
Hứa sư huynh bước theo sau, khi nhìn thấy toàn cảnh thửa ruộng số mười bảy, đáy mắt gã không giấu nổi sự kinh ngạc thực sự.
Khác xa với cảnh tượng còi cọc, vàng úa của ruộng số mười sáu bên cạnh của Trần Tam, hay sự thiếu hụt của các khu ruộng khác, bảy mươi gốc Huyết Ngưng Thảo ở đây phát triển đồng đều đến mức khó tin. Không có lấy một chiếc lá bị sâu cắn, không có một gốc nào bị thối rễ do úng nước kiềm.
Hứa sư huynh ngồi xổm xuống, đưa tay nâng nhẹ một phiến lá đỏ tía, cẩn thận kiểm tra đường gân lá.
"Lá dày ba lớp, gân lá có vệt máu sẫm, linh khí ngưng tụ không tan... Đây là phẩm chất Nhất phẩm trung giai! Toàn bộ bảy mươi gốc đều đạt chuẩn trung giai!" Hứa sư huynh lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Cố Trường Sinh đã mang thêm vài phần đánh giá khác: "Đất ở khu số chín này vốn là đất Thấp Âm lẫn tạp chất kiềm độc, phàm nhân trồng ra được Nhất phẩm hạ giai đã là tạ ơn trời đất. Ngươi cải tạo đất bằng cách nào?"
Cố Trường Sinh đứng bên cạnh, bình tĩnh đáp:
"Báo cáo sư huynh, tiểu nhân dùng tro than cỏ mục trộn với bùn mương lấy từ chân vách đá Hắc Phong để trung hòa độc kiềm, sau đó dùng sương đêm tưới vào giờ Dần để giữ ẩm rễ. Chỉ là chút mẹo vặt của dược nông phàm trần mà thôi."
Hắn giấu nhẹm bí quyết tro than mai mực và kỹ thuật cắt góc ba mươi độ khi giâm cành. Trong giới tu chân, giữ lại con bài tẩy của mình chính là giữ lại mạng sống.
Hứa sư huynh gật đầu, không gặng hỏi thêm. Tu sĩ ai cũng có bí mật nhỏ của mình, một chút kinh nghiệm trồng trọt phàm nhân không đáng để gã phải bận tâm đào sâu. Gã vẫy tay ra hiệu cho tên đệ tử khuân vác:
"Mở rương ngọc! Tiến hành thu hoạch và niêm phong!"
"Vâng!"
Tên đệ tử khuân vác lập tức mở nắp chiếc rương ngọc màu trắng đục. Bên trong rương đã được lót sẵn từng lớp lụa ẩm màu vàng nhạt dùng để bảo quản dược tính.
Cố Trường Sinh không chậm trễ một khắc nào. Hắn lấy ra chiếc thìa xương thú mài mỏng giắt bên hông, quỳ một chân xuống bùn, bắt đầu cẩn thận đào từng gốc linh thảo.
Động tác của hắn thuần thục, nhanh nhẹn và chuẩn xác đến mức kinh ngạc. Thìa xương cắm xuống đất cách gốc cây đúng hai ngón tay, nhẹ nhàng bẩy lên, toàn bộ bộ rễ nguyên vẹn không đứt một sợi râu nào được nhấc khỏi lòng đất. Hắn dùng ngón tay gạt nhẹ lớp bùn thừa, quấn một mảnh lụa ẩm quanh rễ rồi cẩn thận đặt vào rương ngọc.
Mỗi một gốc cây được nhấc lên là một lần tim của Mã quản sự như bị dao cứa. Gã đứng trên bờ ruộng, hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm từng gốc Huyết Ngưng Thảo rơi vào rương ngọc của Chấp Sự Đường. Kế hoạch bỏ túi hai mươi gốc linh thảo của gã hoàn toàn tan thành mây khói. Mối thù này, gã đã găm chặt vào xương tủy.
Sau một canh giờ cặm cụi, gốc Huyết Ngưng Thảo thứ bảy mươi đã được đặt ngay ngắn vào trong rương ngọc.
Hứa sư huynh lấy ra một lá bùa màu xanh biếc, dán thẳng lên nắp rương ngọc, miệng niệm lẩm bẩm. Lá bùa phát ra một luồng sáng xanh nhạt rồi chìm hẳn vào thân rương, tạo thành một tầng phong ấn linh lực vững chắc.
Gã rút cuốn sổ da dê và một cây bút lông cán trúc từ trong tay áo ra, nhanh chóng ghi chép:
"Khu linh điền số chín, thửa ruộng số mười bảy. Tạp dịch Cố Trường Sinh (số hiệu 917). Giao nộp Huyết Ngưng Thảo Nhất phẩm trung giai: bảy mươi gốc. Định ngạch nửa năm: năm mươi gốc, hoàn thành xuất sắc. Dôi dư: hai mươi gốc."
Ghi chép xong, Hứa sư huynh ngẩng đầu nhìn Cố Trường Sinh, giọng điệu mang theo vẻ công sự bàn giấy:
"Theo quy định của Chấp Sự Đường, hai mươi gốc Huyết Ngưng Thảo Nhất phẩm trung giai dôi dư này, ngươi có thể chọn nhận hai mươi khối linh thạch vụn, hoặc quy đổi thành mười điểm cống hiến ngoại môn tông môn. Ngươi chọn cái nào?"
Linh thạch vụn là thứ mà bất kỳ tu sĩ Luyện Khí tầng một nào cũng khao khát để duy trì tu luyện. Nhưng Cố Trường Sinh với trí nhớ tuyệt đối, đã đọc nát các quy chế tông môn, hiểu rất rõ giá trị thực sự của những thứ này.
Linh thạch vụn có thể kiếm được bằng nhiều cách, kể cả ở chợ đen Hắc Thủy Đàm. Nhưng Điểm cống hiến của Thanh Vân Tông là thứ duy nhất dùng để đổi lấy đan dược chính quy, công pháp tầng tiếp theo trong Tàng Kinh Các và quyền thuê động phủ có linh mạch. Không có điểm cống hiến, đệ tử ngoại môn vĩnh viễn chỉ là tầng lớp hạ đẳng làm việc vặt.
"Tiểu nhân chọn quy đổi thành mười điểm cống hiến tông môn." Cố Trường Sinh không chút do dự đáp.
Hứa sư huynh thoáng ngạc nhiên, sau đó khẽ gật đầu:
"Lựa chọn không tệ, có chút đầu óc nhìn xa trông rộng."
Gã thò tay vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một tấm lệnh bài bằng gỗ thiết mộc màu xanh đen, trên mặt khắc hình đám mây trôi và hai chữ 'Thanh Vân', mặt sau khắc một chữ 'Ngoại'.
Hứa sư huynh vận chuyển linh lực, dùng đầu ngón tay khắc một dãy ký tự lên mặt sau lệnh bài, sau đó ném thẳng về phía Cố Trường Sinh:
"Cầm lấy."
Cố Trường Sinh vươn hai tay đón lấy tấm lệnh bài gỗ. Bề mặt gỗ mát lạnh, nặng trịch, ẩn chứa một tia linh lực mỏng manh. Khi hắn chạm vào, một dãy thông tin hiện lên trong đầu: 'Ngoại môn đệ tử: Cố Trường Sinh. Điểm cống hiến: Mười điểm.'
"Tấm thẻ gỗ tạp dịch 917 của ngươi chính thức bị hủy bỏ." Hứa sư huynh thu lại cuốn sổ da dê, cất giọng lãnh đạm: "Tên của ngươi đã được ta ghi vào Ngoại Môn Danh Sách của Chấp Sự Đường. Trước giờ Thân chiều nay, ngươi phải thu dọn toàn bộ đồ đạc ở lều cỏ số mười bảy, mang theo lệnh bài này lên Chấp Sự Đường tại sườn ngọn núi chính để nhận đạo bào ngoại môn, một thanh Huyền Thiết Kiếm tiêu chuẩn và nhận phân chia chỗ ở mới tại Ngoại Môn Phong."
Hứa sư huynh dừng lại một chút, ánh mắt liếc xéo qua Mã quản sự đang đứng co ro bên cạnh:
"Kể từ khoảnh khắc này, ngươi là đệ tử chính thức của Thanh Vân Tông. Bất kỳ kẻ nào tự ý nhục mạ, đả thương hay cản trở đệ tử ngoại môn thi hành tông vụ, đều bị Chấp Pháp Đường xử trí nghiêm minh. Ngươi đã nghe rõ chưa, Mã quản sự?"
Mã quản sự toàn thân run lên bần bật, vội vã dập đầu:
"Tiểu nhân đã nghe rõ! Tiểu nhân tuyệt đối tuân thủ môn quy!"
"Tốt." Hứa sư huynh phất tay áo, quay người cất bước: "Chúng ta đi."
Tên đệ tử khuân vác vội vàng khiêng chiếc rương ngọc nặng trĩu đi theo sau. Bóng lưng hai người dần dần khuất sau màn sương mù dày đặc hướng về phía ngọn núi chính của Thanh Vân Tông.
Trên bờ ruộng lầy lội, lúc này chỉ còn lại hai người.
Gió lạnh từ khe núi thổi qua, cuốn theo mùi ẩm mốc của rơm rạ mục nát.
Mã quản sự chậm rãi đứng thẳng người dậy. Khuôn mặt đầy mỡ của gã lúc này vặn vẹo đến phát sợ, đôi mắt ti hí hằn lên những tia máu đỏ lòm, nhìn chằm chằm vào Cố Trường Sinh như muốn nuốt tươi thiếu niên vào bụng.
"Cố Trường Sinh... Khá cho một tên tạp chủng Cố Trường Sinh." Giọng Mã quản sự rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và độc địa: "Ngươi giấu kỹ thật đấy. Ngươi tưởng bước chân vào được ngoại môn là đã hóa rồng rồi sao?"
Cố Trường Sinh nắm chặt tấm lệnh bài gỗ thiết mộc trong lòng bàn tay. Cạnh gỗ sắc nhọn cứa vào da thịt đau rát, nhắc nhở hắn rằng nguy hiểm vẫn chưa hề chấm dứt. Hắn ngẩng đầu nhìn Mã quản sự, ánh mắt bình lặng không một gợn sóng, không có lấy nửa phần sợ hãi, cũng chẳng có chút khiêu khích nào:
"Mã quản sự, ngài là điền đầu khu số chín, tiểu nhân là đệ tử ngoại môn. Nước sông không phạm nước giếng. Nếu ngài muốn thử vi phạm quy chế của Chấp Pháp Đường, tiểu nhân bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng phụng bồi."
Nói xong, Cố Trường Sinh xoay người, dứt khoát bước thẳng về phía căn lều cỏ rách nát số mười bảy, không thèm để ý đến ánh mắt như muốn giết người của gã điền đầu phía sau.
"Được... Tốt lắm..." Mã quản sự nghiến răng kèn kẹt, nắm chặt ngọn roi da trong tay: "Ngoại môn phong tàn khốc gấp mười lần cái xóm ruộng này. Để xem một tên tạp căn Luyện Khí tầng một như ngươi sống sót được bao lâu!"
Gã hậm hực nhổ một bãi nước bọt đặc quánh xuống đất, hậm hực quay người bỏ đi về phía khu nhà gỗ quản sự.
Bước vào bên trong căn lều cỏ tăm tối, Cố Trường Sinh lập tức đóng chặt then cài cửa lại.
"Phụt!"
Ngay khi then cửa vừa sập xuống, một ngụm máu bầm ứ đọng nơi lồng ngực không kìm nén được nữa, phun thẳng ra nền đất. Toàn thân Cố Trường Sinh mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, lưng tựa chặt vào cánh cửa gỗ ọp ẹp.
Cơn đau xé rách từ các kinh mạch bị ép vận hành quá độ lúc nãy đồng loạt bùng phát. Hốc mắt hắn trũng sâu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm ướt đẫm cả mái tóc bù xù. Bả vai phải nhức buốt, mạn sườn rỉ máu dính chặt vào áo.
Nhưng trong bóng tối mờ mờ của căn lều, khóe môi dính máu của Cố Trường Sinh lại khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo.
Hắn run rẩy mở lòng bàn tay ra. Tấm lệnh bài gỗ thiết mộc tỏa ra ánh sáng xanh nhạt mờ ảo.
Thoát khỏi thân phận tạp dịch, bước chân vào ngoại môn.
Ván cờ sinh tử đầu tiên này, hắn đã thắng.
Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Hắn chỉ có thời gian từ giờ đến trước giờ Thân để thu dọn toàn bộ gia tài bí mật chôn giấu dưới nền đất: khối linh thạch hạ phẩm còn lại, tấm Khinh Thân Phù rách mép, thanh đoản đao Huyền Thiết, hai mươi chín cân Linh Mễ và xử lý lời hứa nửa cân gạo với tạp dịch 906.
Cố Trường Sinh cắn răng chống tay xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn sâu vào góc tối của căn lều, âm thầm tính toán từng bước đi tiếp theo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.